"Mặc Trì!"
Nụ cười trên mặt Ngôn Khê chẳng thể che giấu, nàng khẽ mở đôi môi đỏ mọng, hiện rõ vẻ dịu dàng. "Dám hỏi công t.ử là người phương nào?”
Mặc Trì mỉm cười không đáp, hắn xoay người nhìn dòng người qua lại trên cầu đá, giọng nói vô cùng ấm áp: "Cô nương có đói không?"
Ánh mắt Ngôn Khê chợt sáng lên.
[Ý của hắn là muốn mời ta dùng bữa sao? Chẳng lẽ nói, hắn đã bị vẻ đẹp của ta làm cho say đắm rồi? Thật là, rất hợp ý ta! Rất vừa lòng ta nha!]
Mặc Trì ý cười càng sâu: "Cô nương, mời đi bên này."
Ngôn Khê cất bước đi theo, nàng ngước nhìn bóng hình trước mặt, chẳng rõ vì sao trong lòng lại thấy vui vẻ lạ thường.
[Mấy cuốn thoại bản mà Thúy Hoa tìm về dường như có nói qua, cái này gọi là gì mà chớp mắt đã vạn năm.]
Ngôn Khê cố gắng nhớ lại những thoại bản nàng từng xem.
[Ta thấy trong thoại bản viết, sau khi chớp mặt đã vạn năm thì trời sẽ đổ mưa, rồi hai người sẽ nép vào nhau tránh mưa.]
Ngôn Khê nghĩ vậy ngẩng đầu nhìn trời.
[Trời quang mây tạnh thế này, thoại bản đúng là lừa người.]
Trong lúc không ai chú ý, cổ tay Mặc Trì khẽ lật. Trong phút chốc, sấm sét vang trời, chớp giật liên hồi, một trận mưa to gió lơn trút xuống như trút nước! Ngôn Khê kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lên.
Mặc Trì bước một bước đã tới bên cạnh Ngôn Khê, một tay hắn che ô trên đỉnh đầu nàng, tay kia tùy ý phất một cái, những chỗ bị ướt trên người nàng lập tức khô ráo như cũ.
"Ngươi, ngươi... ngươi..." Thấy cảnh này, Ngôn Khê 1 kinh hãi đến mức nói chuyện cũng lắp bắp.
[Chẳng lẽ hắn là vị Thần tôn nào trên trời? Ôi trời đất ơi! Ta phải mau chạy thôi, Thúy Hoa cái tên nam nhân ch.ó c.h.ế.t kia chắc chắn bị người ta phát hiện rồi, người này xuống đây là để bắt ta.]
Ngôn Khê gượng cười: "Ha ha, đa tạ! Nhưng ta còn có việc, xin đi trước một bước, cáo từ."
Nói xong, nàng định đội mưa chạy đi. Mặc Trì khẽ cười: "Cô nương không đói bụng nữa sao?"
Ngôn Khê nghe vậy ngẩn ra, đôi mắt nhanh ch.óng đảo quanh: "Lần sau, lần sau ta nhất định sẽ tìm ngài mời cơm."
Mặc Trì không để ý lời nàng nói, hắn phất tay một cái, Ngôn Khê lập tức không tự chủ được bản thân. Mặc Trì cúi người ghé sát vào Ngôn Khê, ngay lúc nàng tưởng hắn định hôn mình, Mặc Trì lại nghiêng đầu, khẽ thì thầm bên tai nàng: "Lấy tu vi của ta rồi muốn phủi m.ô.n.g đi thẳng, hành vi này của nàng ở nhân gian gọi là tra nữ, nàng có biết không?"
Ngôn Khê nghe vậy sắc mặt trắng bệch: "Ngài, ngài có ý gì?"
Mặc Trì khẽ nâng mắt, sau đó nhàn nhạt cười: "Con ch.ó kia ở cùng nàng trăm năm, nó không nói cho nàng biết lai lịch của mình sao?"
