Văn Phòng Nghiên Cứu Sự Kiện Siêu Nhiên Số 410

Chương 122

Lam Toàn bước ra ngoài, ủ rũ gọi điện cho Phó Vân một lần nữa: "Sếp ơi..."

Lúc này đã là hơn hai giờ sáng. Trần Thời Việt vừa mới ngủ say. Phó Vân đang đứng trước cổng khu nội trú, định lấy thuốc lá thì phát hiện hộp thuốc đã bị Trần Thời Việt "thó" mất từ lúc nào.

Phó Vân: "..." Loạn thật rồi.

"Alo, mọi người tìm sao rồi?"

"Lật tung trong ngoài rồi, chỉ thiếu điều dỡ mái nhà xuống thôi mà vẫn không thấy gì." Lam Toàn rầu rĩ: "Giờ sao đây? Theo hiểu biết của anh về bố mình, ông ấy sẽ giấu thứ quan trọng nhất ở đâu?"

Phó Vân nhìn chằm chằm vào những cột đèn đường ánh vàng đối diện, hồi lâu sau mới bình thản nói: "Năm tôi mười tuổi ông ấy đã mất rồi, tôi cũng không hiểu ông ấy lắm."

"Thế thì..." Lam Toàn suýt nữa thì nghẹn thở: "Anh cũng phải cho tôi chút gợi ý gì chứ?"

Phó Vân vẫn im lặng.

Lam Toàn nghĩ đoạn: "Hay thế này đi, anh cứ thử nghĩ xem nếu là anh thì anh sẽ làm gì? Nếu anh ở vào hoàn cảnh của bố anh lúc đó, anh sẽ đặt thứ đó ở đâu?"

"Biết đâu hai cha con anh lại tâm linh tương thông thì sao?"

Phó Vân nắm chặt điện thoại, khẽ thở hắt ra một hơi.

Hình ảnh Phó Tự Minh trong trí nhớ của hắn đã rất mờ nhạt. Một dáng người cao gầy, khuôn mặt tuấn lãng nhưng tái nhợt và hơi u ám. Trong những buổi tụ họp của các gia tộc lớn, ông ấy vĩnh viễn không thích nói chuyện. Ai đó có mỉa mai, ông ấy cũng chỉ im lặng nhìn lại, nhưng cơ hàm thì lặng lẽ nghiến chặt.

"Nếu là tôi, tôi sẽ làm thế nào?" Phó Vân cười khổ: "Cô đúng là ra câu hỏi khó cho tôi đấy. Từ khi sinh ra tới giờ tôi cũng chẳng về quê được mấy lần, còn chưa từng gặp mặt ông bà nội."

Phó Vân ngước mắt lên, đồng tử lạnh lẽo: "Nhưng nếu là tôi, tôi sẽ đặt nó ở một nơi trái với lẽ thường, nhưng tuyệt đối không bao giờ phản bội tôi."

Lam Toàn thầm nhíu mày.

"Mọi người đã đến xem mộ tổ nhà họ Phó chưa?"

Lam Toàn bỗng sững lại, giây tiếp theo liền bật dậy như lò xo: "Đậu xanh Phó Vân! Cái này mà anh cũng nghĩ ra được!"

"Nếu chưa xem qua thì cứ đào lên đi. Tôi là người sống duy nhất còn lại của mạch này, tôi có quyền quyết định."

"Vừa nói không xong đã định quật mộ tổ tiên nhà mình lên?! Không phải chứ, Phó Vân bị điên à?" Phùng Nguyên Câu vừa dẫn đường vừa kinh ngạc mắng mỏ.

"Anh ấy bảo quật thì cứ quật đi, sao anh nói lắm thế, có phải mộ tổ nhà anh đâu." Thành Sa thiếu kiên nhẫn.

"Đây không phải vấn đề mộ tổ nhà ai -" Phùng Nguyên Câu hiếm khi nói năng lộn xộn, phía sau hắn là một toán thành viên tổ tác chiến đang hành quân đồng bộ, im lặng đi xuyên qua con đường nhỏ trong thôn.

"Đầu tiên là chuyện đào mộ tổ này, nó chẳng phải là rất thất đức sao?"

Lam Toàn không nhịn được ngắt lời: "Phó Vân đồng ý rồi mà!"

"Chính vì thế nên cậu ta mới là kẻ thất đức nhất!" Phùng Nguyên Câu cáu tiết.

Lam Toàn: "..."

