Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 293

【 chương 293】 Họa linh

Không gian hài cốt.

Triệu Hoán Họa lại lợi dụng thời gian một tháng, rốt cuộc đã ăn sạch tất cả hài cốt trong không gian này. Nhưng chìa khóa của không gian này thì Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy vẫn chưa tìm được.

Kiều Thụy ngẩng đầu nhìn không trung hỗn độn một mảnh, không có mặt trời, không có ánh trăng, cũng không có ngôi sao nào, y nhăn lại cái mũi. Nhìn xuống đất không còn có một khối thi cốt, chỉ còn lại đất đen, không có bất luận cọng cây ngọn cỏ hay một đóa hoa nào, y buồn bực mà thở dài một tiếng.

Nơi này ngoại trừ mớ xương cốt kia ra thì chẳng có gì khác. Hiện tại xương cốt đều bị Triệu Hoán Họa ăn rồi, cả xương cốt cũng không có, càng là hai bàn tay trắng. Chính là dù vậy, tại sao bọn họ vẫn tìm không thấy chìa khóa không gian kia chứ?

"Làm sao vậy?" Nghe được ái nhân thở dài liên tục, Liễu Thiên Kỳ cười ôm eo đối phương, nhẹ giọng hỏi.

"Thiên Kỳ, huynh xem nơi này đi, trụi lủi không có gì hết á. Tại sao chúng ta vẫn là tìm không thấy chìa khóa không gian vậy?" Nói đến cái này, Kiều Thụy buồn bực không thôi.

"Đừng nóng vội, thời cơ chưa tới mà thôi. Tới đây ngồi xuống nghỉ một lát đi, ta làm thịt nướng cho đệ ăn." Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ lấy ra đồ dùng nhà bếp trong nhẫn không gian, động thủ xử lý nguyên liệu nấu ăn.

"Ừm." Kiều Thụy lên tiếng, rầu rĩ mà ngồi xuống.

"Đừng lo lắng, sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ tìm được chìa khóa, rời khỏi nơi này." Cười hôn hôn khuôn mặt ái nhân, Liễu Thiên Kỳ nhẹ giọng an ủi.

"Ừm, ta biết." Kiều Thụy gật đầu, duỗi tay lấy qua thịt yêu thú, hỗ trợ cắt thịt xỏ vào xiên.

Hai người phối hợp ăn ý, rất nhanh thịt xiên được nướng thơm nức liền tới tay Kiều Thụy. Liễu Thiên Kỳ ngắm ái nhân ăn đầy dũng cảm, hắn sủng nịch mà cong lên khóe miệng. Một bên tiếp tục nướng thịt, một bên nhi cầm khăn lụa lau miệng cho y.

"Ưmmm, vẫn là Thiên Kỳ làm thịt nướng ngon, ngon hơn Thập Nhị sư huynh quá nhiều." Ăn thịt nướng ái nhân làm, Kiều Thụy vẻ mặt hạnh phúc mà nói.

Nghe vậy, liễu Thiên Kỳ vui vẻ. "Tuy Thập Nhị sư huynh làm không thể ăn, nhưng đệ cũng không thể phun thịt nướng người ta làm ra nhé. Vậy Thập Nhị sư huynh sẽ đau lòng lắm."

"Ưm, lần sau ta sẽ không làm vậy nữa."

"Ngoan." Ôn nhu khen một câu, Liễu Thiên Kỳ cười xoa xoa đầu nhỏ của ái nhân.

"Thiên Kỳ, huynh ăn đi, xiên này đặc biệt non mềm, huynh nhất định thích ăn." Nói rồi, Kiều Thụy cười đem thịt xiên đưa tới bên miệng Liễu Thiên Kỳ.

Nhìn nhìn thịt xiên đưa tới trước mặt, Liễu Thiên Kỳ cúi đầu, ăn một ngụm.

"Ăn ngon không?" Nhìn chằm chằm đối phương, Kiều Thụy cười hỏi.

"Ừ, ngon." Liễu Thiên Kỳ nhìn nụ cười tủm tỉm kia, vừa lòng mà trả lời.