Ngôn Khê ngỡ ngàng lắc đầu, sực nhớ ra điều gì liền giải thích: "Ta... ta là do linh tuyền huyễn hóa thành hình."
Mặc Trì cười khẽ hai tiếng, hắn đưa tay ra, chỉ thấy nơi cổ tay hiện lên một đóa hoa sen đen, hắn lại ra hiệu cho Ngôn Khê nhìn cổ tay nàng.
Ngôn Khê phát hiện mình đã có thể cử động, nàng cười tươi một cái, sau đó chẳng thèm để tâm mà vén tay áo lên, đồng thời thầm nghĩ trong lòng.
[Vốn tưởng gặp được chân mệnh thiên t.ử, không ngờ lại gặp phải một tên thần kinh thật sự...]
Khi thấy trên cổ tay mình cũng có một đóa hoa sen đen, Ngôn Khê không thể tin nổi mà trợn to mắt, lùi lại hai bước. "Cái này... cái này..."
Mặc Trì buông vạt áo xuống, nhìn Ngôn Khê đang sững sờ: "Giờ đã tin lời ta nói chưa?"
Ngôn Khê nuốt nước miếng: "Cái đó, nhà ta còn đang nướng cá, tạm biệt."
Dứt lời, nàng liều mạng chạy về phía trước, chạy đến nơi vắng vẻ mới lén quay đầu nhìn lại, thấy nam nhân kia không đuổi theo mới thở phào nhẹ nhõm, lẩm bẩm: "Hoa sen đen!"
Nói đoạn, nàng rùng mình một cái, lại vội vàng quay đầu nhìn về phía cầu đá: "Ta phải mau về thôi, người kia nhìn qua đã thấy không bình thường."
Nàng vừa xoay người định niệm chú ngữ, khi nhìn rõ người trước mặt, nàng sợ tới mức hét lên một tiếng: "A..."
Mặc Trì ôn nhu cười: "Ta đáng sợ lắm sao?"
Ngôn Khê ôm c.h.ặ.t cánh tay, lùi lại hai bước lắc đầu: "Ta... ta là thần trên trời, ta không có đặc điểm của ma, ngài chắc chắn tìm nhầm... a"
Chưa kịp nói xong, Mặc Trì đã gõ nhẹ lên đầu nàng, hai người lập tức biến mất tại chỗ. Trong chớp mắt, Ngôn Khê phát hiện mình đang ở trong một đại điện vô cùng trống trải, bốn phía toàn một màu đen, trông thật rợn người. Nàng không tự chủ được mà nắm c.h.ặ.t y phục của Mặc Trì, cẩn thận quan sát xung quanh.
"Đây... đây không phải là Âm giới đấy chứ?"
Mặc Trì ghé sát người vào Ngôn Khê: "Đừng sợ, ta sẽ không làm hại nàng."
Ngôn Khê ngẩng đầu nhìn, Mặc Trì nở nụ cười với nàng.
"Chủ t.ử..."
Hai người còn chưa kịp tình ý nồng nàn đã bị tiếng động đột ngột làm cho giật mình. Ngôn Khê vội vàng cúi đầu.
Mặc Trì chỉ khẽ "ừ" một tiếng, không nói gì.
Đại hộ pháp của Âm giới bước lên, khi nhìn thấy Ngôn Khê thì vô cùng kinh ngạc, lại thấy nàng đang nắm lấy cánh tay chủ t.ử, trong mắt hiện lên vẻ kỳ quái. "Chủ t.ử, nàng là ai?"
Mặc Trì có chút không hài lòng với thái độ của Đại hộ pháp, lạnh lùng nói: "Gọi tất cả mọi người đến đây.”
Đại hộ pháp tưởng Mặc Trì có việc trọng đại, vội vàng hành lễ rồi lui ra ngoài. Mặc Trì nắm lấy cánh tay Ngôn Khê, đưa nàng lên vị trí cao nhất, để nàng ngồi trên ma tọa.
