Xuyên Thành Pháo Hôi Yêu Chiều Phản Diện

Chương 145

"Ngài sao vậy, sao cứ bất động thế?" Câu chuyện mới kể được nửa chừng, Tư Kính Lan đã cảm thấy người ngồi bên cạnh có gì đó là lạ, cứ như cứng đờ tại chỗ, không dám nhúc nhích.

Nàng nghiêng đầu liếc nhìn một cái, ừm, đúng là trông như một khúc gỗ thật.

Tư Kính Lan đưa tay chọc chọc vào bàn tay đang đặt trên tay vịn ghế của Phương Nguyệt Đồng, người kia run lên một cái, nhưng vẫn giữ nguyên dáng vẻ cứng đờ như gỗ, nhìn qua còn có chút ngốc nghếch.

Ánh mắt Phương Nguyệt Đồng hơi lệch sang bên, do dự một lúc rồi dùng truyền âm nói: 【Bên phía a di bọn họ có dựng kết giới che chắn.】

【Nhưng ta không dám cử động, sợ quấy rầy họ.】

Phương Nguyệt Đồng rất thật thà nói ra băn khoăn trong lòng mình. Vốn dĩ ở một số phương diện nàng cực kỳ đơn thuần, gần như không biết gì cả, nhưng ở Tiên Lộ Cốc lâu ngày, thỉnh thoảng lại vô tình bắt gặp những cử chỉ thân mật của hai vị trưởng bối, lâu dần cũng hiểu ra được đôi chút.

Ban đầu Phương Nguyệt Đồng còn có thể giả vờ bình tĩnh, nhưng vừa giải thích với Tư Kính Lan xong, mặt nàng lập tức đỏ bừng lên.

Bình thường nếu chỉ thì thầm nói chuyện thì chỉ cần dùng truyền âm là đủ, không cần phải thiết lập kết giới che chắn để che cả tầm nhìn của người khác. Mà các nàng đã làm vậy, thì có nghĩa là muốn mượn kết giới để che đi những chuyện không tiện để người ngoài nhìn thấy.

Thấy người bên cạnh đỏ au như con cua hấp chín, Tư Kính Lan khẽ nhướng mày, nàng vượt qua Phương Nguyệt Đồng nhìn về phía chỗ của Nhan Hoài Hi và Dư Doanh Hạ, quả nhiên hai người đó đã biến mất.

Những người khác đều đang đắm chìm trong câu chuyện của thuyết thư, không ai chú ý đến chút tình huống nhỏ này.

"...Ngài nói xem, hai vị đó có phải đã rời đi rồi không?"

"Ơ?" Phương Nguyệt Đồng cẩn thận cảm nhận lại kết giới bên cạnh, phát hiện đúng là đã biến mất thật!

"Vừa nãy rõ ràng ở đây có kết giới, biến mất từ lúc nào vậy? Ta còn chẳng phát hiện ra..." Phương Nguyệt Đồng thở phào một hơi, vừa rồi nàng thật sự như ngồi trên bàn chông, chỉ sợ mình sơ ý tạo ra chút động tĩnh nào đó quấy rầy hai người bên cạnh.

Còn hai người lặng lẽ biến mất kia thì lúc này đã đang dạo bước trên đường phố Huyền Linh Thành. Câu chuyện của thuyết thư quá nặng nề, ra ngoài rồi mới thấy như có thể hít thở thoải mái hơn.

"Phía tây có Trân Bảo Các, ở đó có rất nhiều bảo vật hiếm thấy bên ngoài; phía đông có Trân Thú Các, ta vừa mới nhận được tin, Trân Thú Các có được một con giao long đã được thuần hóa, làm yêu sủng thì cũng không tệ..." Nhan Hoài Hi giới thiệu cho Dư Doanh Hạ những nơi nổi tiếng trong Huyền Linh Thành.

"Nếu nàng hứng thú với giao long, ta có thể đi đấu giá một con."

Dư Doanh Hạ lập tức lắc đầu. Nàng thích những con vật lông xù mềm mại, không thích những loài lạnh lẽo, trơn trượt lại còn có vảy.

"Có mua mèo được không?"

Nụ cười treo trên mặt Nhan Hoài Hi lập tức cứng đờ lại. Nàng trầm mặc một thoáng rồi nói: "Ta nghĩ là Trân Thú Các chắc không bán mèo đâu."

Nàng nhất định phải lập tức truyền tin về, bảo lão bản Trân Thú Các giấu hết mèo đi! Đợi các nàng rời khỏi rồi hãy thả ra sau!

Dư Doanh Hạ phì cười một tiếng, nhẹ nhàng bóp bóp tay Nhan Hoài Hi: "Đùa thôi mà, ta không nuôi gì cả."

Nuôi mỗi con trong nhà hay ghen này là đủ rồi.

