Bạn Học Số 7 - Nam Tri Bắc

Chương 22

Sau khi lên lớp 12, việc học đột nhiên trở nên căng thẳng.

Các môn học bước vào giai đoạn ôn tập tổng hợp, các kỳ thi hàng tuần, hàng tháng liên tiếp diễn ra, mỗi lần thi xong đều phải thông báo kết quả cho phụ huynh, không
chỉ vậy, việc yêu đương sớm, chơi game hay bất kỳ việc gì không liên quan đến học tập đều bị cấm, nếu phát hiện sẽ xử lý nghiêm khắc.

Lúc này, hoàn cảnh môi trường tác động lên con người thể hiện rất rõ ràng. Mỗi người đều đang học, người truy ta đuổi, dừng lại đồng nghĩa với tụt hậu, vì vậy kể cả những
người không thích học cũng không dám lười biếng.

Cảm nhận trực tiếp nhất của Tất Hạ là thời gian không đủ dùng.

Có lần giữa giờ cô quá buồn ngủ, gục xuống ngủ mười phút, tỉnh dậy thì thấy bàn học đã ngập trong đống đề thi. Sáng, trưa, tối dường như đều dành để làm bài, mệt đến mức không muốn ăn.

Trong tình trạng này, Tất Hạ không có nhiều thời gian để quan tâm đến Trần Tây Phồn. Hai người cùng lớp, nhưng giao tiếp vẫn ít ỏi đến đáng thương. Chỉ là thinh thoảng khi
quay đầu nhìn thấy cậu, nhịp tim cô vẫn sẽ loạn nhịp.

Hôm đó sau khi tập thể dục giữa giờ, Hứa Ấu Phi hết ruột bút, ba người hẹn nhau đi một chuyến cửa hàng văn phòng phẩm.

Cửa hàng văn phòng phẩm trong trường bán đủ thứ, sách vở, ruột bút, lưu bút, thậm chí còn có dịch vụ viết thư tình hộ.

Ba ngườinđi dạo một vòng, Hình An Á thích một chiếc bình cầu nguyện hình ngôi sao năm cánh, chất liệu thủy tinh trong suốt, bên trong có vài mấu giấy nhỏ đủ màu sắc.

Những năm đó, sinh nhật bạn bè thường tặng nhau loại bình cầu nguyện này.

Hình An Á nói: "Tớ xem trên Tieba nói, năm ngoái có một chị khóa trên mua loại bình cầu nguyện này, viết tên trường đại học mình muốn vào mẩu giấy, chôn bình xuống
đất, sau đó chị ấy thực sự đỗ."

Có lẽ do áp lực học tập gân đây quá lớn, Hình An Á để nghị: "Hay là, chúng ta cũng mua thử xem sao?"

"Thời đại nào rồi còn làm mấy trò mê tín này." Hứa Ấu Phi tuy nói vậy nhưng vẫn cầm lấy một chiếc, hỏi: "Rốt cuộc linh nghiệm không?"

"Thành tâm thì linh."

Thế là, ba cô gái mỗi người mua một chiếc.

Quay lại lớp học, Hình An Á viết lên mẩu giấy bốn chữ: "Đại học Kinh Binh - Khoa Toán". Cô ấy nhét mấu giấy vào bình cầu nguyện, vẻ mặt phấn khích rõ ràng, "Các cậu viết nhanh đi, tối nay chúng ta đi chôn. Hay là, chôn ở khu đất trống gần hồ nhân tạo đi."

Tất Hạ cầm bút, nhưng đầu óc lại trống rỗng. Cô thực sự chưa nghĩ ra nên thi trường nào, ngành nào, giai đoạn này chỉ muốn cố gắng nâng cao điểm số, sau này học ngành thiên về văn hóa một chút.

Cô viết lên mẩu giấy cầu nguyện tám chữ: "Thi đại học thuận lợi, bảng vàng đề tên."

Không lâu sau, Hứa Ấu Phỉ cũng viết xong.

Hôm nay hơi muộn, ba người hen nhau ngày mai đi chôn.

Chín giờ tối tan học, Tất Hạ thu dọn đạc về hẻm Bạch Tháp.

Vừa bước ra khỏi lớp, cô ngẩng đầu liền thấy phía trước có một bóng người quen thuộc. Trần Tây Phồn, Hạ Kiêu và Chử Dương đi cùng nhau, ba người đang chuẩn bị xuống lầu.

