Sau hai ngày bị ép uống thuốc không sót một giọt, Nhan Hoài Hi tuyên bố thương thế của mình đã hoàn toàn bình phục. Nàng nũng nịu lấy lòng hồi lâu, cuối cùng mới dỗ được Dư Doanh Hạ rời khỏi dược đường của nhà mình để đi tới Huyền Linh Thành.
Huyền Linh Thành là một trong những thành trì trọng yếu của Nam Vực. Không chỉ có quy mô rộng lớn, nơi này còn sở hữu hệ thống phòng ngự cực kỳ kiên cố. Nghe nói ngay cả tu sĩ Luyện Hư Hợp Đạo dốc toàn lực cũng khó lòng công phá trong vài chiêu.
Việc kiểm tra thân phận khi nhập thành tương đối nghiêm ngặt, nhất là dạo gần đây bên ngoài liên tiếp nổi lên sóng gió. Trưởng lão phản bội của Thiên Khâu Tông trốn chạy tới Nam Vực, lại còn truyền ra tin đồn rằng cựu ma đầu giết người không chớp mắt cũng xuất hiện tại đây. Vì sự an toàn trong thành, thành chủ càng siết chặt khâu sàng lọc hơn trước.
Thế nhưng nếu hai vị ma đầu kia thật sự muốn vào, cách làm chưa bao giờ thiếu, người đang bị cao tầng Huyền Linh Thành đề phòng như Nhan Hoài Hi vẫn đường đường chính chính dẫn đạo lữ của mình bước vào trong thành.
Bởi vì nàng có việc làm ăn đàng hoàng ở đây, đồng thời cũng sở hữu thân phận đã được tẩy trắng.
Vừa qua khỏi cổng thành, không khí náo nhiệt bên trong liền khiến mắt Dư Doanh Hạ sáng lên.
Đây là đại thành nơi các tu sĩ tụ tập, các sạp hàng buôn bán đều xoay quanh tu tiên. Chỉ liếc mắt một cái, nàng đã thấy trên quầy bày đủ loại linh khí linh thảo, bên cạnh đó còn có cả kỳ trân dị thú.
"Đạo hữu có muốn xem yêu thú không? Đây đều là hàng đã được chúng ta thuần hóa, có thể giúp ngài ký khế ước. Ngài nhìn xem, chúng ngoan ngoãn biết bao, lại còn rất dễ thương. Lông mượt thế này, sờ vào tay cảm giác cực tốt..." Một thương nhân bán yêu thú khế ước thấy ánh mắt Dư Doanh Hạ dừng lại trên mấy sinh vật lông xù ở sạp mình liền lập tức hồ hởi giới thiệu.
Dư Doanh Hạ vừa ngồi xổm xuống định nhìn kỹ mấy tiểu gia hỏa hình thù kỳ lạ ấy thì một con yêu thú dáng mèo nhiệt tình nhất đã sáp lại. Nó cọ đầu chưa đủ còn l**m nhẹ lòng bàn tay nàng. Dư Doanh Hạ có chút ngạc nhiên, không ngờ thể chất của mình lại có thể hấp dẫn một con mèo thật sự. Con mèo do Nhan Hoài Hi biến ra thì không tính, dù sao bản chất vẫn là người.
Đáng tiếc là mèo yêu chỉ nhận ra nàng dịu dàng nên muốn thân cận, lại không hề phát hiện phía sau Dư Doanh Hạ còn có một nhân loại vô cùng đáng sợ.
Nhan Hoài Hi mặt mày tối sầm lừa người rời đi. Ở trong ảo cảnh, Doanh Hạ từng yêu thích hình dạng mèo của nàng đến mức không buông tay, mà nàng cũng hiểu rõ mình không phải mèo thật. Nếu bây giờ mua về một con mèo vừa đáng yêu vừa biết làm nũng, Nhan Hoài Hi hoàn toàn có thể tưởng tượng được sự chú ý của Doanh Hạ sẽ bị phân tán đi bao nhiêu!
