Xuyên Thành Pháo Hôi Yêu Chiều Phản Diện

Chương 133

Vì bị ánh mắt âm u kia dõi theo suốt cả bữa tối, dù phản ứng có chậm đến đâu thì sau bữa ăn, Phương Nguyệt Đồng cũng nhận ra Nhan Hoài Hi hẳn là có chuyện muốn nói.

"A di, về tình hình bên phía Ân Đạc, người đã có manh mối gì rồi sao?" Phương Nguyệt Đồng nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ nghĩ ra được chuyện này là việc đứng đắn duy nhất có thể khiến Nhan Hoài Hi trầm mặc đến tận bây giờ.

Nàng nào có ngờ, việc mình bị nhìn chằm chằm suốt cả buổi tối lại là vì bản thân vô tình quấy rầy chuyện tốt của dì ruột, còn được đạo lữ nhà người ta chia cho hơn nửa phần viên khoai ngọt mà người ta thích nhất.

Trước mặt con cháu, Nhan Hoài Hi vẫn khá giữ thể diện, rốt cuộc không tiện mở miệng nói ra nguyên do thật sự.

"Liên quan tới hắn, ta đúng là có một kế hoạch." Nhan Hoài Hi thuận thế kéo đề tài sang kẻ địch của các nàng.

Phương Nguyệt Đồng lập tức đặt bát trong tay xuống. Viên khoai ngọt trong bát đã bị ăn sạch sẽ, nàng ngồi ngay ngắn, chờ nghe kế hoạch của Nhan Hoài Hi.

"Ân Đạc sở dĩ đồ sát gia tộc chúng ta, chẳng qua là vì bí pháp thành tiên. Hắn tuy đã tu luyện đến cảnh giới Luyện Hư Hợp Đạo nhưng mấy trăm năm nay vẫn không thể tiến thêm nửa bước. Mắt thấy đại hạn sắp tới, e rằng ngay cả cánh cửa thành tiên hắn cũng chưa từng chạm tới, cho nên mới nghĩ đến việc dùng những thủ đoạn bàng môn tà đạo." Nhan Hoài Hi cười khẩy một tiếng.

"Với tâm tính như hắn mà có thể thành tiên thì đúng là chuyện lạ. Nếu Thiên Đạo lại để loại người như vậy thành tiên, vậy e rằng chính nó cũng đã phế rồi. Cho dù Ân Đạc có lấy được bí pháp của tổ tiên thì cũng không thể thành công, nhưng hắn chắc chắn sẽ không chịu bỏ cuộc."

"Không bao lâu nữa, nơi ngộ đạo của lão tổ Nhan Thanh Túc sẽ mở ra. Bà là người cuối cùng trong ngàn năm qua của tu tiên giới thành công phi thăng, những ghi chép về bà cũng khá đầy đủ. Nếu bỏ lỡ cơ hội lần này, muốn chờ đến khi một bí cảnh liên quan đến tiên nhân khác mở ra thì không biết lại phải đợi thêm mấy trăm năm nữa. Ân Đạc chắc chắn không chờ nổi, thọ nguyên còn lại của hắn e rằng chưa đến trăm năm."

Nhan Hoài Hi lấy từ túi trữ vật ra một quyển sách, đưa cho Phương Nguyệt Đồng.

"Đây là truyền ký được truyền lại trong nhà, ghi chép sự tích của vài vị tiên nhân Nhan gia từ xưa đến nay. Người cuối cùng chính là Nhan Thanh Túc. Bà là một truyền kỳ, nhưng trên người cũng có rất nhiều bí ẩn chưa được giải đáp."

"Bà tuy là người Nhan gia, nhưng lại không thể tu luyện công pháp của Nhan gia. Khi còn trẻ chỉ có thể tìm công pháp từ nơi khác để tu luyện, sau này cũng tu đến Luyện Hư Hợp Đạo. Thế nhưng không ai ngờ bà lại tự phế tu vi để tu luyện lại từ đầu, cuối cùng một lần thành tiên. Có truyền thuyết nói rằng bà từng nghe được thiên âm trong Cổ Khư Bí Cảnh, từ đó ngộ đạo, nên mới có con đường thành tiên khiến người đời kinh ngạc."

"Ngươi có thể lật đến trang cuối cùng. Trong ghi chép của tộc cũng nhắc tới Cổ Khư Bí Cảnh đó. Nghe nói lão tổ chính là ở nơi ấy vừa ngộ đạo vừa tu luyện lại. Ân Đạc cũng biết địa điểm này, ta tin rằng cho dù phải mạo hiểm cực lớn, hắn cũng sẽ chạy tới."

