Đồ Tiểu Ngư, người thừa hưởng chiếc giường nhỏ của Tiểu Quỳ, nửa đêm bị tiếng khóc réo rắt đánh thức năm lần, sáng sớm nhóc uể oải bị tỷ tỷ lôi ra khỏi giường, mơ màng dùng bữa sáng, rồi trèo lên giường ở gian phòng kế bên ngủ suốt buổi sáng mới hồi phục tinh thần.
“Đệ đệ cháu thích khóc quá, tiếng lại lớn, cứ mỗi lần đệ ấy khóc là cháu lại bị ồn không ngủ được.” Nhóc ôm cằm than phiền với a gia.
“Vậy tối nay cháu sang ngủ với ta nhé?” Đồ lão hán thăm dò hỏi, đại tôn tử sau hai tuổi rồi không còn thích ngủ cùng người lớn nữa, Tiểu Quỳ vừa dọn ra ngủ riêng thì đêm đó nhóc đã dọn đồ sang ngủ ở chiếc giường mà tỷ tỷ không dùng nữa.
“Ưm… Cháu vẫn cứ ngủ thêm một đêm nữa vậy, có lẽ đêm nay đệ ấy sẽ không khóc nữa.” Nhóc do dự từ chối.
Nhóc đã nói vậy rồi, Đồ lão hán cũng không miễn cưỡng, chỉ dặn: “Nếu tối nay con bị ồn không ngủ được, bảo phụ thân con bế sang ngủ với ta.”
“Vâng.”
Thế nhưng nhóc chịu đựng ba ngày trời, đệ đệ nhóc vẫn đêm nào cũng gào khóc, cuối cùng nhóc không chịu nổi nữa, ôm chăn nhỏ sang ngủ với tỷ tỷ.
“Đại nhi, ngủ với tỷ tỷ con nói không cừng sáng mai tỉnh dậy, miệng con sẽ ngậm ngón chân tỷ tỷ con đấy.” Đồ Đại Ngưu hù dọa đứa con ghét chân a gia mình hôi, hết lời khuyên nhủ: “Ngửi hôi vẫn hơn bị đạp.”
Nhưng Đồ Tiểu Ngư nhất định không nghe, Đồ Đại Ngưu đành phải tranh thủ thời gian chăm sóc tức phụ, dọn dẹp căn phòng trống ở hậu viện, thay ngói mới những chỗ dột mái, đêm đến tỉnh giấc thì chạy sang phòng bên cạnh, chỉnh lại đứa khuê nữ đang ngủ ngang dọc cho ngay ngắn.
Sáng hôm sau tỉnh dậy hỏi Tiểu Ngư: “Đêm qua ngủ ngon không?”
“Ngon ạ, một lần cũng không tỉnh giấc.”
Nhưng Đồ Đại Ngưu vẫn tranh thủ thời gian khử mùi ẩm mốc trong căn phòng trống, ngày nào cũng quét tường, mái nhà, đốt hai bó ngải cứu buộc vào sào hun khói khắp mọi ngóc ngách mấy lượt.
Quả nhiên, tối ngày thứ ba, Tiểu Ngư sau khi hồi phục cơn buồn ngủ đã bị tỷ tỷ đạp cho khóc ré, Đồ Đại Ngưu cầm nến dầu chạy sang phòng bên, chứng kiến cảnh Tiểu Ngư đang ngồi ôm miệng, Tiểu Quỳ thì ôm gót chân còn ngượng ngùng muốn vạch tay đệ đệ ra xem miệng của nhóc, nhưng bị Tiểu Ngư giận dỗi đẩy ra.
Tình hình lúc đó vừa nhìn qua đã hiểu ngay, Đồ Đại Ngưu không cần hỏi, chỉ vạch tay con ra xem miệng, may mắn thay, tỷ tỷ của nhóc đã giữ sức không làm rụng răng nhóc.
“Ngủ với a gia nửa đêm, mai con cũng ngủ một mình nhé?” Hắn hỏi.
“Vâng.” Nhóc ủ rũ gật đầu, vươn tay đòi bế.
Đồ Đại Ngưu bế cả người lẫn chăn xuống sân sau, nói với lão đầu bị tiếng khóc đánh thức: “Bị Tiểu Quỳ đạp trúng, tối nay ngủ với người, ngày mai thằng bé ngủ phòng trống bên cạnh.”
“Được.” Biết tôn tử ghét chân mình hôi, ông đẩy chăn gối vào sâu hơn, cam đoan: “Chỗ này chưa bị giẫm đạp, yên tâm ngủ đi.”
Đồ Đại Ngưu đặt nhóc xuống rồi quay lại nhìn khuê nữ mình, đứng ở cửa nói: “Ngủ đi, con cũng không cố ý đạp Tiểu Ngư, là vì thằng bé ngủ quá nông thôi.”
Đóng cửa rồi nhẹ nhàng trở về phòng, tiểu nhi tử thật sự là một tiểu yêu nghiệt, đói thì khóc, ị thì khóc, bị đánh thức cũng khóc, tiếng khóc vừa to vừa lâu, giống như có lý nhưng không nhường người, quả là một tên đòi nợ.
