Tịch Ngân nghe thấy câu nói này cũng sững người, bất giác nhìn xuống nơi eo mình.
Trương Đạc trước đây không cho nàng tháo chiếc chuông vàng này xuống, về sau nàng cũng thành thói quen. Mỗi ngày sau khi chải chuối xong, nàng đều đứng trước gương mà đeo nó vào.
Từ khi vào núi Thố Mông, cây cối che khuất nhật nguyệt, hồn ma tử sĩ u uất kêu gào, nàng lại càng coi chiếc chuông này như vật trừ tà, chưa từng rời thân.
Khác với chiếc chuông đồng nơi cổ chân, kim đạc không có quả lắc, khi đi lại không phát ra tiếng động nhưng lại khá nặng, thi thoảng nó còn va vào đầu gối Tịch Ngân. Thật sự giống hệt con người Trương Đạc, trầm mặc, góc cạnh sắc bén, đến mức nàng vẫn luôn không hiểu rõ suốt hai năm qua, đằng sau sự im lặng thường lệ, sau những lời quở trách và trừng phạt, hắn rốt cuộc đã che chở cho nàng bao nhiêu.
Tịch Ngân đang mải mê nhìn chiếc chuông vàng đến thẫn thờ thì tập thơ trong tay bị Chu thị giật phắt đi.
“Ngươi…”
“Nội quý nhân, điện hạ là điện hạ, xin nội quý nhân tự xem xét lại thân phận mình.”
Trương Bình Tuyên không muốn đôi co với Tịch Ngân thêm nửa lời, ra hiệu cho Chu thị im lặng rồi xoay người đi vào trong điện.
Tịch Ngân định mở miệng, nội cấm quân vội khuyên: “Nội quý nhân, thôi bỏ đi, tập thơ đó chúng ta cũng đã xem qua rồi, không có gì bất thường cả. Giang tướng quân lệnh cho mạt tướng phải bảo vệ điện hạ, không để ngài ấy rời khỏi nơi ở nửa bước, nhưng dù sao ngài ấy cũng là điện hạ, lại đang mang thai, nội quý nhân lúc này nếu tranh chấp với điện hạ thì khó tránh khỏi chịu thiệt, mạt tướng cũng khó xử…”
Tịch Ngân quay đầu lại: “Ai cũng biết điện hạ đang mang thai khó ở, sao lại có người gửi một tập thơ vào lúc này, vả lại Quang lộc khanh người này…”
Nàng nói đến đó thì ngắc ngữ. Người này rốt cuộc là người thế nào? Với tầm mắt và kiến thức của nàng, nàng vẫn chưa thể dùng ngôn từ chu toàn để đánh giá, mà dẫu có nói ra, các tướng lĩnh nội cấm quân cũng chẳng nghe hết, họ chẳng qua là nhận lệnh của Giang Lăng, xem nàng như một nội nô được Trương Đạc sủng ái mà bảo vệ thôi.
Nghĩ đến đây, nàng không khỏi cảm thấy lạc lõng, đành im lặng, nhìn về phía trong điện rồi nói: “Xin tướng quân nhất định phải bảo vệ tốt cho điện hạ.”
Quân nội cấm đáp: “Đó vốn là chức trách của mạt tướng, nội quý nhân cứ yên tâm.”
Tịch Ngân biết hôm nay Trương Bình Tuyên nhất định không chịu gặp mình nữa, bèn đem thuốc đã sắc xong trên hành lang đổ vào bát, giao cho tì nữ đứng hầu trước cửa điện, rồi một mình quay về chính điện của Trương Đạc. Trên đường đi, nàng thuận đường tìm gặp phó tướng Trung Lĩnh quân Lục Phong, người phụ trách canh phòng hành cung.
Tuyết rơi lả tả. Bóng tuyết quyện cùng bóng tùng trúc in lên tấm ngọc bình.
Chu thị thay Trương Bình Tuyên nhóm lại lò than, thấy Trương Bình Tuyên vẫn ngồi bên án xem tập thơ đó, bà ta lại hâm nóng thuốc rồi bưng đến trước mặt nàng nói: “Điện hạ, giữ gìn đôi mắt, để nô thắp cho người một ngọn đèn.”
