Xuyên Thành Pháo Hôi Yêu Chiều Phản Diện

Chương 132

Ở một góc không mấy bắt mắt trong Tiên Lộ Cốc, mấy bụi trúc mọc tự do theo gió khẽ đung đưa. Trên lối mòn bên ngoài thỉnh thoảng vang lên tiếng bước chân, âm thanh giẫm lên lá trúc từ xa tiến lại gần, trong góc yên tĩnh đến cực điểm này lại trở nên đặc biệt rõ ràng.

Bởi vì có người nào đó càng lúc càng quá đáng, Dư Doanh Hạ khẽ dùng lực cắn lên môi nàng một cái. Chỉ hôn nhau bên ngoài thì còn có thể dung túng, chứ nhiều hơn thì không được, nhất là khi cách đó không xa vẫn có người qua lại.

Nhan Hoài Hi bị cắn đau, đành phải vô cùng không cam tâm đứng ngoan ngoãn lại, rồi dưới uy thế trong ánh mắt của Dư Doanh Hạ, buộc phải chỉnh sửa lại cổ áo hơi xộc xệch của nàng.

"Bây giờ là ban ngày, lại còn ở bên ngoài!" Dư Doanh Hạ khẽ trách, vỗ nhẹ lên tay nàng một cái.

"Có kết giới rồi mà, những người kia chẳng nhìn thấy cũng chẳng nghe được gì." Nhan Hoài Hi xoa xoa mu bàn tay, lại ôm lấy Dư Doanh Hạ, giọng điệu đầy vẻ vô tội.

"Như vậy thì cũng vẫn là ở ngoài." Dư Doanh Hạ có phần bực bội đáp. Nhan Hoài Hi thật sự không biết trọng điểm ở đâu sao? Chuyện kia dĩ nhiên là không thể, người này rõ ràng là cố ý.

Khóe môi Dư Doanh Hạ bỗng cong lên một đường, trông có vẻ...

"Hoài Hi, nàng thích bầu không khí ở chỗ này?" Dư Doanh Hạ đột nhiên ôm lấy eo nàng, giọng nói mang theo chút mập mờ câu dẫn.

Hơi thở Nhan Hoài Hi chợt khựng lại, bởi đầu ngón tay của Dư Doanh Hạ đang khẽ trêu chọc bên eo nàng, dường như đang ngầm biểu lộ một ám hiệu nào đó.

Chuyện khác thường ắt có biến, nhưng Nhan Hoài Hi tự thấy mình trước mặt Doanh Hạ lúc nào cũng không được tiền đồ cho lắm. Doanh Hạ chỉ cần thật lòng trêu chọc, phản ứng của nàng luôn chậm hơn bình thường rất nhiều.

Thế nên, khi nàng hoàn toàn không phòng bị, chợt cảm thấy cổ tay mát lạnh, một vật lạnh băng trói chặt hai cổ tay nàng ra sau lưng, đồng thời linh lực trong người nàng cũng bị ảnh hưởng.

Đây là món tiểu đạo cụ năm xưa Nhan Hoài Hi từng dùng trên người Dư Doanh Hạ, nay lại bị Dư Doanh Hạ thu thập, quay sang dùng lên người nàng.

Bảo bối do Nhan Hoài Hi lấy ra vốn đều là đồ tốt, dùng để trói chính nàng thì cũng dư sức.

Nhan Hoài Hi chớp chớp đôi mắt hồ ly còn mang theo vài phần mờ mịt, một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng.

"Doanh Hạ, ta biết lỗi rồi." Nhan Hoài Hi co được giãn được, nhận lỗi với đạo lữ của mình không hề mất mặt.

Dư Doanh Hạ khẽ cười một tiếng, "Biết lỗi là tốt."

Tuy nàng nói vậy, nhưng động tác trên tay vẫn không hề dừng lại.

Nhan Hoài Hi quay lưng về phía lối trúc bên ngoài, nếu có ai từ xa trông thấy, e rằng sẽ lầm tưởng hai người đang thì thầm to nhỏ ở đây.

"Không được động đậy." Đầu ngón tay Dư Doanh Hạ lướt qua chiếc cổ trắng mịn của Nhan Hoài Hi, rồi mở vạt áo nàng ra. Giọng nói dịu dàng mà không cho phép khước từ, hòa cùng hơi thở ấm nóng phả bên tai.