"Ghi nhớ lấy lời anh nói ngày hôm nay nhé, sau này về đừng có mà bám lấy sếp chúng tôi! Anh căn bản không tốt với anh ấy bằng một góc của Tiểu Trần ca đâu!" Lam Toàn hung dữ gào lên.

Phùng Nguyên Câu càng cáu kỉnh gầm lại: "Ai lúc trẻ mà chẳng từng thích vài tên tra nam?!"

Lam Toàn trợn mắt hốc mồm: "Anh bảo ai là tra nam cơ!?"

"Được rồi, được rồi." Thành Sa đứng ra hòa giải: "Hai người cộng lại đã được mười tuổi chưa? Phùng Nguyên Câu, anh chấp nhặt với một cô bé làm gì?"

"Dù có bị tra thì sao nào? Được một cực phẩm soái ca như Phó Vân 'tra' là vinh hạnh của anh đấy!" Lam Toàn hậm hực.

Phùng Nguyên Câu tức đến bốc hỏa: "Cái thằng họ Phó đó đẹp đến mức ấy cơ à? Trong hai chúng ta chắc chắn có một đứa bị mù."

Lần này, Thành Sa và Lam Toàn đồng thanh: "Thế thì chắc chắn là anh mù rồi."

Phùng Nguyên Câu: "..."

Thành Sa nói xong lại ngẫm nghĩ một chút rồi sửa lại: "Nhưng đúng là tôi cũng ít khi dùng từ 'soái ca' để miêu tả Phó Vân. So với 'soái ca', có những từ khác hợp với anh ta hơn nhiều."

Lam Toàn tò mò: "Cái gì cơ?"

"Hắn là một đại mỹ nhân eo thon chân dài." Thành Sa cười tủm tỉm nói.

Lam Toàn: "......"

Sắc trời tối mịt, những con đường mòn trong thôn ánh sáng thưa thớt, bọn họ đi dọc theo lối nhỏ hướng về phía hẻo lánh. Không thể không nói tổ tác chiến đúng là quân chính quy, tốc độ hành quân cực nhanh mà lại không hề phát ra tiếng động.

Chỉ có điều lãnh đạo thì không được đáng tin cậy cho lắm.

Lam Toàn quỳ trước phần mộ tổ tiên nhà họ Phó, bàn tay cầm đèn pin không ngừng run rẩy, miệng lẩm bẩm: "Xin lỗi các vị tổ tông, muộn thế này còn quấy rầy các ngài yên giấc, quay về con nhất định sẽ đốt thật nhiều tiền giấy cho mọi người."

"Tội lỗi, tội lỗi quá..."

"Tìm thấy chưa?" Thành Sa cao giọng hỏi đám thuộc hạ xung quanh.

Mộ tổ ở nông thôn xây dựng rất đơn sơ, nằm rải rác trên các thửa ruộng, có những ngôi mộ vô danh còn lẫn lộn bên trong. Bia mộ lâu năm thiếu tu sửa nên rất khó nhìn rõ tên tuổi.

Mọi người sột soạt tìm kiếm, tiếng gió thỉnh thoảng gào thét qua rừng cây, tiếng quạ kêu bốn phía mang theo từng trận âm phong lạnh lẽo.

"Thành đội! Hình như là cái này!" Có người ở cách đó không xa hô lên.

Lát sau, mọi người tụ tập trước một đống đất nhỏ, văn bia khắc rất mờ. Các thành viên tổ tác chiến từ bốn phương tám hướng đồng loạt rọi đèn pin vào mới miễn cưỡng nhìn rõ chữ.

Tên chủ mộ đã không còn thấy rõ, nhưng dưới cùng bia mộ có liệt kê mấy hàng chữ nhỏ, chính là thứ bọn họ đang tìm.

Hàng con cháu: Phó Tự Minh.

Đúng là mộ tổ tông của Phó Tự Minh rồi.

Phùng Nguyên Câu từ phía sau đẩy Lam Toàn một cái: "Cô tới đào đi."

Lam Toàn quay đầu: "Tại sao lại là tôi?"

"Nhân viên chính phủ chúng tôi thực sự không thích hợp làm việc này, tổn hại phong thái lắm."

"Thế tôi làm thì không tổn hại chắc?!" Lam Toàn vừa càm ràm vừa run rẩy tiến lên.

Cô lại "bùm" một cái quỳ xuống, dập đầu trước nấm mồ: "Quấy rầy ngài, thực xin lỗi, thực xin lỗi..."