"Không phải đến cả mèo nàng cũng ghen đấy chứ?" Dư Doanh Hạ đưa tay chọc nhẹ má Nhan Hoài Hi, chỉ cảm thấy người này dường như đang phồng má giận dỗi.
"Làm gì có." Nhan Hoài Hi nở một nụ cười trông như chẳng để tâm. Thế nhưng khi âm thầm liếc nhìn về phía sau, nàng lại cố ý dành cho con mèo yêu kia một nụ cười khiêu khích.
Con mèo yêu lập tức xù lông lên, đáng tiếc là nó đánh không lại, nếu không con mèo nhỏ hay thù dai kia có lẽ đã giơ móng cào nàng một cái.
"Tin được mới là lạ..." Dư Doanh Hạ bất đắc dĩ nhìn nàng. Không còn cách nào khác, nàng quá hiểu người này rồi, "Tiếp theo chúng ta đi đâu?"
Dư Doanh Hạ bị kéo đi về phía trước, thế nhưng lại hoàn toàn không biết điểm đến là nơi nào.
"Trước tiên đi khách đ**m đặt một gian phòng đã." Nhan Hoài Hi dẫn Dư Doanh Hạ tới trước một khách đ**m trang hoàng khá xa hoa. Nàng dường như là người quen cũ của chưởng quầy nơi này. Vừa bước vào, chưởng quầy đã ném cho nàng một chùm chìa khóa.
"Đào hoa lộ ta gửi ở đây không bị bà chủ các ngươi trộm uống đấy chứ?" Nhan Hoài Hi gõ nhẹ lên mặt bàn.
"Nàng ta nào dám, đâu phải không muốn sống nữa. Cho dù có uống sạch đào hoa lộ của những người khác, cuối cùng cũng không dám đụng tới phần của ngài." Chưởng quầy vừa nói vừa liếc nhìn về phía bếp. Váy đỏ vừa ló ra ở cửa thì bà chủ đã vội vàng trốn mất, rõ ràng là sợ chạm phải vị ôn thần này.
"Xem ra còn biết điều. Phiền tối nay mang lên phòng ta." Nhan Hoài Hi cũng liếc nhìn theo hướng đó. Năm ấy khi nàng mở rộng việc làm ăn tới nơi này, chính là lúc quen biết bà chủ khách đ**m. Vì vài sự cố ngoài ý muốn, thân phận thật của nàng bị đối phương phát hiện. Kết quả là kẻ vừa nãy còn cướp mối làm ăn của nàng rồi dương dương tự đắc đã sợ đến mức ngất xỉu tại chỗ.
Vốn tưởng có thể kết giao bằng hữu ở đây, đáng tiếc là...
"Bà chủ nói dạo gần đây chuyện của ngài với tên phản đồ Thiên Khâu Tông bị đồn thổi ầm ĩ, nên Huyền Linh Thành vẫn luôn đề phòng rất gắt. Dặn ngài phải cẩn thận một chút, đừng để lộ." Môi chưởng quầy khẽ động, ngoài Nhan Hoài Hi ra, ngay cả Dư Doanh Hạ cũng không nghe được nàng ta nói gì.
"Đa tạ nhắc nhở." Nhan Hoài Hi gật đầu.
"À đúng rồi, gần đây bên chúng ta có một người thuyết thư. Nếu hai vị có hứng thú, trưa nay có thể ở lại nghe thử."
"Người thuyết thư? Nếu chỉ là mấy câu chuyện cũ kỹ thì thôi." Nhan Hoài Hi đã đọc quá nhiều thoại bản của Dương Tầm chu, khẩu vị từ lâu bị nuôi cho kén chọn. Những câu chuyện tầm thường khó mà khiến nàng động tâm.
"Là câu chuyện mới biên soạn, hẳn ngài sẽ thấy hứng thú." Chưởng quầy nở một nụ cười đầy ẩn ý.
