“Không ngờ hồi nhỏ anh còn biết khóc nhè đấy.”
Tạm biệt vợ chồng Vệ Ứng Minh và Ngô Khê xong, Tưởng Huỳnh vừa đi vừa trêu chọc, nhắc lại chuyện vừa rồi nghe được.
Lục Chi Hề nắm tay cô bước vào căn biệt thự từng tổ chức buổi tụ họp lần trước, đi ngang qua vườn hoa nguyệt quý trước sân.
“Ừ, nếu lúc khóc mà bị mẹ anh bắt gặp đang cắm hoa, bà sẽ lấy cành hoa làm roi quất.”
“Thế chắc bà đã cắt hết gai đi rồi ha?” Tưởng Huỳnh hỏi.
Lục Chi Hề mỉm cười không trả lời.
Vệ Ứng Minh và Ngô Khê rất muốn trò chuyện thêm với Lục Chi Hề, nên khuyên hai người dứt khoát ở lại nhà họ ngủ lại một đêm, hoặc sang căn nhà bên cạnh ở cũng được.
Tối hôm đó, Tưởng Huỳnh ở bên cạnh chơi với Tình Tình, còn vợ chồng Vệ Ứng Minh – Ngô Khê thì kéo Lục Chi Hề ngồi trò chuyện suốt, từ trường tư ở New York đến chuyện nộp đơn vào các trường Ivy League, từ thị trường trong nước nói tới thị trường Bắc Mỹ. Mãi đến mười một giờ tối mới chịu kết thúc, lúc ra về Tình Tình còn khóc nức nở, bắt Tưởng Huỳnh hứa tới hứa lui là sẽ tới thăm cô bé thường xuyên.
Quản gia được thông báo gấp đã tới, theo yêu cầu của Lục Chi Hề mà mang hai bộ đồ thay từ căn hộ ở Triều Dương đến. Giờ còn đang chuẩn bị phòng cho hai người, nên họ tranh thủ ngồi trên ghế mây trước sân hóng gió.
Sau khi Bắc Kinh bước vào mùa hè, dù trong thành phố về đêm cũng khá oi bức, nhưng khu Thanh Thủy Đình lại có hệ sinh thái xanh tốt, mỗi nhà đều có hồ bơi riêng, lại gần hồ nhân tạo, nên buổi tối có gió thổi qua vẫn khá mát mẻ dễ chịu.
Lần trước Tưởng Huỳnh đến, nơi đây rất đông người và náo nhiệt, còn lần này thì vắng vẻ hơn hẳn. Con thỏ bông StellaLou mà Tình Tình tặng cô đang được cô ôm trong lòng, cô bé nói hy vọng con thỏ này có thể khiến Tưởng Huỳnh thường xuyên nhớ đến mình.
“Em cảm thấy chị Khê dạy Tình Tình hơi… nghiêm khắc quá.”
Tưởng Huỳnh vuốt vuốt con thỏ, không kìm được mà mở lời: “Chi Hề, hồi anh bằng tuổi con bé cũng thế à?”
Hồi cô sáu tuổi còn ngồi sau quầy thu ngân ở quán cơm nhà mình xem hoạt hình, đến bảng chữ cái tiếng Anh còn chưa viết hết được.
“Không giống.”
Anh nói bâng quơ: “Lúc anh bằng tuổi con bé, còn không được nhàn hạ như nó.”
“Em cứ tưởng mấy đứa trẻ như các anh, hồi nhỏ ai nấy đều được nuôi như hoàng tử công chúa ấy.”
Lục Chi Hề nghiêng đầu nhìn cô.
Một cơn gió đêm thổi qua, thổi tung mấy sợi tóc lòa xòa trên trán anh, để lộ cặp chân mày thanh tú và gương mặt vẫn còn nét non trẻ.
