Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Chương 109

Không có cách nào với Đồ Tiểu Quỳ cả, đánh thì con bé thấy tủi thân, mắng thì con bé lại không hiểu thấu, Hứa Nghiên liếc thấy nam nhân đang lề mề trong phòng bếp, bèn khịt mũi một tiếng, chậc, sợ khuê nữ của hắn bị đánh vậy đó mà.

“Đêm qua con suýt chút nữa làm vỡ đầu, cũng dọa cho ta toát cả mồ hôi, ta sẽ chẳng đánh con nữa đâu, từ hôm nay trở đi, ta cùng con ra ngoài nhổ cỏ cho thỏ, ta xách giỏ còn con đi nhổ.” Hứa Nghiên dùng ngón tay chọc nhẹ vào chóp mũi Đồ Tiểu Quỳ, thầm nghĩ: Ta không tin con ngày ngày phải ra ngoài đi bộ, còn sức mà nhảy nhót khắp nơi được nữa.

Chẳng bao lâu sau, hai tỷ muội Hàng gia đến, kéo Tiểu Quỳ, rõ ràng là vừa bị răn dạy, đi vào trong nhà, cánh cổng trúc đang mở ra, tiểu nha đầu tháo giày bước vào, cũng không còn ồn ào líu lo như trước nữa.

Căn phòng dùng để dạy học này bị hàng rào trúc chia làm hai nửa, phía trước là ba chiếc bàn dùng để học, phía sau bị rào chắn lại là nơi Đồ Tiểu Quỳ hoạt động, bên trong trải chiếu trúc, trên chiếu trúc trải chăn cũ, trên chăn cũ bày đầy đồ chơi của Đồ Tiểu Quỳ: quả bóng đan bằng trúc, quả cầu lông làm bằng lông gà, chiếc ná cao su mà a gia của bé làm cho, hai chiếc chuông nhỏ mà hai tỷ tỷ tặng bé… Góc tường còn mới đặt thêm một chiếc chăn bông, dùng để đắp cho Đồ Tiểu Quỳ khi bé ngủ thiếp đi.

Khi muốn ở bên mẫu thân thì bé cứ ở trong đó ngắm nhìn, nếu không muốn ở trong nhà nữa thì nói với mẫu thân một tiếng là ra hậu viện nói chuyện với phụ thân, hoặc có thể ra tiền viện nghịch ngợm lung tung, chơi mệt rồi thì vào trong, tháo giày, kéo chăn, ngủ trong tiếng đọc sách ngâm nga, trầm bổng của ba người.

Vừa bị trách mắng, nhìn mẫu thân của mình thì có chút không được tự nhiên, vốn định đi hậu viện lại bị kéo vào, liền thả mình ngồi thẫn thờ ở bên trong, nhẹ tay nhẹ chân đặt chiếc chuông nhỏ xuống đất, tránh để nó kêu lên lại bị lườm thêm lần nữa.

Hứa Nghiên thấy con bé thành thật như vậy cũng không quản con bé, sau hai khắc thì để hai đứa trẻ tự luyện chữ, nàng thảnh thơi đi dạo ra phía sau, liền thấy hàng rào trúc do Đồ Đại Ngưu đan đã bị cắm một vòng lông gà, vật nhỏ kia còn quay lưng lại, chổng mông tiếp tục nhổ lông gà trên quả cầu lông để nhét vào khe.

Nàng cũng hết cách rồi, đứa bé này mau quên mà tâm cũng lớn, liền không quấy rầy để con bé tự mình dỗ mình chơi, lặng lẽ xoay người rời đi.

Hứa Nghiên để ý thời gian, còn chưa đến một canh giờ, tiểu nha đầu đã trở thành người không có chuyện gì, lại bắt đầu cười hì hì trước mặt nàng, còn tranh thủ lúc nghỉ ngơi kéo hai tỷ tỷ đi xem hàng rào cắm một vòng lông gà, Tân Cừ còn cẩn thận lén nhìn sắc mặt của nàng, Tân Như đã lớn tiếng quát một tiếng cởi giày trèo vào, có cửa mà lười mở.

