Xuyên Thành Một Kẻ Ngốc - Thất Nguyệt Ngạn

Chương 113

Tống Kiến Sương im lặng hồi lâu, thản nhiên mở lời: "Vậy cha muốn con gả cho ai? Văn An công chúa sao?"

Tống giám chính nghe xong, nửa ngày không thốt nên lời.

Lão sao lại không muốn con gái hạnh phúc, sao lại không muốn con gả cho người mình thích, chẳng qua là thời thế ép người, không còn cách nào khác đó sao.

"Cha về phủ sớm đi, chuyện này con cũng sẽ suy nghĩ kỹ càng, tuyệt đối không liên lụy đến Tống phủ."

"Sương Nhi..." Tống giám chính suy tính một hồi, nghiến răng nói, "Để phụ thân đồng ý cũng được, trừ phi Khâu Lương có thể lật lại bản án năm xưa, hoặc được đặc xá."

Vụ án năm đó, kẻ chết người trốn, nhân chứng vật chứng hầu như chẳng còn gì, lật lại án còn khó hơn lên trời. Còn về đặc xá, nếu không có công trạng kinh thiên động địa thì nằm mơ cũng đừng hòng.

Nào ngờ Tống Kiến Sương vừa nghe đã bật cười: "Cha có lẽ đã quên một chuyện, nương và di mẫu thứ không thiếu nhất chính là Miễn Tử Kim Bài. Khâu Lương cùng lắm cũng chỉ là mất chức quan, đối với nữ nhi mà nói, những thứ đó đều không quan trọng."

Tống giám chính ngẩn người, lão thực sự đã quên mất. Trước đây khi phu nhân gả cho lão có nói qua, Đào trạch có thờ mấy tấm Miễn Tử Kim Bài, hình như là năm hay sáu tấm gì đó?

Thực sự có thể bảo vệ được Khâu Lương, cũng bảo vệ được con gái lão.

Hóa ra bấy lâu nay lão lo bò trắng răng sao?

Không đúng, Tống Vân Đàm cam lòng đem Kim bài cho Khâu Lương dùng, chưa chắc đã cam lòng cho lão dùng đâu. Nếu con gái bị kéo vào tội danh đó, kẻ làm cha như lão liệu có thể đứng ngoài cuộc không?

Nói đi cũng phải nói lại, người cần tự bảo vệ mình nhất chính là lão...

Đến cả Khâu Lương cũng hết sức bất ngờ. Nàng luôn tưởng rằng Tống Kiến Sương không màng đến thân phận mang tội của nàng là vì tin nàng vô tội, tin cha mẹ nàng bị hàm oan.

Nàng lại nghĩ đến Tống phu nhân và Tống Vân Đàm, hai người họ sở dĩ đồng ý nhanh chóng như vậy, chẳng lẽ cũng vì nắm giữ Kim bài trong tay nên căn bản không sợ Hoàng đế giáng tội?

Khâu Lương không khỏi cảm động, nàng có đức có tài gì chứ. Đó là Miễn Tử Kim Bài đấy, Tống bá mẫu và Đàm di mẫu đối xử với bọn họ quá tốt rồi, nàng không lấy gì báo đáp nổi.

Tống Kiến Sương như nhận ra tâm tư của nàng, bàn tay siết nhẹ: "Thế nên, ngươi đừng có áp lực gì cả. Quân tử không đứng dưới tường đổ, nếu ta không có chỗ dựa, sao dám ở bên ngươi."

Khâu Lương càng cảm động hơn, sau đó suy nghĩ lại chệch hướng: "Ý của nàng là, nếu không có Miễn Tử Kim Bài thì sẽ không ở bên ta sao?"

Có ý này sao? Đột nhiên thấy mình cảm động hơi sớm, nàng vẫn còn ngây thơ quá.

