Ăn cơm xong chơi đùa nửa đêm, ngày hôm sau ngủ đến tận giữa trưa mới tỉnh, suốt buổi sáng Hứa Nghiên chẳng đi đâu cả, chỉ ngồi bên cửa sổ may quần áo bầu bạn với tiểu nha đầu ngủ nướng. Đồ Tiểu Quỳ mở mắt ra liền thấy mẫu thân, tự mình ngồi dậy gọi: “Mẫu thân, ôm.”
Đặt kim chỉ xuống, Hứa Nghiên cười đi đến bên giường, ôm người từ trong chăn ra, cầm quần áo đặt bên giường mặc vào cho bé, “Đồ sâu lười cuối cùng cũng dậy rồi, phụ thân con hầm chân giò lợn con thích ăn đấy, ngon lắm.”
Nghe thấy có chân giò lợn, liền ngoan ngoãn để mặc mặc quần áo, giơ tay nhấc chân, đi giày xuống đất liền kéo tay mẫu thân đi ra ngoài, Hứa Nghiên cúi người kéo con bé, dồn trọng lượng chân trái lên mũi chân, gót chân không dùng sức, nhón chân đi, cũng không thấy đau chân.
Đi đến sân viện vẫn có chút sợ, có mẫu thân kéo nên vẫn đi men theo tường, nhìn thấy a gia và phụ thân rồi mới vui vẻ nhào tới, cứ như là rất lâu chưa gặp.
Đồ lão hán trong đầu vẫn nghĩ đến đứa tôn nữ khóc sưng mắt ngày hôm qua, hôm nay thấy con bé hoạt bát trở lại, chợt nhận ra đứa bé nói nhiều vô tâm ngày thường quý giá biết bao, nếu đổi lại là đứa trẻ nhát gan khác, không chừng phải mất nửa tháng mười ngày mới đỡ được.
Đỡ lấy tiểu nha đầu nhào tới, lờ đi vết máu khô trên mặt con bé, cũng không nhắc đến chuyện hôm qua, chỉ cười hỏi: “Phải chăng mùi thơm chân giò lợn đã câu được mèo tham ăn dậy rồi?”
Mỗi chữ đều nghe hiểu, nhưng nói liền nhau thì không biết là ý gì, nhưng vẫn theo thói quen gật đầu, bởi vì lắc đầu a gia sẽ nói lại lần nữa, con bé cũng vẫn không hiểu.
“Nghiên nha đầu, con ngồi lên ghế đừng đi lung tung, ta đến rửa mặt cho Tiểu Quỳ.” Sau một buổi sáng ông cũng đã biết chuyện gót chân nhi tức chảy máu.
Lúc ăn cơm, trong chén Đồ Tiểu Quỳ có nửa cái chân giò lợn, hầm cả buổi sáng, thịt giò tan chảy trong miệng, con bé dùng năm cái răng nhỏ nghiền một cái là thịt vào miệng, ăn hết sạch một cái chân giò lợn thơm lừng. Tay véo lá rau mẫu thân gắp cho, chầm chậm gặm, mắt to tròn lóng lánh, nhìn chằm chằm ba người lớn đang bưng bát ăn cơm, Hứa Nghiên thấy vậy thỉnh thoảng gắp miếng trứng gà đút vào miệng con bé, thấy bụng con bé đã tròn thì cho con bé xuống đất, để con bé đi vòng quanh bàn.
Lo lắng con bé ngủ đảo lộn ngày đêm, buổi chiều liền để phụ thân dẫn bé đi dạo ở tiền viện hậu viện, xem lợn, sờ thỏ, đuổi theo chó chạy, ngay cả mèo hoang đi qua cũng đuổi một hồi.
Hứa Nghiên thì ngồi dưới mái hiên vá quần áo bị cào rách của mấy người, nghe thấy tiếng Tiểu Quỳ cười toe toét thì ngẩng đầu nhìn nàng, thấy con bé cưỡi trên cổ phụ thân kéo tóc phụ thân, làm Đồ Đại Ngưu đau đến nhe răng trợn mắt vẫn phải khen cô nương mình có sức tay lớn.
Mỗi lần cảm thấy Hứa Nghiên đang nhìn mình, hắn liền nở nụ cười nhìn sang, nhưng khi hắn quay đầu lại nhìn, Hứa Nghiên lại đang cúi đầu thêu thùa hoặc nhìn con chó ngốc nằm phơi nắng dưới mặt trời, khóe miệng nhếch lên lại rơi xuống, hắn quay đầu lại tiếp tục chơi với nữ nhi của mình.
Để phòng bất trắc, buổi tối lại nấu một thang thuốc an thần đổ vào bụng Đồ Tiểu Quỳ, hai người tựa vào đầu giường trò chuyện câu được câu chăng, mắt nhìn chằm chằm tiểu nha đầu cuộn trong chăn lăn lộn, đợi nàng chơi mệt ngủ thiếp đi, căn phòng cũng trở nên yên tĩnh. Trơ mắt nhìn nữ nhân bên ngoài cũng c** q**n áo nằm vào trong chăn, Đồ Đại Ngưu liền lẳng lặng nhìn nàng, cứ nhìn mãi, mắt cũng không chớp.