Ba nha đầu chơi trong phòng, Hứa Nghiên đi ra ngồi ở cửa trêu chọc chó, tránh việc lũ trẻ không thoải mái, nha đầu Tân Cừ có tính cách đoan trang, có chút cố kỵ thân phận phu tử của mình.

Bên ngoài có chút lạnh, nàng dắt chó đi về phía hậu viện, Đồ Đại Ngưu đang chất cỏ khô, thời tiết này không biết chừng nào sẽ mưa xuống hoặc tuyết rơi, nên số cỏ khô trước kia được bó sơ sài thành từng bó hay nhét trong sọt, đều phải chuyển vào trong nhà.

Từ đống khoai lang nhỏ chất sau cửa, nàng chọn vài củ có kích cỡ đồng đều, rồi đi đến bếp lò nấu thức ăn cho lợn, bới tro tàn còn mang theo tàn lửa ra, vùi khoai lang vào trong đó, khoai lang nhỏ chín nhanh, đến giờ nghỉ tiếp theo là có thể bới ra ăn được rồi.

Nàng xoa đầu con chó lông vàng đang mừng rỡ vẫy đuôi phía sau, nó cũng không thấy lạnh, còn há to miệng thở hắt ra hơi lạnh, “Có phần của mi đấy, năm nào cũng có khoai mà ba huynh đệ bọn mi bay vẫn chưa ăn đủ, khoai nấu chín cho lợn ăn cũng ăn, khoai nướng cũng ăn, cháo loãng thêm khoai cũng thích ăn.”

Con chó này thật sự dễ nuôi, lúc mới mua về cho nó gặm xương, lão đầu còn lo lắng sẽ làm nó quen thói kén ăn sau này không chịu ăn cơm đàng hoàng, nhưng kể từ khi nếm được khoai lang, nó ăn khoai ba bữa một ngày cũng không thấy ngán, bụng còn căng tròn vo.

Trở lại tiền viện rồi vào trong phòng, nàng vỗ vỗ mặt bàn, nói: “Hết giờ rồi, nên học bài thôi.”

Ba đứa trẻ đều mở hàng rào rồi xỏ giày vào, hai đứa lớn đi về phía bàn, Đồ Tiểu Quỳ trực tiếp lỉnh ra ngoài cửa, còn cười hì hì vẫy tay: “Mẫu thân, con đi chơi với phụ thân đây.”

“Hiếm có nhỉ.” Hứa Nghiên hừ lạnh.

Nhìn con bé xách đôi chân nhỏ mũm mĩm đá đất vỡ đi về phía hậu viện, Hứa Nghiên cười cười, nha đầu ranh mãnh, ngày thường còn nghĩ con bé tính cách giống phụ thân nên không chịu thiệt, đây đâu chỉ là không chịu thiệt? Sau này nếu cãi nhau với người khác, người ta tức đến nửa sống nửa chết, còn con bé ăn xong bữa cơm lại có thể cười tủm tỉm đi tìm người ta mà tán gẫu.

Đến buổi chiều, Hứa Nghiên nói được làm được, xách một cái sọt trúc nhỏ kéo con bé ra khỏi cửa, còn nhét vào tay con bé một mảnh trúc đã được mài nhẵn không bị cứa tay.

Thấy sắp ra khỏi thôn, Đồ Tiểu Quỳ nắm tay mẫu thân của mình quay đầu nhìn lại, hỏi: “Mẫu thân, đi đâu vậy?”

“Đi cắt cỏ cho thỏ, lời ta nói với con buổi sáng, con cho chó ăn rồi sao?”

“Ồ.” Bé đã quên mất.

“Khẩu phần ăn của thỏ trong ba ngày này giao cho con đó, lần sau nếu còn tự mình té ngã bị thương, con có khóc cũng phải đến cắt cỏ cho thỏ ăn.”

“Vâng.”

