Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Chương 165

Không còn cách nào với Tiểu Quỳ, chỉ đành mặc bé, nhưng sau bữa ăn, khi bé tắm rửa, Hứa Nghiên ngồi một bên hỏi bé: “Con và đệ đệ lên núi chơi gì mà con hôi hám vậy? Đệ đệ con thì không có mùi gì cả.”

Vấn đề này Tiểu Quỳ đối đáp trôi chảy, cũng không sợ bị lộ, nhưng vẫn có chút chột dạ, múc nước tưới lên mặt, mượn tiếng tí tách của nước để che đi sự không tự nhiên trong giọng nói: “Chúng con chơi trốn tìm trên núi, con trốn trong chuồng lợn mà họ không tìm thấy con.”

“Con là một cô nương mà Tiểu Quỳ!” Hứa Nghiên bất đắc dĩ, nói với bé: “Con đã bảy tuổi rồi, đã là một tiểu cô nương ngủ riêng một phòng rồi, có thể ra dáng con gái một chút được không? Ngay cả con trai còn chê chuồng lợn bẩn, không muốn vào, vậy mà con lại chui vào được.”

Nghe bên trong không có tiếng động, nàng biết ngay nha đầu này lại muốn giở trò mà lấp l**m cho qua, nàng nhấc chân đá đá thùng gỗ, hỏi: “Không phải con cứ thấy hố phân là bịt mũi bỏ đi sao? Sao bây giờ lại không chê phân lợn, nước tiểu lợn ghê tởm nữa?”

“Lúc đó con chỉ không muốn đệ đệ tìm thấy con thôi.” Bé ấp úng nói.

Hứa Nghiên nghe vậy tưởng bé đang dỗi nên cũng không nói thêm gì, chỉ dặn dò: “Chơi đùa thì được, nhưng phải biết chừng mực, đừng có chui vào chuồng lợn nữa, đi cùng mấy đứa con trai trong thôn cắt cỏ hay bắt tôm thì phải có mấy đứa con gái khác đi cùng, nếu họ xuống đập tắm hay đi tiểu nơi hoang vắng, con phải đi thật xa.”

“Biết rồi, khi có con gái ở đó, họ đều không nhắc đến chuyện tắm rửa hay đi tiểu đâu, họ đều nhớ những lời người nói.” Đồ Tiểu Quỳ giải thích.

“Vậy thì tốt”, nàng chống eo đứng dậy, nói với nha đầu đang ngồi trong thùng gỗ vỗ nước: “Tắm sạch rồi thì dậy mặc quần áo đi, phụ thân con còn đang đợi bên ngoài để đổ nước tắm cho con kia.”

Hai đứa trẻ vào nhà ngủ trưa, Hứa Nghiên đi lại trong nhà để tiêu cơm, mở tất cả tủ và ngăn kéo ra xem, nói với nam nhân vừa vào nhà: “Mấy món ăn vặt trong nhà đã ăn gần hết rồi, ngày mai chàng đưa nhi tử khuê nữ ra trấn một chuyến, mua thêm ít bánh ngọt mà chúng thích để trong nhà, kẻo Tiểu Quỳ đói như sói, giẫm phải phân gà cũng phải lau chùi mất nửa ngày, vậy mà hôm nay lại mặc quần áo bẩn ăn hết hai bát cơm.”

Nàng đặt những gói giấy dầu còn vụn bánh lên bàn, từ ngăn kéo bàn trang điểm lại lôi ra nửa gói mật giác, không biết từ bao giờ mà đường đã tan chảy, nàng lấy một miếng cắn một góc, ngọt đến phát ngán, nửa miếng còn lại nhét vào miệng nam nhân, nói: “Đừng mua mấy thứ này nữa, ngọt quá, lại không rẻ.”

“Được.” Đồ Đại Ngưu nhíu mày nhai đồ vật dính răng, nói: “Để lão đầu dắt hai đứa đi chợ, ta ở nhà trông nàng, nói không chừng ngày mai nàng sẽ sinh.”

Quả nhiên bị hắn nói trúng, sáng hôm sau Hứa Nghiên tỉnh giấc vì đau đớn, nhưng nàng không hé răng, cứ nằm trên giường ngủ chập chờn cho đến khi Đồ Đại Ngưu dậy nấu bữa sáng. Nàng cũng theo dậy sửa soạn xong xuôi, lặng lẽ ăn xong bữa sáng, thấy hai đứa trẻ chạy ra ngoài, nàng nói với lão đầu: “Phụ thân, người hãy đưa Tiểu Quỳ và Tiểu Ngư đi dạo nhiều vòng ở trấn, gần trưa hãy quay về, con sắp sinh rồi.”