"Nếu vậy thì Doanh Hạ, nàng có muốn nghe không?" Nhan Hoài Hi vẫn đặt ý kiến của Dư Doanh Hạ lên trước.
Mí mắt chưởng quầy khẽ giật, vị Diêm Vương sống này nói chuyện với nàng là một giọng điệu, vậy mà vừa quay sang cô nương phía sau thì âm thanh lập tức trở nên dịu dàng đến mức như có thể vắt ra nước.
Đây là... mặt trời mọc đằng tây sao?
Chưởng quầy còn thật sự liếc ra ngoài cửa một cái. Người tinh mắt đều nhìn ra quan hệ giữa hai vị này, nhưng đặt vào trước kia... không, dù là bây giờ, cũng khiến người ta khó tin.
Vị cô nương này đúng là thâm tàng bất lộ, vậy mà dám ở bên cạnh Nhan Hoài Hi.
Đào hoa lộ... thì ra là vậy. Không ngờ vị Diêm Vương sống này cũng có lúc nảy sinh tâm tư như thế, quả thực mở mang tầm mắt.
"Thuyết thư?" Dư Doanh Hạ chỉ nghĩ đó là buổi kể chuyện bình thường.
"Đúng vậy. Thuyết thư ở chỗ chúng ta có lẽ khác với những gì ngài tưởng. Vị thuyết thư này sở hữu năng lực kèm theo hiệu quả ngôn xuất pháp tùy. Sẽ không gây tổn thương cho người nghe nhưng có thể tạo ra cảm giác như đang ở trong cảnh thật. Chỉ là với những hồn tu lợi hại như ngài thì hiệu quả sẽ giảm đi rất nhiều." Nói đến cuối câu, chưởng quầy nhìn về phía Nhan Hoài Hi rồi bất đắc dĩ dang tay một cái.
Năng lực của người thuyết thư có liên quan tới huyễn cảnh, mà hồn tu lại khắc chế huyễn cảnh. Huống hồ gì là cấp bật hồn tu như Nhan Hoài Hi.
"Đáng tiếc ta cũng là hồn tu, hiệu quả e là cũng sẽ bị ảnh hưởng. Nhưng vẫn có thể ở lại xem thử." Dư Doanh Hạ chợt nảy sinh hứng thú với kiểu thuyết thư mang theo biến hóa huyễn cảnh này.
"Được. Ta sẽ giữ cho hai vị vị trí có tầm nhìn tốt nhất." Chưởng quầy nói xong liền quay sang dặn dò tiểu nhị bên cạnh, bảo phía trên giữ lại vị trí trung tâm.
Trong lúc chưởng quầy sắp xếp chỗ ngồi, Dư Doanh Hạ hỏi Nhan Hoài Hi chuyện mà mình vẫn luôn canh cánh trong lòng.
"Đào hoa lộ là gì?"
Nghe thấy câu hỏi, chưởng quầy lập tức lén liếc qua. Nàng rất muốn biết vị Diêm Vương sống này sẽ trả lời ra sao.
"Cũng giống như nước đường thôi, rất dễ uống. Người biết làm ra đào hoa lộ đã bế quan rồi, không biết bao nhiêu năm nữa mới xuất quan. Vì vậy số đào hoa lộ còn lưu lại trên đời này uống một vò là thiếu đi một vò." Nghe Nhan Hoài Hi miêu tả đào hoa lộ như nước đường, chưởng quầy khẽ lắc lắc đầu. Không nghĩ tới ngay cả Diêm Vương sống cũng đi lừa gạt tiểu cô nương người ta.
"Đào hoa lộ rất hợp với linh mật quả của khách đ**m chúng ta. Hay là tối nay để ta sai người mang lên cho hai vị một đĩa?" Chưởng quầy nhìn thẳng vào Nhan Hoài Hi, trong mắt lộ ra ý trêu chọc đầy thâm ý.
