Bạn Học Số 7 - Nam Tri Bắc

Chương 21

Thời gian trồi qua nhanh chóng, kỳ nghỉ cũng dần đến hồi kết. Giữa tháng 7, Tất Hạ đã đến lúc phải trở lại Bắc Kinh. Chu Mai đã mua sẵn cho cô vé tàu giường cứng, trước khi đi còn chuẩn bị một túi lớn đầy ắp cá nhỏ chiên giòn, bánh dừa và các đặc sản khác.

Tất Hạ dở khóc dở cười, "Bác ơi, không cần phải phiền toái như vậy đâu."

"Không phiền, không phiền. Những thứ này ở ngoài kia muốn ăn cũng không có đâu, mang nhiều một chút, cô của cháu chắc chắn cũng sẽ thích."

Sau bữa sáng, Tất Hạ chuẩn bị lên tàu. Cô kiểm tra lại hành lý và cặp sách lần cuối xem có quên gì không. Đằng sau, một đôi tay mũm mĩm vòng qua eo cô.

Tất Viên buồn bã, nước mắt lưng tròng, khẽ nói: "Chị ơi, em muốn đi cùng chị"

Mắt Tất Hạ lập tức đỏ lên. Bố đã mất, mẹ thì không biết ở đâu, Tất Viên là người thân thiết nhất của cô trên thế giới này. Ai lại nỡ lòng xa cách người thân nhất của mình chứ?

Nhưng không còn cách nào khác, hiện tại Tất Hạ không thể đưa em đi cùng.

Tất Hạ dẫn Tất Viên vào phòng, lấy khăn giấy lau nước mắt cho em, "Bác trai bác gái đối xử với em không tốt sao?"

"Rất tốt a, nhưng em... em chỉ muốn được gặp chị mỗi ngày."

Tất Hạ xoa xoa mặt em, dịu dàng dỗ dành: "Thôi nào, đừng khóc nữa. Đợi thêm một chút nữa, chị sẽ cố gắng học tập, cố gắng kiếm tiền, vài năm nữa sẽ đón em đến sống cùng chị nhé?"

"Ừm..."Nước mắt Tất Viên rơi lã chã.

Tất Hạ hít sâu một hơi, kìm nén nỗi buồn, vỗ nhẹ lưng em, sau đó lấy từ trong cặp ra một cuốn truyện đã được đóng thành tập.

"Em không phải lúc nào cũng muốn đọc truyện 'Chim bay cùng Cá' sao? Chị đã in xong phần đầu rồi, em đọc trước đi, lần sau chị về sẽ cho em đọc phần tiếp theo."

Nhân vật chính của "Chim bay cùng Cá" là một con chim hồng vĩ tên Tây Tháp và một con cá thiên thần tên Mâu. Câu chuyện xoay quanh hai nhân vật này, kể về cuộc phiêu
lưu vòng quanh thế giới đầy sóng gió của chúng.

Tất Viên ôm cuốn truyện, vừa khóc vừa nấc, "Vậy chị... phải giữ lời hứa, lẩn sau phải về thăm em nhé."

"Ừm, nhất định, hứa nhé."

Cuối cùng cũng dỗ được Tất Viên nín khóc, thời gian cũng không còn sớm nữa. Tất Hạ xách hành lý ra ngoài, thấy Chu Mai đang vẫy tay gọi: "Hạ Hạ, lại đây bác bảo."

Trước cửa có một cây đa cổ thụ trăm năm, cành lá sum suê, người dân trong thị trấn thích đến đây hóng mát.

Tất Hạ chạy đến, hỏi: "Bác ơi, có chuyện gì vậy?"

Xung quanh không có ai, Chu Mai lấy từ trong túi ra một phong bì đưa cho cô, nói: "Hai tháng trước, mẹ cháu về đây làm việc, bảo bác đưa số tiền này cho cháu."

"Mẹ cháu?" Mắt Tất Hạ sáng lên, sốt sắng hỏi: "Mẹ có nói gì không, có để lại số liên lạc không..."

Chu Mai an ủi: "Đừng nóng vội, nghe bác nói. Mẹ cháu nói bà ấy rất bận, không thể đưa hai chị em cháu đi cùng, chỉ có thế làm phiền hai bác chúng ta, để lại một ít tiền cho
hai cháu."