“Sắp sinh rồi?!” Đồ lão hán kinh hãi kêu lớn: “Đại Ngưu, Đại Ngưu? Mẫu thân của Tiểu Quỳ sắp sinh rồi.”

“Vâng, người đưa hai đứa trẻ ra ngoài chơi thêm một lát nữa, lần trước con sinh Tiểu Ngư đã khiến Tiểu Quỳ sợ hãi.” Hứa Nghiên được Đồ Đại Ngưu chạy tới đỡ, vẫn không quên tiếp tục dặn dò lão đầu.

“Được được, trưa ta sẽ đưa hai đứa trẻ về.” Đồ lão hán cũng biết mình ở trong nhà không giúp được gì, đành chiều ý nhi tức dẫn tôn tử tôn nữ đi.

Bốn người trong nhà trước sau ra cửa, đợi đến khi Đồ Đại Ngưu tìm bà đỡ về, Hứa Nghiên đã vỡ ối nằm trên giường, còn một thời gian nữa mới sinh, hắn rửa nồi đun nước, múc vào chậu gỗ sạch đưa vào trong, khi tiếng kêu thấp và tiếng thở dồn nén của Hứa Nghiên từ trong nhà truyền ra, cánh cửa phòng ngủ đã bị khóa chặt từ bên trong.

Nàng đã sinh đứa thứ ba, Đồ Đại Ngưu vẫn lo lắng đến toát mồ hôi, hắn hàng năm đỡ đẻ cho lợn, biết rằng nếu đứa bé thò chân ra trước, cánh tay có thể bị kẹt khiến đầu không ra được, năm nay một con lợn nái lần đầu mang thai đã sinh ra bảy con lợn con, năm con đều bị ngạt chết, con lợn nái sau nửa tháng hồi phục vẫn không thể bằng những con lợn nái khác.

“Đầu ra trước phải không?” Nghe tiếng kêu khản đặc trong nhà, hắn dựa vào song cửa sổ hỏi bà đỡ bên trong.

“Ừ, đã thấy đầu rồi.” Giọng bà đỡ rất điềm tĩnh, trả lời lời của nam nhân bên ngoài, rồi không vội vàng an ủi Hứa Nghiên: “Đừng lo, ngươi đã là đứa thứ ba, sinh dễ thôi, sẽ không có chuyện gì đâu, ta đang nhìn đây.”

Mà trong lúc đó, Tiểu Quỳ đang mua bánh ở trấn, vỗ bụng a gia, kêu: “A gia, trả tiền đi, người đang nghĩ gì vậy?”

“Ồ, trả tiền à, bao nhiêu tiền?” Ông giật mình hỏi tiểu nhị.

“Bốn trăm năm mươi hai văn.”

“Lấy thêm một gói đường đỏ.”

“Không cần lấy đâu,” Tiểu Quỳ vẫy tay với người bán, nói với a gia: “Cháu đã mua rồi, hai gói lớn, một gói cho mẫu thân, một gói cho biểu tẩu.”

“Nha đầu ngoan.” Đồ lão hán ngoan ngoãn trả tiền.

Ra khỏi cửa hàng, ông ngẩng đầu nhìn trời, kéo dây cương bò đi khắp phố, cửa hàng nào cũng dẫn hai đứa trẻ vào dạo một vòng, Tiểu Ngư mua được cung mới, lồng dế, Tiểu Quỳ mua được quạt tròn thêu chim khách, một bó dây buộc tóc đỏ trên sạp hàng, Đồ lão hán đi theo sau trả tiền, không một lời ngăn cản.

Đi từ đầu phố đến cuối phố, hai đứa trẻ vừa nhai bánh rán vừa hỏi: “A gia, người còn muốn mua gì nữa vậy? Mặt trời đã lên cao, nóng quá ạ.”

Đồ lão hán vẫn nhìn chằm chằm mặt trời trên trời, ước chừng thời gian đã gần đủ, ông vẫy tay bảo hai đứa trẻ lên xe bò, nói: “Đi mua vài cái móng giò ở sạp thịt lợn rồi về nhà.”

“Còn phải mua sườn nữa.” Tiểu Ngư bổ sung.

“Mua, muốn ăn thì mua.”

