Bạn Học Số 7 - Nam Tri Bắc

Chương 23

Thời gian không cho phép hai học sinh lớp 12 lãng phí quá lâu. Trần Tây Phồn đi trước một bước, bóng dáng dài của cậu chìm vào bóng tối, tiếng bước chân dần xa.

Tất Hạ ngẩn người tại chỗ, mất vài phút mới xuống lầu trở lại lớp học.

Vừa ngồi xuống ghế, cô đã nằm úp mặt xuống bàn, cả người mệt lử không còn chút sức lực. Trong lồng ngực như có một quả bóng nhỏ đang nảy lên nảy xuống, không ngừng nhắc nhở cô rằng, tất cả những gì vừa diễn ra không phải là mơ.

Hình An Á hỏi: "Cậu sao thế? Mặt đỏ hết lên rồi kìa,"

"Không sao, vừa rồi ra sân thượng hóng gió một chút."

Hình An Á sờ lên trán cô, "Không sốt, nhưng cậu vẫn nên ít lên đó đi, gió to lắm, lạnh chết người đấy."

Đúng lúc này, chuông hết giờ vang lên, Hình An Á hỏi: "Đi vệ sinh không?"

"Đi." Ở trong lớp quá lâu có chút ngột ngạt, hai người cố ý đi đường vòng đến khu lớp 11 để vừa đi vệ sinh vừa tản bộ.

Khi đi đến cửa nhỏ ở góc đông nam của tòa nhà, Tất Hạ nghe thấy có tiếng nói chuyện phía trước.

Ba cô gái đứng bên cạnh bồn hoa, thảo luận gì đó rất sôi nổi, trong đó có một người là Tống Thanh Nguyệt.

"Cái gì thế này, trong ngăn bàn của cô ta giấu hơn chục lá thư tình, tất cả đều viết cho Trần Tây Phồn."

"Lá gan cũng to thật, không biết mình trông thế nào sao? Thanh Nguyệt, cậu không tức giận à?"

Giọng Tống Thanh Nguyệt rất bình thản: "Có gì đáng tức giận chứ, người thích Trần Tây Phồn nhiều lắm, mình không nhỏ nhen thế đâu."

"Cũng đúng, Trần đại soái ca có khi còn chẳng biết cô ta là ai, tự mình đa tình." Hai cô gái kia có vẻ đều là học sinh lớp luyện thi lại, thái độ lấy lòng Tống Thanh Nguyệt rất rõ ràng. "Mình nói thật nhé, Trần đại soái ca vẫn hợp với Thanh Nguyệt nhất."

Giong điệu của Tống Thanh Nguyệt thay đổi, làm bộ tức giận: "Cậu nói linh tinh gì thế?"

"Có gì đâu, mình thấy hai người thật sự rất xứng đôi. Nghe nói trong vòng quan hệ thế gia, sau này ai cưới ai cũng chỉ là chuyện một câu nói của người lớn, có đúng không?"

Tống Thanh Nguyệt trâm mặc một lát rồi nói: "Xác thật."

"Thế chẳng phải là xong rồi sao? Tống Thanh Trác và Trần Tây Phồn quan hệ tốt như thế, hai nhà lại quen biết nhau. Biết đầu sau khi tốt nghiệp đại học, ba mẹ cậu và ba mẹ Trần Tây Phồn lại ngồi xuống bàn bạc chuyện hôn sự thì sao, ha ha ha"

Tống Thanh Nguyệt đánh cô gái kia một cái, "Cậu muốn chết à!"

"Đúng rồi Thanh Nguyệt, thứ bảy tuần này cậu không phải định đến thư viện làm bài tập sao? Hay là rủ Trần Tây Phồn đi cùng luôn đi."

"Mình sẽ hỏi cậu ấy."

Ba người cười nói rồi rời đi, xung quanh khôi phục lại sự yên tĩnh, nhưng trong lòng Tất Hạ lại rối như tơ vò.