Tất Lực Quốc và Triệu Tương Quỳnh trước đây vốn rất tình cảm, gia đình bốn người tuy nghèo nhưng hạnh phúc. Sau đó hai người đột nhiên ly hôn. Lúc đó Tất Hạ mới mười lăm tuổi, sau đó Triệu Tương Quỳnh đi xa, từ đó không còn tin tức gì.

Mỗi người một số phận, Tất Hạ chưa từng trách móc Triệu Tương Quỳnh điều gì, chỉ là rất muốn được gặp lại bà.

Tất Hạ mím môi, hỏi: "Mẹ cháu sống tốt chứ?"

"Chắc là cũng ổn."

Tất Hạ gật đầu, "Cháu biết rồi."

Trong phong bì có hai vạn tệ, Tất Hạ lấy ra một nửa đưa cho Chu Mai, "Bác ơi, bác cầm lấy, sau này còn phải làm phiền hai bác chăm sóc Viên Viên."

Chu Mai từ chối, "Đừng làm thế! Viên Viên một đứa trẻ ăn được bao nhiêu, còn cháu, thành phố lớn chỗ nào cũng cân tiền, cháu cầm đi."

"Thôi, đi đi, muộn thì không kịp tàu đâu."

Chu Mai đưa mũ bảo hiểm cho cô, rồi chở cô bằng xe máy đến bến tàu.

Trở lại Bắc Kinh, Tất Hạ đón mèo về. Cô nhớ đến chuyện tem thư của nick "Không ăn rau mùi", lại đến hiệu sách Hiếu Học một lần nữa.

Phương Nhan cười: "Nhờ phước của em, dạo này việc kinh doanh của chị cũng khá đấy."

Tất Hạ hơi ngại ngùng, cô tìm một lượt quả nhiên có T108, Phương Nhan nói: "Thế này nhé, dạo này chị định mở cửa hàng online, chị sẽ đăng sản phẩm lên mạng, em bảo người đó liên hệ với chị, đúng dịp tăng thêm nhân khí cho cửa hàng."

Tất Hạ cũng cảm thấy cách này tiện hơn, gật đầu: "Được, lát nữa em sẽ nói với bạn ấy. "

Xong việc, Phương Nhan nhìn cô với ánh mắt tinh quái, "Nào, kể cho chị nghe, tiến triển gì với người mà em thầm thương trộm nhớ chưa?"

Tất Hạ đỏ mặt, trách nhẹ: "Chị cũng thật bát quái."

"Ha ha, người lớn tuổi như chị thích bát quái mà." Phương Nhan trêu cô, "Kể đi nào, em tặng tem cho cậu ấy, cậu ấy phản ứng thế nào? Nếu cậu ấy muốn cảm ơn em, em cứ thoải mái nhận lời, đi ăn cơm xem phim gì đó, qua lại vài lần, cơ hội không phải là có sao."

Phương Nhan càng nói càng hăng, một bộ dáng cao thủ tình trường.

Tất Ha khuôn mặt ngoan ngoãn, hơi ngại ngùng nói: "Cậu ấy... cậu ấy không biết là em tặng tem, còn chuyến tiền lại cho em nữa."

Phương Nhan sững sờ, giọng điệu đầy thất vọng, "Không phải chứ em gái ơi, em đùa chị đẩy à, trời ạ..."

Cô ấy còn định tiếp tục truyền thụ kinh nghiệm, nhưng điện thoại reo lên.

Phương Nhan nghe máy, đáp vài câu ngắn gọn, nói: "Hôm nay bố chị và chị định đi ăn thử một nhà hàng nổi tiếng trên mạng, lúc nào rảnh chị dạy em tiếp nhé."

Hai người cùng đi ra ngoài, Phương Nhan nói: "Bố chị là bác sĩ tâm lý, bình thường rất bận, ăn cơm với chị một lần cũng không dễ, nếu không hôm nay chị nhất định sẽ giữ em lại, truyền thụ bí kíp."

"Em... em không." Tai Tất Hạ đỏ lên.

Phương Nhan nói: "Cô bé, cơ hội là do mình tranh thủ mà có, chủ động tấn công mới có thể thành công, hiểu chưa?"

Lý thuyết thì cô hiểu, nhưng thực hành lại rất khó.

Tất Hạ lắc đầu, gạt bỏ những suy nghĩ linh tinh đó, vẫn cảm thấy cố gắng học tập, đuổi theo bước chân của Trần Tây Phồn thực tế hơn.

