Ngày hai mươi tháng Chạp, tiểu học đường ba người của Đồ gia nghỉ lễ, giữa trưa ba tổ tôn của Hàng gia ở lại ăn món cá chuối hầm đậu phụ dưa chua, Hứa Nghiên còn nghĩ đến sang năm ra Giêng mới gặp lại, vậy mà ngày hôm sau, Hàng Thành Văn đã kéo nửa xe quà Tết cùng hai nha đầu tới.
Người lớn nói chuyện, ba đứa trẻ lớn bé không đồng đều chui vào hậu viện sưởi ấm, trong căn nhà chứa cỏ khô ở hậu viện có một cái hố lửa, ngày thường nghỉ ngơi thì tụ lại sởi ấm, Đồ lão hán và Hàng lão đầu lại đi nướng đậu phộng, khoai lang, và vùi trứng cho lũ trẻ, Hứa Nghiên định đi xem chừng, kẻo lũ trẻ chơi quá đà lại đốt cháy cỏ khô.
“Tân Cừ, con trông hai muội muội, đừng gây họa đấy.” Lại gọi Hứa Nghiên lại: “Đệ muội, muội cũng đừng đi, có việc cần nói với muội, liên quan đến muội, muội cũng nghe nào.”
Thấy mọi người đã ngồi xuống, Hàng Thành Văn không quanh co, mở lời nói: “Là chuyện của Trần bà tử, Cố Thanh bận không dứt ra được, nên nhờ ta nói với các ngươi, bà ta đã chết rồi.”
“Trần bà tử chết rồi?” Đồ Đại Ngưu lặp lại. Hắn đã chạy đi chạy lại mấy lần, vì Trần lão đầu cãi cọ, sợ tiếng xấu ăn trộm đứa trẻ, ậm ừ không chịu thừa nhận Trần bà tử trộm con người khác, nhưng lại không muốn đắc tội với Phương gia, mặc dù ngoại sanh của Trần bà tử đã bàn bạc với ông ta là Phương gia sẽ bỏ tiền chuộc Trần bà tử ra, ông ta vẫn không chịu đón người về nhà, thời gian kéo dài quá lâu, ngoại sanh của Trần bà tử tức giận quay về trở về huyện, hắn ta cũng không muốn đưa người lão cô nửa điên nửa khờ về Phương gia, lại còn vì trộm con mà vào đại lao. Hai bên đều không vui, sự việc bị đình trệ, Trần bà tử đành phải ở trong đại lao mấy tháng.
Với kết quả này, Đồ Đại Ngưu và Hứa Nghiên đều rất hài lòng, vẫn mong đại ca của Trần bà tử cũng giống như nhi tử của ông ta, coi trọng thể diện và lợi ích, để Trần bà tử cứ mãi ở trong đại lao, bây giờ sao lại đột ngột chết rồi?
“Đúng vậy, đã chết, chết trong đại lao, còn là tự mình đâm đầu vào cửa lao mà chết.” Thấy hai phu thê đều ngạc nhiên, Hàng Thành Văn cười một tiếng rồi nói tiếp: “Ta nghe Cố Thanh nói, hôm tuyết rơi, Trần lão đầu mang áo bông vào trong nhà lao, thấy bộ dạng bẩn thỉu của bà tử liền mắng vài câu, đại khái là ngay cả mẫu gia của bà ta cũng ghét bỏ bộ dạng quỷ quái này, đừng hòng quay về Trần gia nữa, một con nửa cái cũng chẳng có, ở trong lao dù sao cũng có người đưa cơm ba bữa mỗi ngày, sau đó bà tử kia gào lên hai tiếng, rồi ngay trước mặt ông ta đâm đầu vào cửa lao mà chết, làm cho lão tiểu tử đó sợ đến mức tè ra quần.”
Nói đến câu cuối, hắn ta vừa quạt tay vừa mím môi cười.
“Không phải điên rồi sao? Vẫn còn nghe hiểu được lời Trần lão đầu nói gì ư?” Hứa Nghiên hỏi.
Đồ lão hán gật đầu: “Bà ta điên chứ có phải ngốc đâu, đương nhiên nghe hiểu được lời nói, hơn nữa bà ta không từ nhỏ đã điên, lúc tỉnh ngủ có lẽ vẫn còn khá tỉnh táo.”
Trong nhà chính trở nên yên tĩnh, ba người Đồ gia đang tiêu hóa tin tức này, một kết quả ngoài dự đoán, điều họ nghĩ nghiêm trọng nhất ban đầu cũng chỉ là Trần bà tử quay về Trần gia tiếp tục bị giam cầm.
Đồ lão hán hô to một tiếng: “Việc tốt! Bà ta chết rồi, lão tử cũng không lo bà ta lại ra ngoài giở trò xấu nữa, đại chất tử, ở lại ăn cơm trưa đi, lão đầu ta sẽ vào bếp.”
“Được, hôm qua phụ thân ta về cứ nói cá của lão thúc làm ngon lắm, hôm nay ta liền mặt dày đến đây.” Hắn ta chuyển chủ đề sang mục đích chính của mình, chỉ vào đồ vật trên xe nói: “Lão thúc, ta cũng mang đến hai con cá chuối lớn, cùng những thứ khác, ta đây là nhờ phúc của Hứa phu tử, mặt dày mang lễ vật ta tặng đến để ăn chực.”