Tống Kiến Sương lườm nàng một cái: "Bớt nghĩ quẩn đi, về chỗ của ngươi đi thôi, không biết nương và mọi người chuyện trò đến đâu rồi."

Khâu Lương ngoái đầu nhìn Tống giám chính vẫn còn đang ngẩn ngơ: "Chúng ta không đóng cửa tiệm sao?" Nàng chẳng lo cho lão già xấu xa kia, nàng chỉ sợ tiệm bị dọn sạch bách thôi.

Tống Kiến Sương mỉm cười: "Trong tiệm chỉ có bàn ghế, không ai thèm trộm đâu."

Cứ để cha nàng yên tĩnh một lát đi, nếu cha vẫn còn mê muội không tỉnh, phía nương e là không còn khả năng cứu vãn nữa rồi.

Tại Khâu trạch, Tống Vân Đàm khi nhìn thấy Trang Hàm vẫn còn giữ được bình tĩnh, vì có muội muội ở bên nên nàng gượng ép khống chế được cảm xúc.

Trong thư phòng, ba người đối diện ngồi xuống, quan sát nhau hồi lâu, nhất thời không ai lên tiếng.

"Trang Hàm, những năm nay muội sống tốt chứ?" Tống phu nhân phá vỡ sự im lặng, trong ba người thì lòng bà là nhẹ nhàng nhất, chẳng có gì phải kiêng dè.

"Cũng tạm." Trang Hàm thản nhiên đáp lời, giọng nói dù đã cố ý nén lại nhưng vẫn không giấu được vẻ khàn đặc và khác lạ.

Tim Tống Vân Đàm thắt lại, thầm nghĩ chắc chắn trận hỏa hoạn năm đó đã làm khói hun hỏng cổ họng, nàng về phải nhanh chóng tìm kiếm danh dược, nói không chừng có thể giúp được gì đó.

Có muội muội ở cạnh, Trang Hàm cũng đáp lời bình thường, sự căng thẳng trong lòng bà vơi đi ít nhiều.

Nào ngờ, khoảnh khắc sau liền nghe thấy tiểu nha hoàn gõ cửa, nói là trong cung có người đến, Dung Phi tuyên muội muội vào cung.

Tống phu nhân không còn cách nào khác, trước khi đi còn không quên dặn dò một câu đầy lo lắng: "Đại tỷ, đừng quên chính sự." Đừng có chỉ lo tình tình ái ái mà làm lỡ việc bàn bạc hôn sự của Sương Nhi và Khâu Lương.

Tống phu nhân vừa đi, sự căng thẳng của Tống Vân Đàm tức thì trỗi dậy, đừng nói là chính sự, đến cái miệng cũng không mở ra nổi nữa.

Trang Hàm mặc kệ cho nàng quan sát mình, một lúc sau mới đưa tay lên, bưng chén trà chậm rãi uống. Bà nâng tay lên, để lộ cổ tay, vì lâu ngày không thấy ánh mặt trời nên làn da vốn đã trắng trẻo nay lại càng trắng hơn cả sương tuyết.

Tống Vân Đàm nhìn đến mê mẩn, tầm mắt bắt đầu nhòe đi. Trang Hàm, thật sự là Trang Hàm, cách biệt mười chín năm, nàng cuối cùng đã được nhìn thấy Trang Hàm một lần nữa.

"Vân Đàm tỷ tỷ sao lại khóc rồi?" Trang Hàm đặt chén trà xuống, lặng lẽ nhìn người trước mặt, đáy mắt phức tạp khó đoán.

Người trước mắt vẫn giống như năm nào, lông mày như vẽ, khí chất cao ngạo, chỉ là gò má gầy đi nhiều, đuôi mắt đã thấp thoáng vài nếp nhăn mảnh nhỏ, nhưng chẳng hề thấy vẻ già nua, ngược lại càng thêm phần trưởng thành chín chắn.

Thời gian chẳng phụ người đẹp, mà bà thì không bao giờ quay lại được nữa rồi...

