Ba đứa trẻ được Tề Cam Lan dẫn đi, cùng cậu ta còn có Tiểu Bàn Tử mà Hứa Nghiên đã gặp hôm đưa bọc đồ, Đồ Đại Ngưu vỗ đầu tiểu nhi tử dặn dò: “Con cứ ngoan ngoãn, đừng giở trò quỷ, theo sát ca ca và tỷ tỷ, nếu lạc mất ta không tìm được con đâu.”
“Đồ thúc, ta sẽ dắt Tiểu Hòe đi, nhất định không để đệ ấy lạc.” Tề Cam Lan đứng một bên cam đoan chắc nịch.
“Tiểu nhi tử nhà ta là khỉ đầu thai, có buộc vào thắt lưng nó cũng còn nghĩ ngợi lung tung, không chịu ngồi yên, nếu thằng bé không nghe lời, ngươi cứ đưa nó về trước rồi các ngươi hãy đi chơi, Tiểu Quỳ Tiểu Ngư, trông chừng đệ đệ, trong huyện người đông lạ đường, đừng đứa nào chạy lung tung đấy.” Hắn dặn dò hai đứa con, trong năm đứa trẻ, thật sự chỉ có Tiểu Hòe là còn nhỏ, chưa cao bằng đầu gối hắn, sáng nay không cho thằng bé đi, thằng bé đã r*n r* nửa ngày, bữa sáng cũng không ăn tử tế, mãi đến khi Hàng Lê Văn nói trong trấn có nha dịch tuần tra, hắn mới chịu nhượng bộ.
Hứa Nghiên từ trong tay áo lấy ra một sợi dây lưng của Tiểu Ngư buộc vào cổ tay hai huynh đệ, trong ba đứa trẻ, chỉ có nhóc là trầm ổn nhất, hơn nữa lại là dây lưng của nhóc, Tiểu Ngư chắc chắn sẽ để tâm nhất, nàng lấy một góc bạc vụn nhét vào lòng bàn tay nhóc, vỗ vỗ tay nói: “Được rồi, đi chơi đi.”
Nắm chặt góc bạc cấn tay, lời không tình nguyện đến bên miệng lại bị nuốt xuống, nhóc giật giật sợi dây trên tay, “Đi thôi, đi dạo phố xem tạp kỹ.”
Thấy lũ trẻ đã đi, Đồ Đại Ngưu và Hứa Nghiên cũng ra ngoài, nhà và cửa hàng đều đã mua xong, hai người theo tiểu nhị trong cửa hàng đến nha hành, làm thủ tục đăng ký nhà và cửa hàng, địa chỉ để lại là Hàng gia, sau này tiền thuê nhà tạm thời giao cho người Hàng gia, cuối năm gặp mặt sẽ chuyển lại cho mình.
Ra khỏi cổng nha hành, Hứa Nghiên huých khuỷu tay Đồ Đại Ngưu, nam nhân hiểu ý nàng, từ trong lòng lấy ra một xâu tiền đồng nhét vào tay tiểu nhị, nói: “Hôm nay làm phiền ngươi dẫn đường rồi, giờ cũng không có việc gì nữa, ngươi cứ về làm việc đi, bọn ta còn muốn đi dạo thêm.”
Tiểu nhị cân nhắc xâu tiền đồng trong tay, ước chừng có mấy chục văn, vui mừng chỉ đường: “Ra khỏi con ngõ này rẽ phải, thấy bia đá thì rẽ trái, đi thẳng sẽ thấy một khu chợ khá lộn xộn, ở đó bán đủ thứ đồ, có cái là do thương nhân từ nơi khác mang về, số lượng ít thì tự bày bán, lạ lắm, bọn ta bình thường rảnh rỗi cũng hay đến đó dạo, không mua cũng vui.”
“Được, lát nữa bọn ta sẽ đi xem.” Tin tức này rất hữu ích, đến đây hai ba ngày, thấy đa số là cửa hàng, đồ bán đa phần là thứ người nhà quê không dùng đến, hai người mỗi lần vào cửa hàng đều có chút gò bó, vẫn là chợ tốt hơn, ồn ào lộn xộn, mặc cả trả giá, không dễ bị lườm liếc.
