Vương Phi Đừng Diễn Nữa, Vương Gia Có Thể Nghe Được Tiếng Lòng Của Người

Chương 222

Sau đại chiến giữa Thần giới và Minh giới, chủ nhân hai giới đã lập lời thề ước, rằng người của đôi bên tuyệt đối không được bước chân vào địa giới của đối phương.

 Chủ nhân Minh giới ở lại Minh giới rất lâu, mãi cho đến khi hậu duệ chân chính của Minh Thần xuất hiện, hắn mới lui về phía sau màn.

 Thế nhưng vị Minh Thần mới này kinh nghiệm còn non nớt, lại cuồng vọng tự đại, chẳng cho phép kẻ khác xem nhẹ mình. Y cho rằng bản thân vừa sinh ra đã ở đỉnh cao, là người được trời chọn, há có thể dung thứ cho kẻ khác chỉ trỏ về mình. 

Chủ nhân Minh giới tiền nhiệm chẳng muốn tranh chấp với y, nên dẫn theo một nhóm tâm phúc rời khỏi Minh giới. Hắn đưa tâm phúc đến nơi giao giới giữa Thần giới và Minh giới rồi đóng quân tại đó, gọi nơi ấy là Âm giới.

Tại nơi giao thoa kia có một hồ Linh Tuyền, nó chẳng thuộc về Thần giới, cũng chẳng thuộc về Âm giới, càng không thuộc về Minh giới. Chủ nhân Âm giới thường dắt theo một chú ch.ó đến đây, một ma một ch.ó ngồi bên bờ Linh Tuyền ấy rất lâu. 

Vào một ngày nọ, chủ nhân Âm giới nhìn hồ Linh Tuyền, ma xui quỷ khiến thế nào lại đưa tay vào trong làn nước. 

Trong khoảnh khắc, dường như hắn cảm nhận được huyết mạch trong cơ thể mình đang bùng cháy. Hắn dùng tay khẽ gợn nước, lại ngưng tụ Linh Tuyền trong lòng bàn tay. 

Hắn nhìn Linh Tuyền hồi lâu, chợt mỉm cười. 

Chú ch.ó ngơ ngác nhìn: "Gâu gâu... Chủ t.ử, ngài khát nước sao?" 

Chủ Âm giới chẳng buồn đoái hoài đến nó, hắn ngồi bệt xuống đất, đem một hồn một phách của mình rót vào trong Linh Tuyền. 

Bản thân Linh Tuyền vốn dĩ đã mang linh tính, nhưng một hồn một phách của chủ Âm giới vẫn chưa đủ để khiến Linh Tuyền thành hình. Bất đắc dĩ, hắn lại rút thêm hai phách của bản thân rót vào đó.

Dần dần, Linh Tuyền bắt đầu kết thành hình hài. Chú ch.ó đứng bên cạnh ngây người nhìn, nó thấy hồ nước ấy biến thành một đứa bé, lại thấy đứa bé kia hút sạch linh lực của chủ t.ử, rồi ngay trước mắt nó, đứa bé ấy bay v.út đi mất. 

Chú ch.ó ngơ ngác nhìn chủ t.ử của mình: "Gâu gâu... Chủ t.ử, nàng... nàng bay mất rồi." 

Chủ nhân Âm giới chẳng rõ là do tức giận vì con ch.ó, hay do vừa mất đi một hồn ba phách cùng lượng lớn linh lực, hắn chống một tay xuống đất, hơi thở dồn dập nói: "Vậy sao ngươi không ngăn nàng lại?" 

Dứt lời, chủ nhân Âm giới phun ra một ngụm m.á.u tươi. Chú ch.ó thấy vậy lập tức lùi lại phía sau, đôi mắt ch.ó trợn trừng: "Gâu gâu... Ta đi tìm nàng ngay đây." 

Nói xong, nó chẳng màng đến vị chủ t.ử đang suy kiệt mà lập tức đuổi theo đứa bé kia.

 Bản thể của đứa bé kia vốn là Linh Tuyền, dù được Ma tộc huyễn hóa thành hình, nàng vẫn bị linh khí trên Thần giới thu hút. 

Nàng bay về phía nơi linh khí dồi dào nhất, cuối cùng đáp xuống nơi cư ngụ của Vô Vọng Đại Đế. 

Người của Vô Vọng Cư phát hiện trong sân có một đứa bé, liền bế đứa bé lên, đưa đến trước mặt Vô Vọng Đại Đế lúc này đang chuẩn bị bế quan. 