"He he, ta biết mà, huynh thích nhất ăn thịt nướng non non mềm mềm." Nói rồi, Kiều Thụy liền cắn ngay chỗ Liễu Thiên Kỳ vừa mới cắn xong một cái.

"Ta càng thích Tiểu Thụy đút ta ăn thịt." Nhìn chằm chằm người bên cạnh, ý cười nơi đáy mắt Liễu Thiên Kỳ càng sâu.

"Phải không?" Kiều Thụy nhướng mày, kéo một miếng thịt khỏi xiên tre, đút đến trước mặt ái nhân.

Liễu Thiên Kỳ trực tiếp ngậm lấy thịt ái nhân đút lại đây, cũng ngậm lấy ngón tay của đối phương.

Cảm giác được nam nhân đang dùng đầu lưỡi l**m ngón tay mình, Kiều Thụy cười khanh khách. "Ăn thịt nướng thôi mà huynh cũng không đàng hoàng nữa."

"Không có biện pháp, ai bảo Tiểu Thụy càng mỹ vị hơn thịt nướng kia chứ?" Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ lại đưa qua một đống thịt xiên cho đối phương.

Tiếp nhận thịt xiên, Kiều Thụy cười hôn một cái lên mặt Liễu Thiên Kỳ, trực tiếp bôi mỡ lên mặt Liễu Thiên Kỳ.

Thấy Liễu Thiên Kỳ mặt mày dơ bẩn, Kiều Thụy giống như là nhặt được bảo vật, ngồi một bên vui vẻ vô cùng. 

"Đệ có còn muốn ăn hết thịt nướng trong tay hay không, hửm?" Liếc nhìn đối phương một cái, Liễu Thiên Kỳ bất đắc dĩ hỏi.

"He he, ăn thịt nướng trước đã." Kiều Thụy cúi đầu, hồng hộc mà ăn lên.

Thấy ái nhân ăn ngon lành như vậy, Liễu Thiên Kỳ bất đắc dĩ liên tục lắc đầu. Tâm nói: Tiểu Thụy nhà mình ấy à, đều là Kim Đan đại viên mãn rồi mà tật xấu tham ăn này vẫn là không đổi được.

Ăn xong thịt xiên rồi, Liễu Thiên Kỳ lấy ra một pháp khí cấp bốn, đây là một cái bình bát. Liễu Thiên Kỳ thả bình bát ra, niệm động chú ngữ, bình bát liền lập tức lớn lên, cao đến nửa người.

 "Thiên Kỳ, huynh lấy cái này làm cái gì?" Nhìn bình bát được phóng to trên mặt đất, Kiều Thụy nghi hoặc mà chớp chớp mắt.

"Tắm rửa, cùng đệ tắm uyên ương." Ôm eo ái nhân, Liễu Thiên Kỳ cười nói.

Nghe vậy, Kiều Thụy chớp chớp mắt. "Một lá Tịnh Trần phù là có thể giải quyết chuyện này, làm gì muốn tắm rửa phiền toái vậy?"

"Cảm giác không giống nhau mà. Vừa tắm rửa vừa làm, càng có tình thú." Hôn hôn lên môi ái nhân, Liễu Thiên Kỳ theo lý thường mà nói.

Nghe được nam nhân nói như vậy, Kiều Thụy chớp chớp mắt, rồi thẹn thùng cười.

"Ta cho nước vào trước." Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ nâng tay lên, hướng bình bát pha nước. Pha nước xong, Liễu Thiên Kỳ lại dùng linh phù trực tiếp làm ấm nước. Hắn thử thử nhiệt độ, cảm giác nước ôn hòa không nóng không lạnh vừa vặn tốt, lúc này mới vừa lòng.

Nhìn nam nhân lần lượt thử nước, Kiều Thụy nhẹ nhàng xoay thân hình đối phương qua, y cúi đầu giúp Liễu Thiên Kỳ cởi đai lưng.

"Sốt ruột hửm?" Liếc thấy người vì chính mình cởi áo tháo thắt lưng, Liễu Thiên Kỳ không khỏi nhướng mày.