Bình thường người luôn ôn hòa dịu dàng, đến khi đột nhiên trở nên cứng rắn lại mang đến một cảm giác k*ch th*ch khiến tim người ta đập nhanh khác lạ. Gương mặt Nhan Hoài Hi hơi ửng đỏ, cũng không biết là vì thẹn thùng hay vì hưng phấn.

Mặt trời trên đỉnh đầu dần lệch khỏi phương hướng, bóng râm hoàn toàn bao phủ góc này. Dục niệm ngày một mất kiểm soát cũng lan tràn giữa hai người, tiếng thở nhẹ có phần rối loạn tiết tấu vang lên bên tai Dư Doanh Hạ, ngay cả người chủ đạo "trừng phạt nho nhỏ" này cũng không sao khống chế được, đỏ mặt đ*ng t*nh.

Không đúng...

Trong khoảnh khắc lý trí của Dư Doanh Hạ vừa suy yếu đi một chút, nàng chợt nhận ra được một điều khác thường, con mèo xấu xa này là cố ý thở như vậy bên tai mình!

Đến lúc này rồi vẫn không quên câu dẫn nàng. Dư Doanh Hạ chợt nghĩ mình quả thật đã đánh giá thấp Nhan Hoài Hi. Đôi mắt dâng tràn d*c v*ng kia sâu thẳm hơn cả bầu trời sao, tựa như có thể kéo nàng vào vực sâu dục niệm không đáy, chỉ cần nàng hơi buông lỏng cảnh giác, liền sẽ rơi vào bẫy của nàng ấy.

Đối với tu sĩ mà nói, có lẽ kết giới còn là không gian an toàn kín kẽ hơn cả phòng ốc. Dù sao nhà cửa chỉ có thể che khuất tầm mắt, không thể ngăn thần thức, còn kết giới thì có thể chặn đứng mọi thăm dò từ bên ngoài, ngay cả âm thanh cũng không lọt ra lấy nửa điểm.

Dư Doanh Hạ để lại những dấu hôn trên làn da non mềm của Nhan Hoài Hi, nàng đặc biệt yêu thích đường nét xương quai xanh của nàng ấy, tiện thể cũng cởi ra nửa vạt áo của Nhan Hoài Hi.

"Rắc..."

Một tiếng vỡ vụn cực khẽ truyền đến từ không xa, thân thể Nhan Hoài Hi khẽ run lên.

"Ây da, kết giới hình như xảy ra chút vấn đề." Dư Doanh Hạ cố ý bắt chước giọng điệu vô tội ngây thơ của Nhan Hoài Hi mà nói: "Đều tại ta học nghệ chưa tinh, cũng không biết chỗ nào có vấn đề, trên kết giới xuất hiện rất nhiều vết nứt."

"Doanh Hạ, vậy nàng thả ta ra đi, để ta vá lại kết giới trước, rồi tùy nàng được không?" Giọng Nhan Hoài Hi có chút gấp gáp, tiếng kết giới nứt vỡ vẫn còn tiếp diễn. Đứng trước ranh giới sắp bị phát hiện, các giác quan của nàng dường như càng trở nên nhạy cảm hơn.

Nàng biết đây là trò đùa ác của Doanh Hạ, nhưng mà thật sự quá k*ch th*ch, đến mức Nhan Hoài Hi cũng có chút muốn xin tha.

"Không sao đâu, dù sao cũng chưa vỡ hẳn, chắc còn chống đỡ được một lúc. Nhưng giọng nàng phải nhỏ lại một chút, kết giới đã có vết nứt rồi, cũng không biết hiệu quả cách âm thế nào, lỡ bị người tai thính nghe thấy thì không hay." Dư Doanh Hạ cuối cùng cũng đem "thù cũ" ghi nhớ trong ảo cảnh trút hết lên người Nhan Hoài Hi. Rõ ràng là nàng đã khơi dậy dục niệm của đối phương, vậy mà lại chậm chạp không chịu vào chính đề.

Để không tiếp tục bị treo lơ lửng trong thứ d*c v*ng k*ch th*ch quá mức này, Nhan Hoài Hi đành phải đáp ứng Dư Doanh Hạ rất nhiều yêu cầu "quá đáng". Còn bản thân nàng có phải cũng vui trong trường hợp này hay không thì khó mà nói, dù sao sau khi đáp ứng Doanh Hạ rồi, nàng liền quấn lấy người ta suốt cả một buổi chiều.