Cô vô cớ hồi hộp, chậm bước lại, lặng lẽ đi theo sau.

Lúc này đã qua giờ tan học một lúc, hành lang không có mấy người. Ánh đèn vàng vọt chiếu xuống đỉnh đầu chàng trai, phủ lên cậu một lớp sương mù mờ ảo.

Tất Hạ nghe Chử Dương nói: "Mệt quá, hôm nay lão Hồ tìm tôi nói chuyện, hỏi tôi muốn thi trường nào, tôi biết đếch được tôi muốn thi trường nào."

"Đi du học đi." Hạ Kiêu nói: "Đi Mỹ với tôi, sống phóng khoáng tự tại."

Chử Dương cười, "Được đấy, lúc đó Hạ đại thiếu gia phải chiếu cố tôi nhé."

"Đơn giản, đơn giản." Hạ Kiêu lại quấy rối Trần Tây Phồn, cậu ta vòng tay qua vai Trần Tây Phồn, "Còn A Phồn, muốn học đại học ở đâu? Theo tôi, ba đứa mình cùng đi du học đi, lúc đó không có người nhà quản thúc, muốn chơi thế nào thì chơi."

Trần Tây Phồn cao hơn Hạ Kiêu một chút, cậu hơi khom lưng, nhún vai cười: "Thôi đi, tôi chỉ mong cách xa cậu thôi."

"Này, còn coi nhau là anh em không, nói gì thế."

Chử Dương tiếp lời: "A Phồn muốn vào khoa phi công của Đại học Kinh Bình đúng không? Tôi nhớ cậu từng nhắc qua."

Trần Tây Phồn ừm một tiếng, giọng điệu đầy kiên định: "Năm lớp 10 đã nghĩ rồi."

"Thảo nào, hè năm ngoái cậu vất vả đến trung tâm huấn luyện bay trải nghiệm nửa tháng. Nhưng mà, phi công yêu cầu thể chất khá cao, cậu được không?"

Trần Tây Phồn khí thế ngạo nghễ, nhướng mày, "Tại sao tôi không được?"

Chử Dương và Hạ Kiêu đều biết, cậu nói vậy tức là ổn rồi, "Cũng phải, A Phồn cái gì cũng được!"

"Ông nội của cậu vốn là phi công không quân, lúc ông về hưu trên quân hàm đã có ba ngôi sao rồi. Được rồi, vậy tôi đợi cậu sau này dẫn đi bay."

Trần Tây Phồn đáp lời, "Đợi đi, sau này dẫn các cậu lên trời."

Thiểu niên cười ngạo nghễ, khoảnh khắc đó, dường như tất cả ánh sao đều đổ xuống người cậu, tỏa sáng rực rỡ.

Tất Hạ đi theo sau, nghe đoạn hội thoại này không khỏi xúc động. Cô nhớ đến chiếc máy bay giấy mà mình đã giấu đi, chợt hiểu ra ý nghĩa của nó.

Xf0109, có lẽ là số hiệu máy bay.

Thì ra, cậu muốn vào khoa phi công của Đại học Kinh Bình, sau này muốn trở thành phi công.

Về đến hẻm Bạch Tháp, Tất Hạ mở máy tính tra thông tin về ngành phi công của Đại học Kinh Bình. Sinh viên khoa này có song học tịch, từ năm nhất đến năm ba học tại Học
viện Nguyên Bồi của Đại học Kinh Bình, năm tư đến Học viện Hàng không Không quân Trung Quốc thực hành.

Tuyển chọn nghiêm ngặt, ngoài thành tích, còn có một loạt bài kiếm tra tâm lý, thể lực, mỗi năm chỉ tuyến sáu mươi người trên toàn quốc.

Với năng lực của Trần Tây Phồn, cậu muốn vào thì chắc chắn sẽ vào được. Nhưng Tất Hạ vẫn viết thêm một mầu giấy cầu nguyện cho cậu: Mong rằng bạn Trần Tây Phồn, ước mơ thành hiện thực, được như ước nguyện.

Sau khi viết xong, Tất Hạ cùng Hình An A, Hứa Ấu Phi chọn một đêm tối, chôn bình cầu nguyện xuống khu đất gần hồ nhân tạo.