Hình An Á khoác tay cô, lẩm bẩm: "Cậu có nghe không? Ý của bọn họ là, Tống Thanh Nguyệt cũng thích Trần Tây Phồn, đúng không?"

"Chắc vậy." Giọng Tất Hạ hơi trầm xuống.

Tống Thanh Nguyệt thích Trần Tây Phồn, điều này không làm cô ngạc nhiên, thậm chí còn có cảm giác "quả nhiên là vậy". Lần đầu tiên nhìn thấy Tống Thanh Nguyệt ở nhà Hứa Ấu Phi, cô đã có suy đoán này rổi.

Tiếng chuông vào lớp vang lên, hai người vội vàng quay lại lớp học. Mọi người lại tiếp tục vùi đầu vào đống bài tập.

Tất Hạ hít sâu, cố gắng gạt đi những suy nghĩ hỗn loạn kia.

Có lẽ dù cô có cố gắng thế nào cũng không thể theo kịp bước chân của cậu, nhưng cô học hành chăm chỉ không hoàn toàn là vì Trần Tây Phồn. Đạt điểm cao, đỗ vào một
trường đại học tốt, đó mới là đều quan trọng nhất lúc này. quan

Cô lấy ra một để toán trong ngăn bàn và tiếp tục cặm cụi làm bài.

Rất nhanh đã đến thứ bảy.

Bầu trời âm u, sáng sớm đã bắt đầu mưa.

Hôm nay đúng dịp sinh nhật Tào Ngọc, Tất Lan Tĩnh ra ngoài mua đổ để nấu một bữa ngon cho con gái, còn Tất Hạ thì chơi với Tào Ngọc trong phòng khách.

Hôm nay nhà có khách, bạn cũ của Tào Thụ Vĩ dẫn theo con trai đến thăm. Ba người đàn ông ngồi trên ghế sô pha, hút thuốc, đánh bài.

Đám người nghiện thuốc lá nhả khói mù mịt, khiến căn phòng trở nên hỗn loạn.

Tất Hạ cảm thấy bất lực, cô chợt nhớ đến cảnh đêm hôm đó trên sân thượng, khi Trần Tây Phồn vụng về châm thuốc.

Thiếu niên cúi đầu, lòng bàn tay che lấy bật lửa, rõ ràng đang làm một việc không tốt, nhưng động tác lại tao nhã, trong sự tùy tiện toát lên nét ưu nhã tản mạn khó ai sánh kịp, khiến người ta không thể ghét bỏ.

So sánh thế này, đúng là khoảng cách giữa người với người cũng thật lớn.

Tất Hạ cau mày, nhẹ giọng nói với Tào Ngọc: "Chúng ta vào phòng chơi xếp hình nhé?"

"Dạ, chị bế em đi."

Tất Hạ bế đứa nhỏ lên chuẩn bị vào phòng thì bị bạn của Tào Thụ Vĩ gọi lại:

"6, đây là Hạ Hạ đúng không? Cô bé từ đảo Ất Châu đến à?"

"Đúng rồi, chính là nó." Tào Thụ Vĩ búng tàn thuốc, trừng mắt nhìn Tất Hạ: "Còn đứng đó làm gì? Mau qua đây chào hỏi, gọi là chú Vương."

Người đàn ông kia béo mập, da mặt bóng nhẫy, Tất Hạ cố nén cảm giác ghê tởm, lí nhí nói: "Cháu chào chú Vương."

"Chào chào, con bé này xinh quá, da trắng thật đấy! Lão Tào này, cháu gái ông chưa hứa hôn với ai chứ? Thế này đi, ông xem con trai tôi thế nào? Nếu vừa ý, chúng ta tìm thời gian bàn bạc, vậy chẳng phải vừa là người thân, vừa là thông gia sao?"

Tào Thụ Vĩ cười ha hả, không thấy có gì sai trái, "Được thôi, tính ra bao nhiêu sính lễ? ít thì tôi không đồng ý đâu."