Trương Bình Tuyên chống cằm lắc đầu, hương khói như sợi chỉ nhẹ nhàng tan vào mũi khiến người ta có chút buồn ngủ. Chu thị đưa bát thuốc đến cạnh tay Trương Bình Tuyên, khuyên nhủ: “Đều là những thứ người ngoài mượn danh tiếng của điện hạ để chơi bời thôi, điện hạ hà tất phải thực sự tốn tâm tư vì nó. Chi bằng uống thuốc xong, nô hầu hạ người nghỉ ngơi một lát.”
Trương Bình Tuyên vén tay áo lật qua một trang, nói: “Tin tức từ Kinh Châu đã không truyền vào được hơn một tháng rồi, tập thơ này hẳn không đơn giản chỉ là hội họp tiệc tùng.”
Nói đoạn, nàng cúi thấp người xuống: “Bà đi thắp cho ta một ngọn đèn.”
Chu thị vâng lời, bưng một ngọn đèn đồng đến. Bỗng thấy Trương Bình Tuyên ấn phẳng một trang giấy, nghiêng đầu nhìn kỹ. Chu thị vội di chuyển ngọn đèn qua: “Điện hạ, sao vậy?”
Trương Bình Tuyên ho một tiếng, đồng tử co rụt lại. Nàng mím môi nuốt khan, kìm nén sự run rẩy trong cổ họng, hồi lâu sau mới mở miệng nói: “Chữ của Trần Hiếu.”
Chu thị không biết chữ nên không thấy gì lạ, nhưng lại bị cái tên này làm cho giật mình: “Trần Hiếu? Chẳng phải… đã chết mười năm rồi sao?”
Ngón tay Trương Bình Tuyên đè lên mặt giấy hơi run rẩy. “Là biến thể…”
Chữ của người này năm xưa ở thành Lạc Dương là vật mà vô số nữ nhân tranh nhau sưu tầm. Hắn kế thừa từ một đại gia thư họa nổi tiếng tiền triều, sau đó tự lập thành một phái riêng.
Khác với chữ của Trương Đạc, chữ của hắn thanh tú mà có lề lối, lực đạo thu phóng tự nhiên, nét bút có cương có nhu, đối với nữ nhân mà nói là một thể chữ cực kỳ khó viết. Trương Bình Tuyên từng tập theo bản Giới Viên Tập Tự hắn viết tại hội Lâm Thủy của Ngụy Tùng Sơn, cũng từng viết bản thảo riêng của hắn là Tạp Thi Cảo. Suốt mười mấy năm đổ tâm huyết vào việc này, cuối cùng mới luyện thành. Cả thành Lạc Dương không ai rõ chữ của Sầm Chiếu hơn nàng, và cũng chỉ có nàng mới nhận ra những chữ khởi bút bằng tay trái của Trần Hiếu.
“Hắn đã đổi thể chữ, viết theo lối chương khải… Tuy nhiên, trong đó… mấy chữ này, dường như là hắn dùng tay trái khởi bút…”
Thế nào là chương thể, khởi bút tay trái ra sao, Chu thị đều không hiểu, nhưng ý nghĩa đằng sau câu nói này khiến bà rùng mình. Trần gia bị diệt tộc mười hai năm, ngôi mộ Trương Hề xây cho Trần gia vẫn còn đó. Nếu nói hồn phách có linh thiêng, vì vị nương tử si tình mà viết thơ bày tỏ tình cảm thì e là quá huyền hoặc, huống hồ đây lại là vùng phía nam núi Thố Mông, nơi vùi xương của những người lính chinh chiến…
Chu thị càng nghĩ càng thấy mồ hôi lạnh đầm đìa trên trán.
Tuy nhiên, trong lòng Trương Bình Tuyên lúc này là sự kinh hãi và vui mừng đan xen hỗn loạn. Sau lưng lạnh buốt, nhưng cổ họng lại chua xót và nóng bừng, nàng nhất thời không nói nên lời, ngón tay vô thức vò nát mặt giấy.
Kể từ khi gặp Sầm Chiếu, phong thái và khí chất cực kỳ giống Trần Hiếu của y đã khiến Trương Bình Tuyên có một tầng ảo tưởng, nhưng đôi mắt y mù lòa, chưa bao giờ cầm bút viết chữ, nên Trương Bình Tuyên cũng không có cách nào xác định thân phận của y.