Lần đầu tiên giúp gia đình làm việc, Đồ Tiểu Quỳ còn khá là kích động, nắm mảnh trúc nhỏ chổng mông lên tìm kiếm trong đám cỏ khô những cọng cỏ còn mọc lá xanh, Hứa Nghiên ngoài việc nói cho con bé biết thỏ ăn loại cỏ nào ra, sau đó không nói thêm lời nào nữa, con bé đi đâu thì tự mình xách giỏ theo đến đó, nếu con bé lẩm bẩm rằng cỏ đều đã úa vàng rồi, thì nàng cũng chỉ tùy ý đáp một tiếng. Bận rộn hơn nửa canh giờ, đáy giỏ vẫn chưa được che kín, còn con bé vì ngồi không vững, liền té phịch xuống đất, cứ thế ngồi luôn dưới đất không chịu đứng lên, phía sau quần dính đầy một mông bụi tro.

Đi đến ruộng lúa mạch của nhà mình, những gốc mạ xanh tươi dưới gió lay động, Đồ Tiểu Quỳ câm mảnh trúc bẩn thỉu ngây người đứng đó không đi nữa, ngẩng đầu nhìn mẫu thân của mình, những gì trong lòng muốn nói đều đã viết hết lên đôi mắt.

Hứa Nghiên liếc xéo, nửa cười nửa không nhìn con bé, dùng chân vỗ vỗ mặt đất, cái gì cũng không nói.

“Hi hi, cỏ này mọc tốt thật đấy.” Con bé xoa tay, nheo mắt cười giả lả.

“Đúng vậy, mọc tốt lắm, thỏ chắc chắn sẽ thích ăn.” Hứa Nghiên hùa theo lời của bé.

“Vậy thì…” Bé đảo mắt, không biết đang nghĩ gì, rồi quanh quất nhìn thôn xóm, thở dài một tiếng, buồn bã nói: “Thôi, không cho thỏ ăn nữa, Đại Đầu ca đánh người.”

“Đánh con hả?”

“Đánh Tiểu Hạc ca.”

“Tại sao lại đánh Tiểu Hạc? Tiểu Hạc cắt mạ lúa mạch nhà hắn sao?” Hứa Nghiên ôn hòa hỏi.

“Giẫm lên, liền bị đánh.” Nhón chân nhìn vào cái sọt, cuối cùng vẫn vì sợ bị đánh mà không đành lòng kéo mẫu thân mình quay về.

Về đến thôn, thấy cửa nhà liền cười khanh khách thật to, một là báo cho lũ chó trong nhà biết bé đã về, hai là bé vừa cười, a gia và phụ thân của bé nghe thấy sẽ ôm bé hỏi: “Sao mà vui vẻ thế?”

Quả nhiên, vừa đi đến gần, cánh cửa lớn đã mở ra, là do lũ chó trong nhà dùng móng vuốt cạy ra, lao tới phe phẩy đuôi quấn quýt lấy hai chủ nhân, cho đến khi đưa người vào trong nhà mới thôi.

Trương Chi dẫn chất tử của mình đi đại tiện ở vườn rau phía trước, nhìn thấy liền cười mỉa: “Đuôi chó ngoáy đến sắp rụng luôn rồi.”

Nàng ta cũng thích chó, đặc biệt là con chó béo của Đồ gia, mông và eo to bằng nhau, thật muốn ôm mà x** n*n, nhưng con chó đó là đồ vô liêm sỉ có lòng dạ hẹp hòi, người quen cho nó ăn, nó nuốt chửng ngay lập tức, nhưng nếu muốn sờ nó một cái, nó sẽ nhe răng gầm gừ, thấy tay ngươi không còn thức ăn nữa, nó liền vặn mông bỏ đi.

Đặc biệt trở mặt.

Càng có cái đức hạnh đó, người ta lại càng thích, không sờ được lông chó thì lại muốn nuôi một con cho riêng mình, nhưng ôm về nuôi cũng chỉ là khổ sở, nhà không có cơm thừa, nuôi chó cũng phải giống như ăn mày, xin từ nhà này sang nhà khác, bị người ta ghét bỏ, không chừng ngày nào đó lại vào bụng người ta.

Tiểu cô nương nhìn thấy cửa Đồ gia đã đóng lại, nàng ta hít một hơi, thầm nghĩ mình cũng phải gả cho một nam nhân biết kiếm tiền, nuôi mình cho mình ăn thịt, rồi nuôi thêm một con chó gặm xương.

“Tiểu cô, ta ị xong rồi.”

“Ô, đến đây.”

 
Bình Luận (0)
Comment