Trẫm Và Nàng – Nàng Và Đèn

Chương 95

Bốn phương chung một bầu trời.

Mùa đông năm thứ hai sau khi Trương Đạc đăng cơ, tuyết nhuốm máu nóng, sương phủ cỏ khô, sơn hà trầm mặc chất phác, ngay cả những góc cạnh của đá cũng mang vẻ sắc lẹm như bị đao chém kiếm phạt. Bên ngoài thành Kinh Châu, vạn quân đề cao cảnh giác, gối giáo chờ trời sáng.

Doanh trại nối liên tiếp năm dặm, đèn đuốc thắp sáng ngàn vạn lều quân.

Còn tại hành cung núi Thố Mông, mọi người vừa mới ngâm xong một vòng thơ vịnh tuyết.

Tùng xanh lạnh lẽo, hương mai thấu tận tâm can.

Tịch Ngân ngồi ở hành lang phía tây ngắm tuyết trong sân. Bên cạnh nàng, lò thuốc đang sắc thuốc an thai cho Trương Bình Tuyên.

Hôm nay nàng mặc một chiếc áo đối khâm tay rộng màu bạc thêu hoa hải đường đỏ thắm, búi tóc kiểu linh xà, cài một chiếc trâm vàng điêu khắc hình chim yến ngậm chuỗi ngọc rủ, gương mặt kiều diễm như hoa, ngồi tựa bên làn tuyết, cùng nhành mai vươn vào hành lang làm tôn lên vẻ thanh tao.

Nội cấm quân canh giữ trong sân tuy không dám nhìn thẳng, nhưng thi thoảng cũng không nhịn được mà đưa mắt nhìn về phía nàng, dù vậy phần lớn đều không dám dừng lại lâu, chỉ vừa chạm mặt nàng đã vội vàng dời đi chỗ khác.

Những nội cấm quân này đều là người của Giang Lăng.

Kể từ khi Trương Đạc rời hành cung núi Mông Thố để đến cửa Kim Sam, việc canh phòng nơi ở của Trương Bình Tuyên trở nên nghiêm ngặt hơn. Nội cấm quân luân phiên hai canh giờ một lần, canh giữ ngày đêm, bất cứ ai ra vào nơi này đều phải bị thẩm tra.

Tuy nhiên, Tịch Ngân lại không nằm trong diện bị thẩm tra. Nội cấm quân rất tôn trọng nàng, không hỏi nàng khi nào qua đây, cũng không hỏi khi nào nàng quay về chính điện của Trương Đạc, chỉ cử người đi theo nàng không xa không gần, tiễn nàng một mạch về tới chính điện mới thôi.

Điều này khiến các tì nữ bên cạnh Trương Bình Tuyên đều có phần bất mãn.

Lúc bấy giờ đã quá giờ chính ngọ, Trương Bình Tuyên vừa mới nằm xuống nghỉ trưa. Chu thị bưng chậu nước từ trong điện khép cửa đi ra, trên hành lang có tuyết đọng đóng thành băng, bà ta sẩy chân một cái liền đánh rơi chiếc chậu trong tay. Chiếc chậu úp ngược xuống đất phát ra một tiếng xoảng chói tai. Nội cấm quân nghe động tĩnh lập tức nắm đao tiến lên cảnh giới. Tịch Ngân quay đầu thấy là Chu thị, vội đứng dậy bảo nội cấm quân: “Không có việc gì, các ngươi lui xuống trước đi.”

Chu thị cúi người thu dọn mớ hỗn độn trên đất, Tịch Ngân cũng ngồi xuống xắn tay áo định giúp một tay, nhưng chưa kịp chạm vào thì nghe Chu thị nói: “Nội quý nhân cứ trông chừng thuốc của điện hạ cho tốt.”

Tịch Ngân nghe ra sự khó chịu trong giọng nói của bà ta, biết bà ta đang bực bội vì sự canh phòng nghiêm ngặt trong sân này, cũng không tiện nói gì, đành đứng dậy rũ tay áo một cách mất tự nhiên, ngồi lại bên lò thuốc. Nàng cúi đầu nhìn Chu thị, định nói gì đó nhưng lại cảm thấy nói nhiều dễ sai, nhất thời muốn nói lại thôi.