"Chúng ta là anh em bao nhiêu năm rồi! Nhưng mà chuyện này ông quyết được
sao?"

Tào Thụ Vĩ có chút đắc ý: "Sao lại không? Nó ăn của tôi, mặc của tôi, đi học cũng là tôi trả tiền, gả cho ai còn không phải do tôi quyết sao? Nếu không có nhà tôi, nó đã sớm nghi học đi làm rồi."

"Vậy thì được rồi."

Toàn thân Tất Ha run rẩy, cô không dám ngẩng đầu lên, lí nhí nói: "Cháu... cháu còn đang đi học, sau này..."

"Mày thì biết cái gì?" Lời của cô khiến Tào Thụ Vĩ tức giận ngay lập tức, "Học hành có ích gì? Trường học dạy mày cãi lời người lớn à?"

"Thôi nào, cũng chỉ một hai năm nữa thôi, con gái mà, học nhiều cũng vô dụng, học vấn có cao đến đâu sau này chẳng phải vẫn phải về nhà lo chồng con? Nào, để lại số liên
lạc đi..."

Tất Hạ ôm chặt Tào Ngọc chạy đi, cảm thấy mình giống như một món hàng có thể bị mua bán bất cứ lúc nào.

Dù những lời đó là thật hay giả, đây là lần đầu tiên cô cảm thấy, thế giới của người lớn thật đáng ghê tởm.

Khi xuống cầu thang, Tất Ha tình cờ gặp Tất Lan Tĩnh. Cố nén nước mắt, cô kể lại sự việc vừa xảy ra. Nghe xong, mặt Tất Lan Tĩnh đen sầm lại, bà tiếp nhận Tào Ngọc và bảo cô về hem Bạch Tháp, còn mình thì có lẽ sẽ quay lại tìm Tào Thụ Vĩ để tranh cãi.

Về đến hẻm Bạch Tháp, Tất Hạ mở máy tính chuẩn bị cho cuộc thi viết văn "Thanh Bồi".

Chủ đề lần này là "Bóng", một để tài rất trừu tượng. Ban đầu, Tất Hạ đã có chút ý tưởng, nhưng sau sự việc hôm nay, cô chẳng thể viết nổi một chữ nào.

Cô lại lấy từ trong cặp ra đề vật lý chuyên đề cảm ứng điện từ mà lớp học thêm phát, làm được một nửa thì bí luôn.

Tất Hạ gục đầu lên cánh tay, thở dài não nề.

Tất Lan Tĩnh đối xử với cô rất tốt, nhưng nhiều lúc Tất Hạ vẫn nhớ đến bố, đặc biệt là khi nhìn thấy các bạn học khác được bố mẹ đưa đón ở trường, nỗi nhớ ấy lại càng sâu đậm hơn.

Cô không muốn sống nhờ người khác, trở thành gánh nặng của ai, thậm chí từng nghỉ đến việc đi tìm mẹ Triệu Tương Quỳnh, dù cuộc sống có khố cực thế nào thì ít nhất cũng được ở bên người thân nhất.

Hôm nay, lời nói của Tào Thụ Vĩ khiến cô tức giận, nhưng cô không thế phản bác, bởi vì quả thực cô đang sống nhờ vào người khác.

Tất Hạ lật ra cuốn sổ ghi chép, trên đó ghi lại từng khoản chi tiêu kể từ khi đến Bắc Kinh.

Hôm nay cô vốn định nói, sau khi tốt nghiệp đại học sẽ trả lại số tiền này, nhưng Tào Thụ Vĩ đã không cho cô cơ hội mở lời.

Tất Hạ vốn là người nhạy cảm, tinh tế, nhưng không giỏi biểu đạt. Mỗi lần đến tiểu khu phía Đông, một câu nói hay ánh mắt của người lớn đều khiến cô suy nghĩ rất lâu, sợ mình phạm sai lầm.

Cảm xúc chất chứa trong lòng, khiến cô cảm thấy ngột ngạt khó chịu, không biết tìm ai để tâm sự, chỉ biết nằm trên giường lặng lẽ lau nước mắt.

