Mái tóc dày và mềm của Lục Chi Hề ướt đẫm nước, hàng mi dài cũng ướt sũng, khẽ rung lên như chiếc lông chim thấm sương sớm.
Anh chăm chú nhìn Tưởng Huỳnh.
Bóng đêm khiến sắc nâu trong mắt anh trở nên sâu thẳm, một phần bị bóng xương lông mày che phủ.
Dưới đáy mắt là khao khát ngầm cuộn trào.
Trong d*c v*ng ấy dâng lên một loại kh*** c*m lật đổ, một loại niềm vui có thể xoá nhoà tất cả nỗi buồn, hoang mang và dè dặt trong khoảnh khắc này, biến thành dũng khí vô úy, bất chấp mọi thứ.
Tưởng Huỳnh ngẩng đầu nhìn anh, Lục Chi Hề đang dựa vào đầu giường, đột nhiên cô bật thốt ra một câu: “Chi Hề, anh yêu em không?”
Anh hơi sững người, ánh mắt trầm trầm rơi trên mặt cô, khiến tim Tưởng Huỳnh đập thình thịch.
Không khí lặng đi mấy giây, Lục Chi Hề bỗng nghiêng người về phía trước, dáng người cao lớn phủ xuống như một chiếc bóng trầm lặng.
“Chi Hề… Chi Hề…” Cô khẽ gọi tên anh một cách đầy quyến luyến.
Lục Chi Hề quay lưng về phía ánh sáng, toàn bộ biểu cảm ẩn trong bóng tối, đột ngột vươn tay bịt chặt miệng cô, ép toàn bộ những câu hỏi, những tiếng th* d*c và âm thanh nghẹn ngào xuống tận đáy.
Rồi nhấn cô chìm vào cơn sóng dữ dội.
–
Bốn giờ sáng.
Tưởng Huỳnh kiệt sức, tranh thủ lúc Lục Chi Hề vào phòng tắm mới gắng gượng xuống lầu tìm nước uống.
Căn biệt thự này rất lớn, tầng một ngoài phòng khách và bếp mở còn có thư phòng, phòng tiệc với chiếc bàn dài, các phòng khách và phòng ngủ rải rác khắp nơi.
Chỉ có đèn cầu thang là còn sáng, tầng một tối om, nhìn có chút rờn rợn. Cô lần mò bật đèn phòng khách và bếp, ánh sáng tức thì thắp sáng một góc yên tĩnh của biệt thự.
Nội thất nơi này vừa mang phong cách Pháp thanh lịch, vừa có khí chất cổ điển phương Đông, bàn ghế tủ kệ hiển nhiên đã được tuyển chọn kỹ càng, toát lên vẻ xa hoa kín đáo cùng gu thẩm mỹ nghệ thuật độc đáo.
Tưởng Huỳnh tìm được bếp, mở tủ lạnh, bên trong xếp ngay ngắn những chai nước thuỷ tinh. Một bên tủ còn đặt đủ loại ly, như thể được sưu tầm trong những chuyến du lịch vòng quanh thế giới, vẫn còn chút dấu vết cho thấy chủ nhân từng sống rất có tâm ở nơi này.
Nghĩ đến những câu chuyện đằng sau căn biệt thự, cô khẽ thở dài.
Tưởng Huỳnh chọn một chiếc ly thuỷ tinh bình thường ở tầng dưới cùng của tủ, mở nắp chai, rót nước vào ly.
Ngay lúc ấy, cô như nghe thấy tiếng bước chân mơ hồ vang lên từ đâu đó.
Tim cô thót lên, động tác rót nước cũng khựng lại.
Khi Tưởng Huỳnh còn tưởng mình nghe nhầm, một cái bóng đen bất ngờ xuất hiện ở góc phòng. Cô hoảng sợ hét khẽ, chai nước thuỷ tinh rơi xuống mặt bàn, phát ra tiếng “cộc” trầm đục.
Một cậu thiếu niên khoảng mười sáu, mười bảy tuổi với mái tóc xoăn tự nhiên màu nâu sẫm bước ra từ góc tối, cất giọng tiếng Anh giọng Mỹ chuẩn chỉnh: “Đừng sợ, bình tĩnh.”