Chu thị vừa thu dọn vừa lầm bầm oán trách: “Coi điện hạ của bọn ta là tù nhân sao? Một bước cũng không cho ra, người ngoài cũng không cho vào, cứ thế này thì người khỏe mạnh cũng sinh tâm bệnh mất thôi.”

Tịch Ngân ngẩng đầu nhìn vào trong điện. Bên trong màn trướng lớp lớp, có hương trầm thoang thoảng tỏa ra, nhưng không nghe thấy một tiếng người nào.

Mấy ngày trước, Trương Bình Tuyên còn lớn tiếng quát mắng nội cấm quân, nhưng bất lực vì đây là ý của Trương Đạc, nàng có bao nhiêu không bằng lòng cũng chỉ đành nhẫn nhịn. May thay, nàng vốn tự phụ là người có tu dưỡng nên chưa nỡ quá khắt khe với Tịch Ngân.

Tịch Ngân thấy nàng khi mang thai mà không vui như vậy, trong lòng cũng thấy xót xa. Thêm vào đó, lúc này tình hình Kinh Châu chưa rõ ràng, Triệu Khiêm và Sầm Chiếu đều không có tin tức gì, Trương Bình Tuyên ngày đêm hồi hộp, Tịch Ngân cũng thường xuyên cảm thấy bất an.

“Thuốc sôi rồi, nội quý nhân… ngươi đang nghĩ gì thế?”

Tịch Ngân bừng tỉnh, vội xoay người xem lửa. Thang thuốc trên lò đang sôi sùng sục nổi bong bóng, hơi thuốc bất thình lình xộc lên làm nàng choáng ngợp. Tịch Ngân đưa tay áo dụi dụi mắt, khẽ nói: “Ta đang nghĩ điện hạ cả ngày phiền muộn thế này cũng không tốt cho cơ thể, hay là để ta đi tìm ít sách cho điện hạ đọc.”

Chu thị liếc nàng một cái: “Nội quý nhân cũng biết chữ sao?”

“Biết.”

Chu thị đứng thẳng lưng: “Bọn ta xuất thân hèn kém, sao lại biết chữ được?”

Tịch Ngân mím môi cười: “Bệ hạ có dạy ta một ít.”

Chu thị nghe nàng nói vậy, bật cười một tiếng đầy ẩn ý: “Sách điện hạ xem, chỉ có điện hạ tự mình đi chọn thôi, nô và nội quý nhân đều không hiểu được đâu.”

Tịch Ngân đáp: “Trong chính điện của bệ hạ có rất nhiều sách, ta tuy không thông thạo lắm, nhưng chỉ cần điện hạ nói tên sách, ta có thể tìm về cho điện hạ.”

Chu thị nghe nàng nói thế cũng dịu giọng: “Điện hạ nghỉ trưa dậy, ngươi vào mà hỏi điện hạ.”

Tịch Ngân gật đầu, mỉm cười đáp: “Được.”

Lời vừa dứt, đã nghe nội cấm quân ở cửa hang quát: “Đứng lại!”

Tịch Ngân và Chu thị cùng ngẩng đầu lên, thấy một tiểu hoàng môn đang run cầm cập đứng ở cửa, bị nội cấm quân bất ngờ quát tháo khiến mặt mày cắt không còn giọt máu. Chu thị hất hàm về phía Tịch Ngân: “Đi xem thử đi.”

Tịch Ngân đi đến trước cửa hang, nội cấm quân hai bên vội lùi lại một bước hành lễ với nàng. “Có chuyện gì vậy?”

Tiểu hoàng môn nhận ra Tịch Ngân, vội vã chắp tay: “Nội quý nhân, nô tài là người của các vị lang quân ở điện phía trước sai đến gửi đồ cho trưởng công chúa điện hạ.”

Quân nội cấm hỏi: “Vật gì?”

“Là tập thơ của tiệc vịnh tuyết ngày hôm nay, gửi đến xin trưởng công chúa bình điểm, phân định cao thấp để mọi người cùng tâm phục khẩu phục.”

Đây chính là thú vui nhàn nhã của đám con cháu sĩ tộc này, mở tiệc làm thơ chưa đủ, còn muốn mượn danh tiếng của vị công chúa này. Bình thứ tự hạng bậc, tốt nhất là có thể xin thêm một trang lời tựa, để buổi thanh đàm thi hội này thêm một tầng ý vị thanh nhã kiêu sa.