Tuổi mười bảy của người khác cũng nhiều phiền muộn như vậy sao?

Cô không biết, chỉ biết rằng tuổi mười bảy của mình thật sự quá mệt mỏi.

Rổi cô cẩm điện thoại lên, phát hiện có tin nhắn nhóm trên QQ, vừa mở ứng dụng thì con mèo Bánh Kem nhảy tới, chân nó đập "bịch" một cái lên màn hình.

"Mày làm gì vậy, con mèo ngu ngốc." Tất Hạ bế nó lên, xoa xoa cái đầu nhỏ, "Không được nghịch ngợm."

"Meo-"

Khi cô lại cầm điện thoại lên, phát hiện rằng vừa nãy Bánh Kem đã gửi nhẩm một tin nhắn cho Trần Tây Phồn, nội dung chỉ là một chuỗi ký tự chữ và số lộn xộn.

Đầu Tất Hạ "oang" một tiếng, vừa định thu hồi tin nhắn thì màn hình lóe lên.

Ngắm Ngôi Sao Lấp Lánh trả lời: [Lại thua Nói thật hay đại mạo hiểm rồi hả?]

Tất Hạ đầu óc choáng váng, Trần Tây Phiền từng thấy Bánh Kem, cô không dám nói mình nuôi mèo, đành đứng ra nhận tội thay: [Xin lỗi, lúc nãy tay tôi trượt nên nhấn
nhầm.]

Ngắm Ngôi Sao Lấp Lánh: [Ừm, không sao.]

Kể từ lần cuối cùng chơi game cùng nhau, hai người đã lâu không liên lạc trên QQ, chỉ đơn thuần là nằm trong danh sách bạn bè của nhau.

Đêm khuya thanh vắng, cũng là lúc cảm xúc con người dâng trào nhất.

Cách một sợi dây mạng, Tất Hạ lấy hết can đảm hỏi: [Cậu vừa làm gì vậy? Có làm phiền cậu không?]

Trần Tây Phồn trả lời: [Làm đề, không phiền.]

Hóa ra, thần đồng cũng cần cày đề ngày đêm. Thần đồng đang nỗ lực, còn cô lại chìm đắm trong cảm xúc không thể thoát ra.

Tất Hạ buồn bã nói: [Tôi cũng định làm đề, nhưng hôm nay tâm trạng không tốt, không tư duy nên chẳng làm được câu nào.]

Bên kia màn hình, Trần Tây Phiền nhìn vào tin nhắn, trầm mặc một hồi lâu.

Cậu vốn không phải kiểu người thích xen vào chuyện người khác, cũng không giỏi an ủi người khác, đặc biệt là khi đối phương chỉ là một người bạn quen qua mạng chưa từng gặp mặt. Nhưng Trần Tây Phồn mơ hồ nhận ra, với cậu, Bạn Học Số 7 có chút gì đó khác biệt so với những người bạn online khác trong danh sách.

Có lẽ vì đúng lúc cậu đang tìm con tem đặc biệt, cô lại xuất hiện và bán cho câu với một mức giá rất rẻ. Có lẽ vì vào ngày hè ồn ào trong nhà khiến tâm trạng cậu tụt xuống tận đáy, cô đã gửi cho cậu hơn chục câu chuyện cười nhạt nhẽo. Hoặc có thể vì họ đã từng chơi game cùng nhau, cô còn được xem là "đệ tử một ngày" của cậu...

Những sự kết nối ấy khiến ranh giới của cậu với cô nới lòng hơn một chút.

Trần Tây Phồn nói: [Cậu học lớp mấy?]

Tất Hạ: [Lớp 12.]

Trần Tây Phồn: [Bài nào làm không được? Gửi tôi xem.]

Tất Hạ giật mình từ trên giường bò dậy, có chút không thể tin được, Trần Tây phồn đang tính dạy cô làm bài sao?