Cô đưa tay bới lớp đất dưới bia mộ, cẩn thận nâng tấm bia đơn sơ lên, một mùi đất ẩm xộc thẳng vào mũi.

Lam Toàn cầm đèn pin mò mẫm trong đất hồi lâu nhưng vẫn chẳng thấy gì, chỉ có bùn đất bình thường.

Thành Sa và Phùng Nguyên Câu nhìn nhau, cùng nghĩ đến kết quả xấu nhất.

"Lam Toàn, đứng lên đi." Thành Sa nói.

"Để em tìm lại xem, chắc chắn là ở đây mà!" Lam Toàn không muốn bỏ cuộc, sốt sắng s* s**ng trong đất.

Thành Sa cúi người kéo cô dậy, rồi gật đầu với thuộc hạ phía sau: "Đập ra."

Lập tức có hai thành viên tổ tác chiến tiến lên, rút đoản đao bên hông ra ngồi xổm xuống, tiếng "rắc rắc" vang lên.

Họ trực tiếp chẻ nát bia mộ của người chết.

Lam Toàn há hốc mồm kinh ngạc.

Cạch.

Dưới đáy bia mộ khảm một khe hở bí mật, từ đó rơi ra một vật nhỏ khối vuông.

Là một chiếc ổ cứng.

Lam Toàn bỗng chốc ngã ngồi xuống đất, khi ngước lên, vành mắt cô đỏ hoe vì vui sướng không kìm nén được. Cô nghẹn ngào lay tay Thành Sa: "Hu hu hu, cuối cùng cũng tìm thấy rồi!"

Thành Sa cầm ổ cứng bỏ vào túi vật chứng, mỉm cười rạng rỡ: "Đừng khóc, đây là chuyện đại hỷ."

Sắc trời dần sáng, tia nắng đầu tiên của buổi sớm thong thả rải xuống đại địa.

Không khí âm u của bóng đêm tan biến, những gò mộ đan xen mọc đầy cỏ non xanh tốt, tràn đầy sức sống bừng sáng cả tầm mắt.

Tổ tác chiến xếp thành hàng, bước thấp bước cao rời khỏi nghĩa địa giữa làn gió mát thoảng qua.

Trần Thời Việt tỉnh dậy khi trời còn chưa sáng. Lúc Phó Vân nhẹ chân nhẹ tay đẩy cửa bước vào, hắn liền bắt gặp đôi mắt sáng quắc của anh.

"Cả đêm nay cậu không ngủ à?" Phó Vân ngẩn ra.

"Ngủ rồi, vừa mới tỉnh thôi." Trần Thời Việt vẫn giữ tư thế nằm im trên giường: "Tôi cứ có dự cảm, sắp có chuyện xảy ra."

"Vậy thì dự cảm của cậu đúng rồi đấy." Phó Vân đứng trước giường, chậm rãi bỏ điện thoại vào túi.

"Đêm qua, họ đã tìm thấy chứng cứ mấu chốt để kết tội bà hai và tam gia. Mọi chuyện sắp kết thúc rồi."

Trần Thời Việt không hề ngạc nhiên, anh chỉ đưa tay nắm lấy cổ tay đang buông thõng của hắn, giọng nói vừa nhẹ vừa dịu dàng: "Lần này chúng ta thắng rồi phải không?"

Khóe miệng Phó Vân khẽ nhếch lên, nụ cười mang chút tự giễu nhưng thần sắc đầy vẻ mệt mỏi.

"Tranh chấp máu mủ, làm gì có người thắng, chẳng qua là tạm thời tự bảo vệ mình mà thôi." Hắn cúi người vỗ nhẹ lên trán Trần Thời Việt: "Ngủ thêm chút đi, tạm thời không còn việc của chúng ta nữa."

Trần Thời Việt mặc áo ngồi dậy: "Tôi không ngủ, tôi chờ tin tức cùng anh."

"Chưa có ngay đâu, tổ tác chiến có tiến triển gì cũng không báo cáo trước cho tôi. Khi chúng ta biết được thì đại khái đã có kết quả rồi."

Trần Thời Việt nhìn hắn một cách kỳ lạ, rồi vớ lấy điện thoại ở đầu giường, mở WeChat lên lướt một lúc.