Lúc này Nhan Hoài Hi mới nở nụ cười hài lòng: "Vậy chúng ta không đi Trân Thú Các nữa. Đi thêm về phía trước còn có Vọng Hải Lâu, bố cục bên trong được xây dựng theo Long Cung dưới biển, vào đó rồi giống như đang tản bộ dưới đáy đại dương, nơi ấy cũng có rất nhiều bảo vật đến từ hải vực."

"Long Cung dưới biển còn chẳng thú vị bằng cái này." Đúng lúc Nhan Hoài Hi đang giới thiệu về Vọng Hải Lâu, ở cách hai người không xa bỗng vang lên một giọng nói rất khẽ.

Nếu không phải tu vi của cả hai đều không thấp, e rằng vừa rồi đã bỏ sót âm thanh ấy.

Ánh mắt hai người đồng loạt rơi vào kẻ áo bào đen trông cực kỳ khả nghi ở phía xa. Động tác của người đó lập tức cứng lại, rồi lén lút định chuồn đi, kết quả sơ ý làm rơi một thứ từ trong tay áo ra.

Đó là một quyển sách, khi rơi xuống đất vừa khéo mở đúng trang có kẹp thẻ sách. Dư Doanh Hạ vừa nhìn thấy, khóe mắt lập tức giật giật: "Long Cung bí sự?"

Nàng quá quen thuộc với quyển sách này, dù sao tranh minh họa bên trong đều do chính nàng vẽ. Nếu không nhớ nhầm, hai nhân vật chính trong đó hình như là công chúa Long Cung và kẻ đối địch không đội trời chung của nàng ấy.

Nếu nàng nhớ không nhầm, hình như nội dung chỉ xếp sau bản thoại bản đầu tiên giữa nàng và Nhan Hoài Hi về mức độ ngược luyến tình thâm? Có điều kết cục hình như là HE, điểm này còn tốt hơn hai người bọn họ.

Vừa dứt lời, kẻ áo bào đen lén lút kia như tìm được tri âm, vọt cái tới trước mặt nàng: "Ngươi cũng thích đọc cái này à?"

"Ta..." Dư Doanh Hạ nở một nụ cười hết sức ngượng ngùng.

"Ta hiểu, ta hiểu mà, chỗ này không tiện nói chuyện. Gặp nhau tức là có duyên, nghe giọng ngươi hình như không phải người bản địa Huyền Linh Thành, hay để ta dẫn ngươi đi dạo hiệu sách nhé? Ta vừa từ đó về, gần đây hiệu sách nhập rất nhiều sách mới, còn có không ít bản sưu tầm có tranh vẽ! Thú vị hơn cái Vọng Hải Lâu gì đó nhiều!" Kẻ áo bào đen ngẩng đầu lên, trông là một cô nương khá rụt rè, chẳng ai ngờ được trong tay nàng ấy đang cầm thứ sách gì.

"Khụ khụ, thôi không cần đâu, cảm ơn ý tốt của ngươi, hôm nay chúng ta còn có vài việc phải làm..." Dư Doanh Hạ khéo léo từ chối. Dù sao đây cũng không phải sách đứng đắn gì, mà với tư cách họa sĩ minh họa của cuốn sách này, nàng thực sự có chút xấu hổ đến mức muốn đào lỗ dưới chân.

Nhan Hoài Hi cố gắng nhịn cười, trong lòng nàng nghĩ thầm nhất định không được bật cười thành tiếng. Nếu chọc cho Doanh Hạ tức giận, thì kế hoạch tối nay e là không thể thực hiện được nữa.

"Thôi vậy, hiệu sách ở ngay đầu con hẻm phía trước kia. Nếu ngươi muốn đi mua loại sách này, thì phải cẩn thận một chút, tốt nhất là ngụy trang đi." Cô nương kia nói với vẻ thần thần bí bí.

"Tại sao?"

Cô nương ấy khẽ ho một tiếng: "Bởi vì vị công chúa Long Cung kia đã tới rồi, mục đích hình như có liên quan đến cuốn sách này. Nghe nói nàng ta muốn bắt cả người viết lẫn người vẽ minh họa, tuyệt đối đừng để bị bắt được, nếu không thì những ngày tháng sau này của ta biết sống sao đây... Hít! Hai người kia chính là người của Long Cung! Ta phải đi ngay thôi, cáo từ!"

Không xa phía trước, trên đường phố xuất hiện hai người trên người tỏa ra chút yêu khí nhàn nhạt. Cô nương áo bào đen lập tức ôm sách biến mất tại chỗ.

Có lẽ vì chột dạ, Dư Doanh Hạ cũng theo phản xạ kéo Nhan Hoài Hi đi về hướng ngược lại. Nếu hiện tại vị công chúa kia và một nhân vật chính khác vẫn còn là quan hệ đối thủ một mất một còn, vậy sau khi nhìn thấy cuốn sách này, e là sẽ nổi trận lôi đình.