Tịch Ngân nghĩ đoạn ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa. Lúc này, tiệc thơ ở tiền điện vừa mới tan, những thiếu niên túy ông được dìu bước ra ngoài, có người vẫn còn đang ngâm nga những vần thơ vừa làm lúc tiệc rượu. Tiếng ngâm nga bị tiếng giẫm trên tuyết lấn lướt, đứt quãng nhưng nghe cũng rất lọt tai.

“Ngươi nói là các vị lang quân phía trước, rốt cuộc là vị lang quân nào sai ngươi đến?”

Tiểu thái giám đáp: “Buổi thanh đàm vịnh tuyết hôm nay là do đại lang quân nhà Quang lộc khanh gửi thiệp mời, đương nhiên cũng là đại lang quân sai nô qua đây.”

Đại lang của Quang lộc khanh chính là con nuôi của Đặng Vi Minh. Tịch Ngân ít nhiều biết thái độ của Trương Đạc đối với phụ thân của người này, cũng biết mối liên hệ giữa Đặng Vi Minh và Trương Bình Tuyên. Nhìn lại tập thơ trong tay tiểu hoàng môn, trong lòng nàng vô cùng bất an. Đang lúc do dự, bỗng nghe một câu: “Đưa đây ta xem.”

Giọng nói vang lên từ phía sau.

Tịch Ngân quay đầu lại, thấy Trương Bình Tuyên đang đứng dưới hành lang phía tây. Nàng vừa mới nghỉ trưa dậy, khoác một chiếc bào lông cáo trắng, không trang điểm, sắc mặt tái nhợt.

Quân nội cấm thưa: “Điện hạ, Giang tướng quân có lệnh, để bảo vệ sự chu toàn của điện hạ và thai nhi trong bụng, tất cả những đồ vật dùng của điện hạ nếu truyền từ bên ngoài vào đều không được chạm trực tiếp vào người điện hạ.”

Trương Bình Tuyên vịn tay Chu thị ngồi xuống sau chiếc án gốm trên hành lang, khẽ cười một tiếng nói: “Không được chạm vào người ta? Một tập thơ ta lật xem thì có làm sao?” Nói xong nàng nhìn Tịch Ngân: “Mang qua đây.”

Tịch Ngân và nội cấm quan nhìn nhau một cái, quay sang nói với Trương Bình Tuyên: “Điện hạ, người cứ nghe theo ý của Giang tướng quân đi ạ.”

Trương Bình Tuyên đập mạnh xuống án một cái khiến vai Tịch Ngân run lên, nàng vội nói: “Điện hạ giữ gìn sức khỏe…”

Trương Bình Tuyên giữ thẳng lưng, trầm giọng nói: “Người ta đã ở hành cung núi Mông Thố này rồi, hắn không cho ta bước ra khỏi sân viện này ta cũng chấp nhận, chẳng lẽ bây giờ ngay cả việc bình phẩm tập thơ trong mảnh trời vuông vức này cũng không được sao?”

Nội cấm quân chắp tay: “Mạt tướng không có ý đó.”

“Vậy là có ý gì? Rốt cuộc các ngươi coi ta là hạng người nào? Một tội nhân ngày mai sẽ bị lôi ra bêu đầu sao?”

Nội cấm quân bị câu nói này làm cho đỏ cả cổ, chỉ đành nói: “Không dám, tất cả đều vì sự an nguy của điện hạ. Xin điện hạ cho phép mạt tướng kiểm tra.”

Trương Bình Tuyên cười lạnh: “Kiểm tra đi, ta cũng muốn biết một tập thơ thì làm sao mà giết được ta.”

Nội cấm quân không tiện đáp lại, nhận tập thơ từ tay tiểu hoàng quan rồi lật mở ra. Tịch Ngân cũng ghé nửa người qua xem. Bây giờ nàng cũng đã đọc hiểu được một ít thơ, thấy trong tập thơ đa phần là vịnh tuyết, cũng có bài ngâm về vẻ đẹp mùa đông. Nàng chưa phân biệt được hay dở, chỉ thấy đọc lên thấy răng môi lưu hương, khiến lòng người thư thái.

Sau một hồi kiểm tra, nội cấm quân cũng không thấy có gì bất thường, bèn đưa tập thơ cho Tịch Ngân. “Mượn tay nội quý nhân.”