Hôm sau là ngày khai giảng, ngày khai giảng có nhiều việc phải làm, chủ yếu là dọn dẹp lớp học, tổng vệ sinh và họp lớp.

Mãi đến chiều Tất Ha mới rảnh rỗi, chỗ ngồi trong lớp không thay đối, cô quay đầu nhìn về phía sau, nhưng không thấy người mà cô muốn gặp.

Chỗ ngồi của Trần Tây Phồn trống trơn.

Cậu ấy không đến báo danh sao? Là bị ốm hay có chuyện gì xảy ra?

Tất Hạ đoán già đoán non, đầy mong đợi nhưng lại thất vọng, không khỏi chán nản.

"Tiểu bảo bối, có nhớ tớ không?" Hứa Ấu Phỉ vừa vào lớp đã lao đến ôm lấy cô.

Tất Hạ dang tay đón nhận cái ôm của cô ấy, giọng nói dịu dàng: "Ừm, nhớ cậu."

Hình An Á cầm ba hộp sữa chua về chỗ ngồi, "Các mỹ nữ, kỳ nghỉ hè thế nào?"

"Tó đi Singapore một chuyển, đợi chút nhé, tớ có quà cho các cậu."

Hứa Ấu Phỉ mua ba con thú bông ở công viên hải dương, mỗi người một con, Tất Hạ chia bánh dừa mang từ quê lên cho hai người, ba người vui vẻ quây quần.

Trong lúc đó, Tất Hạ liên tục nhìn về phía sau, tâm trí không yên.

Năm cuối cấp bắt đầu phải học thêm, sau khi họp lớp, ba người cùng đi vệ sinh.

Sau khi đổi sang tòa nhà mới, từ lớp một đến lớp Bảy đều ở tầng ba, vừa bước ra khỏi lớp, Tất Hạ đã thấy một cô gái quen mặt.

Nữ sinh tóc buộc cao, mặc áo phông trắng và quần jean, cử chỉ thanh lịch, khí chất cổ điển, rất giống một tiểu thư khuê các trong phim truyền hình. Tất Hạ nhó lại một chút liền nhận ra, cô gái này tên Tống Thanh Nguyệt, trước đây từng gặp ở buổi tiệc sinh nhật của Hứa Ấu Phi.

Tống Thanh Nguyệt định đến lớp Bảy tìm Tống Thanh Trác, đi ngang qua lớp Năm thì dừng lại, nở nụ cười rạng rỡ: "Chào Phỉ Phỉ, cậu định xuống lầu à?"

"Ừm, xuống lầu dạo chơi, đi trước đây Thanh Nguyệt."

"Tạm biệt."

Hình An Á cũng nhận ra, khi xuống đến tầng dưới, cô ấy nói: "Cái kia Tống Thanh Nguyệt không phải đã thi đại học xong vào tháng sáu sao? Cô ấy làm gì ở trường chúng ta vậy?"

Hứa Ấu Phỉ cúi đầu chỉnh lại tóc mái, "Nghe nói cô ấy thi không tốt nên quay lại trường chúng ta ôn thi lại."

Mỗi năm, trường cấp ba đều mở một lớp ôn thi khoảng năm mươi người, nghe nói yêu cầu khá cao, điểm thi đại học không được thấp hơn điểm chuẩn đại học loại một, và
còn phải bỏ ra khá nhiều tiền.

Tất Hạ cảm thấy trong lòng nặng nề, không hiểu sao lại không vui nổi.

Trên đường về đi ngang qua khu vườn nhỏ, tình cờ gặp mấy học sinh năm nhất. Các cô gái nhỏ hào hứng nói chuyện ríu rít, ngẩng đầu nhìn lên tòa nhà cấp ba.

"Nghe nói học trưởng Trần Tây Phồn ở lớp Năm, đi thôi, chúng ta lên lầu xem anh ấy gần hơn."

"Làm thế có phải quá lộ liễu không?"

"Cậu sợ gì? Chúng ta cứ giả vờ đi ngang qua là được, các cậu không muốn xem thần nhan đệ nhất thủ đô trông như thế nào sao?"

Những cô gái thích cậu quả thật là không ngừng kéo đến.

Tất Hạ thầm thở dài, lặng lẽ thu tầm mắt lại.