"Không có, gió to quá thôi." Tống Vân Đàm hoàn hồn, vội vàng lau nước mắt nơi khóe mắt. Một tiếng "Vân Đàm tỷ tỷ" này, bao nhiêu năm qua, nàng chỉ được nghe thấy trong những giấc mộng...

Trang Hàm buông tay xuống, ngón tay siết chặt tay áo, rủ mắt che giấu sự phức tạp trong lòng, nhàn nhạt nói: "Vân Đàm tỷ tỷ còn nhớ không, tỷ từng nói dù muội muốn làm gì, tỷ cũng sẽ giúp muội."

"Nhớ chứ, muội bảo tỷ giúp việc gì, tỷ nhất định sẽ dốc hết sức mình." Tống Vân Đàm vội vàng hứa hẹn, nàng đương nhiên nhớ, nàng sẽ nhớ cả đời.

Trang Hàm thấy nàng như vậy, liền cong mày cười một tiếng: "Chuyện này đối với Vân Đàm tỷ tỷ mà nói rất đơn giản. Muội muốn tỷ hủy bỏ cuộc hôn sự này đi, hôn sự giữa Khâu Lương và Tống Kiến Sương."

Bà che mặt bằng khăn lụa, chỉ để lộ đôi mắt, đáy mắt lấp lánh ý cười nhàn nhạt, nhưng ý cười ấy tối tăm không rõ, chẳng còn thuần khiết như thuở thiếu thời. Thế nhưng nó vẫn làm Tống Vân Đàm sững sờ, đôi mắt này đã bao nhiêu lần xuất hiện trong giấc mơ, nàng đã âm thầm thương nhớ suốt mười chín năm, sống những ngày dài như cả năm trời, đêm đêm trằn trọc không yên.

"Ta..."

Thấy Tống Vân Đàm ngập ngừng, vẻ mặt lộ rõ vẻ khó xử, ý cười trên môi Trang Hàm tan biến, ánh mắt lạnh nhạt dần: "Ta nhớ Vân Đàm tỷ tỷ từng nói, quân tử trọng lời hứa, thương nhân lại càng như thế, nói được làm được mới là cái gốc lập thân. Nay mười chín năm đã trôi qua, lời tỷ nói đều không còn tính nữa rồi sao?"

Tống Vân Đàm vội vàng lắc đầu: "Muội bảo tỷ làm gì cũng được, muốn lấy mạng tỷ cũng cứ việc lấy đi, nhưng chuyện giữa Khâu Lương và Sương Nhi, tỷ không thể thay chúng làm chủ."

Nàng có thể vì Trang Hàm mà làm bất cứ điều gì, miễn là không làm hại người khác, dù có phải tổn thương chính mình nàng cũng tuyệt không nửa lời oán thán. Nhưng nàng không thể mù quáng ngăn cản Khâu Lương và Tống Kiến Sương ở bên nhau, không thể nhẫn tâm đánh gậy chia uyên ương.

Nàng đã không có được hạnh phúc, không thể để Khâu Lương và Tống Kiến Sương cũng phải ôm hận suốt đời.

Trang Hàm đưa tay nắm lấy chén trà, thỉnh thoảng lại xoay nhẹ: "Ta lấy mạng tỷ làm gì? Ta chỉ muốn tỷ hủy bỏ hôn sự này. Vân Đàm tỷ tỷ đây là không muốn giúp muội rồi, tỷ ngay cả chút việc nhỏ này cũng không chịu giúp muội, những lời tỷ nói trước kia đều là giả dối cả, đúng không..."

Vừa dứt lời, bà siết chặt chén trà, hai mắt đỏ hoe, những giọt lệ tuôn dài, thấm ướt cả tấm khăn che mặt.

Hơi thở Tống Vân Đàm trì trệ, nàng đờ đẫn nhìn những giọt nước mắt trong mắt Trang Hàm.

