Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 294

Kiều Thụy ngủ giấc này suốt một ngày một đêm, chờ đến khi Kiều Thụy mở to mắt liền nhìn thấy ái nhân bên cạnh vẫn luôn ôm y, cùng với cục bông đang ghé vào vai ái nhân, chớp đôi mắt nhỏ như hạt đậu đen, vẻ mặt ngốc manh nhìn chằm chằm y.

"Thiên Kỳ, đây… đây là cái gì?" Nhìn ái nhân, Kiều Thụy hồ nghi hỏi.

"Là họa linh của Triệu Hoán Họa." Liễu Thiên Kỳ nhẹ nhàng hôn hôn khuôn mặt ái nhân, ôn nhu mở miệng.

"Họa linh hở?" Nghe thấy cái này, Kiều Thụy chớp chớp mắt.

"Nhị chủ nhân, ngươi tỉnh ngủ rồi sao? Chủ nhân vẫn luôn đều thủ ngươi ở chỗ này, nhìn chằm chằm vào ngươi, còn đắp chăn cho ngươi nữa. Đặc biệt săn sóc." Nhìn chằm chằm Kiều Thụy, họa linh cười nói.

"Hì hì, cục bông ngươi cũng biết săn sóc là gì sao?" Kiều Thụy duỗi tay bắt qua cục bông trên vai Liễu Thiên Kỳ.

"Đúng vậy, ta rất thông minh. Hơn nữa, ta là pháp khí khế ước của chủ nhân, ta có thể cảm giác được một ít ý tưởng và tâm ý của chủ nhân. Chủ nhân đặc biệt đặc biệt yêu ngươi. Hắn vẫn luôn cảm thấy, ngươi là người đáng yêu nhất, đáng giá hắn yêu nhất trên thế giới này." Nhìn Kiều Thụy, cục bông nghiêm túc mà nói.

"Hê hê, không tồi nha, cái miệng nhỏ còn rất biết nói chuyện." Kiều Thụy nâng tay lên, nhẹ nhàng xoa xoa đầu của cục bông.

"Hì hì, ta cũng thực thích nhị chủ nhân. Nhị chủ nhân thật xinh đẹp."

"Phải không?" Kiều Thụy nhướng mắt, cười hỏi.

"Đúng vậy, nhị chủ nhân đặc biệt soái." Cục bông gật đầu, vô cùng nghiêm túc mà ca ngợi.

"Hắc hắc, vật nhỏ, ngươi rất biết dỗ dành người ta nha." Kiều Thụy chu miệng lên chuẩn bị hôn lên cục bông một cái, nhưng miệng y không có dừng trên cục bông trắng mềm mềm, mà là trực tiếp dừng trên mặt Liễu Thiên Kỳ.

"Ủa? Họa linh của huynh đâu?" Thấy cục bông chớp mắt đã không thấy tăm hơi, Kiều Thụy hơi hơi sửng sốt.

"Thu vào thức hải rồi."

"Ta còn chưa chơi đủ mà, sao huynh lại thu hồi nó rồi?" Nhìn ái nhân, Kiều Thụy oán giận nói.

"Đệ có thể cùng nó nói chuyện phiếm, có thể sờ đầu của nó, nhưng mà không thể thơm nó." Nhìn Kiều Thụy, Liễu Thiên Kỳ lời lẽ chính đáng yêu cầu.

Nghe vậy, Kiều Thụy hơi hơi sửng sốt một chút. Ngay sau đó ý thức được, người nào đó đây là dấm rồi. "Hì hì, huynh ghen hở?"

"Đúng, cực kỳ ghen. Tỉnh ngủ và đi thơm người khác ngay, đệ cũng chưa hôn ta." Liễu Thiên Kỳ gật đầu, trả lời theo lý thường như đúng rồi.

"Đúng là bình dấm chua mà." Bất đắc dĩ trợn trắng mắt, Kiều Thụy có chút dở khóc dở cười. Cục bông mà cũng ăn dấm cho được, thật là phục huynh!

"Ừa." Liễu Thiên Kỳ nâng tay lên, chỉ chỉ vào miệng mình.

"Huynh đó." Kiều Thụy bất đắc dĩ mà cười cười, chủ động hôn một ngụm lên môi ái nhân, lúc này mới trấn an được nam nhân cáu kỉnh kia.