Tưởng Huỳnh nhìn rõ mặt cậu ta. Thiếu niên kia cũng đang quan sát cô. Mấy giây sau, cậu ta nói: “Hi, xin chào, cô tên gì?”
Thấy Tưởng Huỳnh không phản ứng, cậu ta bèn nói tiếng Trung lơ lớ: “Không hiểu tiếng Anh à?”
“Cậu là ai?” Tưởng Huỳnh hỏi.
“Tôi là Danny, nhưng tôi không họ Williams.” Trong giọng nói có chút đùa cợt.
Ngũ quan của Danny rất sâu, tuy tuổi còn nhỏ nhưng có vẻ sắc sảo và phóng khoáng. Cậu ta rất giống ba của Lục Chi Hề, thậm chí còn giống hơn cả Lục Chi Hề. Tưởng Huỳnh đã mơ hồ đoán được thân phận của cậu ta.
Hiển nhiên mẹ của Danny không phải người châu Á. Cậu ta mang gương mặt đậm chất thiếu niên châu Âu – Mỹ. Khác với Lục Chi Hề dù mắt và tóc đều nhạt màu, da trắng nhưng đường nét vẫn giữ được nét mềm mại đặc trưng của người Á Đông.
Tưởng Huỳnh nắm chặt ly nước, hồi lâu không biết phải nói gì, cũng không rõ thiếu niên này sao lại xuất hiện ở đây, càng không biết nên lễ phép chào hỏi hay quay người bỏ đi.
Cô chợt nhớ ra vết thương trên vai của Lục Chi Hề là do con riêng gây ra, ánh mắt nhìn Danny chợt mang theo phòng bị.
Danny cười tươi rói, giơ hai tay ra như đầu hàng: “Sao cô lại nhìn tôi như thế? Tôi không ăn thịt người, càng không dám đụng đến bạn gái của anh trai mình.”
Cậu ta vẫn dùng tiếng Anh, nhấn rất mạnh vào từ “dare”.
Tưởng Huỳnh im lặng vài giây mới hỏi: “Sao cậu lại ở đây?”
“Căn nhà này đứng tên ba tôi, chứ không phải đứng tên bà Lục. Nên chỉ cần được cho phép, chúng tôi đều có thể tạm thời ở đây.”
Danny hứng thú hỏi ngược lại: “Cô hỏi tôi nhiều thế rồi, vẫn chưa nói tên mình, thế là không công bằng nhé.”
Đúng lúc này, giọng của Lục Chi Hề vang lên từ cầu thang: “Huỳnh Huỳnh, qua đây.”
Tưởng Huỳnh không cầm theo ly nước, chạy thẳng đến bên anh.
“Hoá ra cô tên là Huỳnh Huỳnh, viết bằng tiếng Trung thế nào vậy? Hay thật đấy.” Ánh mắt Danny vẫn luôn dõi theo cô.
Lục Chi Hề cau mày nhìn Danny: “Không phải tối mai cậu mới đến à?”
“Lịch bay bị thay đổi, nơi này lại gần sân bay. Hơn nữa ba đã đồng ý cho tôi ở đây, đến sớm một ngày thì chơi thêm một ngày, có khác gì đâu? Có điều không ngờ lại gặp anh ở đây đấy Alex.”
Lục Chi Hề rõ ràng không có hứng trò chuyện: “Tối nay tôi ở lại đây, cậu đi thuê khách sạn.”
“Giờ muộn quá rồi, tôi ngồi máy bay cả chặng dài mệt muốn chết.” Danny nói: “Đừng hẹp hòi thế chứ, tôi sẽ không làm phiền hai người. Nhưng phải công nhận bạn gái anh thật là… dễ nghe.”
Sắc mặt Tưởng Huỳnh lập tức thay đổi.
Ánh mắt Danny nhìn cô thẳng thắn đến mức trắng trợn.
“Cô thật sự rất xinh. Tôi dám chắc, ba tôi, anh tôi và mấy ông anh em khác của tôi đều thích kiểu như cô. Vợ tương lai của anh tôi chắc chắn sẽ ghen vì cô từng ngủ với anh ấy trong căn nhà này, còn chúng tôi thì sẽ ghen vì anh ấy từng được ngủ với cô.”
