Hứa Nghiên nói một đống chuyện lộn xộn, nói đến khô cả miệng, lật người hỏi: “Chàng ngủ rồi à?”
“Chưa.”
“À, vậy ta nói tiếp, mấy đứa chất tử của ông ta trông chừng ông ta rất kỹ, làm sao có thể để ông ta bán tiệm đi chuộc người được, huống hồ bản thân ông ta cũng không muốn. Cho nên sẽ báo tin cho Phương gia, hỏi bọn họ phải làm sao? Ý là chuộc người thì Phương gia bỏ tiền, nếu Phương gia không quan tâm thì cứ để lão bà tử ngồi trong ngục, vì thế chàng cứ đợi hai ba ngày nữa hẵng đi hỏi, mấy năm nay ta đứng ngoài bàng quang lạnh nhạt, coi như là hiểu rõ cách đối nhân xử thế của Trần lão đầu hơn cả Trần bà tử.”
“Mấy năm ở Trần gia kia, nàng chắc hẳn không được dễ chịu? Bọn họ đều ức h**p nàng ư?” Nam nhân giọng trầm thấp hỏi.
Hứa Nghiên khựng lại một chút, cứ tưởng hắn sẽ đáp lời nói “Vậy thì qua hai ngày nữa hãy đi”, nhưng nàng cũng thuận theo lời hắn trả lời: “Ừ, từ lúc ta gả qua đến lúc ta ra khỏi cửa Trần gia, Trần Bảo Vũ luôn bệnh tật ốm yếu, tính tình thất thường, chê thuốc đắng, thức ăn mặn, cháo nóng, khi trong lòng phiền muộn thì hất đổ bát đũa, nhưng hắn cũng chỉ mắng ngoài miệng thôi, cũng không chỉ mắng riêng mình ta, sẽ bảo ta đọc sách cho hắn nghe, cũng cho phép ta lật xem sách của hắn, mẫu thân của hắn bị giận lây thỉnh thoảng còn đánh ta trút giận, ngày ngày cho ta thấy sắc mặt giận dỗi, ta đi nhanh thì bà ta nói ta như chạy đi đầu thai, cổ áo thấp thì bà ta nói ta lăng loàn, nói chung ta làm thế nào cũng sai.”
Tối nay nàng đặc biệt có nhu cầu tâm sự, Đồ Đại Ngưu hỏi một câu, nàng đáp mười câu, nhưng vẫn che giấu hành động Trần bà tử vì muốn có tôn tử mà ép nàng động phòng với Trần Bảo Vũ, tuy rằng người bị giày vò như một con lợn giống là nhi tử của bà ta, nhưng người chết rồi thì sự xấu hổ chỉ còn lại chính mình.
Đồ Đại Ngưu lúc này mới biết năm kia nàng có thể đồng ý gả cho mình là đã nuốt xuống bao nhiêu oán hận, hắn cúi người ôm nàng, giọng khàn khàn nói: “Xin lỗi, ta đã hại nàng, còn cho nàng xem sắc mặt.”
Hứa Nghiên nhếch khóe miệng, nhưng lại nói lướt qua: “Hại ta là phụ thân ta, không phải chàng, lúc trước chàng không có trách nhiệm kéo ta ra khỏi vũng lầy, một trăm lượng bạc cơ mà, bán ruộng bán đất chưa chắc đã gom đủ, đương nhiên bây giờ chàng cũng tự gánh lấy hậu quả rồi, hai mươi bảy tuổi, cô nương còn chưa đầy hai tuổi, lại bị bà tử điên ức h**p tức phụ của mình và trộm mất con của chàng.” Nàng cố ý mắng một tiếng đầy hung tợn: “Đáng đời, ai bảo chàng giả mù, lúc trẻ do dự không quyết đoán, lầm ngọc trai thành mắt cá, sau này chỉ đành ôm viên ngọc trai đã bị sứt mẻ về nhà.”
“Đúng, là ta đáng đời, là ta giả mù làm câm, nhưng ta cái khối gỗ này cưới được viên ngọc trai là nàng chính mồ mả tổ tiên ta đã bốc khói xanh.”