Nhan Hoài Hi che môi, trong giọng nói không giấu được ý cười: "Đừng sợ, họ đâu có biết là nàng, hơn nữa còn có ta ở đây."

Dư Doanh Hạ thở dài, bước chân cũng chậm lại, sau đó nàng u oán liếc Nhan Hoài Hi một cái: "Ta đã biết ngày này sớm muộn gì cũng sẽ tới, sau này phải tùy cơ giúp đỡ đó."

"Được rồi, đừng thở dài nữa. Chúng ta đi Trân Bảo Các, xem có thứ gì nàng thích không." Nhan Hoài Hi dẫn người tới Trân Bảo Các mua rất nhiều pháp y và trang sức. Cuối cùng, Dư Doanh Hạ suy nghĩ hồi lâu vẫn quyết định không đi Vọng Hải Các. Quay về nàng phải nghĩ cách để Dương Tâm Chu viết thêm chút đồ đứng đắn, như vậy khi phối tranh mang ra ngoài mới không dễ bị đánh.

Trân Bảo Các rất lớn, riêng khu bán y phục đã chiếm một khu vực riêng. Khi Nhan Hoài Hi đi thanh toán, Dư Doanh Hạ đứng đợi ở gần cửa. Ở nơi này cũng chẳng có điện thoại, trong lúc chờ người nàng tiện thể ngắm nghía những bộ pháp y khác.

Rồi nàng nhìn thấy không xa có một cánh cửa nhỏ khá kín đáo. Cửa đang mở, bên trong là một lối đi hẹp, cuối lối đi dường như bày một số loại y phục khác.

Vì tò mò, Dư Doanh Hạ bước vào nhìn thử một cái, kết quả mặt nàng lập tức đỏ bừng. Bên trong có một người mặc trang phục của Trân Bảo Các. Thấy Dư Doanh Hạ đỏ mặt nhưng vẫn đứng yên tại chỗ, người kia liền biết khách của mình đã tới.

Nàng ta nhiệt tình giới thiệu cho Dư Doanh Hạ các loại pháp y có thể xé là rách, hoặc gặp nước là tan, đó đều chỉ là loại cơ bản. Ngoài ra còn có những bộ y phục được gia thêm hiệu quả tình thú đặc biệt, đủ loại không thiếu thứ gì.

Dư Doanh Hạ không ngờ mình lại vô tình lạc vào nơi bán y phục tình thú. Theo tính cách của nàng, lẽ ra sẽ quay người bỏ đi ngay, nhưng trong đầu bỗng lóe lên vài hình ảnh, cảnh tượng một đêm nào đó Nhan Hoài Hi tìm cách dụ dỗ mình, dáng vẻ ấy quả thực khiến nàng ngứa ngáy trong lòng.

Dư Doanh Hạ lại ngẩng đầu liếc nhìn những bộ y phục kia, cuối cùng đầu ngón tay run nhẹ, chỉ về phía mấy bộ trong số đó.

"Gói mấy bộ này cho ta đi."

Nhan Hoài Hi vừa mới thanh toán xong, quay đầu lại đã phát hiện đạo lữ nhà mình không thấy đâu. Nàng lần theo dao động linh lực tìm tới đây, vừa định bước vào cánh cửa nhỏ kín đáo kia, thì đã bị Dư Doanh Hạ từ bên trong đi ra chặn lại.

"Bên trong còn y phục gì nữa không?" Nhan Hoài Hi muốn nhìn vào trong, Dư Doanh Hạ lập tức đưa tay che mắt nàng lại.

Nhan Hoài Hi vẻ mặt vừa khó hiểu vừa vô tội, nhưng Dư Doanh Hạ ghé sát tai nàng, khẽ nói một câu: "Tối nay sẽ nói cho ngươi biết."

Buổi tối giữa hai người các nàng thì còn có thể liên quan đến chuyện gì nữa đây? Nhan Hoài Hi chỉ cảm thấy hơi thở của Dư Doanh Hạ phả bên tai mình có chút nóng rực, khiến vành tai nàng không khống chế được mà ửng đỏ lên.

Tối nay còn có bất ngờ gì khác sao? Nhan Hoài Hi nhìn sắc trời bên ngoài, lần đầu tiên cảm thấy thời gian trôi chậm đến vậy, sao giờ này mà trời vẫn chưa tối chứ.

Đợi mãi mới đến lúc màn đêm buông xuống, Nhan Hoài Hi đích thân bưng lên đào hoa lộ và điểm tâm. Hai người chỉ ngồi trong phòng khách đ**m, mở cửa sổ thưởng thức cảnh đêm của Huyền Linh Thành.

