“Ý cậu là, cậu đụng trúng con trai riêng của ba Lục Chi Hề ở biệt thự nhà cậu ta, tên đó nói hai người một trận tơi bời, rồi bị Lục Chi Hề đuổi đi. Sau đó cậu xuống lầu thấy bồn tắm đầy nước, còn có tóc rụng của thằng đó, mà Lục Chi Hề thì bảo là thằng đó vừa mới tắm xong ở đó.”
Trong điện thoại, Chu An Ninh tổng kết: “Mẹ của thằng con riêng đó chắc là người Anh, nhỏ xíu vậy mà đã hói rồi.”
Giữa trưa nắng chang chang, ánh mặt trời gay gắt khiến đầu óc Tưởng Huỳnh quay cuồng, bước đi trên con đường chính trong khuôn viên trường mà mắt hoa đầu váng, não thì đau âm ỉ như bị bóp nghẹt, vốn dĩ đã không nghỉ ngơi đủ, nay càng thêm mệt mỏi.
Cô điều chỉnh lại tai nghe bluetooth sắp trượt khỏi tai, thở dài: “An Bình à, tớ không biết phải kể với cậu sao nữa, tối đó xảy ra rất nhiều chuyện, tớ cảm thấy rất kỳ quặc, rất rối loạn.”
Nước vương đầy sàn phòng tắm, ánh đèn chói lòa, bồn tắm tràn nước, tiếng nước nhỏ giọt sắc nhọn… những thứ đó như tín hiệu nguy hiểm khiến tim cô đập loạn từ tận sâu bên trong.
Tối đó cô không kịp nghĩ nhiều, đã bị anh kéo ra khỏi phòng tắm, anh nghe cô nói khát, liền dịu dàng rót cho cô cốc nước ấm. Về tới phòng, anh còn xin lỗi, nói bản thân lúc đó cảm xúc không tốt, chuyện mà cô để tâm thì có thể để sau hãy nói.
Tất cả thoạt nhìn đều chẳng có gì sai.
Ba ngày sau đó, họ ở bên nhau cũng rất vui vẻ. Kỳ nghỉ hè đến rồi, anh dường như cũng rảnh rỗi hẳn, chơi game với cô, dẫn cô đi tham quan triển lãm tranh và sách ở Bắc Kinh, còn thử rất nhiều nhà hàng mới.
Rồi ban đêm thì điên cuồng l*m t*nh.
Tưởng Huỳnh suýt chút nữa đã quên chuyện đêm đó, nhưng trong lòng vẫn còn một chút cảm giác bất an, lo lắng, lẩn khuất như dư âm chưa dứt, mãi đến khi rời khỏi căn hộ của anh, bước chân lên con đường yên tĩnh trong trường, cảm giác kỳ lạ ấy lại bắt đầu dâng lên.
“Không sao, cậu họp nhóm xong tụi mình đi ăn cái gì nha, quân sư đây sẽ phân tích rõ ràng cho cậu luôn.”
“Vậy tối gặp.”
Cúp máy xong, Tưởng Huỳnh băng qua khu dạy học chung, tới một căn viện nhỏ tường đỏ ngói đen, giữa những dây bìm bìm treo một tấm biển gỗ nâu sẫm, khắc mấy chữ: “Trung tâm nghiên cứu thực nghiệm Khoa Tâm lý học.”
Phòng họp nhỏ đang bật điều hòa, mát rượi. Thầy Lâm và đàn chị Trương đã đến, đang trò chuyện rôm rả. Tưởng Huỳnh chào hai người xong liền bị kéo vào cuộc nói chuyện.
“Tưởng Huỳnh, nói nghe coi, em có ý tưởng gì cho bài luận tốt nghiệp chưa?”
Còn khoảng hai mươi phút nữa mới đến giờ họp nhóm, người cũng chưa đủ, thầy Lâm rảnh rỗi nên quan tâm tới đề tài luận văn của cô.