"Vô Vọng Đại Đế, đứa bé này rơi xuống sân của Vô Vọng Cư, nên đưa đi đâu ạ?"

Giờ lành bế quan đã đến, Vô Vọng Đại Đế cũng đã khởi động trận pháp, nghe thấy vậy vội vàng liếc nhìn đứa bé một cái. Ông giơ tay chỉ nhẹ, giữa chân mày đứa bé lập tức hiện lên hồng quang. 

Vô Vọng Đại Đế thu tay, khẽ gật đầu: "Hóa ra là Linh Tuyền! Nàng có linh căn, cứ để lại Vô Vọng Cư đi." 

Dứt lời, Vô Vọng Đại Đế đi bế quan. 

Người của Vô Vọng Cư cúi đầu vâng lệnh, mấy người họ đều không nhìn thấy hồng quang giữa chân mày đứa bé đã chuyển thành hắc quang, chỉ trong chớp mắt, hắc quang liền biến mất không dấu vết. Vô Vọng Đại Đế bế quan trăm năm, đến khi ông xuất quan, nhìn thấy một nữ t.ử đang nướng Long Ngư của mình. 

"Ngươi là ai? Ngươi đang làm gì đó?" 

Nữ t.ử ngẩng đầu nhìn qua: "Ta là Ngôn Khê, ngài là ai vậy?" 

"Ta chính là Vô Vọng Đại Đế." 

Ngôn Khê lập tức lùi lại hai bước, giọng run rẩy: "Sư... Sư phụ!" 

Vô Vọng Đại Đế chẳng thèm để ý đến nàng, ông đi tới nhìn Long Ngư trên giá nướng, thèm thuồng nuốt nước miếng. 

Thứ trân quý này, làm chín rồi quả thật là thơm!

"Đây là ngươi làm sao?" 

Ngôn Khê lắc đầu: "Không phải ta, là Thúy Hoa làm." 

"Thúy Hoa là ai?" 

Đang nói đoạn, một nam nhân cầm gia vị đi tới, vừa nhìn thấy Vô Vọng Đại Đế, y sợ tới mức lập tức biến về nguyên hình. 

Ngôn Khê vội vàng chạy đến bên cạnh chú ch.ó vừa hiện nguyên hình, mắt đảo liên hồi, lập tức chỉ vào Thúy Hoa mà nói hươu nói vượn.

"Sư phụ, chính là nó, chính nó đã tàn nhẫn sát hại con Long Ngư kia, con đã hết lời ngăn cản mà nó nhất quyết không nghe." 

Thúy Hoa ngẩng đầu ch.ó lên nhìn: "Gâu gâu... Nói ngược rồi thì có." 

Vô Vọng Đại Đế liếc mắt nhìn hai kẻ trước mặt, giơ tay chỉ một cái, Ngôn Khê lập tức không thể cử động. 

Đợi đến khi giữa chân mày Ngôn Khê hiện ra hồng quang, Vô Vọng Đại Đế mới thu tay, y chắp tay sau lưng: "Hóa ra là hồ Linh Tuyền kia!" 

Ngôn Khê gật đầu: "Phải ạ, ban đầu họ đều gọi con là Linh Tuyền, nhưng con thấy cái tên đó xấu quá."

"Dòng suối nhỏ chảy róc rách cuối cùng đều sẽ hội tụ thành dòng thác rộng lớn, nên con tự đặt tên mình là Khê. Họ lại bảo con nói năng thẳng thắn, vậy con gọi là Ngôn Khê là được rồi."

Vô Vọng Đại Đế chẳng mấy hứng thú với nguồn gốc cái tên của nàng, ông phẩy tay nói: "Ngươi không lo đi nghe giảng, lại ở chỗ ta ức h.i.ế.p Long Ngư, phạt ngươi chép phạt Linh Hà Kinh trăm lần."

Ngôn Khê nghe vậy mếu máo: "Sư phụ, đều là Thúy Hoa dụ dỗ con, con vốn là một học trò ngoan mà, ngài muốn phạt thì phạt một mình con ch.ó kia thôi, con vô tội."

Thúy Hoa: "Gâu gâu... Thật là ch.ó." Nó thật nghi ngờ không biết nàng có phải tiểu oa nhi do chủ t.ử tạo ra không, sao trông như bị biến dị thế này? 

