Bụng Đồ Tiểu Hòe trống rỗng, một bát cháo khoai lang ăn vào chẳng thấm vào đâu, song thằng bé cũng không vô duyên vô cớ đòi ăn thêm bát nữa, kéo góc chăn che mắt, nghĩ rằng ngủ rồi thì sẽ không còn thấy đói.
Chẳng mấy chốc lại cảm thấy trong chăn ngột ngạt, thằng bé thò đầu ra khỏi chăn thở dài một hơi, chợt nghe thấy tiếng động ở cửa, lắng tai nghe kỹ vẫn còn tiếng, thằng bé liền xuống giường mở cửa, thấy tỷ tỷ mình đứng bên ngoài.
Tiểu Quỳ đẩy cửa bước vào, từ trong lòng lấy ra một gói giấy dầu đựng hai củ khoai lang, đặt lên bàn rồi định ra ngoài.
“Tỷ,” Đồ Tiểu Hòe khẽ gọi nàng, “Những lời ta nói sáng nay đều là nói bừa, không hề có ý không muốn cho tỷ ở nhà, tỷ đừng để trong lòng, dù sau này tỷ có gả đi, ta cũng rất mong tỷ về nhà thường xuyên.”
“Ừm, ta mới không để trong lòng, trong nhà có phụ mẫu, đệ có không muốn ta về cũng không được.” Tiểu Quỳ quay mặt về phía cánh cửa đang mở, bình thản nói.
“Tỷ là tỷ ruột của ta, sao ta lại không muốn tỷ về chứ? Nếu tỷ vẫn còn giận thì cứ đánh ta thêm trận nữa, sau này ta sẽ không nói bậy nữa.”
Lúc này, Tiểu Quỳ mới quay người lại, đưa tay véo má thằng bé, hung dữ nói: “Sau này đệ mà còn nói lung tung, ta sẽ bẻ một cành liễu về đánh vào mông đệ, không đánh ra máu thì không dừng tay.”
“Ta không nói nữa, cũng không học theo người khác nữa.” Thằng bé cam đoan.
“Thôi được rồi, ta về phòng đây, lát nữa nhớ vứt vỏ khoai lang ra ngoài, trong phòng cũng mở cửa sổ cho thoáng khí rồi hãy ngủ.” Tiểu Quỳ nhẹ nhàng ra khỏi phòng, đi ngang qua cửa phòng phụ mẫu, nghe thấy bên trong không có tiếng động, nghĩ rằng họ đã ngủ say, nàng liền nhón chân nhanh chóng đẩy cửa phòng mình, cài chốt cửa rồi yên tâm đi ngủ.
Đợi đến khi cánh cửa phòng bên phải mở ra rồi đóng lại, nghe thấy trong sân có chó đến nhặt vỏ khoai lang ăn, hai bên đều yên tĩnh trở lại, lúc này trong căn phòng giữa mới có tiếng người nói chuyện.
“Lần này Tiểu Hòe chắc chắn sẽ nhớ đời, phải ngoan ngoãn một thời gian rồi.” Hứa Nghiên nằm nghiêng nói với người đang ngủ bên trong.
“Vẫn phải chịu khó dạy dỗ mới được, tối nay ăn cơm ta thấy bộ dạng cúi đầu ngoan ngoãn của thằng bé liền thấy thoải mái, cũng không còn như trước kia chúng ta nói một câu là nó cãi một câu nữa. Trước kia nó quen hoang dã ta cũng quen nhìn rồi, may mà nàng phát hiện sớm.” Đồ Đại Ngưu khoanh tay gối đầu, thầm nghĩ nếu hồi nhỏ mình có mẫu thân ở bên, cũng sẽ không hồ đồ sống qua nhiều năm như vậy.
“Ba đứa trẻ thì Tiểu Ngư là đứa khiến ta ít phải lo lắng nhất, thông minh hiểu chuyện, biết việc gì nên làm việc gì không nên làm, học hành cũng không cần ai nhắc nhở, quanh năm suốt tháng dù gió tuyết thế nào cũng đúng giờ đúng giấc đến tư thục.” Đồ Đại Ngưu cảm thán, thầm nghĩ người đọc sách nhiều là người có kiến thức nhất.
Sau Tết, vào đầu xuân.
Trong thư phòng của tư thục Hoàng gia, Hoàng Mân đang đọc bài văn của Đồ Thanh Du, trước tết tuyết rơi nên ông ta không cho cậu đến tư thục nữa, chỉ rõ những cuốn sách cần đọc và yêu cầu cậu viết năm bài luận về thuế má, lao dịch, thủy lợi, thu hoạch mùa màng và cải cách quan chức.
Ông ta nhíu mày hỏi: “Những cuốn sách ta nói với con, con đã đọc hết chưa?”
“Đã đọc hết rồi, Tết không có việc gì làm, ta rảnh rỗi nên đã đọc đi đọc lại hai ba lần.”
Thảo nào, Hoàng Mân thầm nghĩ, nhưng lại cảm thấy kỳ lạ, đọc sách càng nhiều thì càng nên có những cái nhìn và cảm nhận riêng, nhưng năm bài luận này lại chủ yếu là kể lại những tình hình hiện có và quan điểm của người đi trước.
“Những cuốn sách đó con đều hiểu hết sao?” Hoàng Mân hỏi.
“Cải cách quan chức có chút không hiểu, còn thuế má, trồng trọt, thủy lợi và lao dịch thì thường ngày cũng nghe nhiều, sách đều hiểu được.” Tiểu Ngư nhìn thấy lông mày của phu tử nhíu chặt, trong lòng thấp thỏm không yên, trước đó cậu còn khá hài lòng với bài luận của mình, không biết có vấn đề ở đâu.
“Đây, đây là bài văn của đám Đổng Thích, con lật xem thử, so với con, họ không hiểu sâu sắc về thuế má bằng con, nhưng nhìn chung bài luận của họ tốt hơn con. Mục đích của sách luận là để thể hiện quan điểm của con về một vấn đề nào đó cho giám khảo, sau đó dùng lời của người đi trước và những sự thật đã định để chứng minh quan điểm của con không phải là vô căn cứ, còn sách luận của con toàn là quan điểm của người khác trong sách, không có chút nào là quan điểm của con. Con viết thế này giống như tóm tắt một cuốn sách vậy, tức là một cuốn sách mà người khác phải mất ba ngày để đọc, bài văn của con chỉ có tác dụng rút ngắn thời gian mà thôi.”
Hoàng Mân cho rằng Đồ Thanh Du đã nghe nhầm lời ông ta nói trước Tết nên đã làm sai, cũng không nói nhiều, đưa bài văn cho cậu, nói: “Con về viết lại, viết xong rồi mang đến cho ta xem.”