Khi đến quầy thịt để chặt chân giò, ông thấy trong thùng còn có gan lợn, ông ngồi xuống vớt gan lợn lên xem, ném lên thớt chặt thịt nói: “Mấy cái gan lợn này ta cũng muốn.”

Người bán thịt là người đã mua lợn của Đồ gia hồi tháng Chạp, hắn khó xử nói: “Lão thúc, gan lợn này sáng nay có người đặt rồi, hay là nhường cho thúc một cái? Trời nóng thế này, mua nhiều ăn không hết sẽ có mùi.”

“Được, một cái thì một cái, cứ cách hai ngày ngươi để dành cho ta hai cái chân giò và một cái gan lợn, tức phụ Đại Ngưu sắp ở cữ, phải ăn đồ ngon bồi bổ.”

“Ôi chao, lại thêm con nữa sao? Vậy thì cái gan lợn và chân giò này ta không thể lấy tiền được, thúc cứ mang về ăn đi, ta cũng muốn được lây chút niềm vui.” Hắn ta loảng xoảng vài tiếng chặt đứt chân giò, gói tất cả vào giấy dầu rồi ném lên xe bò, từ chối những đồng tiền trong tay Đồ lão hán, nói: “Bọn ta cũng không thiếu chút tiền này, chỉ muốn được lây chút niềm vui, lần sau thúc đến mua thịt ta chắc chắn vẫn sẽ lấy tiền.”

“Vậ được, ta không khách khí đâu.” Đồ lão hán lại nhét tiền vào trong lòng.

Ra khỏi trấn rồi, Tiểu Ngư mới làu bàu nói: “A gia, người không mua sườn cho cháu.”

“Hả?” Ông suy nghĩ kỹ lại, quả thật đã quên mất, đành nói: “Ngày mốt đến mua, lần sau đi chợ nhất định sẽ mua về cho cháu, chúng ta về nhà trước đã, mẫu thân của cháu đang sinh đệ đệ, bây giờ có lẽ đã sinh ra rồi.”

“Vậy thì chúng ta về trước, cháu không vội ăn sườn đâu.” Đồ Tiểu Ngư nghe nói mẫu thân đang sinh đệ đệ trong lòng có chút hoảng sợ, nhìn nụ cười trên mặt a gia mà không vui nổi, nắm tay tỷ tỷ hỏi: “Mẫu thân không sao chứ, ta muốn ở nhà với mẫu thân, không muốn đi chợ nữa.”

“Chắc chắn không sao, khi mẫu thân sinh đệ cũng đâu có sao đâu, ta đã nhìn thấy đệ sinh ra rồi mà.” Tiểu Quỳ ôm Tiểu Ngư nói với nhóc, thực ra ký ức của bé đã mờ nhạt, chỉ nhớ khi Tiểu Ngư sinh ra thì xấu xí vô cùng, nhưng xấu đến mức nào bé lại không nhớ rõ, chỉ nhớ màn đêm đen kịt, và tiếng kêu đau đớn của mẫu thân mình.

Con bò đen chịu mấy roi quất, ba người cuối cùng cũng về đến nhà, không cần người bồng, Tiểu Quỳ và Tiểu Ngư tự ý nhảy xuống xe chạy ào vào nhà, bánh kẹo, cung tên gì đó đều vứt lại trên xe bò.

Đồ Đại Ngưu bê chậu nước ngải cứu đã ấm ra ngoài, vừa vặn đụng phải hai đứa trẻ, hắn mừng rỡ nói: “Hai đứa đã làm ca ca tỷ tỷ rồi, mau vào nhà xem đi.”

Hắn đặt chậu nước xuống đất, dẫn hai tỷ đệ Tiểu Quỳ vào nhà, nói với chúng: “Đừng nói lớn tiếng, đệ đệ là đứa lớn giọng, vừa mới ngủ đó.”

Hứa Nghiên nghe động tĩnh mở mắt ra, cười bảo hai đứa trẻ đứng cạnh giường nhìn đứa bé nhăn nheo, vén tã đã bọc kín háng, “Này, là một đệ đệ đó, chỉ hai năm nữa là lại có thể cùng hai đứa đuổi gà đuổi vịt làm chuyện xấu rồi.”

Thấy mẫu thân vẫn bình an vô sự, lòng Tiểu Quỳ và Tiểu Ngư vốn đang hoảng loạn nay đã bình tĩnh lại, nhìn đứa bé sơ sinh tóc ướt dính chặt vào đầu, toàn thân nhăn nheo trước mặt, không nhịn được mà tỏ vẻ ghét bỏ, bĩu môi nói: “Xấu quá.”