 Liễu Thiên Kỳ vừa lòng, giơ tay thả cục bông ra.

Nhìn thấy cục bông, Kiều Thụy vui mừng mà bắt lấy cục bông vào lòng bàn tay mình. "Bé con."

"Nhị chủ nhân."

Nghe giọng nói ngọt ngào như kẹo của cục bông, Kiều Thụy cao hứng dùng ngón tay chọc chọc bụng nhỏ của nó. "Sao ngươi lại đáng yêu dữ vậy!"

"Hì hì, nhị chủ nhân thích bộ dáng của ta bây giờ sao?"

"Đương nhiên thích." Kiều Thụy gật đầu nói thích.

"Ngươi ăn nhiều thi cốt ở đây, vậy ngươi có cảm giác được chìa khóa của không gian này không?" Nhìn chằm chằm đối phương, Liễu Thiên Kỳ hỏi.

"Chìa khóa? Là trông như thế nào?" Cục bông chớp chớp mắt hỏi.

"Nghĩa là, ngoài ta và Tiểu Thụy ra, ngươi có thể cảm giác được trong không gian này còn có thứ gì tồn tại không?" Nghĩ nghĩ, Liễu Thiên Kỳ thay đổi một cách hỏi khác.

"Này……" Chớp nháy đôi mắt nhỏ, Tiểu Miên Hoa trầm mặc một hồi, cẩn thận mà suy tư.

"Thiên Kỳ, Tiểu Miên Hoa* mới vừa hóa hình, ngươi hỏi nó, nó cũng chưa chắc biết đâu."

(*nghĩa là cục bông nhỏ. Sau này nó thành tên của cục bông luôn nên khi gọi tên mình sẽ giữ nguyên)

"Cũng chưa chắc." Tuy rằng Liễu Thiên Kỳ cũng không quá hy vọng, nhưng hắn chung quy cảm thấy, chìa khóa không gian này có quan hệ với mớ xương cốt đó.

"Trong không gian này, ngoại trừ ta, chủ nhân cùng nhị chủ nhân ra, còn có một bộ xương khô vàng và một bộ xương khô đen. Nhưng ta không biết chủ nhân muốn tìm chìa khóa là cái nào." Nói đến cái này, Tiểu Miên Hoa có chút buồn bực.

"Bộ xương khô đen? Vàng?" Nghe thấy cái này, Liễu Thiên Kỳ cùng Kiều Thụy đều khiếp sợ không thôi.

"Đúng vậy, dưới nền đất còn có hai bộ xương khô, một bộ là toàn thân đen nhánh, một bộ là toàn thân kim quang lấp lánh. Hơn nữa, bọn họ còn ở bên nhau." Tiểu Miên Hoa gật đầu, trả lời vô cùng nghiêm túc.

"Thiên Kỳ?" Kiều Thụy nghiêng đầu, nhìn về phía ái nhân.

"Nếu ta không đoán sai, hai bộ xương khô này hẳn là chính là chìa khóa và yêu thú bảo vệ không gian này."

"Nhưng mà cái nào là chìa khóa, cái nào là yêu thú mới được?" Nhìn ái nhân, Kiều Thụy bất đắc dĩ hỏi.

"Cái này cũng chỉ có thể gặp rồi mới biết được." Không gian này là chính mình chạm vào, nếu là chìa khóa tất nhiên sẽ gần mình hơn. Trái lại, nếu là yêu thú bảo vệ, vậy tất nhiên sẽ phát động công kích với mình.

"Tiểu Miên Hoa, ngươi biết vị trí cụ thể của hai bộ xương khô đó không?" Nhìn chằm chằm họa linh, Kiều Thụy nghiêm túc hỏi.

"Ưm, có thể cảm giác được." Tiểu Miên Hoa gật đầu, tỏ vẻ có thể tìm được.

"Được, chúng ta đây nghỉ ngơi hai ngày, hai ngày sau sẽ đi tìm bọn chúng." Cuối cùng, Liễu Thiên Kỳ quyết định nghỉ ngơi hai ngày, nghỉ ngơi dưỡng sức chiến một trận với yêu thú trong không gian. 