Hứa Nghiên cảm nhận được, nhưng cứ không đáp lời, còn lật người, nằm nghiêng mặt hướng ra ngoài.
Đồ Đại Ngưu biết đây là mình đáng đời, ai bảo lúc đi tìm con lại giận chó đánh mèo giận sang mẫu thân của con, cho người ta thấy mặt giận dỗi, bây giờ đến lượt mình rồi.
Nhưng hắn thấy trong lòng rất khó chịu, muốn tức phụ trêu chọc hắn, châm chọc hắn, muốn nàng nói chuyện với mình, trong lòng không thoải mái có thể đánh hắn một trận cũng được, chứ không phải như bây giờ, khi ở riêng thì không có gì để nói.
Vì vậy hắn tìm chuyện để nói, chủ động bắt chuyện, hỏi: “Tiểu Nghiên, ngày mai ta đi quan nha hỏi thăm Trần bà tử kia bị xử thế nào, nàng đi không?”
Hứa Nghiên thở dài không tiếng động, nhắm mắt nói: “Có thể đợi hai ngày nữa hãy đi, bây giờ chắc chắn chưa có kết quả đâu, hôm nay Trần lão đầu nhất định sẽ thông báo cho đại ca của Trần bà tử, tìm kiếm sự giúp đỡ.”
“Hả? Đại ca của Trần bà tử còn sống hả? Thân phận gì? Có thể cứu ngươi từ trong nhà lao ra không? Vậy quan nha chẳng phải không xử được nữa sao? Sớm biết thế ta nhốt bà ta ở nhà, ngày đánh ba trận, hả giận rồi mới ném về cửa Trần gia.” Cuối cùng cũng có chuyện để nói rồi, Đồ Đại Ngưu tuôn ra hết sạch, sợ lát nữa quên mất.
“Mẫu gia của Trần bà tử mở tiệm tạp hóa, hình như là tiệm tạp hóa Phương Ký trước kia, a gia của bà ta là dựa vào việc đi khắp phố phường bán tạp hóa mà phát tài, sau đó mở tiệm, bán đủ thứ, dầu tương giấm trà, dụng cụ sắt làm ruộng, kim chỉ, thùng tắm chậu gỗ… Đến sau này cũng bán gạo xay và bột mì, dù sao cũng kiếm tiền rất được, mua được mấy cái tiệm.”
“Đến đời của bà ta, trong nhà chỉ có bà ta với đại ca bà ta là người thôi, lúc còn trẻ gả cho Trần lão đầu, chắc là nhìn trúng tướng mạo và danh tiếng tổ tiên, trong nhà cho một cái tiệm làm của hồi môn.”
Nàng tiếp tục nói những điều mình tìm hiểu được mấy năm nay: “Trần lão đầu lúc trẻ gia đình hẳn là rất nghèo, nhưng tổ tiên có một vị quan lớn, phụ thân ta lúc trước giới thiệu với ta nói Trần gia là thế gia thư hương, nhưng đến đời của ông ta, truyền lại cũng chỉ còn mấy quyển sách thôi, danh tiếng thì hay, mấy người huynh đệ của ông ta bây giờ vẫn đang bận rộn trồng mười mấy mẫu ruộng ở nông thôn kiếm miếng ăn. Chẳng qua đầu óc của ông ta khá linh hoạt, sau khi lừa được Phương thị thì lấy lòng nhạc gia, nhờ có Phương gia giúp đỡ, ông ta cũng mở tiệm bán hàng, sau khi Phương gia phát tài dọn đến huyện thành, ông ta cũng ăn theo phát tài, mua nhà cửa lại thêm một cái tiệm, hơn nữa Trần Bảo Vũ có chút giống tổ tiên, đầu óc tốt, mười hai tuổi đã thi đậu đồng sinh, cho nên dù sức khỏe của hắn không tốt, cũng từng là người được hai nhà Phương Trần nuôi lớn bằng nhân sâm câu kỷ.
Lúc đó quan hệ giữa họ thật sự hòa thuận, Trần lão đầu dù có bạc trong tay cũng không ra ngoài lộn xộn một là sợ Phương gia cắt đứt đường tài lộc của ông ta đó, hai là đứa nhi tử thông minh này đã thỏa mãn lòng hiếu thắng của ông ta, cho đến khi Trần Bảo Vũ bị bệnh đến mức không thể xuống giường, Trần lão đầu mới nảy sinh ý đồ có lòng bên ngoài, mà thời điểm đó Phương gia đã chuyển đến huyện thành, nguồn hàng vẫn nằm trong tay người ta, lại có Trần bà tử trông chừng, ông ta cũng không làm nên sóng gió gì lớn, nhưng chắc chắn ông ta đã tìm người ngoài, không biết vì lý do gì, dù sao cũng không có thai, ta đoán ông ta đã đi khám đại phu, năm thứ ba sau khi ta gả sang, có đoạn thời gian mỗi ngày ông ta đều say khướt trở về, qua nửa tháng lại trở lại bình thường, mỗi ngày đều về nhà đúng giờ, về nhà rồi lại đi bầu bạn với nhi tử của ông ta.”