"Ta… ta muốn em bé." Kiều Thụy cởi áo ngoài của Liễu Thiên Kỳ ra, trực tiếp đẩy ra rồi ôm lấy cơ ngực rắn rỏi của nam nhân.

"Ha ha ha! Được, muốn bé con." Liễu Thiên Kỳ cười nhẹ, sủng nịch mà kéo người vào trong lồng ngực.

"Thiên Kỳ, ta… nếu ta không thể sinh bé con cho huynh, liệu huynh có… có khi nào không yêu ta nữa hay không?" Kiều Thụy nâng mặt nam nhân, có chút chán nản hỏi.

"Nói lời ngốc nghếch gì đó? Sao ta có thể không yêu đệ cho được? Trái tim ta đều bị đệ trộm đi rồi." Liễu Thiên Kỳ cúi đầu, nhẹ nhàng hôn hôn lên môi ái nhân, ôn nhu mà an ủi người trong lồng ngực.

"Thiên Kỳ, ta sẽ cố gắng hết sức, cố gắng hết sức. Huynh… huynh đừng có gấp nha. Ta nhất định sẽ sinh bé con cho huynh. Huynh kiên nhẫn chờ ta, được không?" Khẩn cầu mà nhìn đối phương, hốc mắt Kiều Thụy ửng đỏ.

Bé con là lo lắng âm thầm lớn nhất sâu trong đáy lòng Kiều Thụy, y rất sợ mình sinh không ra hài tử, Thiên Kỳ sẽ không yêu mình nữa. Y rất sợ Thiên Kỳ chán ghét y, không cần y.

"Đừng ngớ ngẩn được không? Ta nói rồi, con nối dõi là phải nhờ duyên phận. Chuyện này không phải đệ sai. Chỉ là cơ duyên của chúng ta và hài tử vẫn còn chưa đến mà thôi. Hiểu không?" Ôn nhu mà hôn hôn ái nhân khóe miệng, Liễu Thiên Kỳ nhẹ giọng dỗ dành đối phương.

"Ưm, ta biết, ta biết. Nhưng… nhưng ta rất muốn sinh cho huynh một đứa ngay bây giờ, một bé con thuộc về hai chúng ta. Một bé con giống huynh, lại giống ta." 

"Đồ ngốc." Ôm chầm lấy cổ Kiều Thụ, Liễu Thiên Kỳ hôn môi nhiệt tình lên cánh môi y.

"Thiên Kỳ……" Kiều Thụy nhẹ gọi tên ái nhân.

"Tiểu Thụy, mặc kệ đệ có tin hay không, cảm tình của ta đối với đệ cũng sẽ không vì bất luận chuyện gì mà thay đổi. Bất luận thời điểm nào, đệ đều là Tiểu Thụy của ta. Ái nhân của ta, bạn lữ của ta, độc nhất vô nhị Tiểu Thụy." Nhìn chằm chằm người trong lồng ngực, Liễu Thiên Kỳ nói từng câu từng chữ, dị thường nghiêm túc.

"Thiên Kỳ." Kiều Thụy nâng tay lên, động dung mà sờ sờ lên mặt nam nhân.

"Tiểu Thụy, tâm nguyện lớn nhất của ta là hy vọng đệ có thể vui vui vẻ vẻ, sảng khoái vui sướng cùng ta ở bên nhau. Cho nên, ta không muốn đệ vì những việc nhỏ này mà không vui. Bởi vì nếu đệ không vui, ta sẽ càng thêm không vui, đệ có hiểu không?"

"Ừ, ta biết, ta biết." Kiều Thụy liên tục gật đầu, cúi đầu xuống. 

Liễu Thiên Kỳ duỗi tay, động tác nhẹ nhàng chậm chạp mà cởi ra quần áo của đối phương, ôm người cùng nhau bay vào trong bình bát……

Lúc này đây, song hưu từ giao phối nguyên thủy nhất đến tuần hoàn linh khí lẫn nhau, chia sẻ linh lực vòng sáng, trước sau cộng lại tổng cộng khoảng ba tháng thời gian. Chờ đến khi kết thúc, hai người ôm ấp bên nhau, trong mắt lẫn nhau đều là thỏa mãn vô hạn.