Trương Bình Tuyên đã không ít lần muốn hỏi y rốt cuộc có phải là người năm xưa hay không. Nhưng mấy lần định hỏi, lời đến cửa miệng lại đành nuốt ngược vào trong. Thật ra Sầm Chiếu không nói, Trương Bình Tuyên căn bản không thể hỏi ra lời, bởi vì đối với Trần Hiếu mà nói, đoạn đời đó chẳng khác nào nỗi đau róc xương rũ tro tàn đầy thảm liệt.
Lúc này nhìn lại nét chữ này của y, ngỡ như đã cách mấy kiếp người. Trương Bình Tuyên thầm cảm ơn Trần Hiếu vẫn còn chịu cho nàng một cơ hội để bù đắp những nuối tiếc của mười hai năm trước. Bấy lâu nay, người mà nàng hao tổn tâm sức mưu tính và bảo vệ hóa ra thực sự là Trần Hiếu. Y thực sự còn sống, và đã đúng như tâm nguyện đau khổ năm xưa của nàng, y đã cưới nàng.
“Điện hạ…”
“Đừng đánh tiếng.”
“Nô… hiểu.”
“Bà đi chốt cửa lại, đừng để Tịch Ngân vào.”
“Nội quý nhân đã về chính điện rồi ạ…”
“Tốt…”
Trương Bình Tuyên gắng gượng đè nén cơn xúc động đang cuộn trào trong ngũ tạng, cúi đầu đọc lại bài thơ viết bằng lối chương khải đó. Đó cũng là một bài thơ dài vịnh tuyết theo thể ngũ ngôn hán nhạc phủ, nhìn sơ qua không thấy gì lạ. Trương Bình Tuyên lấy bút chấm mực, khoanh tròn mấy chữ khởi bút tay trái. Khi khoanh đến chữ cuối cùng, trong đầu nàng bỗng vang lên một tiếng nổ lớn. Nàng ngỡ ngàng buông rơi cây bút.
Chu thị không biết chữ, thấy nàng như vậy vội hỏi: “Điện hạ làm sao vậy?”
Trời dần tối sầm, tuyết rơi mỗi lúc một dày. Lò than sắp cạn không thể xoa dịu cái lạnh từ tận tâm can của Trương Bình Tuyên. Nàng rùng mình một cái, đột ngột nắm chặt ngón tay.
“Kinh Châu… xảy ra chuyện rồi.”
“Sao cơ?”
Trương Bình Tuyên mím môi nhắm mắt: “Hắn đột nhiên sai Sầm Chiếu tới Kinh Châu, ta lẽ ra phải biết trong đó nhất định có quỷ kế. Hắn giữ ta bên cạnh là để không cho thư của phò mã truyền về Lạc Dương. May mà… may mà ta còn nhớ được chữ của chàng.”
Chu thị lúc này mới hiểu ra, nhưng trong lòng lại bắt đầu sợ hãi thất thường, vội quỳ xuống bên cạnh Trương Bình Tuyên: “Điện hạ lúc này định làm thế nào? Đây là hành cung núi Thố Mông, những nội cấm quân trong sân vốn là để giám sát điện hạ, nếu điện hạ muốn…”
“Ta phải ra ngoài.”
“Điện hạ!” Chu thị lòng đầy lo lắng: “Điện hạ lúc này đang mang thai, đừng nói là không ra được khỏi núi Thố Mông, dù có ra được đi chăng nữa, vạn nhất có chuyện gì không hay, nô biết ăn nói thế nào với phò mã đây.”
“Không cần bà ăn nói, bà đi gọi nội cấm quân bên ngoài vào đây.”
“Điện hạ…”
“Đi mau!”
Chu thị hết cách, đành phải đứng dậy ra ngoài truyền lời.
Chẳng mấy chốc, cửa điện bị đẩy ra, mạt tuyết theo gió lùa vào phòng. Phó tướng nội cấm Lục Phong tay chống kiếm bước vào, hành lễ trước mặt Trương Bình Tuyên: “Điện hạ có điều gì sai bảo?”