“Ối chà, tặng cho nhà ta sao? Vậy còn không mau mang xuống, đừng để tên tinh ranh này kéo về nữa.” Đồ Đại Ngưu kẹp cổ Hàng Thành Văn, tay kia nhẹ nhàng xoa hai má của hắn ta, “Tiểu tử tốt, cuối cùng ngươi cũng hiểu chuyện rồi, biết tặng quà Tết chúc Tết rồi.”
“Cút!” Hàng Thành Văn bị hắn làm cho ghê tởm không thôi, đánh rơi tay hắn, gỡ tay đang ôm cổ mình ra rồi nhảy lên, đá hắn hai cái, xoa xoa vai, rùng mình vì kinh tởm.
Quay đầu nói với nữ nhân đang cười xem kịch vui: “Hứa phu tử công lực thâm hậu, đã biến gã nam nhân thô lỗ thành nữ nhân rồi.”
Hứa Nghiên kinh ngạc nhìn hắn ta: “Ta cứ tưởng là học theo mấy huynh ấy chứ, ta gả vào thì chàng ấy đã có cái giọng điệu này rồi, hỏi phụ thân, phụ thân nói khi chàng ấy chưa giao du với mấy huynh còn dám giết lợn, chơi cùng mấy huynh rồi thì chỉ dám giúp kéo chân sau con lợn thôi.”
Hàng Thành Văn: “…”
Hàng Thành Văn thua, phu thê người ta cùng ra trận lại còn thêm một lão phụ thân, lại còn đang ở nhà người ta, hắn ta thức thời chuyển đề tài, bước ra ngoài mang đồ vật trên xe vào nhà, “Hứa phu tử, đây là quà Tết nhà ta tặng muội, muội đã vất vả nửa năm dạy dỗ cô nương nhà ta đọc sách học chữ, đại ca của ta không có ở nhà, nên do ta đưa hai tỷ muội đến trước chúc tết với muội.” Hắn ta kéo dài giọng ở chữ “muội”, còn liếc nhìn Đồ Đại Ngưu một cái, có ý cười trên nỗi đau của người khác.
“Nhà mấy huynh khách sáo quá, ta là có thu tiền học phí, cũng là cầm tiền làm việc, đương nhiên phải tận tâm, đâu cần phải tốn kém như vậy.”
“Không tốn kém, là lễ vật tới lui buôn bán,” Nói đùa một câu, hùa theo lời “cầm tiền làm việc” của nàng, “Ba người nhà ta đã ăn không ít bữa cơm ở nhà muội, ta đến đây để đánh tiếng một chút, năm sau ba tổ tôn bọn họ còn có thể mặt dày tiếp tục ăn chực.”
Vừa nói đùa vừa dỡ hết đồ xuống, có cá, có thịt, có kẹo bánh, còn có một bánh trà.
Buổi trưa, mọi người quây quần quanh cái bếp lò đất nhỏ ăn lẩu sườn lợn muối, trên lò còn bắc một nồi canh gà, ném rau xanh vào nhúng một lát rồi gắp ra cho vào miệng, “Ngon quá!”
**
Ngày hai mươi lăm tháng Chạp, lợn trưởng thành trong nhà đã được bán hết, chỉ còn lại lợn nái đang mang thai và ba con lợn đực mua từ những người nuôi lợn khác làm lợn giống, nấu xong thức ăn cho lợn, khóa chó trong nhà, Đồ Đại Ngưu đánh xe đưa cả nhà già trẻ lớn bé lên trấn mua đồ Tết, quần áo cho năm mới Hứa Nghiên đã làm xong, lần này chủ yếu là đi dạo, xem có thứ gì mới lạ khác không, vào dịp cuối năm thỉnh thoảng có thương nhân từ nơi khác đi qua.
Chỉ nhìn những chiếc xe bò, xe lừa trên đường cũng đủ thấy không khí náo nhiệt của ngày Tết, một chiếc xe bò chất đầy người, chen chúc vào nhau để sưởi ấm, gió lạnh thổi tới khiến mọi người rụt cổ lại, nhưng vẫn vui vẻ cười nói, gặp người quen trên đường cũng lớn tiếng gọi: “Đi chợ à? Đồ Tết mua sắm thế nào rồi? Đủ cả chưa?”
So với những chiếc xe bò trên đường, xe bò của Đồ gia có vẻ trống trải hơn nhiều, Đồ lão hán ban đầu định buộc thỏ lại cho vào giỏ mang lên trấn bán, nhưng không thắng được tôn nữ của mình, con bé bám vào chuồng lợn không cho bán thỏ, bé đã cho thỏ ăn vài nắm cỏ liền coi thỏ là của mình, lời mẫu thân nói cũng không có tác dụng, nói gấp thì liền khóc, Đồ lão hán thấy vậy vội vàng nói không bán nữa, cứ nuôi trong nhà cái đã.
Hứa Nghiên chỉ chỉ đầu ngón tay vào trán con bé, vặn nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn của con bé nói: “Năm sau thỏ sẽ sinh rất nhiều thỏ con, nhà không nuôi nổi đâu, con phải đi cắt cỏ cho chúng ăn, đến lúc đó con đừng có khóc lóc đòi a gia bán thỏ đi đấy.”
Con bé mím môi không nói gì, Đồ Đại Ngưu ở phía trước nghe thấy cười vui vẻ, haizz, cô nương của ta cũng không ngốc mà, biết chút cỏ cắt về đó không đủ nuôi mấy con thỏ, không bị k*ch th*ch.