Cửa sổ phòng các nàng đối diện thẳng với Vọng Hải Lâu. Trên bầu trời phía trên Vọng Hải Lâu, trong màn sao thỉnh thoảng lại có ảo ảnh đàn cá bơi qua, rồi lại xuất hiện cảnh cá voi nhảy khỏi mặt biển, trông vô cùng kỳ lạ.

"Đó là pháp thuật sao?" Ánh lưu quang lướt qua bầu trời phản chiếu sự hiếu kỳ trong mắt Dư Doanh Hạ.

"Đúng vậy, đó là cái ảnh chiếu của biển. Nếu nàng thích, ta có thể làm một cái trên bầu trời trong cốc." Nhan Hoài Hi rót cho Dư Doanh Hạ một chén đào hoa lộ.

Chất lỏng màu hồng nhạt vừa rót vào chén đã lập tức tỏa ra hương thơm ngọt ngào, dường như giống nước ép vị đào.

Còn thứ mà chưởng quầy nói tới, linh mật quả là một loại điểm tâm. Những quả vừa ra lò tỏa mùi hương quyến rũ, bẻ đại một miếng bất kỳ ra là thấy bên trong ẩn lớp nhân sánh như mật.

Ban đầu Dư Doanh Hạ còn lo sẽ quá ngọt, nhưng sau khi cắn một miếng mới phát hiện thứ trông như mật ong này lại có vị thanh ngọt, hương hoa lan tỏa, ngọt mà không ngấy.

"Bầu trời đêm trong cốc vốn đã rất đẹp rồi, không cần thêm trang trí gì khác. Ở thế giới kia ta cũng chưa từng thấy bầu trời đêm nào đẹp đến vậy." Dư Doanh Hạ nhấp một ngụm đào hoa lộ, hương đào và mùi hoa đào nhàn nhạt quẩn quanh trong khoang miệng, đôi mắt nàng khẽ sáng lên, quả thật là hương vị rất ngon, hơn nữa còn chứa linh lực dồi dào.

"Đây là rượu trái cây sao?" Dư Doanh Hạ còn nếm được một chút hương rượu rất nhạt, đối với người không biết uống rượu như nàng thì vừa vặn đến mức hoàn hảo.

"Coi như là quả nhưỡng thôi, nhưng không say, trẻ con cũng uống được." Nhan Hoài Hi chống cằm, ngoài cửa sổ đêm đen liên tục có lưu quang xẹt qua, rơi vào mắt nàng như những vì sao lấp lánh.

Dư Doanh Hạ lắc nhẹ chén chất lỏng màu hồng nhạt trong tay. Nàng cảm giác được tâm tư nho nhỏ của ai đó đều đặt vào đây, nhưng thứ này uống vào quả thật không có men rượu. Con mèo xấu xa Nhan Hoài Hi này rốt cuộc đang tính toán điều gì?

Nhan Hoài Hi lại không vội bộc lộ ý đồ của mình, chỉ tiện tay đút thêm cho Dư Doanh Hạ một viên linh mật quả.

Mật ngọt và quả nhưỡng dường như tạo ra phản ứng kỳ lạ trong khoang miệng, hòa quyện thành một mùi vị khó mà diễn tả bằng lời.

Dư Doanh Hạ khẽ khép mi mắt. Khi Nhan Hoài Hi lại gần, nàng đột ngột kéo người kia vào trước ngực mình. Hai người áp sát đến mức hơi thở hòa lẫn, mùi hương hoa đào dường như càng thêm nồng đậm.

"Doanh Hạ, không phải nàng say rồi chứ?" Trong giọng nói của Nhan Hoài Hi mang theo ý cười.

Dư Doanh Hạ khựng lại một chút, rồi hừ cười một tiếng. Trạng thái của nàng dường như đã thay đổi, lại dường như chưa, chỉ là so với ngày thường có thêm vài phần cứng rắn, ánh mắt cũng trở nên sâu thẳm hơn.

"Nàng nghĩ ta không biết tâm địa xấu của nàng sao?" Dư Doanh Hạ dùng ngón tay chọc vào ngực nàng, cảm giác tê tê ngứa ngứa ấy lan thẳng vào tim Nhan Hoài Hi.

"Oan uổng quá, ta làm gì có tâm địa xấu chứ~" Nhan Hoài Hi vẻ mặt vô tội.

"Vậy tối nay nàng ngủ một mình nhé?"

Kẻ mang tâm tư không đứng đắn lập tức im bặt.

Độ cong nơi khóe môi Dư Doanh Hạ lại sâu thêm vài phần. Nàng lấy từ túi trữ vật ra những bộ y phục mình đã chuẩn bị cho Nhan Hoài Hi: "Không muốn ngủ một mình thì chọn một bộ mặc vào đi, đây là ta đặc biệt chuẩn bị cho nàng đó."

Bình Luận (0)
Comment