Tiểu Quỳ lại nhìn Tiểu Ngư, đê ấy ở trong ấn tượng cuối cùng của bé cũng là một bộ dáng xấu xí rồi.

Hứa Nghiên và Đồ Đại Ngưu cũng không phản bác, ba đứa trẻ khi sinh ra đều xấu xí, hai người đã quen, chỉ là lời nói xấu từ bọn họ chuyển sang tỷ đệ Tiểu Quỳ mà thôi.

“Mẫu thân, con mua đường đỏ cho người rồi, đường đỏ trong nhà đã uống hết, bây giờ người có uống không? Con đi nấu nước đường cho người.” Tiểu Quỳ nhìn đôi môi tái nhợt bong tróc của mẫu thân nói.

“Cảm ơn khuê nữ của ta, để phụ thân con đi nấu nước đường, con còn nhỏ.”

“Đi đi, ra ngoài hết đi, mẫu thân con muốn ngủ.” Đồ Đại Ngưu kẹp hai đứa trẻ ra ngoài, không cho Hứa Nghiên cố gắng nói chuyện nữa, ra ngoài thấy lão đầu đang đứng canh ở cửa, hắn tiện tay đóng cửa lại, nói: “Tiểu tử thối này tiếng la lớn, khóc lên thì không sao đâu, đợi nó tự mình ngủ dậy rồi hãy ẵm ra cho người xem.”

“Được thôi, lúc nào xem cũng được, bây giờ ta đi nấu cơm, mẫu thân của Tiểu Quỳ có muốn ăn gì không? Ta đã mua gan lợn và chân giò, ôi chao, quên mua cá diếc và đậu phụ mất rồi.” Ông sốt ruột vỗ đùi.

“Để hôm khác mua, bây giờ con đi nấu cho nàng ấy một bát nước đường trứng gà trước, người cứ làm cơm cho chúng ta ăn đi.” Đồ Đại Ngưu vỗ vỗ hai đứa trẻ bảo chúng ra ngoài chơi, khi nào đến bữa ăn thì quay lại.

Tiểu Quỳ xách gói đường đỏ cùng Tiểu Ngư lên núi, gặp người trên núi thì gọi: “Biểu ca, biểu tẩu, mẫu thân ta lại sinh cho ta một đệ đệ nữa đấy.”

“Ừ, chỉ là hơi xấu một chút thôi.” Tiểu Ngư dối lòng mình mà nói.

“Tin vui mà!” Hứa Hoành Nghĩa xách cuốc nói: “Không thể xấu được, lão tam nhà đệ ngay cả khi giống phụ thân đệ thì cũng không thể gọi là xấu, chỉ cần có chút gì đó giống người Hứa gia chúng ta thì đều coi là tuấn tú.”

Xuân Miêu nghe lời hắn ta thì buồn nôn, khạc nhổ vào hắn ta: “May mà chúng ta không nuôi bò, nếu không sẽ bị lão thiên tiên chàng thổi lên trời mất.”

“Này này này, có trẻ con ở đây, nói năng chú ý một chút.” Hoành Nghĩa nháy mắt với nàng ta, nhận được một tiếng “phi”.

“Biểu tẩu, đây là đường đỏ ta mua cho tẩu, tẩu mang thai phải uống cái này.” Tiểu Quỳ xem hai người đấu võ mồm xong, đưa đường đỏ vào tay biểu tẩu.

“Cảm ơn Tiểu Quỳ, ta cảm thấy ta không công mà có được một khuê nữ, thật là chu đáo.” Xuân Miêu nhận lấy, sống ở đây không công nhận được không ít đồ của nhà tiểu cô, nếu từ chối nữa thì có vẻ giả dối, những thứ nhà mình có tiểu cô cũng không thèm, chỉ có thể toàn tâm toàn ý giúp họ lo liệu mọi chuyện trên núi.

“Tên đã đổi chưa? Hay vẫn gọi là Thanh Hòe như trước?” Xuân Miêu hỏi Tiểu Quỳ.

“Thanh Hòe chứ, đã đặt từ lâu rồi.” Bé sờ bụng biểu tẩu, nói: “Đáng tiếc không phải là một muội muội, ta thấy Thanh Tảo mới là vui nhất.”

Bình Luận (0)
Comment