Ngôn Khê ngồi xuống rồi nhìn Mặc Trì: "Ngài chính là chủ nhân Âm giới sao?"
Mặc Trì cười đáp: "Sau này nàng cũng vậy."
Ngôn Khê lập tức lắc đầu: "Không được không được, ta đã có tên trong danh sách của Vô Vọng đại đế rồi, không thể làm thêm chỗ ngài được."
Mặc Trì nửa quỳ xuống, nhìn thẳng vào mắt Ngôn Khê: "Nàng còn muốn quay về trời?"
Ngôn Khê gật đầu: "Ta sinh ra đã ở trên trời, từ nhỏ lớn lên ở Vô Vọng cư, ta nhất định phải về..."
Nói xong, nàng cảm nhận được Mặc Trì không mấy vui vẻ, bản năng sinh tồn mách bảo nàng nên ngậm miệng lại. Thế là, nàng nuốt ngược những lời phía sau vào trong.
[Thật kỳ lạ, đối mặt với hắn ta lại thấy mình thật hèn nhát.]
[Thôi bỏ đi, cứ qua được hôm nay đã, đợi có cơ hội rồi trốn sau.]
"Hì hì, thật ra Âm giới này cũng tốt lắm, đây là lần đầu ta tới, ta nhất định phải chơi đùa vài ngày."
Mặc Trì cũng cười: "Ở Âm giới này, nàng muốn chơi thế nào thì chơi thế ấy
Nhưng đừng hòng nghĩ đến chuyện bỏ trốn, nàng cũng chẳng trốn thoát được đâu.
Ngôn Khê cười một cách lịch sự mà gượng gạo.
[Sao cảm thấy Mặc Trì có thể nhìn thấu lòng người vậy?]
Mặc Trì nhướng mày, sau đó đứng thẳng người dậy.
Đại hộ pháp tập hợp toàn bộ người của Âm giới lại, y bước vào đại điện, thấy Ngôn Khê đang ngồi trên chính tọa, đôi mắt khẽ chớp động. "Chủ t.ử..."
Mặc Trì khẽ ừ: "Cho các sứ giả vào đi."
"Rõ..."
Chẳng mấy chốc, thủ lĩnh các khu vực bước vào đại điện, thấy Ngôn Khê ngồi trên chính tọa, còn chủ t.ử của bọn họ lại đứng một bên, không khỏi đưa mắt nhìn nhau, đây là chuyện gì thế này?
Mặc Trì thấy họ đã đến đông đủ mới lên tiếng: "Bổn tôn có một việc muốn tuyên bố, từ nay về sau, nàng... chính là tiểu chủ t.ử của các ngươi."
Lời này vừa thốt ra, không chỉ Đại hộ pháp kinh ngạc, mà ngay cả Ngôn Khê cũng vô cùng sửng sốt, nàng há hốc miệng chưa kịp nói gì đã nghe thấy giọng của Đại hộ pháp: "Mong chủ t.ử suy nghĩ lại, nàng chỉ là một nữ t.ử, lại hành tung bất minh..."
"Bổn tôn không phải đang thương nghị với các ngươi, mà là đang thông báo."
Mặc Trì ngắt lời Đại hộ pháp, lạnh lùng nói, sau đó kéo tay áo Ngôn Khê lên, lộ ra đóa hoa sen đen nơi cổ tay. "Đây là hoa sen đen, nó tượng trưng cho điều gì, các ngươi còn không biết sao?"
Quả nhiên, chúng nhân thấy đóa hoa sen đen lập tức quỳ rạp xuống đất: "Bái kiến tiểu chủ t.ử."
Ngôn Khê thấy mọi người chấp nhận mình nhanh như vậy, định đứng dậy, nhưng Mặc Trì đã nhanh hơn một bước: "Tất cả lui xuống đi."
"Rõ..."