Những ngày sau đó bận rộn lại đơn điệu, ngoài làm để thi thì vẫn là làm để thi. Tháng 9 thi tháng, Tất Hạ được 578 điểm, vẫn không có tiến bộ gì.

Thành tích một khi đạt đến một giai đoạn nào đó sẽ rất khó nâng cao, Tất Hạ cảm thấy mình đang bị kẹt trong giai đoạn bế tắc, cắn răng dùng tiền Triệu Tương Quỳnh để lại, đăng ký lớp học thêm cho mình.

Lớp học thêm một tuần ba buổi, mỗi tháng bảy nghìn.

Tuy đau lòng, nhưng thu hoạch cũng rõ ràng, giáo viên lớp học thêm sẽ dựa vào tình hình của cô để bổ sung kiến thức, tháng 10 thi tháng, Tất Hạ được 610 điểm, lần đầu tiên vượt qua mốc 600.

Có lẽ do thi cử quá nhiều, khiến mọi người như hơi tê liệt với đ**m số, Tất Hạ nhận đ**m cũng rất bình tĩnh.

Tổng điểm của cô tuy vượt 600 nhưng trong môi trường toàn học sinh giỏi như trường phụ thuộc vẫn không nổi bật, Tất Hạ cũng không nóng vội, nhận để thi xong cắm
đầu sửa lỗi.

"Hạ Hạ, đi siêu thị không?"

Tất Hạ nhìn đồng hồ, đứng dậy: "Đi thôi, đúng lúc xuống lầu hít thở không khí."

Ba người đi dạo trong siêu thi, Hình An Á và Hứa Ấu Phỉ mua kem, Tất Hạ mua một gói kẹo sữa Đại Bạch Thỏ.

Lúc này sắp vào lớp, gần đây giám thị kiểm tra lớp học tối rất nghiêm, họ không dám vào trễ, chạy một mạch về lớp, vừa kịp chuông reo.

Vừa bước vào cửa, Ngụy Vũ Bằng đột nhiên gọi cô: "Tất Hạ, lão Hồ gọi cậu."

Hồ Trung Hải ít khi tìm cô, Tất Hạ không khỏi hồi hộp, "Lớp trưởng, cậu biết chuyện gì không?"

"Yên tâm, chuyện tốt." Ngụy Vũ Bằng cười nói, "Lần này cậu thi tiến bộ mà, chắc là tìm cậu tâm sự, động viên gì đó."

Tất Hạ nửa tin nửa ngờ đi đến, vào văn phòng, quả nhiên Hồ Trung Hải tim cô tâm sự.

"Tất Hạ, đến rồi à, ngồi đi." Hồ Trung Hải kéo ghế cho cô, nói: "Cũng không có chuyện gì, lần này em thi tháng tiến bộ, hôm họp lớp thầy đã nói rồi, học sinh tiến bộ thầy đều có phần thưởng, cái này cho em."

Hồ Trung Hải đưa cho cô một cuốn số tay, Tất Hạ nhận lấy, "Cảm ơn thầy."

"Không có gì." Hồ Trung Hải lại nói, "Còn có một chuyện nữa, em nghe qua cuộc thi viết văn Thanh Bồi chưa? Cuộc thi này hàng năm tháng 10 đăng ký, tháng 12 công bố kết quả, giải nhất được giảm 20 điểm khi xét tuyến, em có hứng thú không?"

Hồ Trung Hải cho cô xem một cái bảng, trên bảng liệt kê mười trường đại học được giảm điểm, hầu hết đều là trường danh tiếng trong nước.

Không nghi ngờ gì, sự cám dỗ này rất lớn.

"Thầy ơi, em muốn tham gia."

Hồ Trung Hải cười, "Thầy biết ngay em sẽ hứng thú mà, vốn dĩ thi viết văn thì lớp văn tham gia nhiều hơn, nghĩ đến em thầy mới hỏi thử."

"Nhưng có một vấn đề, vừa rồi cho em xem là mười trường được giảm điểm năm nay, còn năm sau là trường nào thì chưa xác định, phải xem chính sách."

Nghĩ một chút, Tất Hạ nói: "Em vẫn muốn thử."

"Được, dù sao đoạt giải cũng không thiệt. Em về chuẩn bị kỹ đi, thời gian còn khá dài."