“Nếu có ý tưởng rồi thì cứ nói thử xem, đừng căng thẳng, cứ như nói chuyện thôi.”
Luận văn tốt nghiệp?
Tưởng Huỳnh đã hoàn toàn vứt nó ra khỏi đầu từ lâu.
Đầu óc chậm chạp bắt đầu khởi động lại, cô ngồi thẳng người lên, ép bản thân phải nói ra được gì đó, rồi trong đầu bỗng hiện lên một từ khóa.
“…Em đang suy nghĩ về chủ đề liên quan đến đặc điểm nhân cách và rối loạn nhân cách, thầy ạ.”
“Rối loạn nhân cách à?”
Thầy Lâm suy nghĩ một chút, rồi nói: “À đúng rồi, em từng nhắc với thầy là học lớp Tâm lý học b**n th** của thầy Hàn học kỳ trước đúng không? Hôm qua thầy còn nói chuyện với thầy Hàn, cái tên ‘Tâm lý học b**n th**’ nghe vẫn không ổn lắm, nên đổi thành ‘Tâm lý học bất thường’ thì hơn. Thôi lạc đề rồi, em tiếp tục nói đi, làm luận văn thì phải có vấn đề nghiên cứu cụ thể, em có suy nghĩ gì thêm chưa?”
Tưởng Huỳnh cảm thấy đầu óc mình đang dần vận hành trở lại, cố gắng gom từ khóa lại thành câu.
“Em muốn thử dùng kết quả thống kê để quan sát… mối liên hệ giữa mức độ giàu có của gia đình với đặc điểm nhân cách và rối loạn nhân cách ở trẻ em, xem có mối tương quan đáng kể không.”
Thầy Lâm rất hứng thú, đặt bình giữ nhiệt xuống, hỏi tiếp: “Giả thuyết nghiên cứu của em là gì?”
Đối diện với ánh mắt khích lệ của thầy Lâm, Tưởng Huỳnh dần có thêm suy nghĩ.
“Như lý thuyết hệ sinh thái, lý thuyết tương tác giữa cá thể và môi trường đều có thể cho thấy gia đình có ảnh hưởng lớn đến sự phát triển tâm lý cá nhân. Nếu xem gia đình như một đơn vị kinh tế, thì em cho rằng mức độ giàu có sẽ ảnh hưởng đến quan hệ vợ chồng, quan hệ cha mẹ – con cái, và kiểu mẫu của những mối quan hệ này, từ đó tác động đến đặc điểm nhân cách… bao gồm cả rối loạn nhân cách. Có thể dùng thống kê để tìm ra mối liên hệ.”
Tưởng Huỳnh đem hết những ý tưởng tạm thời trong đầu nói ra, sau đó bị thầy Lâm liên tục truy vấn một loạt câu hỏi.
Ở trong và ngoài nước đã có học giả nghiên cứu chủ đề này chưa?
Có bao nhiêu nghiên cứu, công bố khi nào?
Dự định dùng bảng khảo sát nào?
Có cơ sở dữ liệu nào sẵn có không?
Vân vân…
Hai năm nay Tưởng Huỳnh vì nhiều lý do đã tiếp xúc với không ít kiểu gia đình, từng thoáng nghĩ tới đề tài này nhưng chưa có thời gian nghiên cứu sâu. Bây giờ bị hỏi liên tục như vậy, cô đành cúi đầu lí nhí đáp là sẽ về nhà nghiên cứu thêm.
Thầy Lâm dịu dàng mỉm cười: “Không sao, vẫn còn sớm mà. Thầy hỏi vậy là để sau này em khi xác định đề tài thì chịu khó nghiên cứu kỹ, tránh lúc viết tới nửa chừng mới phát hiện dữ liệu có vấn đề hoặc không có mối liên hệ thì sẽ rất phiền phức. Mà hôm nay trông em có vẻ mệt, mấy hôm nay ngủ không ngon à?”