"Họ đã sao chép dữ liệu từ ổ cứng của Phó Tự Minh vào máy tính rồi. Nơi giấu đồ khá khô ráo nên ổ cứng không hỏng hóc gì nhiều. Sau khi tổ kỹ thuật phục hồi xong, họ sẽ triệu tập tất cả lãnh đạo cao tầng và khoa kỹ trinh họp vào lúc 8 giờ đúng." Trần Thời Việt thong thả nói.

Vẻ bình thản trên mặt Phó Vân xuất hiện một vết nứt: "...... Sao cậu biết được?"

"Trong nhóm chat công việc mà." Trần Thời Việt cười, đưa điện thoại cho hắn: "Tôi là thành viên chính thức của Tổ tác chiến số 1 đấy."

Phó Vân lườm anh một cái rồi tiện tay giật lấy điện thoại. Trần Thời Việt ngoan ngoãn ngồi bên cạnh để mặc hắn xem.

[Đại gia đình Bộ phận Tác chiến Quốc An - Tổ 1 đến Tổ 12]

Tổ 1 Phùng Nguyên Câu: @All, 8 giờ đúng họp tại phòng họp tầng 3. Khoa thí nghiệm và Tổ kỹ thuật mỗi bên cử hai đại diện tham dự.

Tổ 1 Phùng Nguyên Câu: @All, hôm nay các tổ dừng huấn luyện, luôn trong trạng thái chờ lệnh.

Tổ 1 Phùng Nguyên Câu: @All, ai nhận được thì phản hồi.

Bên dưới là một loạt tin nhắn "Rõ" nối đuôi nhau, không khí nhóm rất nghiêm túc.

Phó Vân xem xong định thoát ra, nhưng lại bị tên một nhóm chat khác thu hút sự chú ý.

[Đám nhóc đẹp trai nhất Tổ Tác Chiến]
Nhiễm Thần Thần: @Trần Thời Việt, lão Phùng hôm nay bảo sẽ cử người đến bệnh viện xách cổ cậu về đấy ha ha ha ha...

Trần Thời Việt: Ông ấy xách tôi về làm gì? [Ngây thơ]

Nhiễm Thần Thần: Còn làm gì nữa, Thành đội hôm nay bảo ông chủ Phó đang ở bệnh viện chăm sóc cậu mà.

Trần Thời Việt: ......

Khâu Cảnh Minh: @Trần Thời Việt, Tiểu Trần cứ yên tâm dưỡng thương, đừng quan tâm ông ấy. Có chuyện gì anh em sẽ báo trước trong nhóm cho cậu [Ôm cái]

Trần Thời Việt: OK! Tiến độ của mọi người thế nào rồi?

Tề Lâm: Tìm thấy ổ cứng rồi, mẹ kiếp, giấu kỹ thật đấy. Nhét chứng cứ dưới bia mộ tổ tiên mình, sao hắn không chôn thẳng vào quan tài tổ tông luôn đi?

Nhiễm Thần Thần: @Tề Lâm, ăn nói kiểu gì đấy? Đó là tổ tiên của Phó mỹ nhân, tính ra cũng là tổ tiên của Tiểu Trần nhà mình, sao cậu dám bất kính thế?

Trần Thời Việt: ...... Mọi người bắt đầu gọi Phó Vân là mỹ nhân từ bao giờ thế?

Nhiễm Thần Thần: Thành đội nói hôm nay đấy, chuẩn không cần chỉnh [Like]. @Trần Thời Việt, bao giờ thì giới thiệu sếp Phó cho tôi làm quen với, xin cái phương thức liên lạc cũng được, nghe danh bấy lâu rồi.

......

Phó Vân câm nín hồi lâu rồi trả lại điện thoại cho Trần Thời Việt: "Cậu ở tổ tác chiến không kết giao được với người bạn nào tử tế hơn à?"

Trần Thời Việt xem qua lịch sử trò chuyện, hiểu ý cười nói: "Không sao đâu, bọn họ chỉ nói đùa thôi, không làm gì thật đâu."

"Hơn nữa tôi thấy Nhiễm Thần Thần kia trí nhớ không tốt lắm." Phó Vân hờ hững nói: "Lúc tôi bị Phùng Nguyên Câu mang đi khỏi trường Trung học số 1, khi đó tôi vừa bị phong ấn linh lực, người không có sức, chính cậu ta là người đỡ tôi lên xe."

"Lần sau có cơ hội tôi sẽ đỡ anh." Trần Thời Việt nói: "Để tránh việc sếp Phó sau này cứ thấy người của tổ tác chiến là có bóng ma tâm lý, lúc đó tôi biết làm sao?"