Trương Bình Tuyên ngẩng đầu: “Lục tướng quân đích thân tới sao?”
“Vâng, nghe nội quý nhân ở chính điện nói hôm nay có kẻ quấy nhiễu điện hạ nghỉ ngơi, mạt tướng đặc biệt đến hỏi thăm.”
Trương Bình Tuyên cười lạnh một tiếng: “Lại là vị nội quý nhân này. Trương Đạc không có ở đây, có phải cả hành cung núi Thố Mông này đều phải nghe theo hiệu lệnh của một ả nô tì rồi không? Các ngươi đều là tướng lĩnh Trung Lĩnh nội cấm quân, vậy mà cũng tự hạ thấp mình đến mức ấy ư!”
Lục Phong đứng thẳng người nói: “Điện hạ bớt giận, nội quý nhân và mạt tướng đều là vì lo nghĩ cho sự an nguy của điện hạ.”
Trương Bình Tuyên lắc đầu cười: “Đừng nói những lời hoa mỹ đó nữa. Trong mắt tướng quân, Trương Bình Tuyên lúc này e là còn không bằng một tù phạm đang chờ chém trong ngục Lạc Dương.”
Lục Phong không biện bạch, chỉ quỳ xuống nói: “Mạt tướng không dám.”
Trương Bình Tuyên cúi đầu nhìn hắn: “Ta có một câu hỏi dành cho tướng quân.”
“Điện hạ cứ hỏi.”
“Trương Đạc trước khi đi dặn các ngươi xử trí ta thế nào?”
Lục Phong thấy nàng gọi thẳng tên Trương Đạc thì cũng không còn thấy lạ, vẫn chắp tay đáp: “Điện hạ không nói gì đến chuyện xử trí, bệ hạ chỉ lệnh cho mạt tướng bảo vệ tốt cho điện hạ, tránh để điện hạ và thai nhi bị kẻ khác quấy rầy. Xin điện hạ yên tâm, mạt tướng đã xử lý những nội cấm quân canh giữ điện hạ, chuyện hôm nay tuyệt đối không xảy ra lần nữa.”
“Nếu ta nói ta muốn rời cung thì sao?”
Lục Phong ấn chuôi kiếm ngang hông, ngẩng đầu hỏi: “Điện hạ định đi đâu?”
Trương Bình Tuyên nhìn xoáy vào mắt hắn, dõng dạc nói: “Về Lạc Dương.”
“Mạt tướng khuyên điện hạ nên giữ gìn sức khỏe, từ bỏ ý định này.”
Trương Bình Tuyên đứng dậy, vịn tay Chu thị chậm rãi bước đến trước mặt hắn: “Ngươi vừa nói ngươi không dám coi ta là tù phạm, vậy thì vẫn coi ta là công chúa. Ta lệnh cho ngươi rút quân canh giữ ngoài cửa, đưa ta rời cung.”
“Điện hạ đúng là công chúa, nhưng nội cấm quân là thân vệ của bệ hạ, mạt tướng chỉ nghe theo hiệu lệnh của bệ hạ. Mong điện hạ đừng làm khó mạt tướng.”
“Nếu ta nhất định phải rời cung, ngươi có dám giết ta không?”
Lục Phong im lặng một lát, tay nắm kiếm đứng dậy, nhìn thẳng vào Trương Bình Tuyên nói: “Điện hạ, bệ hạ có chỉ dụ, nếu không đến mức vạn bất đắc dĩ thì không được nói lời này với điện hạ.”
Trương Bình Tuyên sững người: “Lời gì?”
“Bệ hạ nói chức trách của mạt tướng là giữ điện hạ trong tẩm điện này. Còn việc trong tẩm điện này là người của điện hạ hay là xác của điện hạ, bệ hạ không quan tâm.”
Chu thị nghe xong không kìm được lùi lại mấy bước, lưng đập mạnh vào bàn một tiếng đùng.
Trương Bình Tuyên quay đầu nhìn Chu thị, mắt đẫm lệ nhưng khóe miệng lại nở một nụ cười thảm khốc: “Hừ… Giết người đến nghiện rồi, giết phụ thân và nhị ca còn chưa đủ ư…”