Vô Vọng Đại Đế lạnh lùng: "Năm trăm lần..." Cái miệng định phân bua của Ngôn Khê lập tức ngậm c.h.ặ.t, nàng sợ mình mà cầu xin nữa, Vô Vọng Đại Đế sẽ lại tăng thêm số lượng, đành im bặt, quay người dắt theo Thúy Hoa chạy mất hút. 

Vô Vọng Đại Đế thấy họ đi rồi, lúc này mới cúi đầu ngửi thử con Long Ngư của mình, gật đầu lẩm bẩm: "Ừm, thơm thật!" 

Chép sách liên tục hai ngày, Ngôn Khê cảm thấy buồn chán đến cực điểm, nàng nhìn Thúy Hoa đang hóa thành hình người chép sách hộ mình, buông b.út, một tay chống cằm.

"Này, Âm giới thật sự vui lắm sao?" 

Thúy Hoa nghe thấy vậy nổi hứng: "Vui lắm vui lắm, thật sự rất vui." 

Ngôn Khê gật đầu đứng dậy: "Vậy ngươi lo mà chép sách đi, ta đi Âm giới dạo chơi đây."

Thúy Hoa ngoan ngoãn gật đầu lia lịa, nó chỉ mong Ngôn Khê mau ch.óng đến Âm giới. Chỉ cần nàng tới đó, chủ t.ử chắc chắn sẽ nhận ra, đến lúc đó xem tiểu nha đầu này còn chạy đi đâu được, ha ha... Ngôn Khê nhìn Thúy Hoa đang cười gian xảo, thầm nghĩ nam nhân ch.ó chết này cứ xúi giục nàng đi Âm giới, chắc chắn là chẳng có ý tốt gì

Nàng khẽ ho hai tiếng rồi bảo: "Vậy ngươi lo mà giữ vững trận địa, ta đi rồi sẽ về ngay, tuyệt đối đừng để sư phụ và họ phát hiện ra."

Thúy Hoa vỗ n.g.ự.c bảo đảm: "Yên tâm, cứ giao cho ta, ổn thỏa cả." 

Ngôn Khê đi đến cửa rồi ngoảnh lại, giơ ngón tay cái: "Chuyên nghiệp..."

Nói xong, nàng liền lén lút lẻn xuống hạ giới, nhưng nàng chẳng đi Âm giới gì cả, mà là tới nhân gian. Đến nhân gian, nàng lắc mình biến thành một đứa trẻ năm sáu tuổi, sau đó tung tăng chạy nhảy khắp phố xá.

 [Lên cầu dạo chơi chút nào, hi hi.]

Ngôn Khê nhìn thấy cây cầu đá, thầm nghĩ trong lòng, đồng thời sải bước đi lên cầu, hoàn toàn không hay biết tiếng lòng của mình đã bị người khác nghe thấy

Kể từ lúc Ngôn Khê bước lên cầu đá, bóng dáng nàng đã lọt vào mắt của một người. 

Ngôn Khê nhìn quanh quất, bất chợt thoáng thấy một nam t.ử vô cùng anh tuấn.

 Nàng định thần nhìn kỹ lại, chỉ thấy nam t.ử kia mặc một bộ cẩm bào màu mực, đai lưng khảm ngọc thạch quý giá, trên mặt nở nụ cười ôn nhu như ngọc. Ngôn Khê nhìn y chằm chằm. 

[Nam t.ử này quả thực là phong lưu phóng khoáng, y phục màu mực này thật sự là tuyệt phẩm, ta yêu rồi nha.]

Trên mặt nam t.ử hiện lên một nụ cười khó lòng nhận ra. Hai người đi đối diện nhau, ngay khoảnh khắc sắp lướt qua nhau, Ngôn Khê lập tức biến về nguyên thân, còn đặc biệt biến ra một bộ váy áo cực kỳ xinh đẹp, rất hợp với nàng. 

Cùng lúc đó, hai người đứng trên cùng một đường thẳng, lại rất mực ăn ý mà dừng bước. 

Trên cầu người qua kẻ lại, khách bộ hành vội vã đi đường, chẳng ai để ý đến hai người đang đứng nhìn nhau trên cầu. 

Ngôn Khê đối diện với nam t.ử, nàng mỉm cười nói: "Ta tên Ngôn Khê." 

Nam t.ử cũng nhếch môi cười, Khê! Quả là một cái tên hay. Hắn nhìn vào đôi mắt Ngôn Khê, nơi đang phản chiếu bóng hình mình trong bộ cẩm y màu mực nổi bật. 

"Ta tên... Mặc Trì..."

Bình Luận (0)
Comment