Theo lời tiểu nhị, Đồ Đại Ngưu và Hứa Nghiên tìm đến khu chợ này, ở đây không có cửa hàng, toàn là những quầy hàng nhỏ bày bên đường và những gánh hàng rong, có người bán củi, bán đồ gỗ điêu khắc, có những quả bị hỏng hoặc xấu xí, trống bỏi bị tróc sơn, kim chỉ, dép cỏ, và đủ loại hạt giống cùng đồ ăn.
Dạo một vòng, Hứa Nghiên mua một hũ mật ong, nói là mật ong trăm hoa trên núi, còn mua một nắm hạt hoa, người bán hàng nói là lúc về giấy dầu bị rách, hạt hoa rơi xuống đất, gom lại không phân biệt được loại hạt nào nên bán rẻ, lại có một loại cá khô, ngửi thấy mùi tanh nồng, nàng vẫn nhíu mày mua mấy con, nghĩ thịt khô ngon, cá khô có lẽ cũng không tệ, nếu ngon mà bỏ lỡ lần này, lần sau ăn không biết là năm nào tháng nào, dù sao cũng rẻ, nàng mua một xâu liền.
“Chàng đi sau ta, đừng theo sát quá.” Nàng ghét mùi tanh của cá, ném cá khô cho Đồ Đại Ngưu, mình đi ngược chiều gió, luôn giữ khoảng cách hai ba bước.
“Nàng biết giờ ta giống cái gì không? Gã sai vặt xách đồ cho nàng, thứ này là nàng tự mua, nàng còn ghét bỏ ném cho ta, ném cho ta chưa đủ nàng còn ghét bỏ ta!” Đồ Đại Ngưu lại bị người qua đường liếc mắt, thấy người ta đều véo tay áo, nghiêng người đi, sợ dính phải mùi tanh hôi này, hắn than vãn, nhưng nhìn bóng dáng phía trước, vẫn không đuổi theo, than vãn thì than vãn, hai người cùng bốc mùi cá thì không đáng.
“Tiểu Đồ? Lão Đồ?” Hứa Nghiên nhớ lại Hàng đại tẩu đã gọi gã sai vặt nhà mình như thế nào, “Lão Đồ, lát nữa về nhà thì hỏi phu quân ta xin tiền thưởng, giúp ta đưa đồ về nhà cẩn thận, yên tâm, sẽ không bạc đãi ngươi.”
“Ta không muốn hỏi phu quân nàng xin thưởng, chỉ muốn thứ nàng cho, khăn tay cũng được, dây lưng cũng được, đương nhiên, yếm ta cũng không chê.” Hắn bước nhanh hai bước nói nhỏ bên tai nàng rồi lại lùi lại mấy bước, khi nàng quay đầu lại thì chậc lưỡi một cái, mắt nhìn chằm chằm nàng từ đầu đến chân.
“Được, đều cho ngươi, ngươi vạm vỡ hơn phu quân ta, chắc hẳn sẽ dùng tốt hơn hắn.” Vì xâu cá khô tanh hôi này, xung quanh hai người không ai dám đến gần, khi rẽ vào con ngõ vắng người này, Hứa Nghiên cũng không ghét mùi cá tanh nữa, đẩy nam nhân vào tường lẩm bẩm một câu như vậy, còn hư hư sờ eo hắn một cái, gật đầu nói: “Eo tốt, thịt cũng chắc nịch, hẳn là không giả.”
Trong chuyện đấu khẩu, trừ khi là môi đối môi, Đồ Đại Ngưu luôn thảm bại, lần này cũng không ngoại lệ, hắn không biết nên nói gì, khen hay chê đều là chính mình, đành nghiêng đầu buồn bã chuyển chủ đề: “Sắp giữa trưa rồi, lễ vật đi Tề gia còn chưa mua.”
“Đi mua ngay đây.” Nàng ngầm véo hắn một cái, rồi lại nhanh chóng đi trước, không cho nam nhân theo sát nàng.
Đồ Đại Ngưu hừ cười, cái mũi chó của nàng lúc linh lúc không linh, linh hay không linh đều do cái miệng nàng.