Tưởng Huỳnh hơi xấu hổ, đáp nhỏ: “…Dạo này em ngủ hơi trễ một chút.”
“Vừa mới nghỉ hè mà, chơi một chút cũng không sao, nhưng cũng phải chú ý nghỉ ngơi nha, đừng tiêu hao sức khỏe khi còn trẻ.”
Thầy Lâm vừa dứt lời, đàn anh Tần cũng đến, cười hì hì chào hỏi mọi người, phòng họp lập tức náo nhiệt, đề tài cũng chuyển khỏi Tưởng Huỳnh.
Thật ra mấy hôm nay Tưởng Huỳnh mất ngủ không phải cố tình, kể từ sau cái đêm ở biệt thự Thanh Thủy Đình đụng phải người em trai riêng của Lục Chi Hề, cô vẫn luôn thấy bất an.
Càng khiến cô thấy khó hiểu là trừ cái đêm đó ra, sau khi bị tên Danny khiêu khích thì Lục Chi Hề có biểu hiện hơi bất thường, những ngày sau anh lại cực kỳ bình thường, như thể hôm đó chưa từng xảy ra chuyện gì.
Điều này càng khiến cô thấy bất an.
Kết thúc họp nhóm, Tưởng Huỳnh vội vàng chạy đến khu ký túc xá, Chu An Ninh đang đứng dưới tán cây, dáo dác tìm cô. Vừa thấy bóng cô là chạy lại ngay dưới nắng.
“Sao vậy trời, ở với Lục Chi Hề mấy ngày mà nhìn như bị hút hết dương khí luôn ấy. Cậu ta không phải là hồ ly tinh đấy chứ?”
Tưởng Huỳnh phì cười, nhịn không được hỏi lại:
“Sao cậu không nói tớ là hồ ly tinh, hút dương khí của anh ấy hả?”
Chu An Ninh khoác vai cô, nghĩ ngợi một lát rồi nói: “Một là vì cậu ta đúng là đẹp nghiêng nước nghiêng thành thật, hai là từ khi cậu ta xuất hiện đến giờ là chiếm sạch thời gian rảnh của cậu luôn. Mỗi lần tớ hẹn cậu đi chơi là y như rằng cậu ta lại đến tìm. Trong mắt tớ thì cậu ta đúng là hồ ly tinh, còn cậu chính là Trụ vương của nhà Thương, bị sắc đẹp làm mờ mắt.”
Tưởng Huỳnh cảm thấy cái tài ăn nói của Chu An Ninh mà không vào khoa Văn thì uổng thật sự.
Hai người đến một quán nhậu nhỏ ngoài cổng đông trường, là quán của một cựu sinh viên mở.
Ở đây nổi tiếng với xiên nướng và đồ uống pha chế đặc biệt, được mệnh danh là số một của Hoa Đại, mở cửa đến tận bốn giờ sáng mỗi ngày. Bây giờ mới sáu giờ chiều, họ là bàn khách đầu tiên.
Chu An Ninh mở thực đơn đồ uống, đọc tên mấy món đặc chế cho Tưởng Huỳnh nghe:
“Thu gom rác thải – động vật đại học.”
“Tòa nhà giảng dạy số 5, một cú nhảy giải ngàn sầu.”
“Sáng 8 giờ không điểm danh.”
“Deadline yêu em thêm lần nữa.”
“Đặc chế đồ uống phế vật Hoa Đại.”
Tưởng Huỳnh: “Cái tên hay phết đấy, chắc ông chủ quán gắn camera vào cuộc đời tớ rồi… Tớ không uống rượu đâu, cho tớ một ly coca là được.”
Chu An Ninh đi thẳng đến quầy gọi món, cầm theo một ly đặc chế và một ly coca quay lại chỗ ngồi: “Phải nói là ba cậu uống rượu quá đà là vấn đề của ổng, cậu thì tự chủ tốt như vậy, uống một chút cũng chẳng sao, đừng căng thẳng quá.”