Cô vốn chỉ thuận miệng than thở, nhưng lại bất ngờ nhận được niềm vui ngoài dự đoán.

Không dám chậm trễ, Tất Hạ lập tức chụp ảnh bài tập gửi cho cậu. Chỉ vài phút sau, Trần Tây Phồn đã gửi lại các bước giải chi tiết.

Chữ viết ngay ngắn gọn gàng trên tờ giấy A4 trắng tinh, một số kiến thức quan trọng còn được đánh dấu cẩn thận, nhìn không khác gì đáp án tham khảo.

Sau khi gửi xong, cậu lại nhắn: [Cậu đọc trước đi, không hiểu thì hỏi tôi.]

Tất Hạ chăm chú xem qua một lượt, có một bước cô chưa hiểu, liền nhắn tin hỏi.

Trần Tây Phồn giải thích: [Phần này là dạng biến đổi của công thức định luật cảm ứng điện từ Faraday, nếu cường độ từ trường không đổi thì...]

Chi là một bài tập thôi, rất nhanh đã giải quyết xong.

Trần Tây Phồn hỏi: [Còn bài nào nữa không?]

Trong lòng cô có một giọng nói nhỏ vang lên: Hỏi đi! Nhân cơ hội này nói chuyện với cậu ấy thêm một chút...

Nhưng Tất Hạ lại không muốn làm phiền cậu quá nhiều, cũng không muốn khiến bản thân trông giống như một kẻ ngốc cái gì cũng không biết.

Cô đành trả lời: [Tạm thời không có bài nào nữa.]

Trần Tây Phồn: [Ừm.]

Thật kỳ lạ, chỉ mới nói chuyện với cậu vài câu, cùng nhau làm một bài tập vật lý, vậy mà tâm trạng tồi tệ ban nãy của cô lại khá lên rất nhiều.

Có lẽ vì cô nhận ra, một người ưu tú như Trần Tây Phồn cũng đang chăm chỉ học vào cuối tuần, vậy nên cô lại càng không có lý do để lười biếng.

Tất Hạ hít một hơi thật sâu, đột nhiên cảm thấy mình đã có ý tưởng cho bài luận chủ đề "Bóng".

Để tránh tỏ ra thất lễ, cô nhắn thêm một tin: [Hôm nay cảm ơn câu nhé, vì một số chuyện mà tôi thấy hơi bực bội, nhưng bây giờ thì đỡ hơn rồi. Cậu cứ tiếp tục làm việc của mình đi nhé.]

Trần Tây Phồn: [Khách sáo rồi. Lúc nào tâm trạng không tốt thì có thể thử làm bài tập, rất hiệu quả đấy.]

Đây là cách học bá giải tỏa tâm trạng sao?

Tất Hạ ngạc nhiên, rồi bồng nhớ lại khi mới bắt đầu nhắn tin, cô đã hỏi cậu đang làm gì, cậu trả lời rằng đang làm bài tập. Vậy chẳng phải có nghĩa là hôm nay cậu cũng đang có
tâm sự sao?

Từ đầu học kỳ đến giờ, Tất Hạ cảm nhận được một vài thay đổi nhỏ ở Trần Tây Phồn.

Cậu vẫn giữ dáng vẻ lười biếng, thờ ơ như trước, nhưng có vẻ ít nói hơn. Hầu hết thời gian đều cắm đầu vào làm bài. Vì từ khi lên lớp 12, ai cũng có sự thay đổi tương tự nên cô không suy nghĩ nhiều.

Nhớ đến cuộc điện thoại nghe lỏm được đêm hôm đó, lòng cô bỗng mềm đi, bất giác muốn dỗ dành cậu một chút.

Cách dỗ người của cô vẫn như cũ, cô gõ bàn phím: "Học hành cũng cần kết hợp nghỉ ngơi hợp ý, để tôi kể cho cậu một câu chuyện cười nhé."

"Hứa Tiên mua cho Bạch Nương Tử một chiếc mũ, kết quả là vừa đội lên, Bạch Nương Tử không thế cử động được nữa. Vì đó là... mũ áp xà."