Tưởng Huỳnh không thể tin nổi vào tai mình: “Cậu có ý gì?”
Lục Chi Hề nhẹ nhàng vỗ lên lưng cô: “Lên lầu trước đi.”
“Anh ta chưa nói với cô à? Tôi tưởng người Trung Quốc các cô rất xem trọng chuyện hôn nhân. Nếu anh ta đủ thích cô, có khi sẽ chấp nhận để cô l*m t*nh nhân, giống như ba chúng tôi vậy. Đúng không Alex?”
Danny nhìn Lục Chi Hề bằng ánh mắt đầy khiêu khích, nhưng lời thì lại nói với Tưởng Huỳnh: “Nhưng tôi thích cô lắm. Cô có muốn suy nghĩ thêm về tôi không?”
Tưởng Huỳnh còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Lục Chi Hề kéo lên lầu. Anh bảo cô ngoan ngoãn vào phòng đợi, anh sẽ quay lại ngay.
Cô đứng trên hành lang tầng hai, lại nhìn thấy cánh cửa chính phòng ngủ với ổ khoá ở cuối dãy.
Cơ thể cô đứng bất động, ánh mắt như cũng bị khoá chặt theo.
Tưởng Huỳnh không biết mình đã bước vào phòng và ngồi xuống mép giường như thế nào.
Lời nói của Danny giống như một cơn cuồng phong bất ngờ, quét sạch lý trí của cô trong thoáng chốc, khiến cô không kịp phản ứng, đầu óc rối tung.
Mãi gần nửa tiếng sau, cô mới nghe thấy tiếng bước chân lên lầu.
Lục Chi Hề trở lại phòng với gương mặt bình thản, nhưng áo và quần đều hơi ướt. Tưởng Huỳnh vốn có hàng tá câu hỏi, thấy anh như vậy liền lo lắng hỏi: “Không sao chứ? Giải quyết xong rồi à?”
“Không sao.” Anh nói: “Danny đi rồi, đừng để tâm đến lời nó nói, nó chỉ muốn chọc tức anh thôi.”
Tưởng Huỳnh nhanh chóng cảm nhận được sự lạnh lùng trong cảm xúc của anh, chần chừ một chút vẫn hỏi: “Là cậu ta khiến vai anh bị thương sao?”
“Không phải, là người khác.”
Tưởng Huỳnh nghẹn lại, sau đó lo lắng hỏi: “…Anh không sao chứ?”
Lục Chi Hề hình như không muốn nói thêm về chủ đề này.
“Đừng hỏi nữa. Gia đình anh rất phức tạp. Trước kia không kể cho em là vì em không cần thiết phải bị cuốn vào mớ rắc rối này. Hãy quên chuyện tối nay đi, sau này em sẽ không gặp lại cậu ta nữa đâu.”
“Em là bạn gái của anh, anh có thể nói với em những chuyện như thế mà.”
Giọng Tưởng Huỳnh mang theo chút gấp gáp: “Hơn nữa em muốn biết vì sao cậu ta lại nói với em những lời như vậy…”
Cô đang nói thì dừng lại giữa chừng, lời nghẹn nơi cổ họng.
Lục Chi Hề nhìn cô: “Huỳnh Huỳnh, em muốn hỏi gì?”
Tưởng Huỳnh trầm mặc một lúc, hít sâu một hơi, hỏi: “Anh… ở nước ngoài có vị hôn thê hay bạn gái gì không?”
“Không có, em đang nghĩ gì thế.” Anh bật cười.
“Em không phải đang nghi ngờ anh, em… em chỉ là đầu óc hơi rối loạn thôi.”
“Anh đã nói rồi, em không cần để tâm đến lời cậu ta.”
“…Chi Hề, anh không có gì muốn nói thêm sao?”
Qua mấy giây, Lục Chi Hề mới mở miệng: “Em muốn nghe gì? Huỳnh Huỳnh, em hy vọng anh sẽ nói những lời như ‘sau này sẽ cưới em’ sao?”