"Dạ, chủ nhân."

Hai ngày sau.

Dưới sự chỉ dẫn của Triệu Hoán Họa, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy tìm được vị trí của hai bộ xương khô kia. Liễu Thiên Kỳ trực tiếp dùng Bạo Tạc phù phá vỡ mặt đất, hai bộ xương khô liền từ hố sâu bò ra.

Kiều Thụy thấy hai bộ xương khô bò ra đều bay về phía Liễu Thiên Kỳ, y hơi hơi nhíu mày. Nghĩ thầm: Rốt cuộc cái nào là chìa khóa?

"Hây!" Nhìn thấy bộ xương khô đen còn chưa tới mà công kích cũng đã bay qua, Liễu Thiên Kỳ tung ra một quả thủy cầu, trực tiếp chặn lại công kích của nó.

"Hây!" Kiều Thụy thấy bộ xương khô đen chủ động ra tay thì lập tức lấy ra Thiên Lôi Thần Phủ của mình, nắm rìu, trực tiếp liền bổ về hướng bộ xương khô đen.

Nhìn thoáng qua bộ xương khô vàng đứng bên người mình vô cùng thuận theo, Liễu Thiên Kỳ lấy ra mười lá Lôi phù, trực tiếp bao vây vào thủy cầu.

"Ha!" Kiều Thụy múa may rìu trong tay, liên tiếp phách chém mười mấy chiêu, nhưng đều thất bại.

"Tiểu Thụy tránh ra!" Liễu Thiên Kỳ quát to một tiếng, tung ra hai quả thủy cầu về phía bộ xương khô đen.

"Ầm….." Thủy cầu nện lên người bộ xương khô đen, Bạo Tạc phù trong thủy cầu trực tiếp nổ mạnh ra. Bộ xương khô đen bị nổ thành một đống xương khô rơi xuống mặt đất, nhưng rất nhanh lại lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được biến trở về nguyên dạng.

"Vậy mà đánh không chết?" Nhìn thấy bộ xương khô đen khôi phục nguyên dạng, Kiều Thụy kinh ngạc không thôi.

"Để ta tới." Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ thả ra ba con thủy long, bay thẳng đến đối phương công kích nó.

Bộ xương khô đen phất phất tay, từng luồng sương mù màu đen lập tức quấn lên ba thủy long của Liễu Thiên Kỳ, lôi kéo, dây dưa lên chúng.

Nhìn bộ xương khô đen đang đấu pháp với ái nhân, Kiều Thụy híp híp mắt. Y vung rìu lên, hướng tới bộ xương khô đen bổ tới. Từng lưỡi dao gió màu màu tím bay thẳng đến bộ xương khô đen.

"Xẹt xẹt……" Từng luồng lôi điện màu tím bị dòng nước truyền qua, trực tiếp tác dụng lên bộ xương khô đen.

Liễu Thiên Kỳ thấy dòng điện màu tím chạm vào sương mù đen, sương mù liền tiêu tán, hắn nhướng nhướng mày. "Gia hỏa này chắc là sợ hãi lôi điện rồi."

"Nhưng trước đó ta chém nhiều lần lắm mà cũng đâu có phản ứng đâu?" Nói đến cái này, Kiều Thụy có chút bất đắc dĩ.

"Cường độ lôi điện bên trong Thiên Lôi Thần Phủ không quá đủ. Chúng ta dùng Lôi phù."

"Dạ." Kiều Thụy gật đầu thu hồi rìu. Lấy ra một xấp Lôi phù, trực tiếp đem hai mươi lá Lôi phù bao vây vào bên trong hai viên hỏa cầu, tung về hướng bộ xương khô đen.

"Xẹt xẹt……" Dòng điện mãnh liệt đều dừng trên người bộ xương khô đen, bộ xương khô đen bị sét đánh rớt một đoạn cánh tay. Cánh tay bị lực lôi điện đánh rớt lại trực tiếp hóa thành tro bụi.

Thấy tình hình như vậy, Kiều Thụy vui mừng không thôi. Y trực tiếp lại một lần phát động lôi điện công kích, hơn nữa, lúc này đây sử dụng Lôi phù là gấp ba vừa rồi.