Cô nàng nhấp một ngụm rượu, cảm thán một tiếng đầy kinh ngạc: “Ly ‘Hề hề học thuật phiên bản giới hạn’ này ngon ghê, vị trái cây đó, cậu thử không?”
Tưởng Huỳnh lắc đầu: “Thôi đi, tớ sợ cái thứ này lắm, chỉ cần nếm được vị cồn là trong đầu tớ lại hiện ra cái cảnh ba tớ say đến bất tỉnh nhân sự.”
Chu An Ninh biết cô có bóng ma tâm lý với chuyện ba mình nghiện rượu, nên cũng không khuyên thêm.
Đĩa xiên nướng ngập mùi than thơm ngào ngạt được bưng lên bàn, chiếc TV treo trên tường bắt đầu phát trận bóng, không gian trong quán nhậu nho nhỏ lập tức trở nên náo nhiệt.
“Nói nghe coi, rốt cuộc hai người là sao vậy.” Tưởng Huỳnh cắn một miếng lòng gà nướng.
Tưởng Huỳnh đem chuyện xảy ra tối hôm đó kể lại chi tiết, bao gồm cả việc cô và Lục Chi Hề nói đến chuyện kết hôn và cảnh tượng cô thấy trong phòng tắm.
Nghe xong, vẻ mặt Chu An Ninh thoáng trở nên rối rắm.
“Không sao đâu, cậu cứ nói thật ý cậu ra đi.” Cô có chút ủ rũ uống ngụm coca.
“Vậy tớ nói thật nhé.”
Chu An Ninh đặt xiên xuống, làm bộ nghiêm túc ngồi thẳng dậy, giơ hai ngón tay lên: “Có hai khả năng.
“Thứ nhất, bạn trai cậu cũng chỉ là một thằng nhóc mười tám tuổi. Tớ với cậu hồi mười tám cũng toàn ngơ ngẩn ngu ngốc, nên việc cậu ta chưa nghĩ xa về tương lai của hai người cũng không có gì lạ. Còn cái cảnh phòng tắm mà cậu thấy, Lục Chi Hề bảo là thằng nhóc tên Danny kia tắm xong cũng không có gì mâu thuẫn.”
Lúc này giọng Chu An Ninh bỗng hạ thấp xuống, trở nên âm u kỳ quái: “Còn một khả năng khác, Lục Chi Hề là kiểu người IQ cực cao, tâm cơ thâm sâu, còn vô cùng lạnh lùng vô tình. Cậu ta thật ra chỉ đang chơi đùa với cậu thôi, nhưng vì không muốn trở mặt quá sớm nên mới dỗ dành cậu. Còn cái tên con riêng kia dám khiêu khích Lục Chi Hề, sau khi mày lên lầu thì cậu ta đã kéo thằng đó vào bồn tắm, dạy cho một trận…”
Lời của cô nàng khiến sống lưng Tưởng Huỳnh lạnh buốt, theo phản xạ lập tức phản bác: “Không thể nào là khả năng thứ hai, tớ với anh ấy quen nhau cũng một thời gian rồi, nếu anh ấy thật sự có vấn đề, sao tớ có thể không phát hiện ra?”
“Không cần biết là thật hay không, cậu ta làm cậu không vui thì chính là có tội, Chu An Ninh tớ là kiểu người bênh người thân bất kể đúng sai!”
Chu An Ninh lại uống một ngụm rượu.
“Nhưng mà nói thật lòng tớ cũng thấy khả năng thứ hai khó xảy ra. Nãy tớ nói vậy chỉ để đùa cậu thôi. Bạn trai nhỏ của cậu đúng là còn nhỏ thật, nhưng so với đám cùng tuổi thì cũng coi là khá chững chạc rồi. Nhưng mà với một đứa tuổi đó mà nói chuyện kết hôn thì kiểu gì cũng không có kết quả đâu. Cơ mà nếu cậu ta thật sự chỉ đang chơi đùa, thì lúc bình thường đã chẳng chu đáo tận tình đến vậy rồi, phải giống như thằng khốn Thích Văn ấy…”
“Em nói ai thế?”