Bên ngoài vẫn còn người qua lại, cuối cùng các nàng cũng quay về phòng. Kết quả đến khi Dư Doanh Hạ vén rèm giường nhìn ra ngoài, mới phát hiện trời đã tối.

Thời gian một ngày cứ thế trôi qua sao? Trong lòng Dư Doanh Hạ cảm khái thật đúng là sa đọa. Nhưng nàng còn chưa kịp chỉnh trang lại y phục, đã bị người trên giường ôm lấy eo.

"Nàng định đi đâu?" Nhan Hoài Hi dụi dụi vào lưng nàng.

"Trời tối rồi." Dư Doanh Hạ ra hiệu cho nàng nhìn sắc trời bên ngoài.

"Tối thì tối thôi, vừa hay không cần ra ngoài nữa." Nhan Hoài Hi hôn lên bả vai nàng.

Nghe cũng thật có lý. Dư Doanh Hạ chọc nhẹ lên trán nàng, nửa đùa nửa trêu nói: "Chủ thượng, có phải ngài hơi quá sa đọa rồi không?"

"Cứ thế này nữa, người ngoài e rằng sẽ nói ta là hồng nhan họa thủy mất."

"Ai dám?" Giọng Nhan Hoài Hi lười nhác mà ẩn chứa một tia nguy hiểm. Đây đâu phải Trường Sinh Môn, nơi có một đám kẻ điên không cần mạng; người trong cốc đều biết chừng mực, hiểu rõ điều gì nên nói điều gì không, chẳng ai vì sướng miệng nhất thời mà dám nhảy nhót quanh Quỷ Môn Quan.

"Huống hồ chúng ta thế này sao có thể gọi là sa đọa được? Rõ ràng là đang song tu." Nhan Hoài Hi còn làm bộ nắm lấy tay Dư Doanh Hạ. Linh lực giữa hai người đã quen thuộc đến mức chỉ cần khẽ dẫn động liền tự động hòa quyện vào nhau.

Linh lực của Dư Doanh Hạ quả thật lại tinh tiến thêm đôi chút. Phải biết rằng tu vi hiện tại của nàng đã không còn ở tầng thấp như trước, càng đi lên cao, mỗi một bước tiến đều càng thêm khó khăn.

"Nàng có muốn nhanh hơn một chút đạt tới tu vi như ta không?" Trong giọng Nhan Hoài Hi tràn đầy mê hoặc, bàn tay nàng như vô tình lướt qua nơi nhạy cảm nhất của Dư Doanh Hạ, cảm xúc vừa mới lắng xuống dường như lại bị khơi gợi.

Đáng tiếc, Nhan Hoài Hi tưởng rằng nắm chắc phần thắng, kết quả trán lại bị Dư Doanh Hạ búng một cái.

"Nàng đấy, có phải quên mất một chuyện rồi không?" Dư Doanh Hạ có phần bất đắc dĩ hỏi.

Nhan Hoài Hi bày ra bộ dạng ấm ức không vui, "Có quên gì đâu chứ?"

Dư Doanh Hạ khẽ thở dài, xem ra nàng ấy thật sự quên mất trong nhà mình còn thêm một người.

"Samoyed bên ngoài... À không, là đứa nhỏ nhà chúng ta còn đang đợi tới giờ ăn cơm đó."

Nhan Hoài Hi rơi vào trầm mặc hồi lâu, nàng đúng là quên thật.

Nói mới nhớ, đã tu đến cảnh giới này rồi, chẳng lẽ không thể tự mình tích cốc sao, còn ăn ăn cái gì?!

"Doanh Hạ, Samoyed là gì?" Cuối cùng tay Nhan Hoài Hi cũng chịu yên phận. Nàng khẽ thở dài, chỉ muốn ôm đạo lữ nhà mình dính dính thêm một lát.

"Khụ..." Dư Doanh Hạ ho nhẹ một tiếng, "Nhà ta bên kia có một giống chó cực kỳ cực kỳ đáng yêu, gọi là Samoyed. Ta cứ thấy dáng vẻ của Phương Nguyệt Đồng giống Samoyed lắm."

"Samoyed à? Trông thế nào?" Nhan Hoài Hi cũng bị khơi lên chút tò mò.

Dư Doanh Hạ giơ tay khẽ điểm vào không trung, sắc màu do linh lực ngưng tụ tùy tâm mà động. Chẳng bao lâu sau, một chú Samoyed lông xù tuyết trắng đã xuất hiện ngay trong phòng của hai người.