Dù sao thì đây rất có thể là cơ hội cuối cùng của hắn. Nhan Hoài Hi cũng đã cho người rải rác khắp nơi điều tra tung tích lão vương bát kia, tiếc rằng tu tiên giới rộng lớn, nước sâu bùn dày, lão già đó chỉ cần chui vào một xó nào đó thì quả thật không dễ tìm. Đến nay vẫn chưa có chút tin tức nào truyền về, nàng cũng không ôm hy vọng gì.

Bởi vậy Nhan Hoài Hi mới không cho Phương Nguyệt Đồng một mình chạy ra ngoài tìm kiếm lung tung, không những hiệu quả thấp mà còn dễ đánh rắn động cỏ.

"Hắn nhất định sẽ đi sao?" Phương Nguyệt Đồng siết chặt quyển sách trong tay. Nếu quả thật mọi chuyện đúng như a di dự liệu, đây sẽ là cơ hội tốt nhất của các nàng.

"Hắn không thể không đi. Đi rồi còn có một tia sinh cơ, không đi thì chỉ có chờ chết. Ngươi thử nhìn xem những năm này hắn đã vì thành tiên mà làm bao nhiêu chuyện điên cuồng, đến nước này rồi, làm sao hắn có thể không thử liều một phen." Nhan Hoài Hi từ sớm đã cho thế lực bên ngoài của mình tung ra những lời đồn xoay quanh Cổ Khư Bí Cảnh, nói rằng trong đó có tiên duyên của Nhan Thanh Túc. Một truyền mười, mười truyền trăm, đến cuối cùng còn ai phân biệt được thật giả nữa, Ân Đạc nhất định sẽ không ngồi yên.

"Được rồi, mấy chuyện này ngươi không cần lo. Đợi đến lúc thời cơ chín muồi, ta sẽ để ngươi tự tay báo thù cho gia tộc." Nhan Hoài Hi vốn muốn tự tay giết lão vương bát kia, nhưng nghe ý của Doanh Hạ thì tiên duyên của đứa nhỏ này dường như có liên quan đến việc giết Ân Đạc. Dù có chút tiếc nuối vì không thể tự mình ra tay, song vì tiên duyên của đứa bé này, chuyện này vẫn nên giao cho nàng ấy thì hơn.

Tiên duyên hiện tại khó cầu, ngay cả bản thân nàng cũng rất khó nhìn thấu con đường phía trước, dù chỉ một tia cơ hội thôi cũng là rất tốt rồi.

Phương Nguyệt Đồng dùng sức gật đầu: "Đến lúc đó không cần phiền người ra tay, ta tự mình kết liễu hắn."

Có tự tin là chuyện tốt, nhưng Nhan Hoài Hi cũng không thể thật sự đứng ngoài, đến lúc ấy nhất định vẫn lấy việc bảo đảm an toàn cho đứa bé này làm trọng.

Nếu lần này Phương Nguyệt Đồng thật sự có cơ hội thẳng tiến tiên đồ, vậy sau này nếu nàng có cơ hội gặp lại luân hồi của A Vụ, cũng coi như không hổ thẹn.

Nhan Hoài Hi hơi thất thần, không để ý thấy ánh mắt Phương Nguyệt Đồng đã chuyển sang cái tô canh còn sót lại chút viên khoai ngọt cuối cùng.

Kết quả là, dưới ánh mắt cười dịu dàng đầy cho phép của Dư Doanh Hạ, lúc Phương Nguyệt Đồng ra khỏi cửa đã ôm luôn cái tô canh còn khá nhiều nước và lác đác vài viên khoai ngọt mang đi.

Nếu Phương Nguyệt Đồng nhỏ tuổi hơn một chút, Nhan Hoài Hi nhất định sẽ kéo nàng ta trở lại, lấy cớ ăn nhiều đồ ngọt không tốt cho răng để tịch thu cái tô rồi!

Đó chính là bữa ăn khuya nàng để dành cho mình đó!

"Doanh Hạ, hay là chúng ta ném nó về Thiên Khâu Tông trước đi, bên đó có nhà ăn." Nhan Hoài Hi vừa mở miệng đã suýt khiến Dư Doanh Hạ uống nước bị sặc.

"Phần ăn khuya của nàng ta đã để dành sẵn rồi." Dư Doanh Hạ liếc nàng một cái đầy trách móc, "Không biết ngại mà còn tranh ăn với trẻ con."

Nghe Dư Doanh Hạ đã chu đáo chuẩn bị cho mình từ sớm, Nhan Hoài Hi lập tức ôm lấy người, cọ cọ làm nũng: "Ta còn muốn ăn chút đồ khuya khác nữa."