Trước khi rời văn phòng, Hồ Trung Hải đột nhiên gọi cô: "À Tất Hạ, em giúp thầy gọi Trần Tây Phồn đến đây."

"Ồ... vâng."

Nghe thấy cái tên đó, tim Tất Hạ đều run lên.

Lần này Trần Tây Phồn vẫn đứng đầu khối, tổng điểm 709. Thành tích như cậu đã không còn không gian để tiến bộ nữa, thầy giáo tìm cậu có chuyện gì nhỉ?

Nhưng dù là chuyện gì, chỉ cần nghĩ đến việc được nói chuyện với cậu, Tất Hạ đã thấy rất vui, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn.

Trở lại lớp học, Tất Hạ không thấy Trần Tây Phồn.

Cô hỏi bạn cùng bàn của cậu mới biết Trần Tây Phồn vừa mới ra ngoài.

Bạn cùng bàn của cậu hỏi:

"Cậu tìm cậu ấy có chuyện gì à?"

"À... Thầy Hồ tìm cậu ấy."

"Được rổi, tớ sẽ nhắn tin cho cậu ấy trên QQ giúp cậu truyền đạt lại."

Tâm trạng Tất Hạ bồng chốc chùng xuống. Cô đứng yên, siết chặt ngón tay rồi nói dối:

"Thôi đừng dùng điện thoại nữa, vừa nãy tớ thấy giám thị đang tuần tra ở tầng ba đấy, cẩn thận bị bắt."

"Thật à?"

Lên lớp 12, trường học hạn chế sử dụng điện thoại, nếu bị phát hiện sẽ bị tịch thu vĩnh viễn. Nam sinh kia sợ hãi, vội nhét điện thoại trở lại vào cặp.

Tất Hạ hỏi: "Thầy Hồ đang cần gấp đấy, cậu có biết Trần Tây Phồn đi đâu không? Tớ đi tìm cậu ây."

"Cậu ấy cầm điện thoại ra ngoài, vừa mới đi không lâu, nói là lên sân thượng hóng gió một chút."

"Được, cảm ơn cậu."

Bây giờ là giờ học, toàn bộ tòa nhà sáng rực ánh đèn. Tất Hạ bước nhẹ nhàng, thở hổn hển khi leo lên sân thượng.

Cô đầy cánh cửa sắt, âm thanh "két" vang lên vô cùng rõ ràng. Tiến lên vài bước, Tất Hạ mới thấy Trần Tây Phồn.

Bóng dáng thiếu niên ẩn trong bóng tối. Một tay cậu chống lên lan can sân thượng, tay còn lại câm điện thoại, hình như đang nói chuyện với ai đó.

Gió lạnh thổi phồng lớp áo của cậu. Từ xa nhìn lại, Tất Hạ bồng có một ảo giác - thiếu niên lúc này đẹp đẽ mà mong manh.

Mây đen che khuất ánh trăng. Trong màn đêm lờ mờ, Tất Hạ nghe thấy cậu nói:

"Hôm đó tôi đã nói rất rõ ràng rồi. Tôi và cậu chằng có quan hệ gì cả... Đừng nhắc đến trách nhiệm với tôi. Người hiểu được hai chữ đó tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện như vậy... Xin lỗi, tôi không thể hiểu nỗi khổ của cậu, cũng không muốn hiểu..."

Giọng Trần Tây Phồn lúc này lạnh lùng chưa từng có, thậm chí mang theo cơn giận khó mà kìm nén.

Lần đầu tiên Tất Hạ thấy cậu như vậy. Cậu như trút bỏ hết lớp vỏ ngụy trang, để lộ sự thờ ơ, xa cách.

Nhưng cũng không đúng.

Tất Hạ nghĩ, Trần Tây Phồn vốn dĩ là người ngoài nóng trong lạnh. Dù trước đây cậu đã giúp đỡ cô nhiều lần, nhưng đó chỉ là vì cậu có giáo dưỡng tốt, chứ không có nghĩa là dễ gần.

Cậu giống như mặt trời, không tiếc trao đi hơi ấm, nhưng lại từ chối mọi sự tiếp cận.

"Chuyện của cậu không liên quan đến tôi. Nói xong chưa? Chưa xong thì cũng dừng ở đây đi!"

