Văn Phòng Nghiên Cứu Sự Kiện Siêu Nhiên Số 410

Chương 121

"Sếp, trước khi ngủ tôi có thể ôm anh một cái không?" Trần Thời Việt chống đầu dựa vào thành giường nói.

Phó Vân cúi đầu nhìn anh, một lúc sau như thể chịu thua, hắn xuôi lòng cúi xuống, bất đắc dĩ ôm Trần Thời Việt vào lòng. Lòng bàn tay hắn giữ lấy gáy anh, ấn cằm anh lên vai mình, duy trì tư thế này chừng mười giây.

Hơi thở của Trần Thời Việt bỗng chốc trở nên nóng rực, anh cảm thấy tim mình đập nhanh liên hồi. Cánh mũi tràn ngập mùi hương khô ráo và ấm áp trên người Phó Vân. Theo bản năng, Trần Thời Việt vòng tay ôm lấy eo hắn.

Vòng eo của Phó Vân mảnh khảnh và săn chắc, cảm giác như một bàn tay cũng có thể ôm trọn. Lòng bàn tay Trần Thời Việt dán chặt vào sau eo hắn, hầu kết lăn lộn vài vòng, trong lòng hừng hực như lửa đốt, vô cùng khó chịu.

Chưa kịp để anh lưu luyến thêm chút nào, Phó Vân đã đứng dậy buông anh ra.

"Hôn cũng hôn rồi, ôm cũng ôm rồi, tôi chỉ thiếu nước bán thân ở đây thôi đấy. Giờ ngài đã ngủ được chưa?" Phó Vân hỏi bằng giọng điệu "ôn hòa".

Trong bóng tối, đáy mắt Trần Thời Việt lóe lên một tia sáng yếu ớt, anh ra sức cắn môi, cố gắng đè nén d*c v*ng bạo liệt khó tả trong lòng xuống. Ý muốn bảo vệ và chiếm hữu dường như đã không còn đủ để khái quát tình cảm của anh dành cho Phó Vân lúc này nữa.

Trần Thời Việt ngẩng đầu, giọng khàn đặc: "Tôi muốn uống nước."

Vì ánh sáng xung quanh quá mờ, Phó Vân không nhìn rõ tia dục niệm khó nhịn trong mắt anh, hắn xoay người đi lấy nước: "Uống xong thì ngủ sớm đi, cậu còn khó hầu hạ hơn cả bố tôi đấy."

Đây là một ngôi thôn nhỏ hẻo lánh thuộc một huyện lỵ cấp thị. Đất đai chẳng còn bao nhiêu, dự án giải tỏa cũng không đến lượt nơi này. Phong cảnh xung quanh tuy tú lệ nhưng cơ sở hạ tầng kém kinh khủng, dọc đường đi chẳng có nổi mấy cột đèn đường.

Lam Toàn nhảy xuống từ chiếc xe tải quân dụng của tổ tác chiến, tay cầm chiếc đèn pin dự phòng. Mấy luồng sáng chiếu rọi về phía cổng thôn, tiếng chó hoang sủa vang vọng từ phía bờ đê con sông nhỏ.

"Hàng thứ ba, hộ thứ tư. Đội 1 vào khám xét, số còn lại phong tỏa thôn, chia làm nhóm ba người đi kiểm tra các hộ khác xem còn cư dân nào không."

Phùng Nguyên Câu vừa ra lệnh, mọi người lập tức lĩnh mệnh. Ánh đèn pin như những đốm lửa tản ra khắp các ngõ ngách trong thôn.

Hàng ba hộ bốn, chính là căn nhà cũ của Phó Tự Minh năm đó. Trước cửa có một cây hồng già cỗi, cành lá thưa thớt, rũ xuống tiêu điều dưới mái hiên.

Phùng Nguyên Câu và Thành Sa đứng trước cửa, tiên phong đẩy cửa bước vào.
Một luồng bụi bặm và hơi ẩm mốc phả ngay vào mặt. Nơi này đã quá lâu không có người ở.

Phùng Nguyên Câu đeo khẩu trang vào: "Vào trong soát."

Lam Toàn đi theo sau họ, dùng đèn pin soi lên soi xuống căn nhà lâu năm thiếu tu sửa này. Một căn nhà nông thôn tự xây hết sức bình thường với hai phòng ngủ một phòng khách. Trong sân có chuồng lợn và lồng gà cũ kỹ, mái che mưa đã sụp xuống một nửa.

Cũng chẳng trách năm đó Phó Tự Minh tự ti, nơi này so với An gia thì đúng là cách biệt ít nhất ba tầng lớp xã hội.

Chứng cứ sẽ ở đâu được nhỉ? Lam Toàn thầm nghĩ.

Trong nhà vang lên tiếng lục lọi, Thành Sa bước vào chuồng lợn, chẳng màng đến đống rơm rạ đã thối rữa mà tìm kiếm. Động tin của tổ tác chiến không nhỏ, đã làm không ít chó nhà dân thức giấc, tiếng chó sủa rộ lên khắp thôn.

"Làm cái gì thế, làm cái gì thế!" Có dân làng bất mãn khoác áo ra chửi: "Ban đêm không cho ai ngủ à?"

"Chào bác, xin hỏi bác có biết người nhà ở hàng ba hộ bốn đi đâu không ạ?" Lý Nghị đưa thẻ ngành ra, hỏi thăm lão nông ở đầu thôn.

Lão nông ngẩn người: "Nhà lão Phó hả? Chuyển đi từ lâu rồi."