Trần Tây Phồn liếc nhìn màn hình điện thoại, xoa trán, rồi gửi qua một loạt dấu chấm lửng.

Trần Tây Phồn: "Cậu kiếm đâu ra lắm chuyện cười vậy?"

Tất Hạ thật thà trả lời: "Hồi nhỏ nhà tôi không khá giả, không có nhiều hoạt động giải trí. Mỗi ngày tôi đều đến thư viện thị trấn đọc sách, ở đó có rất nhiều sách truyện cười, đọc nhiều quá nên nhớ luôn. Sau này thư viện đóng cửa, tôi trở thành người kể chuyện cho em gái mình, tất cả những gì nó nghe đều là tôi tự sáng tác.

Trần Tây Phồn hỏi: ""Chim bay cùng cá cũng là cậu viết à?"

Nhìn thấy tin nhắn, mặt Tất Hạ nóng bừng lên.

Cô nhớ lại trước đây mình từng đăng bản nháp của Chim bay cùng cá lên trang cá nhân của tài khoản phụ, cử tưởng không ai xem.

Tất Hạ: "Cậu đọc trang cá nhân của tôi à?"

Trần Tây Phồn: "Ừ, tình cờ bấm vào thôi."

Có một đêm cậu mất ngủ, chán quá liền lướt điện thoại, vô tình vào trang cá nhân của Bạn Học Số 7, rồi nhìn thấy câu chuyện Chim bay cùng cá.

Chim kiêu ngạo Tây Tháp và thiên sứ cá ngốc nghếch Mâu hẹn nhau đi du lịch vòng quanh thế giới.

Lẩn đầu tiên xuất phát, Tây Tháp chê trời mưa sẽ làm ướt bộ lông đẹp đễ của mình, thế là cả hai lại quay về nhà.

Lần thứ hai chuẩn bị lên đường, Mâu chợt nhớ ra đống rong biển dự trữ trong nhà vẫn chưa ăn hết, thế là họ lại về.

Hết lần này đến lần khác, nửa năm trôi qua, một chim một cá vẫn quanh quẩn trước cửa nhà.

Câu chuyện có ý tưởng khá thú vị, giọng văn đơn giản nhưng nội dung sinh động. Có lẽ vì đêm đó quá rảnh rỗi, Trần Tây Phồn đã đọc hết cả câu chuyện cổ tích này.

Bà ngoại của cậu là thành viên Hiệp hội Nhà văn quốc gia, thường xuyên làm giám khảo cho nhiều cuộc thi. Từ nhỏ, cậu đã lớn lên trong môi trường đầy ắp sách vở. Theo quan điểm cá nhân của cậu, Chim bay cùng cá không hể thua kém những tác phẩm đã xuất bản trên thị trường.

Tất Hạ có chút xấu hổ: [Tôi chỉ viết bừa thôi, còn nhiều chỗ chưa hoàn thiện.]

Trần Tây Phồn: [Khiêm tốn rồi.]

Chỉ là một câu xã giao đơn giản, nhưng vì được người mình thích công nhận, Tất Hạ vẫn cảm thấy rất vui.

Cô trả lời: [Cảm ơn lời khen nhé.]

Sau đó, hai người ai làm việc nấy. Tối hôm đó, Tất Hạ tràn đầy cảm hứng, một hơi viết xong bài luận dài 5000 chữ.

Viết xong, dưới sự hướng dẫn của thẩy Hò Trung Hải, cô chỉnh sửa vài lần, cuối tháng 10 chính thức nộp bài.

Thời gian đã bước vào tháng 11, Bắc Kinh đã trở nên rất lạnh, nhưng nhiệt độ vẫn chưa xuống dưới 0 độ C, thỉnh thoảng có mưa kèm theo những bông tuyết nhỏ.