Dư Doanh Hạ trực tiếp véo lấy khuôn mặt đang giả ngoan của ai kia, hừ cười nói: "Đêm nay ta muốn thử đột phá một tiểu cảnh giới. Phần lực lượng của Nhan Tranh ta hấp thu trong huyễn cảnh trước đó, bây giờ dường như đã chạm tới trung kỳ. Tối nay nàng tự ngủ một mình đi."

Nhan Hoài Hi lập tức như quả bóng xì hơi, cả người ấm ức vô cùng, trông như chưa được thỏa mãn, nhưng lúc người ta đột phá cảnh giới thì đúng là không thể quấy rầy: "Vậy ta hộ pháp cho nàng."

Một mình ngủ là chuyện không thể, trong chăn lạnh lắm.

Dư Doanh Hạ tụ tập không ít linh lực trong cơ thể, không chỉ có từ huyễn cảnh mà còn là tích lũy khi song tu. Nhưng tu vi đến mức độ của nàng hiện tại, đột phá không hề dễ, dù linh lực đã đủ nhưng mỗi lần thử đột phá vẫn luôn có cảm giác thiếu mất một hơi.

Vì vậy lần thử đầu tiên đã không thành công.

Nhan Hoài Hi nói có lẽ là do tốc độ đột phá của nàng quá nhanh, trên con đường tu luyện của chính mình còn chưa được tôi luyện đủ tinh nhuần. Có thể kiên nhẫn lại, đào sâu nghiên cứu thêm Hồn Đạo, biết đâu đến một ngày nào đó sẽ tự nhiên nước chảy thành sông mà đột phá.

Dư Doanh Hạ nghe theo lời nàng, bắt đầu tìm kiếm điểm đột phá từ họa vật của mình, suốt một thời gian dài đều vùi đầu trong thư phòng.

Còn trong cùng một viện, Phương Nguyệt Đồng mỗi sáng đều ra ngoài luyện kiếm, Dư Doanh Hạ thường xuyên nghe thấy âm thanh kiếm ý xé rách không gian vang lên.

Dư Doanh Hạ đẩy cửa sổ ra, nhìn thấy cảnh kiếm ý lạnh lẽo sắc bén bùng lên, trong lòng khẽ động, nàng cầm bút vẽ ra một thanh kiếm tương tự, đồng thời ban cho nó kiếm ý tương tự.

Động tác của Phương Nguyệt Đồng không hề rối loạn, chỉ tiện tay hất một cái, thanh kiếm bay ra từ trong phòng liền hóa thành những chấm mực mang theo linh quang.

"Hình vẽ?" Phương Nguyệt Đồng thu kiếm, có chút tò mò đi tới bên cửa sổ của Dư Doanh Hạ. Vừa rồi kiếm ý kia mang lại cho nàng cảm giác cùng nguồn gốc với mình, Họa Đạo quả nhiên thần kỳ.

"Dư di, người đang vẽ kiếm của ta sao?" Đầu Phương Nguyệt Đồng thò từ ngoài cửa sổ vào.

"Ta thấy kiếm của ngươi rất lợi hại, nên nghĩ xem có thể bắt chước một chút không, nhưng xem ra hiệu quả vẫn chưa tốt lắm." Dư Doanh Hạ khe khẽ lắc đầu, quả nhiên khác nghề như cách núi, vẫn là đừng thách thức chuyên môn của kiếm tu thì hơn.

"Đợi khi tu vi của Dư di đạt đến Luyện Hư Hợp Đạo, kiếm ý vẽ ra nhất định sẽ có biến hóa long trời lở đất, bây giờ không cần vội." Phương Nguyệt Đồng động viên nàng: "Dư di vẽ được đến mức này đã rất lợi hại rồi, ít nhất ta còn phải dùng kiếm đỡ một chút."

Dư Doanh Hạ khẽ cười một tiếng: "Nếu nghĩ vậy thì ta quả thật cũng khá có thiên phú đấy nhỉ."

"Đương nhiên rồi." Phương Nguyệt Đồng vô cùng nghiêm túc gật đầu.

Nàng để ý thấy trên bàn của Dư Doanh Hạ còn đặt rất nhiều giấy vẽ đã hoàn thành. Đặc biệt là bên tay trái nàng, có một xấp giấy rất dày, tờ trên cùng vẽ đầy hình rực rỡ sắc màu. Vì bị đặt ngược nên lúc Phương Nguyệt Đồng mới liếc qua không nhìn rõ vẽ cái gì, chỉ cảm thấy dường như là hình vẽ hai người.