Cô sững người tại chỗ, hồi lâu không nói được lời nào.
Giọng anh vẫn dịu dàng.
“Anh đã nói rồi, những lời Danny vừa nói về vợ tương lai, tình nhân gì đó chỉ là đang cố khiêu khích anh thôi. Chuyện kết hôn dù là đối với em hay với anh thì cũng đều quá sớm đúng không? Chúng ta còn chưa đến giai đoạn có thể nói về chuyện đó.”
Trong chất giọng dịu dàng ấy lại lặng lẽ lộ ra vài phần lạnh nhạt.
Tưởng Huỳnh ngẩn ngơ nhìn anh.
Không phải vậy. Cô không phải vì những lời của Danny mà đòi hỏi Lục Chi Hề phải đưa ra một lời hứa kết hôn. Cô đương nhiên hiểu rõ chuyện này đối với cả hai người lúc này đều còn quá sớm.
Cô chỉ nghĩ có lẽ anh có thể nói thêm với cô đôi chút, giải thích một chút.
Ví dụ như nói với cô rằng anh không giống như ba mình trong cách đối xử với tình cảm, hoặc là anh có ý định thật lòng với cô, mong muốn mối quan hệ của họ có thể phát triển đến bước nói chuyện kết hôn.
Quan trọng hơn cả là dựa vào sự thông minh và nhạy bén của Lục Chi Hề, cô tin anh hẳn cũng hiểu cô đang nghĩ gì.
Thế nhưng anh chỉ yên lặng nhìn cô, không có bất kỳ ý định giải thích thêm nào.
Chẳng lẽ là cô đa cảm quá? Là cô đang làm quá lên?
Sắc mặt Tưởng Huỳnh hơi tái đi: “Chi Hề…”
Lục Chi Hề cắt ngang lời cô, giống như mọi lần, cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô: “Đừng nghĩ nhiều nữa, anh đi thay đồ, em ngủ trước đi.”
Dứt lời anh xoay người bước vào phòng thay đồ liền kề, khép cửa lại.
Cơ thể Tưởng Huỳnh như thể bị dội một chậu nước lạnh, nhiệt độ vừa mới bốc lên sau khi thân mật ban nãy bỗng chốc tắt ngấm, giống như đang ngồi giữa hầm băng.
Nhưng cổ họng cô lại khô khốc như bị nung cháy.
Cô chợt nhớ ra lúc nãy mình xuống lầu là để uống nước, cái ly vẫn còn để dưới đó.
Tưởng Huỳnh vịn tay vào tay vịn cầu thang, từng bước từng bước chậm rãi đi xuống.
Cô bật công tắc ở đầu cầu thang, ánh đèn lại một lần nữa sáng lên. Cô đang định đi về phía nhà bếp, thì chợt trông thấy hành lang có một hàng dấu nước ướt sũng, kéo dài đến tận cuối hành lang, dừng lại ở cửa phòng vệ sinh.
Đèn ở đó đang sáng.
Không hiểu vì sao cô như bị thứ gì đó dẫn dắt, chậm rãi bước đến gần.
Phòng vệ sinh này rất rộng, phân khu khô – ướt rõ ràng, phía sau một cánh cửa kính là khu tắm với bồn tắm và vòi sen.
Cô thấy bồn tắm đầy nước, sàn nhà vương vãi những vệt nước hỗn loạn, vách tường cũng loang loáng vết nước bắn, như thể ai đó đã từng vùng vẫy dữ dội tại nơi này.
Một dự cảm xấu trào lên trong lòng Tưởng Huỳnh, sống lưng cô lạnh buốt.
Cô giẫm lên những vũng nước nhỏ loang lổ, đi đến bên bồn tắm, liền trông thấy từng sợi tóc nâu sẫm xoăn tít lẫn trong nước.
Nước vẫn đang nhỏ tí tách từ vòi xả, vang lên từng nhịp trong không gian yên tĩnh, nghe vừa lạnh lẽo vừa rờn rợn.
“Huỳnh Huỳnh, em đang làm gì ở đây?”
Lục Chi Hề bỗng xuất hiện lặng lẽ ở cửa.