"Con trai nhà lão Phó giỏi giang lắm, năm đó học đại học trên thành phố, tìm được việc tốt, còn lấy vợ thành phố nữa, sau đó đón cả bố mẹ lên đó hưởng phúc rồi."

"Nhà cũ của họ để không ở đây gần 20 năm, mấy năm trước vẫn có người thuê nhưng mấy năm nay thì bỏ trống. Sao thế đồng chí cảnh sát, nhà họ xảy ra chuyện gì à?"

Lý Nghị không trả lời, chỉ đơn giản gật đầu: "Cảm ơn bác, quấy rầy bác rồi."

"20 năm rồi, chứng cứ có mà còn cái nịt." Một thành viên trong tổ phàn nàn: "Tổ trưởng, chúng tôi đã lục soát phòng ngủ và nhà chính một lượt rồi, không có gì cả."

Phùng Nguyên Câu đi đi lại lại trong sân.

"20 năm là thời điểm nhà họ Phó chuyển đi, chứ không phải thời điểm Phó Tự Minh quay lại giấu chứng cứ. Tôi cứ cảm thấy nó chắc chắn ở quanh đây."

Thành Sa sốt ruột nói: "Tiếp tục tìm, đừng bỏ sót ngõ ngách nào."

Lam Toàn đứng lên ghế, dùng đèn pin soi vào tầng trên cùng của tủ quần áo.

"Có phát hiện gì không?" Thành Sa hỏi sau lưng cô.

"Không có, trống không." Lam Toàn nhảy xuống ghế, chán nản thở dài: "Có phải em đã dẫn sai đường cho mọi người không?"

"Không đâu, em đã cung cấp manh mối hết sức mình rồi, tổ tác chiến còn chưa kịp phát tiền thưởng cho em đây này. Tìm thêm chút nữa xem." Thành Sa vừa trấn an vừa dùng chuôi dao gõ vào cánh cửa tủ và trần nhà để nghe tiếng động.

"Đấy là tường thật, nhà quê lấy đâu ra cửa bí mật." Phùng Nguyên Câu bước vào, nhìn hai người họ.

Lam Toàn suy tư ngồi xuống chiếc ghế đầy bụi, lầm bầm tự nói một mình: "Nếu tôi là một người con rể ở rể trong một gia tộc hào môn, sống trong cảnh khó khăn, hiện tại tôi nắm trong tay một chứng cứ cực kỳ quan trọng, đủ để tôi lật thân, thậm chí lật đổ cấp cao của gia tộc đó, tôi sẽ giấu nó ở đâu?"

"Giao cho người tin tưởng nhất, bố mẹ chăng?" Phùng Nguyên Câu nói.

"Chúc mừng anh, anh vừa đưa ra một đáp án sai bét." Thành Sa nhận xét.

Phùng Nguyên Câu: "..."

"Phó Tự Minh là sinh viên nghèo vượt khó từ nông thôn ra, cha mẹ tổ tông đều là nông dân. Nếu không có gì bất ngờ thì ông ấy là người có học vấn cao nhất dòng họ, gọi tắt là 'niềm hy vọng của cả làng'." Lam Toàn đồng tình với Thành Sa, bổ sung thêm:

"Một người như vậy, sau khi được 'tẩy lễ' ở thành phố lớn, tuy ông ấy vẫn yêu bố mẹ mình, nhưng chưa chắc đã hoàn toàn đồng tình với quan niệm của thế hệ cũ trong thôn. Hãy thử đoán xem, bố mẹ thế hệ trước sẽ dạy ông ấy điều gì?"

"Họ có lẽ sẽ dạy ông ấy đi ra ngoài phải giúp người, chịu thiệt là phúc, làm người phải thành thật." Thành Sa tiếp lời: "Nhưng sau một thời gian lăn lộn bên ngoài, ông ấy nhận ra những thứ đó, ở một nơi đầy rẫy đấu đá và thực dụng như An gia, là hoàn toàn vô dụng."

"Ông ấy phải dốc hết sức lực, từng bước tính kế mới có được sự tôn trọng. Nhưng loại thủ đoạn này lại trái ngược hoàn toàn với những gì bố mẹ dạy -"

"Cho nên nếu là tôi, tôi sẽ không hé răng nửa lời với bố mẹ, càng không bao giờ giao chứng cứ cho họ." Lam Toàn kết luận.

Phùng Nguyên Câu nhìn hai nữ đồng chí này, hai tay buông xuôi: "Phản bác tôi nhiều thế, vậy hai người nói xem, chứng cứ ở đâu?"

Thành Sa thở dài, đề nghị: "Hay là gọi Phó Vân đến đi? Dù sao cũng là bố đẻ anh ta, biết đâu anh ta lại hiểu điều gì đó?"

"Tôi thấy được đấy!"

"Không được! Anh ấy mà đi thì anh Tiểu Trần không ai chăm sóc."

"Trần Thời Việt bao lớn rồi mà còn cần người chăm! Để hôm nào lão tử phái người đến bệnh viện xách cổ nó ra là ngoan ngay!"

Phùng Nguyên Câu và bạn học Lam Toàn gào lên, làm đàn chim trong sân giật mình vỗ cánh bay đi nháo nhác.

"Chỉ ở quanh căn nhà cũ này, nhưng lại không ở trong tay bố mẹ, vậy thì có thể là chỗ nào được nhỉ..."

Cả ba rơi vào ngõ cụt.

Bình Luận (0)
Comment