“Xét từ góc độ lịch sử mà nói, hoàng thất là nơi cạnh tranh sinh tồn khốc liệt nhất trong xã hội loài người. Nếu những đứa nhỏ trong đó không phát triển đúng kỳ vọng, thì sẽ bị bỏ rơi hoặc bị g**t ch*t. Muốn sống tốt, phần lớn đều phải học cách sống dựa hơi người khác. Những tình cảnh tương tự cũng tồn tại trong gia đình giàu có. Con cái ưu tú là bộ mặt, là đại diện cho năng lực giữ gìn khối tài sản… Cho nên rất nhiều người không tiếc công sức để đào tạo con cái, thậm chí sinh nhiều con ra.”
“Còn những đứa không đáp ứng được kỳ vọng của ba mẹ thì hoặc là bị từ bỏ, hoặc là tự buông thả, trút nỗi đau bằng m* t** và t*nh d*c. Cũng có người sẽ kéo theo người khác sa ngã cùng. Niềm vui là thứ xa xỉ ở bất cứ đâu.”
Tưởng Huỳnh không ngờ anh lại nghiêm túc trả lời câu hỏi của mình đến vậy.
Cô ngẩn ra một lúc, sau khi trầm mặc chốc lát mới khẽ nói: “Thật ra từ khi còn nhỏ, con người đã cần được dẫn dắt và chăm sóc về mặt tâm lý học chuyên môn.”
Lục Chi Hề đột nhiên bật cười.
Tiếng cười của thiếu niên trong trẻo và sảng khoái.
“Huỳnh Huỳnh, em thật đáng yêu.”
–
【Nếu hồi nhỏ anh đã vất vả như vậy, vậy thì hy vọng khi lớn lên, anh có thể có thật nhiều tự do và niềm vui.】
【Em muốn mang đến cho anh thật nhiều, thật nhiều niềm vui.】
Tưởng Huỳnh cất điện thoại đi, ngẩng đầu nhìn Lục Chi Hề đang đứng trước cửa nói chuyện với quản gia.
Từ những lời anh vừa nói, cô mơ hồ đoán được phần nào bức tranh tuổi thơ của anh. Còn bận hơn cả Tình Tình bây giờ, vậy chắc chắn là một cuộc sống nặng nề đến mức thời gian nghỉ ngơi và giải trí gần như không có. Cuộc sống như thế kéo dài đến hiện tại, dù ban đầu có không chịu được, nhưng có lẽ giờ anh đã quen rồi.
Con người thật sự có thể quen với cuộc sống như vậy sao?
Tuy bây giờ cuộc sống của anh gần như đang vận hành theo lập trình cố định, nhưng chẳng ai có thể thật sự sống như một cái máy. Ai rồi cũng sẽ mệt mỏi, tổn thương, buồn bã, gục ngã. Khi Lục Chi Hề kể lại những chuyện đó mà vẫn có thể cười, cô cảm thấy nụ cười ấy chẳng phải vì vui vẻ gì.
Quản gia nhanh chóng thu dọn xong phòng, trong tủ lạnh có sẵn nước, trái cây và đồ ngọt, trong phòng cũng chuẩn bị đủ khăn tắm, bàn chải, áo choàng tắm các loại.
“…Sẽ đến vào tối mai.”
“Biết rồi, trưa mai cho xe đến đón bọn tôi.”
Lục Chi Hề dặn dò quản gia xong, dẫn Tưởng Huỳnh vào biệt thự, đi thẳng lên lầu hai.
Lầu hai có mấy phòng ngủ, cuối hành lang là cánh cửa gỗ chạm khắc hai cánh, là phòng ngủ chính. Trên cửa lắp một cái khóa kiểu rất cũ, Tưởng Huỳnh vừa lên lầu đã chú ý đến chiếc khóa này.
Cô thấy lạ: “Sao lại phải khóa phòng ngủ chính lại?”
“Lần cuối cùng mẹ anh đến đây đã khóa lại rồi. Bà không thích người phụ nữ khác ngủ trong phòng mình.”
Tưởng Huỳnh đứng trước cửa phòng ngủ, ngây người nhìn Lục Chi Hề bước vào phòng, đầu óc vẫn đang xử lý câu anh vừa nói.