"Vậy thì đa tạ." Nhan Hoài Hi mỉm cười thản nhiên. Chỉ là trong khoảng khắc khi ánh mắt hai người họ chạm nhau, bao nhiêu ý tứ ngầm được trao đổi thì chỉ có người trong cuộc mới hiểu.
Ngay lúc hai lão hồ ly đang liên thủ lừa gạt một bé thỏ trắng nhỏ, trước cửa khách đ**m bỗng vang lên một giọng nói.
"Chưởng quầy, bọn ta mang phần tiếp theo của câu chuyện tới rồi!" Hai vị cô nương bước vào, một người trong đso trong tay ôm một xấp giấy dày cộp, bên hông nàng còn đeo một thanh kiếm. Nhan Hoài Hi và Dư Doanh Hạ chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra đó là bội kiếm của Phương Nguyệt Đồng.
Không cần đoán cũng biết. Hai người này chính là Phương Nguyệt Đồng và Tư Kính Lan đã ngụy trang dung mạo.
Bước chân của Phương Nguyệt Đồng bỗng khựng lại. Bởi vì hai vị trưởng bối cũng giống như các nàng, chỉ che giấu khuôn mặt. Nàng gần như nhận ra đối phương ngay từ cái nhìn đầu tiên.
"Bao giờ ngươi lại có hứng thú viết truyện thế này?" Nhan Hoài Hi khẽ nhướng mày.
"Cái đó..." Phương Nguyệt Đồng trông có chút ngượng ngùng. Cuối cùng vẫn là Tư Kính Lan tiến lên một bước thay nàng mở lời.
"Ngài nghe thử câu chuyện buổi trưa nay là sẽ biết."
Nếu đã là sách do đứa bé nhà mình viết, cho dù nội dung có nhàm chán tới mức khiến người ta buồn ngủ, Nhan Hoài Hi cũng nhất định phải ủng hộ.
"Nếu bốn vị đi cùng nhau, vậy ta sẽ sắp xếp chỗ ngồi cho các vị ở chung một khu." Chưởng quầy nghĩ tới nội dung của câu chuyện kia thì trong lòng đã hiểu rõ.
Chẳng trách hai cô nương ấy lại đưa cho nàng một câu chuyện như vậy.
Nhan Hoài Hi lấy từ trong túi ra hai tấm thiệp cưới, đưa cho chưởng quầy rồi nói: "Nếu sau này ngươi và nàng ấy có thời gian, có thể tới uống một chén rượu mừng."
Chưởng quầy thoáng sửng sốt, sau đó lập tức chúc mừng: "Chúc mừng hai vị, ta nhất định sẽ chuyển lời cho đại tiểu thư."
Đợi Nhan Hoài Hi cùng mọi người lên lầu hai, tiến về khu vực nghe thuyết thư, một bóng người liền hấp tấp từ sau bếp lao ra.
"Vừa rồi nàng ta đưa cho ngươi thứ gì vậy?" Vị đại tiểu thư ăn mặc một thân châu ngọc lấp lánh ấy thậm chí còn chẳng kịp chỉnh lại dung mạo. Từ xa nghe được vài tin tức, nàng bắt đầu nghi ngờ tai mình có vấn đề.
"Thiệp cưới, là vị kia sắp tới ngày đại hôn. Nếu ngài có thời gian, nàng ấy hy vọng ngài sẽ tới dự." Chưởng quầy đưa thiệp cưới cho đại tiểu thư.
"Không thể nào! Người như nàng ta mà cũng tìm được đạo lữ sao? Đạo lữ của nàng ta đâu? Có phải chính là cô nương đi bên cạnh vừa rồi không?" Đại tiểu thư cảm thấy mình bị đả kích nặng nề. Người đáng sợ như vậy còn có đạo lữ, trong khi bản thân nàng thì vẫn lẻ bóng. Nàng thậm chí quên mất người nọ đang ở trên lầu, không cẩn thận còn lỡ miệng lẩm bẩm thành tiếng.
