
Nếu có ai hỏi Lâm Vãn Ý rằng, trong đời này cô từng làm chuyện gì ngu xuẩn nhất, cô sẽ không do dự mà trả lời:
“Đọc truyện xuyên đêm rồi vừa đọc vừa mắng nữ phụ.”
Và kết quả là — xuyên thẳng vào chính nữ phụ đó.
Lâm Vãn Ý tỉnh lại trong một cơn đau đầu muốn nổ tung.
Mùi trầm hương nhàn nhạt, rèm lụa rủ xuống mềm mại, ánh nắng xuyên qua cửa sổ chạm lên giường gỗ chạm rồng phượng tinh xảo. Cô còn chưa kịp mở mắt đã nghe thấy tiếng khóc nức nở bên tai.
“Điện hạ, người cuối cùng cũng tỉnh rồi! Trời ơi, nô tỳ tưởng người không qua khỏi nữa…”
Điện… hạ?
Lâm Vãn Ý mở mắt.