Lệ kia tựa như những viên mưa đá, từng giọt từng giọt nện thẳng vào tim nàng. Nện đến mức nàng vừa lạnh vừa đau, trái tim như vỡ vụn thành trăm mảnh, khiến nàng thống khổ khôn cùng.

Nàng run rẩy nắm chặt ngón tay, cúi gầm đầu xuống, trước sự chất vấn không lời bằng nước mắt của Trang Hàm, nàng không thốt nổi một chữ.

Trang Hàm khóc bao lâu, tim nàng đau bấy lâu, im lặng bấy lâu.

Trang Hàm cười khổ một tiếng, thu lại lệ ý: "Vân Đàm tỷ tỷ nên biết ta và Khâu Lương đều là thân mang trọng tội, ta không muốn liên lụy người khác."

Tống Vân Đàm vội ngẩng đầu: "Tỷ có Miễn Tử Kim Bài, có thể bảo vệ được bọn chúng, cũng có thể..."

Cũng có thể bảo vệ được muội...

Đáy mắt Trang Hàm lóe lên một tia châm biếm: "Vân Đàm tỷ tỷ thật hào phóng, ngay cả Miễn Tử Kim Bài cũng cam lòng đem ra. Nhưng nếu ta nói, bất kể thế nào ta cũng không đồng ý hôn sự này thì sao?"

Miễn Tử Kim Bài, bà cũng có một tấm. Là phu quân đưa cho bà trước khi xuất chinh, mà lại chính là do người "tỷ tỷ tốt" trước mắt này tặng cho phu quân.

Ánh mắt Trang Hàm lúc sáng lúc tối, những cảm xúc không rõ rệt không ngừng xoay chuyển.

Tống Vân Đàm mím môi, giọng nói nghẹn ngào: "Thực ra tỷ từng tặng cho Khâu Minh Đoan một tấm Miễn Tử Kim Bài, hy vọng dù có chuyện gì xảy ra hắn cũng có thể bảo vệ tốt cho muội. Ngày đó tướng quân phủ bị tịch thu tài sản giết cả nhà, tỷ cứ ngỡ muội sẽ không sao, không ngờ..."

Không ngờ Trang Hàm lại không lấy tấm kim bài đó ra tự bảo vệ mình, nhưng trước khi xuất chinh, Khâu Minh Đoan rõ ràng đã nói với nàng rằng đã giao kim bài cho Trang Hàm rồi.

Ánh mắt Trang Hàm hơi sững lại, nhanh chóng chuyển sang lãnh đạm: "Vân Đàm tỷ tỷ đã dạy muội quân tử không ăn thức ăn bố thí, thấy phu quân ấp úng nói cái gì mà cố nhân tương tặng, muội tưởng là tình cũ của hắn, nên tiện tay vứt đi rồi."

Tay bà buông thõng, chạm vào túi gấm bên hông, vật bên trong nặng nề và lạnh lẽo.

Lúc đó bà sắp đến kỳ sinh nở, nhưng kim bài chỉ có một tấm, cứu được mình thì không giữ được con. Mà bà vốn đã ôm chí chết, chỉ muốn cho con gái được sống, càng không muốn dùng thứ mà Tống Vân Đàm tặng cho phu quân để cứu lấy mình, dứt khoát một đao cắt đứt, để tất cả tro bụi tan biến.

Nào ngờ bà và con gái đều sống sót. Thế sự trêu người, người mà bà không muốn đối mặt nhất, cuối cùng vẫn phải đối mặt.

Tống Vân Đàm ngẩn ra, lòng đắng chát khôn nguôi: "Lúc đó muội không thèm đếm xỉa đến tỷ, tỷ sợ muội không nhận nên mới dặn Khâu Minh Đoan không được nhắc là tỷ tặng..."

Đến tận hôm nay, nàng vẫn không hiểu vì sao sau khi đại hôn, Trang Hàm lại đơn phương cắt đứt liên lạc, tuyệt nhiên không chịu gặp nàng.