Chú chó lớn lè lưỡi, ánh mắt mang theo vẻ thân thiết thuần khiết, khóe miệng của nó dường như luôn nở nụ cười. Tuy Phương Nguyệt Đồng không phải kiểu người hay cười, nhưng chẳng hiểu vì sao, khí chất tổng thể của nàng lại rất giống nó.

Nó nhảy qua nhảy lại cọ vào chân Dư Doanh Hạ, đến khi bị nàng đặt tay lên đầu xoa xoa thì liền ngoan ngoãn ngồi xổm sang một bên.

"...Quả thật là rất giống." Nhan Hoài Hi nghĩ, cuối cùng mình cũng biết khí chất của đứa con gái A Vụ rốt cuộc gần với loài sinh vật nào rồi, hơn nữa còn dính người chẳng khác gì loại chó này.

"Doanh Hạ, nàng thích chó hơn hay thích mèo hơn?"

Nghe câu hỏi đột ngột của Nhan Hoài Hi, Dư Doanh Hạ sững lại một chút, suýt nữa thì bật cười. Nhưng vì nàng không trả lời ngay, cánh tay đang ôm eo nàng của Nhan Hoài Hi khẽ siết lại, trông như sắp bắt đầu không vui đến nơi.

"Thích mèo, thích mèo hơn được chưa, đặc biệt là loại mèo bò sữa hay phá phách nhà cửa ấy." Dư Doanh Hạ vội vàng nhượng bộ.

Lúc này Nhan Hoài Hi mới cong môi cười lại, "Mèo bò sữa là gì?"

Quê hương của Doanh Hạ dường như luôn có những cách gọi kỳ lạ như vậy, nếu có cơ hội, nàng thật sự rất muốn đưa Doanh Hạ về đó xem thử.

"Chính là loại mèo trên người nửa đen nửa trắng ấy. Kiểu như Ô Vân Đạp Tuyết." Dư Doanh Hạ gần như sắp chỉ mặt gọi tên con mèo mà mình thích nhất, chính là hình dạng mèo của Nhan Hoài Hi.

*Ô Vân Đạp Tuyết là mây đen giẫm lên tuyết trắng. Ý chỉ tả những con nửa đen nửa trắng.

Quả nhiên Nhan Hoài Hi được dỗ dành đến càng thêm vui vẻ, chỉ là nàng tò mò hỏi thêm một câu: "Vậy tại sao lại nói là phá phách nhà cửa?"

"Bên chỗ ta có cách nói thế này, bảo mèo bò sữa là Husky trong giới mèo, vô cùng... tràn đầy tinh lực. Ta cũng từng xem qua vài con mèo bò sữa rất thú vị." Dư Doanh Hạ nhớ lại mấy con mèo bò sữa thần kỳ từng thấy khi lướt video, không nhịn được bật cười khúc khích.

Nhan Hoài Hi cảm thấy bốn chữ "tràn đầy tinh lực" này hình như chẳng phải lời khen gì cho lắm. Nàng nũng nịu đòi Dư Doanh Hạ cho mình xem thử, mà năng lực của Dư Doanh Hạ thì đúng là rất tiện, nàng có thể tùy lúc tái hiện nội dung trong video ra hiện thực.

Thế là Nhan Hoài Hi tận mắt chứng kiến thế nào là Husky, thế nào là "Husky trong giới mèo".

Dư Doanh Hạ cười đến ngả trước ngả sau, khóe miệng Nhan Hoài Hi giật giật. Nhìn sang con Samoyed bên cạnh xem, ngoan ngoãn biết bao, còn con mèo bò sữa kia thì... Thôi, không xem nữa.

"Sao không xem nữa? Nhìn kìa, nó đáng yêu biết bao~" Dư Doanh Hạ cố ý trêu nàng, kết quả liền bị người ta đè xuống giường mà hôn.

Dù thời gian bị trì hoãn hết lần này đến lần khác khiến trời càng về khuya, Phương Nguyệt Đồng cuối cùng vẫn ăn được bữa tối. Chỉ là không biết vì sao, ánh mắt của dì ruột nhìn nàng luôn mang theo một vẻ thâm trầm khó hiểu.

Nhưng dù là gì thì cũng chẳng có ác ý gì. Phương Nguyệt Đồng ăn rất thỏa mãn, ánh mắt của Nhan Hoài Hi hoàn toàn không ảnh hưởng chút nào đến khẩu vị của nàng.

Bình Luận (0)
Comment