Phó Vân nhướng mày, nhìn anh từ trên cao rồi ấn anh nằm lại vào chăn: "Nằm yên đấy! Cậu bớt nói mấy câu ba hoa đi là đã tốt cho tôi lắm rồi."

Trời đã sáng hẳn, hành động của tổ tác chiến nhanh hơn họ tưởng nhiều.

Bà Phàn ngồi trên sofa trong văn phòng, chậm rãi thẳng cái lưng còng lên. Bà rút ba nén nhang từ trong tủ, châm lửa bằng lò sưởi tay, làn khói trắng lượn lờ bay lên giữa phòng.

Bà cắm nhang vào lư hương trước di ảnh trên bàn làm việc, chắp tay, nhắm chặt mắt.

"Ông nó à, quả nhiên ông vẫn nể tình nghĩa vợ chồng mà phù hộ chúng tôi một phen sao?"

"Cho tôi vào!! Tôi muốn gặp họ Phàn! Chị dâu! Chị dâu!" Ngoài cửa truyền đến tiếng gào thét khản đặc của một người đàn ông, âm thanh lớn đến mức gần như xuyên thủng trần nhà.

Hắn ta cuối cùng bị bảo vệ khống chế, đè chặt xuống đất. Vẻ mặt hắn cực kỳ tuyệt vọng, tiếng gào rú mang theo tia nhìn hung quang.

Bà Phàn cắm xong nhang, phủi tro bụi trên tay, thong thả quay người mở cửa văn phòng, nhìn người đàn ông bị đè dưới đất bằng ánh mắt thương hại.

"Tam đệ." Bà thở dài một tiếng.

Gương mặt Tam gia vặn vẹo, gân xanh nổi đầy trên thái dương, nhưng vẫn cố ngẩng đầu lườm vị chị dâu mà hắn chưa từng thừa nhận: "Bà sao dám... bà dám đem chứng cứ phạm tội nộp cho Quốc An! Chúng ta là người thân! Anh tôi có linh thiêng nơi chín suối chắc chắn không biết sau khi ông ấy đi, bà lại độc ác đến thế!"

Bà Phàn nhìn xuống hắn, lát sau mỉm cười nhẹ: "Ông ấy đương nhiên là biết rồi."

"Cho nên, không phải ông ấy đang dẫn các người xuống dưới để đoàn tụ sao?"

"Bà..."

"Tội danh của chú và nhị muội đủ để bị bắn cả chục lần rồi, không cần cảm ơn tôi đâu." Bà Phàn nói bằng giọng vừa tàn nhẫn vừa hiền từ.

Bà vừa nói vừa đưa tay v**t v* trán Tam gia, khẽ thở dài như lạc vào ký ức xa xăm: "Chú còn nhớ cảnh tượng năm đó tôi mới gả vào nhà các người không?"

"Lúc đó chú còn nhỏ, cao mới đến ngực tôi. Tôi theo anh chú về nhà chồng ăn cơm, trong bữa tiệc chú chạy nhảy nô đùa, rồi chạy đến trước mặt hỏi có phải tôi là chị dâu của chú không."

"Tôi định đưa tay xoa đầu chú, thế rồi chú bỗng hất tay tôi ra, mắng tôi là con mụ thôn quê dơ bẩn, bảo tôi đừng chạm vào người chú, còn nhớ không?"

Tam gia nằm trên đất, giọng run rẩy dữ dội: "Chuyện đó... đó là chuyện của 50 năm trước rồi! 50 năm! Chỉ vì những chuyện vặt vãnh đó mà bà muốn lấy mạng chúng tôi!"

"Lòng người không phải sỏi đá, 50 năm, thỉnh thoảng nhớ lại vẫn thấy đau." Bà Phàn thản nhiên nói: "Huống hồ bao nhiêu năm qua, số lần chú ngáng chân tôi cũng đâu có ít?"

Dưới lầu tiếng còi cảnh sát vang lên dồn dập, cửa lớn mở toang, tiếng bước chân rầm rập trong hành lang ngày càng gần.

"Đây là lệnh bắt giữ."

"Tổ tác chiến đang thi hành nhiệm vụ, người không liên quan tránh ra!"

Bà Phàn mỉm cười ôn hòa, bảo thuộc hạ: "Buông chú ấy ra đi."