“Ngủ rồi à?” Hắn thò đầu nhìn kỹ, mắt đã nhắm nhưng vẫn còn thút thít.
“Chưa ngủ say hẳn.” Hứa Nghiên cũng nói khẽ.
Không còn cách nào khác, Đồ Đại Ngưu đành c** tr*n ngồi trên ghế đợi, đợi đến khi đứa nhỏ ngủ say mới kiễng chân bước qua Hứa Nghiên trèo vào giường ngủ.
Đồ lão hán cũng đợi đến khi đại tôn tử ngủ say mới nhắm mắt lại, giấu chặt chân trong chăn, khẽ khạc một cái, nói: “Khó tính vớ vẩn.”
Sau đó Đồ Tiểu Ngư ngủ một mình ở phòng bên cạnh a gia, ngoại trừ mấy đêm đầu tiên cần a gia ngồi bên giường đợi nhóc ngủ say rồi mới rời đi, sau đó quen rồi thì mọi thứ đều ổn. Cả Đồ gia, chỉ có Đồ Đại Ngưu và Hứa Nghiên vẫn còn chịu đựng, bị đứa tiểu nhi tử thiếu kiên nhẫn này hành hạ, một đêm giấc ngủ chia làm ba bốn lần, luyện thành công phu vừa đặt lưng là ngủ được.
Vậy nên Hứa Nghiên ban ngày cũng thường xuyên ngủ bù, việc quản thúc hai đứa lớn cũng lỏng lẻo hơn, Tiểu Quỳ và Tiểu Ngư ngoài ăn và ngủ, chỉ còn thiếu mỗi việc mọc rễ trên núi.
“Hai đứa ngày nào cũng lên núi chơi gì vậy? Bạn bè trong thôn đến tìm mấy lần rồi đấy.” Đồ Đại Ngưu vừa ăn cơm vừa hỏi hai tỷ đệ.
“Trên núi có nhiều trò chơi lắm, bọn con phát hiện tổ ong, còn đào giun cho gà mái ăn nữa.” Tiểu Quỳ không chút do dự trả lời.
“Chú ý một chút, đừng để bị ong đốt đấy.”
Đợi hai đứa trẻ về phòng ngủ, hắn vào phòng báo cáo với tức phụ: “Ta hỏi rồi, chúng lên núi đào giun cho gà ăn, nàng đừng lo lắng, Hoành Nghĩa đều ở trên núi, làm sao có chuyện gì được.”
“Con bé chắc chắn giấu chúng ta làm chuyện gì rồi, khuê nữ của chàng dạo này ngoan quá, không gây rắc rối ta lại thấy bất an.”
“Hê, cái này ta phải nói thay cho khuê nữ ta rồi, Tiểu Quỳ luôn rất ngoan ngoãn, đặc biệt là khi so sánh với đứa này.” Hắn nhếch cằm chỉ vào tiểu tử thối đang m*t ngón tay.
“Ta nhớ sáng nay con bé ra ngoài mặc đôi giày thêu màu xanh lam, vừa nãy ta thấy chân con bé mang giày màu vàng, trên đó còn dính nước bẩn màu đen.” Hứa Nghiên vẫn không yên tâm, nói với hắn: “Chiều nay đợi hai đứa nó lên núi rồi, chàng lén đi theo nhìn xem sao.”
“Có đến mức đó không? Nàng xem khuê nữ nhi tử của nàng như kẻ trộm vậy?”
“Chàng vẫn nên đi xem đi, trên núi ít người cây cối nhiều, một đám trẻ con lại không hiểu chuyện, đừng gây họa.” Hứa Nghiên nhìn chằm chằm hắn, cho đến khi hắn gật đầu mới thu chân để hắn lên giường ngủ.
Nửa buổi chiều, Đồ Đại Ngưu đi trên đường lên núi, trong lòng vẫn lẩm bẩm Hứa Nghiên quản con cái quá chặt, nghĩ đến hồi nhỏ của mình, nào có ngủ trưa, giữa trưa còn ngâm mình trong ao, từ thôn mình chạy sang thôn khác, trời chưa tối liền không về nhà.
“Chỉ cần Tiểu Quỳ và Tiểu Ngư không quá đáng, ta sẽ coi như không thấy.” Hắn nghĩ vậy.
Nhưng lên đến núi, đã nhìn thấy chuồng lợn mà vẫn chưa thấy người, vỗ vỗ con chó chạy đến đón, nghe thấy tiếng lợn ủn ỉn trầm đục trong chuồng, còn tưởng là lợn bị rắn cắn, bước nhanh vào trong, kiểm tra từng chuồng, đi đến chuồng thứ năm thì thấy góc chuồng bị năm đứa trẻ vây quanh, dưới chân Tiểu Ngư lộ ra hai cái chân lợn.
“Mấy đứa đang làm gì vậy!” Hắn nhảy vào chuồng lợn hỏi bọn nhỏ.
“Mấy đứa đang làm gì vậy? Đè lợn xuống là muốn làm gì? Giết lợn ăn thịt hả?” Hắn vớt mấy đứa trẻ ra, đá con lợn đang tức giận muốn húc người đi, hỏi Tiểu Quỳ: “Đây là việc con nói với ta là đào giun à? Hả?”