Hứa Ấu Phi nghe xong nhíu mày, lẩm bẩm: "Anh tớ từ khi nào lại có biệt danh vậy?"

"Thần nhan đệ nhất thủ đô." Hình An Á giải thích cho hai người, "Các cậu không biết sao? Các em năm nhất trên Tieba đều gọi giáo thảo như vậy, ý là giáo thảo của chúng
ta thống nhất thẩm mỹ của người dân thủ đô, khuôn mặt đó khiến người ta mê mấn."

Hứa Ấu Phỉ chép miệng: "Linh tinh gì thế, chi bằng gọi là công chúa Hạt Đậu."

Tất Hạ vẫn đang nghĩ về chuyện Trần Tây Phồn không đến trường, cô đang suy nghĩ làm sao để khéo léo dò hỏi, thì nghe Hứa Ấu Phỉ tự nói: "Hơn nữa, anh tớ hôm nay không
đến, họ có xem cũng không thấy đâu."

"Vậy sao?" Tất Hạ giả vờ không để ý hỏi: "Sao cậu ấy không đến trường vậy?"

"Nhà có chút việc."

Mấy ngày tiếp theo, Tất Hạ vẫn không thấy Trần Tây Phồn ở trường.

Đôi khi đăng nhập QQ và game, cô phát hiện avatar của Trần Tây Phồn đều màu xám. Cái chỗ ngồi đó vẫn trống, lòng cô cũng trống rỗng một khoảng.

Mãi đến trưa thứ sáu, Trần Tây Phồn cuối cùng cũng đến trường.

Hơn nửa tháng không gặp, tóc của cậu cắt ngắn hơn một chút, khiến gương mặt càng thêm sắc nét. Cậu mặc áo phông đồng phục trắng xanh, cặp sách đeo trên một bên
vai, lững thững bước vào lớp.

Có gió thổi qua, hơi nóng tháng bày phả vào mặt, tiếng ve kêu vang trời.

Tất Hạ đang định uống nước, nhìn thấy cậu liền sững lại, không để ý nước sặc vào khí quản, ho dữ dội.

Cô lấy tay che miệng hạ giọng, niềm vui trong lòng vẫn không giấu được mà lộ ra từ đôi mắt.

Trong khoảnh khắc này, cô chợt hiểu ra câu nói đó: Yêu thầm chính là, mỗi lần bạn xuất hiện, đều là khoảnh khắc trái tim tôi rung động.

Lúc này phần lớn học sinh đang nghỉ trưa, Trần Tây Phồn đi đến cửa sau, Hồ Trung Hải đột nhiên bước vào đưa cho cậu một xấp vở bài tập, nói: "Nhật ký tuần của lớp chúng ta, em phát xuống đi."

"Được."

Trần Tây Phồn đặt cặp sách xuống bắt đầu làm việc, cậu dựa vào tên trên vở bài tập dễ dàng tìm được người, đặt vở lên bàn.

Ngay từ lúc cậu bước vào lớp, Tất Hạ đã không còn tâm trí làm việc gì khác, cô lén nhìn vài cái, phát hiện giữa chân mày Trần Tây Phồn dường như có chút mệt mỏi. Chuyện nhà cậu vẫn chưa giải quyết xong sao?

Nghĩ vậy, không biết từ lúc nào, Trần Tây Phồn đã phát vở bài tập đến nhóm thứ ba.

Tất Hạ cúi đầu không dám nhìn cậu nữa, tiếng tim đập thình thịch không ngừng đập vào màng nhĩ, như sấm bên tai.

Thực ra lúc này chỉ cần nhìn Tất Hạ là có thể phát hiện, biểu hiện của cô không được tự nhiên lắm, tai đỏ như bị lửa đốt.

Nhưng Trần Tây Phồn chỉ chăm chú phát vở bài tập không để ý gì khác, cuối cùng, cậu dừng lại trước chỗ ngồi của Tất Hạ, khi nhìn rõ tên trên vở bài tập, cậu hơi sững lại.

Trên vở bài tập, dòng tên viết hai chữ: Tất Hạ.

Từng nét chữ mảnh mai rõ ràng, nét chữ đẹp đầy phong vận.

Trần Tây Phồn chợt nhận ra, thì ra, cậu ấy tên là Tất Hạ, không phải Thích Hạ.

Chàng trai ngẩng đầu, ánh mắt đặt lên người cô.

Bình Luận (0)
Comment