"Vân Đàm tỷ tỷ có biết vì sao ta không màng đến tỷ không?" Trang Hàm nhẹ nhàng m*n tr*n túi gấm, giọng nói u u.

Thay vì nói là không thèm đếm xỉa, chi bằng nói là không cách nào đối diện. Bà chỉ hận bản thân tỉnh ngộ quá muộn, chỉ hận vị tỷ tỷ tốt trước mắt này diễn kịch quá giỏi.

Tống Vân Đàm há miệng, vẻ mặt mờ mịt, muốn hỏi mà không biết phải hỏi thế nào.

Trang Hàm không nhìn nàng nữa, như chìm đắm vào hồi ức mà tự lẩm bẩm: "Năm đó thấy Khâu Minh Đoan cưỡi ngựa đi qua đại lộ Chu Tước, ngang tàng rực rỡ như thế, ta không kìm được lòng mà hướng về, không kìm được mà thổ lộ tâm sự với tỷ. Khi đó tỷ nói hay biết bao, nói sẽ giúp ta, nói nhất định sẽ để Khâu Minh Đoan cưới ta..."

Sau đó bà cũng toại nguyện, nhưng lại nảy sinh ý hối hận ngay ngày đại hôn. Trong giây phút bái đường, bà không nhịn được mà xuyên qua lớp khăn voan đỏ mỏng manh để tìm kiếm bóng dáng Tống Vân Đàm.

Sự xao động và cảm giác giác ngộ muộn màng lúc ấy khiến bà mất hết phương hướng. Mãi đến khi vào động phòng, thấy Khâu Minh Đoan vén khăn trùm đầu, bà mới biết mình đối với Khâu Minh Đoan chỉ là ngưỡng mộ chứ không phải rung động.

Bà đột nhiên hiểu ra sự lo sợ mất mát bấy lâu nay của mình là bắt nguồn từ ai. Người bà rung động chưa bao giờ là thiếu niên tướng quân, mà là một Tống Vân Đàm luôn cùng bà đứng bên cửa sổ nhìn vị tướng quân cưỡi ngựa đi qua kia. (người dịch: tác giả muốn là cứ viết th =]])

Nhưng bà lại yêu mà không tự biết, đến khi bừng tỉnh đại ngộ thì cũng đã tự cắt đứt đường lui.

Điều khiến bà tuyệt vọng hơn cả là vào ngày thứ hai sau khi thành thân, bà phát hiện trong thư phòng của Khâu Minh Đoan giấu một bức họa, người trong họa chính là Tống Vân Đàm.

Trang Hàm chỉ thấy nực cười, hai phu thê bọn họ vậy mà lại yêu cùng một người phụ nữ. Mà người phụ nữ kia nói không chừng sớm đã tâm đầu ý hợp với phu quân, bằng không sao lại cam lòng tặng cả Miễn Tử Kim Bài. Bà làm sao không biết cả kinh thành này, người duy nhất có thể tặng được Miễn Tử Kim Bài chỉ có Tống Vân Đàm.

Là bà ngu muội vô tri, nhận sai rung động, cũng làm hỏng nhân duyên của tỷ muội tốt.

Trang Hàm không chấp nhận nổi sự thật này, cũng không chấp nhận nổi việc Tống Vân Đàm rõ ràng đã có ràng buộc với Khâu Minh Đoan nhưng lại không mảy may lộ ra trước mặt bà. Bà không cách nào thản nhiên đối diện với Tống Vân Đàm thêm nữa.

Bà tưởng rằng không gặp mặt thì sẽ không nhung nhớ, tưởng rằng chỉ cần lẩn tránh là có thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, có thể tự lừa mình dối người mà chung sống tốt đẹp với Khâu Minh Đoan.

Tất cả chỉ là bà tưởng tượng mà thôi...!

Bình Luận (0)
Comment