Bỗng nhiên, Dư Doanh Hạ dùng ngay chuôi bút chọc vào trán Phương Nguyệt Đồng. Ánh mắt Phương Nguyệt Đồng theo phản xạ nhìn sang, Dư Doanh Hạ nhân cơ hội đó dùng một khối chặn giấy lớn đè lên những bức họa kia, giấu toàn bộ nội dung quan trọng xuống dưới.

Phương Nguyệt Đồng vô cùng khó hiểu. Mấy động tác nhỏ của Dư Doanh Hạ đương nhiên không giấu được nàng, ánh mắt vừa thuần khiết vừa nghi hoặc ấy khiến Dư Doanh Hạ nảy sinh một cảm giác tội lỗi như suýt làm hư trẻ con.

"Trẻ con không được xem cái này." Dư Doanh Hạ nói.

Biểu cảm của Phương Nguyệt Đồng gần như xoắn lại với nhau, nàng chần chừ hồi lâu mới hỏi: "Năm nay Dư di bao nhiêu tuổi vậy? Ta nghe a di nói, hình như người còn nhỏ hơn ta rất nhiều?"

Tuy nàng luôn dùng kính xưng với Dư Doanh Hạ, nhưng đó cũng là vì bối phận thôi.

Nếu ngay cả bản thân mình cũng là trẻ con, vậy chẳng phải Dư Doanh Hạ còn là đứa trẻ nhỏ hơn nữa sao?

Dư Doanh Hạ bị câu hỏi này làm nghẹn một chút: "Khụ, cái đó không giống... Nói mới nhớ, Tư cô nương đâu rồi, không ở cùng ngươi à?"

Dư Doanh Hạ định chuyển sự chú ý của Phương Nguyệt Đồng ra khỏi mấy bức minh họa trong mấy quyển H văn kia, nào ngờ hỏi như vậy lại chọc trúng chuyện buồn của người ta.

Dư Doanh Hạ cứ như nhìn thấy trước mặt mình một chú Samoyed buồn bã, cụp đầu rũ tai, dáng vẻ như lại vừa bị bỏ rơi.

"Cãi nhau rồi à?" Dư Doanh Hạ xoa xoa đầu nàng.

Nếu Tư Kính Lan mà nghe được chắc chắn sẽ kêu oan thấu trời, nàng nào dám chứ.

"Không, không cãi nhau, nàng đối xử với ta rất tốt, trăm điều đều thuận theo." Phương Nguyệt Đồng chỉ là cảm thấy giữa hai người không thể quay lại trạng thái vô tư không khoảng cách như trước nữa. Tư Kính Lan cứ mở miệng là "đại tiểu thư" khiến nàng khó chịu vô cùng; bây giờ cho dù muốn hỏi chuyện đã qua, nàng cũng không biết phải mở lời thế nào.

"Dư di không cần lo, giữa bọn ta không có chuyện gì đâu, ta sẽ tự xử lý ổn thỏa." Phương Nguyệt Đồng hơi lấy lại tinh thần, "À đúng rồi, nếu Dư di có hứng thú với vẽ kiếm thì có muốn học thử không? Chỉ đứng bên cạnh quan sát thì khó tránh khỏi hiểu về kiếm chưa đủ rõ. Hơn nữa Dư di là hồn tu, tu lại là họa đạo, linh hồn thường mạnh hơn thân thể rất nhiều, rất dễ dẫn đến lúc đột phá tu luyện thì thân thể không theo kịp. Dư di có thể nhân cơ hội này để luyện thể."

"A di cũng biết rất nhiều thuật luyện thể. Nếu bỏ qua kiếm đạo của ta và âm luật của a di thì chỉ tay không giao đấu, chưa chắc ta đã thắng được a di đâu."

Đầu bút của Dư Doanh Hạ khẽ run, một giọt mực loang ra trên nền giấy trắng.

Trong đầu nàng hiện lên dáng vẻ yếu ớt của Nhan Hoài Hi, vẻ ngoài cực kỳ có tính đánh lừa ấy khiến nàng bỏ qua rất nhiều chuyện. Thảo nào dù Nhan Hoài Hi không dùng linh lực, nàng vẫn không sao thoát khỏi sức lực của đối phương, nếu không sớm dùng chút thủ đoạn nhỏ, thì cũng chỉ có thể mặc cho nàng ấy giày vò.

"Ngươi nói đúng." Trên mặt Dư Doanh Hạ hiện lên vẻ nghiêm túc đến mức Phương Nguyệt Đồng không hiểu nổi, "Quả thật nên đưa việc luyện thể vào kế hoạch cần kíp."

Cho dù hiện tại vì chênh lệch thực lực quá lớn mà tạm thời chưa dùng đến, sau này sớm muộn gì cũng sẽ cần.

Bình Luận (0)
Comment