Hứa Nghiên giơ tay vỗ vỗ hắn, như là vỗ huynh đệ, “Được rồi, đừng mong nói mấy câu ngon ngọt là ta sẽ tha thứ cho chàng, mấy ngày tới ngoan ngoãn dâng trà đưa nước, giặt giũ nấu cơm cho ta, biểu hiện tốt ta mới xem xét tha thứ cho chàng, trước đó, chàng đừng động vào ta, hiểu chưa?”
“Hiểu, đáng lẽ ta phải bị phạt làm trâu làm ngựa cho nàng cả đời.”
“Vậy thì không cần, gả đến Trần gia sáu năm, ta không làm việc nặng, cuộc sống cũng tốt hơn ở nhà, mới có thể trong sáu năm này cao thêm một cái đầu. Hơn nữa cũng là ở nhà đó lật xem sách đọc sách cho Trần Bảo Vũ, ta mới dám ra khỏi Trần gia đi làm phu tử cho người ta, cho nên ta không thể quên hết những thứ ta học được từ trong sách, điều đó có nghĩa là sáu năm đó ta thiệt thòi lớn rồi.” Hứa Nghiên giải thích đầy ẩn ý.
Nam nhân nghe xong không chút do dự, lập tức nghĩ ra cách giải quyết cho nàng: “Nàng cứ tiếp tục dạy học đi, cùng lắm ta mua một nha hoàn về trông con, trong nhà đâu phải không nuôi nổi, ta còn được danh được lợi — cưới được một nữ phu tử về, con cái của mình cũng không lo lắng không biết chữ to như ta.”
Mục đích của Hứa Nghiên đã đạt được, nhưng vẫn từ chối mua nha hoàn, đều là nông dân, mua nha hoàn làm gì, nha hoàn cũng có lòng riêng, trong nhà không có người ngoài thoải mái biết bao, hơn nữa bản thân nàng cũng có dự tính, cũng có sắp xếp cho Đồ Tiểu Quỳ, chỉ là lúc mới bắt đầu có chút phiền phức thôi.
Ngày hôm sau thay thuốc cho chân, da non đã mọc ra, dùng khăn tay quấn lại đi chậm một chút cũng không sợ bị rách ra. Buổi sáng khi Đồ Đại Ngưu đang dọn dẹp chuồng lợn, nàng dẫn Tiểu Quỳ lái xe bò đi trấn trên, dự định mua nửa con lợn béo về mời thôn dân ăn một bữa để cảm tạ, cũng không cần đến từng nhà, tránh có người đoán già đoán non nhà này nhiều nhà kia ít.
Đây là lần đầu tiên tiểu nha đầu một mình ra ngoài với mẫu thân, đứng trên ván xe bò bò lên lưng mẫu thân, giọng non nớt gọi “Giá, giá, giá…”
Con bò này cứ như không nghe thấy, chẳng thèm để ý bé ~
Mua thịt lợn xong gặp người bán kẹo hồ lô, mua hết cả bó rơm luôn. Trên xe bày nửa con lợn, trên lưng cõng đứa bé, tay giơ kẹo hồ lô đỏ tươi đi nghênh ngang khắp phố, những người nhìn thấy đều đỏ mắt nhìn người giàu có này, ai mà chẳng có giấc mơ mua hết tất cả kẹo hồ lô chứ, chỉ là lúc muốn mua lại không đủ khả năng thôi.
Trên đường ôm Tiểu Quỳ ngồi trước mặt trên đùi, nhét một cây kẹo hồ lô vào tay bé, bảo bé từ từ l**m, cho đến khi về đến nhà, lớp đường trên cây kẹo hồ lô đầu tiên mới l**m sạch, miệng vẫn dính đầy đường mật.
Từ đầu thôn gọi đến cuối thôn: “Trẻ lớn trẻ nhỏ, con trai con gái, đều ra ngoài xem kẹo hồ lô trong tay ta đi, đi theo ta, trước cửa Đồ gia được tặng miễn phí.”
Phía sau xe bò đi theo một hàng con nít, cũng cùng Hứa Nghiên cất giọng hô to miễn phí kẹo hồ lô.