"Cô nương kia tu vi cao, dung mạo đẹp, tính tình nhìn qua cũng không tệ. Kiểu đạo lữ như vậy muốn tìm ai mà chẳng được, sao lại nhìn trúng Nhan Hoài Hi chứ? Hay là Nhan Hoài Hi lừa nàng ấy? Nếu không thì rốt cuộc vì cái gì? Không sợ tối ngủ còn gặp ác mộng sao!" Đại tiểu thư ôm đầu rồi ngồi thụp xuống.
Một hạt dưa bỗng nhiên từ lầu hai rơi xuống, nện thẳng vào đầu đại tiểu thư, gây ra "tổn thương" không hề nhỏ.
"Ngài bớt nói vài câu đi, cẩn thận lại bị đánh." Chưởng quầy thở dài một tiếng, sau đó tiếp tục khảy bàn tính để tính sổ.
Nhan Hoài Hi khẽ hừ một tiếng, người này đúng là không biết rút kinh nghiệm. Vốn nàng không định ném hạt dưa để đánh người, thế nhưng Doanh Hạ ở bên cạnh cứ cười không ngừng, không cần đoán cũng biết nàng ấy đã nghe thấy hết mấy lời kia.
"Đừng hừ nữa. Cũng không trách được, ai bảo thanh danh của nàng ở bên ngoài quá xấu. Lúc ta mới gặp nàng, cũng bị dọa cho sợ hãi một phen đấy." Dư Doanh Hạ nhẹ nhàng vỗ lưng nàng để an ủi.
"Sau này... chúng ta sẽ nghĩ cách từng chút một rửa sạch những vết nhơ ấy." Dư Doanh Hạ hiểu rõ ác danh của Nhan Hoài Hi không phải tích tụ trong một ngày. Muốn gột rửa những vết bẩn chồng chất suốt mấy chục năm đâu phải chuyện dễ dàng, bởi vì rất nhiều việc không phải cứ giải thích là người đời sẽ chịu nghe.
"Không sao. Dù sao bây giờ ta cũng đã đổi danh hiệu, chẳng ảnh hưởng gì nữa." Nhan Hoài Hi mỉm cười thản nhiên.
Bất tri bất giác, xung quanh họ đã ngồi đầy người. Người thuyết thư bước lên đài, vỗ mạnh thước gỗ một cái.
"Hôm nay ta sẽ tiếp tục kể câu chuyện về ác nhân Ân Đạc vì cầu con đường trường sinh mà tẩu hỏa nhập ma, tàn hại thương sinh."
"Hôm qua đã nói tới việc mấy vụ thảm án cách đây trăm năm đều do Ân Đạc gây ra, những vụ án ấy đến nay vẫn chưa tìm được hung thủ. Thế nhưng thường đi bên bờ sông, sao có thể không ướt giày. Chư vị ngồi đây, nếu có ai lớn tuổi hơn một chút, hẳn còn nhớ cảnh tượng năm xưa khi mấy chục thế lực chính đạo liên thủ truy bắt hung thủ. Ân Đạc hiểu rõ cho dù mình che giấu kỹ đến đâu cũng sẽ có lúc sơ suất. Vì vậy hắn buộc phải chuyển hướng toàn bộ ánh nhìn của tu tiên giới sang một kẻ khác, một kẻ có thể thay hắn gánh hết mọi tội danh này."
"Sau đó hắn đã tìm được mục tiêu. Năm xưa hắn tạo ra vô số vụ thảm sát, trong những vụ án đẫm máu ấy cũng có những đứa trẻ mồ côi may mắn sống sót. Chẳng hạn như tân môn chủ Trường Sinh Môn, Nhan Hoài Hi."