"Xẹt xẹt……"

Dưới hai tầng tác dụng của rồng nước cùng lôi điện, bộ xương khô đen rốt cuộc cũng bị đánh bại, hóa thành một cánh cửa màu đen.

"Biến thành cửa rồi?" Nhìn cánh cửa kia, Kiều Thụy kinh hỉ mà chớp chớp mắt.

"Qua rồi. Chúng ta có thể rời khỏi nơi này." Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ nhìn về phía bộ xương khô màu vàng kim đang đứng một bên. Bộ xương khô vàng liền cất bước đi qua, đem xương ngón tay với vào khoá cửa, mở ra cánh cửa đen như mực kia.

Đi theo bộ xương khô vàng, Liễu Thiên Kỳ cùng Kiều Thụy rốt cuộc đã ra khỏi không gian hài cốt.

Nhìn trước mắt là mặt cỏ xanh biếc, Kiều Thụy thở phào nhẹ nhõm. "Chúng ta rốt cuộc trở lại bãi cỏ cơ duyên rồi."

"Ừ, cuối cùng cũng đã trở lại." Liễu Thiên Kỳ gật đầu, cong cong khóe miệng.

"Cái này làm sao bây giờ?" Chỉ chỉ vào  bộ xương khô màu vàng kim, Kiều Thụy hỏi.

Nghe được ái nhân hỏi, Liễu Thiên Kỳ quay đầu nhìn nhìn bộ xương khô vàng. "Ngươi có bằng lòng ký kết khế ước chủ tớ với ta không?"

Bộ xương khô vàng cúi đầu, tỏ vẻ nguyện ý.

Nhìn thấy đối phương nguyện ý, Liễu Thiên Kỳ liền trực tiếp cùng đối phương ký kết khế ước chủ tớ, trực tiếp thu Kim Khô Lâu* vào nhẫn không gian của mình.

(*nghĩa là bộ xương khô vàng :)) sau này cũng là tên riêng luôn nha)

"Chúng ta hiện tại muốn đi tìm tam đệ bọn họ sao?" Nhìn ái nhân, Kiều Thụy nhẹ giọng hỏi.

"Chúng ta đi hướng đông đi, tìm không gian cơ duyên của đệ, nếu là gặp được tam đệ thì mang theo đệ ấy cùng đi."

"Dạ." Nghe được ái nhân an bài như vậy, Kiều Thụy tỏ vẻ tán đồng.

Tay nắm tay, Liễu Thiên Kỳ cùng Kiều Thụy tiếp tục đi về hướng đông. Sau khi đi ba ngày trên bãi cỏ Cơ Duyên, cuối cùng Kiều Thụy cũng chạm vào không gian cơ duyên thuộc về chính mình.

Liễu Thiên Kỳ gắt gao nắm lấy tay ái nhân, cùng Kiều Thụy rơi vào không gian không rõ này.

Trong không gian, trời vẫn là một mảnh hỗn độn như cũ. Trên mặt đất phủ kín bùn đất màu lửa đỏ, mà ở giữa không gian có một cây rất cao tầm 5 mét, thân cây và nhánh cây đều là màu lửa đỏ. Trên cây lá cây cũng vậy, hơn nữa còn có ngọn ngành nhỏ thiêu đốt.

"Đây là nơi nào? Hơi thở ngọn lửa nồng đậm quá." Hít hít cái mũi, Kiều Thụy có một loại cảm giác như trở lại Hỏa Lang tộc, trong không gian nồng đậm hơi thở ngọn lửa quả thực giống Hỏa Lang tộc bên kia như đúc.

"Nơi này hẳn là một không gian lửa. Hơn nữa, cây kia hẳn cũng là cơ duyên không tồi." Liễu Thiên Kỳ nâng ái nhân từ dưới đất lên, ánh mắt lóe sáng mà nhìn về hướng cái cây màu đỏ kia.

"Ưm, nơi này thật sự thực không tồi, rất thích hợp cho ta tu luyện." Kiều Thụy liên tục gật đầu, cũng cảm thấy nơi này là một nơi tốt.

Hết chương 294.

----------------------------------------------

Happy New Year 2023 nha mọi người. Không ngờ bộ này edit được mấy năm rồi :)) 

Bình Luận (0)
Comment