Tam gia vừa được buông ra, đôi mắt trợn trừng liền lao về phía bà như muốn đồng quy vu tận.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một tiếng súng nổ vang trời dậy đất!

Người đàn ông đau đớn quỳ sụp xuống, máu chảy lênh láng theo ống quần.

Những người mặc đồng phục đen nhanh chóng khóa tay hắn lại, bốn người đồng thời nhấc tay chân hắn lên, mang hắn ra ngoài theo tư thế chữ X.

Từ đầu đến cuối, bà Phàn không hề chớp mắt lấy một cái. Bà gật đầu cảm ơn người đứng đầu tổ tác chiến, ngắn gọn hỏi: "Nhị muội của tôi thế nào rồi?"

"Lệnh bắt giữ ban xuống cùng lúc, hiện đã quy án."

"Vất vả cho các vị rồi."

Những ngày sau đó, các tập đoàn liên quan lần lượt bị kiểm kê tài sản và dòng tiền. Những nhân viên tham gia vào đường dây đều bị đình chỉ công tác để điều tra. Toàn bộ giới huyền học được thanh lọc triệt để, các công ty chi nhánh của nhà họ An nhánh Nhị gia hoàn toàn bị niêm phong để đấu giá.

Bà Phàn và Phó Vân rất ăn ý, cả hai đều không liên lạc với An Văn Tuyết vào lúc này.

Lam Toàn về văn phòng số 410 ngủ li bì hai ngày mới khôi phục tinh thần. Cô thu dọn ít hành lý, cùng Ninh Kha và Bạch Triết đến bệnh viện thay ca.

"Phó Vân, giỏ trái cây này tươi lắm, anh chọn một quả đi để tôi đi rửa."

Bạch Triết đi loanh quanh trong phòng bệnh, tháo giỏ quà và các loại thuốc bổ.

Phòng bệnh vừa được khử trùng buổi sáng nên vẫn còn mùi nước sát trùng, anh ta thuận tay mở cửa sổ cho thoáng khí.

"Hỏi cậu ấy đi, giỏ trái cây đó là cho cậu ấy." Phó Vân ngẩng đầu khỏi đống sổ sách tài chính, hất cằm về phía Trần Thời Việt.

Bạch Triết: "......"

"À, Tiểu Trần, thế cậu muốn ăn gì nào?" Bạch Triết ôn tồn quay sang hỏi Trần Thời Việt.

Trần Thời Việt dựa vào đầu giường, cười như không cười, ôn hòa nói: "Bạch ca, sao tự dưng anh lại tinh tế thế, lần trước gặp chẳng phải anh còn mắng tôi là phản đồ của 410 sao?"

Bạch Triết: "......"

Phó Vân nghe vậy, khóe môi hơi nhếch lên một tia ý cười kín đáo. Hắn liếc mắt nhìn về phía Trần Thời Việt, thầm nghĩ tên nhóc này cũng thù dai thật.

"Không dám, không dám." Bạch Triết nén giận đáp.

"Tiểu Trần mới không phải phản đồ nhé, có nhà ai phản đồ mà lại đi chắn bom cho sếp tôi không? Chỉ có cái loại đức hạnh như Phó Vân mới thế thôi." Ninh Kha cười nói.

Phó Vân đặt điện thoại xuống: "Tôi vẫn còn đang ngồi lù lù ở đây đấy nhé."

Đôi mắt Trần Thời Việt đảo qua đảo lại rồi dừng trên người Phó Vân. Khi chạm phải ánh mắt đen nhánh xinh đẹp của hắn, anh liền giả vờ ngượng ngùng thu hồi tầm mắt, khiến Phó Vân không hiểu ra làm sao, nhưng cũng chẳng làm gì được anh.

Hắn đứng dậy bỏ văn kiện và tài liệu vào túi, đi đến cạnh giường Trần Thời Việt ngồi xuống, hạ thấp giọng nói bằng tông độ chỉ đủ hai người nghe thấy: "Cậu thu liễm lại cho tôi nhờ."

Trần Thời Việt vô tội ngước mắt: "Tôi không thu liễm chỗ nào?"

"Đừng có suốt ngày dùng cái ánh mắt đó nhìn tôi." Phó Vân khiển trách.

"Ánh mắt nào cơ?" Trần Thời Việt truy vấn.

Phó Vân nghiến răng thốt ra hai chữ: "...... s*c t*nh."

Bình Luận (0)
Comment