Cuối tháng mười, đêm ở Bắc Kinh chưa đến mười độ. Gió thổi như dao cắt vào mặt, đau đến nỗi khiến mắt người ta đỏ lên.

Cuộc gọi kết thúc, xung quanh lại chìm vào yên tĩnh.

Một lúc sau, Trần Tây Phồn thò tay vào túi áo đồng phục, lấy ra một hộp thuốc lá, chậm rãi rút một điếu ngậm vào miệng.

Sau đó, "tách" một tiếng, ánh lửa bùng lên.

Gương mặt cậu trong ánh lửa lúc sáng lúc tối. Khói thuốc lặng lẽ lan ra, Trần Tây Phồn kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, cúi đầu hút một hơi, rồi bắt đầu ho dữ dội.

Rõ ràng là một tay mới vào nghề, không quen làm chuyện này.

Cậu khẽ "chậc" một tiếng, dập tắt điếu thuốc rồi vứt vào thùng rác. Không quay đầu lại, giọng điệu nhàn nhạt mà xa cách:

"Còn chưa nhìn đủ à?"

Tất Hạ sững sờ, ngừng một chút rồi bước tới, nói:

"Xin lỗi, tôi không biết cậu lên đây gọi điện thoại, không phải cố ý nghe lén đâu."

"Không sao."

Trần Tây Phồn cúi người nhặt điếu thuốc đã tắt, ném vào thùng rác, rồi hỏi: "Tìm tôi có chuyện gi?"

"Ừm, thây Hồ tìm cậu."

Gió thổi tung mái tóc cậu, mang theo mùi hương thanh mát. Trần Tây Phồn đáp: "Biết rồi."

Cậu xoay người định rời đi, Tất Hạ đột nhiên lên tiếng: "Chuyện hôm nay... tôi sẽ không nói với thầy đâu."

Trần Tây Phồn nhìn cô, ánh mắt thản nhiên. Tất Hạ lại căng thẳng, ấp úng: "Tôi... tôi sẽ không nói với ai đâu, cậu cứ yên tâm."

Thực ra, chuyện này có bị nói ra hay không, Trần Tây Phồn cũng chẳng quan tâm.

Tâm trạng tệ hại của cậu không liên quan đến việc bị nghe lén, lại càng không liên quan đến Tất Hạ. Nó giống như đám mây đen che phủ trên đầu, nặng nề đến mức gió cũng không thể thổi tan.

"Ừ," Cậu nhìn cô một cái, day day ấn đường rồi nói: "Gió lớn, xuống đi."

Trần Tây Phồn đi ngang qua cô, bông nghe thấy giọng Tất Hạ nhỏ nhẹ:

"Trần Tây Phồn... cậu có muốn ăn kẹo không?"

Thật ra cô không suy nghĩ nhiều, nói ra rồi bản thân cũng giật mình.

Cô đưa tay vào túi, nằm chặt viên kẹo sữa, cảm thấy màn thế hiện của mình thật vụng về.

Nhưng lời đã nói ra, cô chỉ có thể cứng đầu tiếp tục:

"Sách Sinh học nói rằng ăn đồ ngọt có thể k*ch th*ch cơ thể tiết ra dopamine... Tôi nghĩ, có lẽ cậu đang cần."

Trần Tây Phồn hơi sững lại, quay đầu nhìn cô.

Thật ra trước khi biết mình nhầm tên, cậu chưa từng để ý đến Tất Hạ. Ấn tượng của cậu về cô chỉ dừng lại ở một cô gái yên tĩnh, ít nói, ngoan ngoãn.

Cậu dừng chân, thấy cô gái chậm rãi lấy từ túi ra một viên kẹo sữa. Không biết vì trời lạnh hay vì căng thẳng, ngón tay cô hơi run run.

Móng tay của cô được tia gọn gàng thành hình trăng lưỡi liềm. Ngón tay thon dài, làn da trắng mịn.

Viên kẹo nằm yên trong lòng bàn tay cô.

Không rõ vì sao, cảm giác nặng nề trong lòng Trần Tây Phồn bỗng tìm được lối thoát, bị cơn gió thổi tan đi hơn phân nửa.

Cậu nhận lấy viên kẹo sữa, khóe i khẽ cong lên.

Cậu nói: "Cảm ơn."

Bình Luận (0)
Comment