"Mệt mỏi rồi đúng không?" Liễu Thiên Kỳ nhẹ nhàng hôn hôn lên trán ái nhân, ôn nhu hỏi.

"Không muốn nhúc nhích." Lười biếng mà dựa vào liễu Thiên Kỳ trong lòng ngực, Kiều Thụy đáp.

"Được, ta thả động phủ ra, đệ ngủ một giấc đi." Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ thả ra động phủ, ôm Kiều Thụy từ bay ra khỏi bình bát, trực tiếp bay vào trong động phủ.

Đặt người trong lồng ngực lên giường, lau khô thân thể cho đối phương rồi mặc quần áo vào, Liễu Thiên Kỳ phát hiện Tiểu Thụy của hắn đã mệt ngủ rồi.

Hắn thương tiếc mà hôn h*n l*n ch*p m** ái nhân, lại lấy chăn ra, đắp lên người y.

Liễu Thiên Kỳ lấy ra một bộ quần áo, ăn mặc chỉnh tề, rồi sau đó đi ra ngoài động phủ, thu bình bát về, đổ đi toàn bộ nước trong đó.

"Chủ nhân." Đột nhiên, một giọng nói mềm mại mà nhu nhu truyền vào lỗ tai Liễu Thiên Kỳ.

Nghe thấy giọng nói có chút xa lạ này, Liễu Thiên Kỳ ngẩn người. Hắn chậm rãi quay đầu, nhìn về phía một cục bông trắng tròn lớn cỡ nắm tay kia.

"Chủ nhân!" Thấy Liễu Thiên Kỳ nhìn qua, cục bông trắng càng hưng phấn mà kêu gọi lên.

Liễu Thiên Kỳ híp mắt, nhìn chằm chằm cục bông nhỏ lông xù xù vật kia, hắn dùng linh hồn lực cảm giác một chút. "Ngươi? Ngươi là họa linh của Triệu Hoán Họa sao?"

"Đúng vậy, chủ nhân." Cục bông trắng liên tục gật đầu, bay đến trước mặt Liễu Thiên Kỳ, thân mật cọ cọ lên vai hắn.

"Ngươi là họa linh Triệu Hoán Họa gần đây mới sinh ra, hay là đã tồn tại từ trước kia rồi?" Liễu Thiên Kỳ nâng tay lên, bóp bóp thân thể lông xù xù, mềm như bông của nó.

 "Ta vẫn luôn tồn tại. Nhưng hồi trước, sau khi chủ nhân đã chết, Triệu Hoán Họa đã bị thương nặng, không có linh lực duy trì sự sống của ta, nên ta chỉ có thể lựa chọn ngủ say. Hiện tại Triệu Hoán Họa đã khôi phục đến cấp năm, hơn nữa gần đây ta ăn cũng tương đối nhiều, hấp thu rất nhiều linh khí, nên ta mới có thể lại một lần nữa thức tỉnh." Nhìn Liễu Thiên Kỳ, họa linh nghiêm túc giải thích.

"Ừm, hóa ra là vậy. Tỉnh rồi thì tốt." Liễu Thiên Kỳ khẽ gật đầu, nhẹ nhàng xoa xoa đầu cục bông.

"Chủ nhân." Cục bông thân mật cọ cọ bàn tay Liễu Thiên Kỳ, đáp trên vai hắn.

Nhìn đối phương một cái, Liễu Thiên Kỳ cất bước đi vào trong động phủ, khom người ngồi bên mép giường của ái nhân.

Nhìn thấy Kiều Thụy ngủ trên giường ngon lành cong cong khóe miệng như em bé, cục bông đoàn chớp chớp mắt. "Nhị chủ nhân đáng yêu quá, khó trách chủ nhân thích y như vậy."

"Suỵt." Liễu Thiên Kỳ nâng ngón tay lên, tạo một thủ thế im lặng. 

Nhìn thấy động tác của chủ nhân, cục bông liên tục gật đầu, không dám nói thêm nữa.

Hết chương 293.

Bình Luận (0)
Comment