Lời thuyết thư vừa dứt, cả sảnh đường lập tức xôn xao. Phía Thiên Khâu Tông vẫn chưa hoàn toàn công bố những tội ác do Ân Đạc gây ra. Thậm chí có lẽ còn có không ít chuyện mà ngay cả trên dưới Thiên Khâu Tông cũng không biết. Vì thế đây rất có thể là lần đầu tiên người ngoài được nghe một cách chi tiết đến vậy về chân tướng ẩn sau những vụ huyết án năm xưa.
"Nếu để a di tự mình đứng ra giải thích, ta có thể tưởng tượng được là sẽ chẳng có mấy người tin rằng a di thật sự vô tội. Sau này ta tìm được cảm hứng từ Dương đạo hữu. Giống như những câu chuyện nàng ấy viết, một truyền mười, mười truyền trăm, có những việc dù nghe rất hoang đường vẫn có thể được người ta chấp nhận. Vì vậy ta nghĩ, nếu đem những vũng nước bẩn bị hắt lên người a di miêu tả từng việc một cho rõ ràng, đợi khi những câu chuyện này lan truyền khắp tu tiên giới, có lẽ sẽ mang lại hiệu quả ngoài dự liệu." Phương Nguyệt Đồng ghé sát bên Nhan Hoài Hi, hạ giọng giải thích.
Nhan Hoài Hi không ngờ đứa trẻ này vì chuyện của mình mà lại suy nghĩ nhiều đến vậy. Nàng khẽ cong khóe môi rồi giơ tay xoa đầu nàng ấy.
Dư Doanh Hạ vòng qua Nhan Hoài Hi, nhét vào tay Phương Nguyệt Đồng một viên kẹo. Nàng biết rõ với thân phận thiên mệnh chi nữ, những điều Phương Nguyệt Đồng mong muốn nhất định sẽ có vận mệnh của cả thế giới âm thầm thúc đẩy. Quả thật là một đứa trẻ rất tốt.
Người thuyết thư uống một ngụm trà để nhuận giọng, sau đó mới chính thức vận dụng năng lực của mình, tiếp tục kể phần sau của câu chuyện.
Huyễn thuật của người thuyết thư không hề yếu, những bi kịch thê lương như đang được tái hiện trước mắt, gương mặt dữ tợn xấu xí của Ân Đạc sau khi xé bỏ lớp ngụy trang cũng hiện lên sống động như thật. Phương Nguyệt Đồng vô thức siết chặt chuôi kiếm của mình, Nhan Hoài Hi cố ý cho phép huyễn cảnh ảnh hưởng tới mình, cũng nhìn thấy khuôn mặt kia. Nếu không tự nhắc nhở bản thân rằng đó chỉ là người thuyết thư vô tội, e rằng nàng đã vung tay đánh tới một cái rồi.
Bên cạnh vang lên không ít tiếng nghiến răng, rất nhiều người phẫn nộ mắng chửi Ân Đạc vô sỉ tàn nhẫn. Xem ra dưới ảnh hưởng của vị thuyết thư này, câu chuyện ấy sẽ lan truyền ra ngoài với hiệu quả vượt xa dự đoán.
Dư Doanh Hạ nhắm mắt lại, chủ động cách ly huyễn thuật của thuyết thư. Mỗi lần đối phương miêu tả cảnh núi thây biển máu, trong đầu nàng lại hiện lên hình ảnh của Nhan gia sơn trang năm nào.
Bàn tay nàng được Nhan Hoài Hi nhẹ nhàng nắm lấy, "Khó chịu sao? Nếu không muốn nghe nữa thì chúng ta không nghe."
"Ta chỉ là..." Dư Doanh Hạ nhìn nàng. Ánh mắt đầy xót xa ấy khiến Nhan Hoài Hi đoán ra nguyên do.
Nhan Hoài Hi lập một kết giới che chắn, sau đó lén hôn lên môi nàng một cái, "Mọi chuyện đã qua rồi. Ta đưa nàng ra ngoài hít thở không khí chút nhé."