Một giọng nói lạnh lẽo từ bên cạnh bỗng vang lên, dọa cả Tưởng Huỳnh lẫn Chu An Ninh giật nảy mình. Hai người cùng quay đầu lại, mới phát hiện từ lúc nào đã có hai nam sinh cao lớn ngồi bên cạnh.
Người mặc áo đen đang lạnh lùng nhìn Chu An Ninh, còn người ngồi đối diện mặc áo thun xanh lam thì cười tươi chào Tưởng Huỳnh một tiếng:
“Trùng hợp ghê, không đi cùng anh Hề à?”
Là hai anh em Thích Văn và Thích Châu.
Mặt Chu An Ninh lập tức dài ra, cầm ly rượu bật dậy cái vèo. Thích Văn thấy vậy liền lộ vẻ hoảng hốt, theo phản xạ né người sang một bên.
Chu An Ninh nhìn vẻ mặt hèn nhát của anh ta thì cười lạnh một tiếng: “Đổ rượu vào người anh á, tôi còn thấy tiếc đồ.”
Rồi quay sang nói với Tưởng Huỳnh: “Đi, đổi bàn khác, ngồi đây tớ nuốt không nổi.”
Tưởng Huỳnh lặng lẽ liếc Thích Văn một cái, xách túi theo Chu An Ninh đến ngồi ở góc khác.
Nói thật thì Thích Văn đúng là đáng đời. Nếu lúc trước anh ta không lừa Chu An Ninh, nói cô nàng là mối tình đầu thì cũng không đến mức bị cô nàng thù dai tới giờ.
Tính ra từ lúc cuộc tình thảm hại đó của Chu An Ninh kết thúc đến nay cũng gần một năm rồi. Đổi bàn, uống vài ly rượu xong, cô nàng cũng quăng hết chuyện vừa nãy ra sau đầu, ngược lại là bên Thích Văn và Thích Châu cứ thỉnh thoảng vẫn liếc nhìn sang, không biết đang thì thầm gì.
Mùa thi cuối kỳ vừa mới kết thúc, sinh viên còn chưa về quê, rất nhiều nhóm tụ tập kéo nhau đi ăn, mới hơn bảy giờ mà quán đã kín chỗ, trong tiệm cũng bắt đầu ồn ào.
“Tối nay cậu đừng về nữa, dạo này cậu cứ vì chuyện Lục Chi Hề mà hồn vía lên mây, chi bằng theo tớ về ký túc xá ở một đêm, tự mình bình tĩnh lại đi.” Chu An Ninh khuyên cô.
Tuy Tưởng Huỳnh và Chu An Ninh ở cùng phòng ký túc, nhưng đã lâu rồi hai người chưa ngồi xuống mà thong thả tâm sự. Cộng thêm chuyện cô cũng muốn bình tĩnh lại, nên liền nhắn tin cho Lục Chi Hề, nói là tối nay đang ăn với Chu An Ninh ở quán nhậu ngoài cổng trường, chắc sẽ nói chuyện hơi lâu, tối nay sẽ về ký túc ở cùng với cô nàng.
Tin nhắn vừa gửi xong, liền nghe thấy bên tai vang lên một giọng nói:
“Huỳnh Huỳnh? An Bình? Lâu quá không gặp nha.”
Một nam sinh dáng vẻ thư sinh, đeo kính, đi tới bên bàn họ.
Tưởng Huỳnh ngẩng đầu lên, lập tức nở nụ cười ngạc nhiên vui mừng: “Anh Thừa Minh! Anh sao lại ở đây?”
Cô thuận tay khóa màn hình điện thoại, không nhận ra là Lục Chi Hề gần như lập tức đã nhắn lại.
【Sao lại nói là không về? Tối nay chỉ ăn với một mình Chu An Ninh à? Giờ có an toàn không?】