Anh quay đầu lại, thấy cô đứng đực ra ở cửa, bèn hỏi: “Sao trông em ngạc nhiên thế? Anh tưởng Lily nói với em rồi chứ.”
Biểu cảm của Tưởng Huỳnh lập tức chuyển từ ngẩn ngơ thành sững sờ: “Sao anh biết…”
Lục Chi Hề mỉm cười bước tới, khẽ véo mũi cô: “Anh đã bảo rồi mà, em thật đáng yêu.”
… Hóa ra vừa nãy anh đang giăng bẫy cô.
Tưởng Huỳnh cuối cùng cũng nhận ra, cảm thấy hơi chán nản.
“Chuyện này ở nước ngoài chẳng phải bí mật gì. Ba anh rất nổi tiếng, những tin tức tai tiếng về ông ta cũng đầy rẫy khắp nơi. Ông ta có rất nhiều tình nhân, nhưng đa phần đều không ở lại bên ông ta quá lâu. Trong số đó có vài người đã sinh con. Ba anh sẽ không đi làm xét nghiệm ADN đâu, nếu ông ta cảm thấy đứa trẻ đó đúng là con mình, ông ta sẽ chu cấp tiền nuôi dưỡng.”
Giọng điệu của Lục Chi Hề nhàn nhạt như gió thoảng: “Trong nước không ai biết nhiều về ông ta nên mọi người cũng chẳng hiểu rõ. Anh không muốn để em biết, vì với anh mà nói, đó cũng chẳng phải chuyện gì vẻ vang.”
Tưởng Huỳnh vòng tay ôm lấy eo anh: “… Xin lỗi, Chi Hề, khi ấy là Lily vô tình nhắc đến, em biết anh không muốn nói nên em không kể lại.”
“Vậy nên tối qua em chủ động như vậy, là vì thấy thương anh?”
Cô nhìn thẳng vào mắt anh, vài giây sau mới khẽ “ừm” một tiếng.
“Lily rốt cuộc đã nói với em những gì?”
“Cô ấy nói… con riêng của ba anh khiến vai anh bị thương, không thể không rút khỏi giải tennis.”
“Còn gì nữa không?”
“Không còn.”
“Thật sự không còn?” Lục Chi Hề đánh giá sắc mặt cô, như thể đang xác nhận cô có giấu gì không.
“Không còn thật mà.” Tưởng Huỳnh lắc đầu, giống như một đứa trẻ vừa vô tình nghe được bí mật không nên biết, vẻ mặt có chút dè dặt, lại khe khẽ hỏi anh: “Vậy ở đây… anh có thấy không thoải mái không?”
Lục Chi Hề bật cười: “Không sao, đây là phòng của anh. Em xem kìa, bên đó còn có ảnh gia đình anh. Ba anh sẽ không dẫn người phụ nữ khác vào căn phòng này.”
Tưởng Huỳnh nhìn theo hướng anh chỉ, quả nhiên trên tủ góc phòng có mấy tấm ảnh.
Cậu bé trong ảnh trông chừng năm, sáu tuổi, mái tóc màu nâu nhạt, đôi mắt trong veo như viên hổ phách tuyệt đẹp. Cậu được một người phụ nữ tóc đen da trắng vô cùng xinh đẹp ôm vào lòng, dưới chân là một chú chó lông trắng muốt. Người đàn ông đứng phía sau họ mang vẻ đẹp lai Á – Âu, tuấn tú phong nhã như một quý ông đa tình.
Lục Chi Hề ôm cô từ phía sau, cằm tựa l*n đ*nh đầu cô, cùng cô ngắm những bức ảnh kia: “Hồi nhỏ tóc anh nhạt màu hơn, giống ba.”
“Nhưng anh rất giống mẹ, hai người đều đẹp lắm.”
Tưởng Huỳnh nhẹ nhàng tán thưởng.
Một đứa trẻ đáng yêu đến vậy, một người vợ xinh đẹp đến thế. Nhìn qua cứ ngỡ là một gia đình hoàn mỹ.
Cô không hiểu vì sao ba của Lục Chi Hề vẫn cần có tình nhân bên ngoài.