Cuối tuần này có kỳ thi xã hội, trường trung học phụ thuộc được chọn làm điểm thi, sử dụng tòa nhà học của học sinh lớp 10 và lớp 11, học sinh lớp 12 cũng được hưởng
lợi, không phải học tự học vào tối thứ Sáu.

Hiếm có cơ hội như vậy, học sinh tan học nhanh chóng, đến 5 giờ 30 phòng học đã gần như vắng tanh.

Tất Hạ viết xong một bộ để thi, châm rãi thu dọn cặp sách, bước ra khỏi lớp thì tình cờ gặp những học sinh trong hội học sinh đang kiểm tra vệ sinh ở tầng ba.

Tiêu chuẩn kiểm tra vệ sinh của trường rất nghiêm ngặt, ví dụ như sàn nhà không được có giấy vụn, thùng rác không được có rác, bệ cửa sổ không được có bụi, nếu không sẽ bị trừ điểm hạnh kiểm của lớp.

Lúc này, những người trong hội học sinh đang kiểm tra lớp Ba, Tất Hạ quay đầu nhìn lại lớp học, phát hiện ra nhóm trực nhật của lớp cô đã quên đổ rác.

Hội học sinh rất nghiêm khắc, nếu bị phát hiện, ít nhất sẽ bị trừ mười điểm.

Tất Hạ không rõ hôm nay là ai trực nhật, nhưng cô nghĩ rằng về nhà cũng chẳng có việc gì, nên đặt cặp xuống, xách thùng rác đi ra ngoài.

Cùng lúc đó, Trần Tây Phồn đi đến cổng trường và nhận được một cuộc gọi từ Hạ Kiêu.

Điện thoại vừa kết nối, Hạ Kiêu nói nhanh như gió: "Phồn ca, Phồn ca, ngài vẫn còn ở trường chứ?"

Trần Tây Phồn thong thả bước ra ngoài, lười biếng đáp: "Ừ."

"Thật tuyệt vời." Hạ Kiêu như tim được cứu tinh, "Cứu giúp anh em! Hôm nay đến lượt tôi và Đại Vương trực nhật, đi quá vội nên quên đổ rác, ngài làm ơn giúp một tay nhé? Trời ơi, cậu biết ủy viên lao động của lớp chúng ta, Chu Thanh Thanh, đáng sợ thế nào không? Nếu bị trừ điểm hạnh kiểm, cô ấy sẽ phạt tôi trực nhật cả tuần đó"

Trần Tây Phồn đưa điện thoại ra xa, giong điệu hả hê: "Cô ấy phạt cậu, không phải phạt tôi."

"Trần Tây Phồn, cậu thật sự độc miệng đấy!" Có lẽ vì quá sợ bị phạt trực nhật, chưa đây một giây, Hạ Kiêu đã mềm giọng, "Phồn ca, Phồn ca yêu quý, chúng ta là mối quan hệ gì chứ, tình bạn đã biến chất rồi sao?"

Trần Tây Phồn thong thả quay lại, nhưng miệng vẫn không buông tha: "Ừ, biến chất rồi "

"Biến thành tình cha con đúng không?" Hạ Kiêu có thể co có thể duỗi, "Tôi hiểu rồi, bố ơi, giúp con một tay đi."

Trần Tây Phồn cười khẽ, "Được rồi, nghịch tử."

Tòa nhà học của lớp 12 cách cổng trường không xa, đi bộ chỉ khoảng năm sáu phút. Trần Tây Phồn leo lên tầng ba, bước vào lớp học nhưng không thấy thùng rác đâu.

Thùng rác của trường trung học trực thuộc được thiết kế đồng nhất, là loại hình trụ màu xanh đậm, có hai tay cầm ở mép.

Có ai đó lấy trộm thùng rác của lớp họ sao?

Trần Tây Phồn thấy lạ, liền chạy ra hành lang xem xét.

Cậu quay đầu, từ xa nhìn thấy một bóng hình mảnh mai, đang cố hết sức xách một cái thùng rác tiến lại gần.

Bình Luận (0)
Comment