Tưởng Huỳnh chăm chú nhìn mấy tấm ảnh ấy, bỗng nhớ đến mẹ mình.
Đã rất, rất lâu rồi cô không nghĩ về bà.
Mẹ cô tuy không đẹp bằng mẹ của Lục Chi Hề, nhưng cũng là một người phụ nữ rất xinh. Năm Tưởng Huỳnh chín tuổi, mẹ cô đem lòng yêu một ông chủ quán bar. Tưởng Huỳnh từng gặp người đàn ông đó vài lần, ông ta mang theo một loại khí chất phóng túng, bất kham, mê hoặc khiến mẹ cô say đắm đến điên cuồng.
Có những người luôn tìm thấy kh*** c*m mãnh liệt và sắc bén trong hỗn loạn và nguy hiểm, rồi lại dùng thứ niềm vui đó, mang tới tai họa trời long đất lở cho người còn lại.
Quá khứ có chút tương đồng ấy khiến cô lần đầu tiên cảm thấy mình và Lục Chi Hề như thể là những người đồng bệnh tương liên.
Có lẽ là do ngủ ở nơi xa lạ, đêm đó Tưởng Huỳnh không ngủ yên, mơ mơ màng màng giữa chừng tỉnh giấc, phát hiện cả người mình đều đang cuộn tròn trong lòng Lục Chi Hề.
Lục Chi Hề lại còn chưa ngủ, đang xem điện thoại.
“Chi Hề, anh vẫn chưa ngủ à?” Mắt cô vẫn còn mơ màng, không nhìn rõ được nội dung trên màn hình anh.
Anh đặt điện thoại xuống, quay sang nhìn cô: “Sao em lại tỉnh? Anh đánh thức em à?”
Tưởng Huỳnh lắc đầu, vùi mặt vào ngực anh, giọng uể oải: “Không phải, là em đột nhiên tỉnh thôi.”
Lục Chi Hề không xịt nước hoa, nhưng mỗi lần người giúp việc Linh Tinh giặt đồ đều cho vào máy giặt một chút dung dịch hương cỏ đặc chế. Quần áo của anh luôn phảng phất một mùi hương nhàn nhạt. Cỏ hương bài có tác dụng an thần, hòa với nhiệt độ cơ thể anh, khiến cô nhanh chóng cảm thấy dịu lại.
Bình tĩnh thì có, nhưng cơn buồn ngủ cũng biến mất. Cô cố gắng nhắm mắt lại lần nữa, nhưng lại không tài nào ngủ được.
Lục Chi Hề đã nằm xuống, đắp chăn, nhắm mắt, không rõ là đã ngủ hay chưa.
Căn phòng trở nên cực kỳ yên tĩnh, một lúc sau cô khe khẽ gọi: “Chi Hề.”
“Ừm?” Anh trả lời.
“Anh cũng chưa ngủ à?”
Giọng cô nhẹ đến cực điểm, như mấy đứa trẻ mẫu giáo thì thầm trong giờ ngủ trưa.
“Anh có muốn…”
Lục Chi Hề mở mắt nhìn cô, rõ ràng là cố tình hỏi lại: “Muốn gì?”
“Cái đó ấy…”
Giữa đêm khuya, Tưởng Huỳnh có hơi ngại ngùng, lại mang chút bồn chồn không yên.
Ánh trăng len lỏi vào qua khung cửa sổ, Lục Chi Hề nằm bên cạnh cô, gương mặt chìm trong sắc tối mờ ảo, như một thước phim cũ kỹ đã phai màu, chỉ có đôi mắt kia là sáng rõ lấp lánh, như thể nhìn thấu tất cả những tâm tư giấu kín của cô.
“Nói rõ đi, Huỳnh Huỳnh, em muốn gì?”
Giọng anh dịu dàng như đang khuyến khích cô.
Hô hấp của Tưởng Huỳnh hơi ngừng lại, tim cũng đập nhanh hơn, một lúc sau mới khẽ khàng nói: “Em… muốn ngồi lên mặt anh.”