Tịch Ngân nhận lấy tập thơ, trong lòng vẫn còn chút do dự, chần chừ một lát rồi nói với Trương Bình Tuyên: “Điện hạ, người hà tất phải nhọc lòng xem thứ này, nếu người thấy buồn chán, lát nữa nô sẽ tìm ít sách về cho người, chẳng phải tốt hơn sao…”

“Tịch Ngân.”

Trương Bình Tuyên ngắt lời nàng. Tịch Ngân chỉ đành cúi đầu đáp: “Có.”

Trương Bình Tuyên nhìn xoáy vào nàng: “Ngươi mới biết chữ bao lâu? Ngươi đã đọc thơ của ai chưa? Ngươi có biết thế nào là cái thú ‘ngâm thơ bình tựa’ không?”

Tịch Ngân nghe xong câu này vô thức mím môi, thực sự không biết phải đáp lại Trương Bình Tuyên thế nào. Cảm giác thua kém này vốn đã chẳng phải lần đầu, nhưng lúc này Tịch Ngân không muốn mình quá yếu hèn. Nàng vén lọn tóc mai bị gió tuyết thổi loạn, đối diện với Trương Bình Tuyên nói: “Chuyện này không liên quan gì đến thú ngâm thơ bình tựa cả. Trước khi bệ hạ tới cửa Kim Sam đã dặn dò nô phải chăm sóc tốt cho điện hạ. Điện hạ biết đấy, nô chỉ có chút tâm trí quẩn quanh thế này thôi, phàm là đồ dùng của điện hạ đều phải qua tay nô, tập thơ này không phải do nô viết, nô không dám để điện hạ chạm vào…”

“Ngươi viết? Hừ…”

Những lời khác Trương Bình Tuyên không để tâm lắm, nhưng lại bị một câu nói đó làm cho bật cười. Nàng vịn tay Chu thị đứng dậy, xỏ giày, bước xuống hành lang phía tây đi đến trước mặt Tịch Ngân. “Những thứ ngươi viết, lấy cho ta giải khuây sao?”

Tịch Ngân tự biết mình lỡ lời để nàng nắm thóp, cúi đầu bình thản đáp: “Nô không dám.”

Trương Bình Tuyên đưa tay định rút tập thơ từ tay Tịch Ngân, nào ngờ Tịch Ngân lại gồng ngón tay siết chặt lấy.

“Buông tay.”

Tịch Ngân vẫn lắc đầu im lặng.

Trương Bình Tuyên không muốn giằng co với nàng trong sân, rút tay lại, nhìn thẳng vào mắt nàng nói: “Ta không bao giờ dễ dàng xử trí nô tì, đừng ép ta phải đối xử tệ với ngươi.”

Tịch Ngân cảm nhận được áp lực cận kề. Nói đi cũng phải nói lại, Trương Bình Tuyên và Trương Đạc tuy không công nhận lẫn nhau, nhưng khí thế không cho phép nghi ngờ đó lại rất giống nhau. Tuy nhiên không biết tại sao, hai loại áp lực này mang lại cảm giác hoàn toàn khác biệt cho Tịch Ngân: một bên ép nàng ngẩng đầu hướng về những thứ rực rỡ như thanh kiếm, một bên lại ép nàng cúi đầu thu mình vào góc tối không có ánh sáng.

Cái trước khiến nàng thương tích đầy mình, nhưng ngay lúc này, nàng lại thiên về những tổn thương trày da róc xương, bắt nàng phải thay da đổi thịt này hơn.

Nghĩ đoạn, nàng nuốt nước miếng, ngẩng đầu nói: “Quang lộc khanh tâm thuật bất chính, điện hạ phải suy nghĩ kỹ.”

Trương Bình Tuyên nghe nàng nói câu này mới hiểu ra hóa ra Tịch Ngân đã nhìn thấu đến mức độ này. Thế nhưng, trong lòng nàng lại bùng lên một ngọn lửa vô danh. Hạng người như Tịch Ngân, lấy tư cách gì mà dám trực tiếp bàn luận chuyện triều thần và chuyện của nàng?

“Tịch Ngân, ngươi hầu hạ Trương Đạc, người trong cung mới gọi ngươi một tiếng nội quý nhân, nhưng ngươi không được quên thân phận của mình! Buông tay ra!”

“Điện hạ…”

“Nội cấm quân, lôi nàng ta ra ngoài.”

Nội cấm quân nghe vậy nhìn nhau nhưng không một ai tiến lên. Người đứng đầu nói: “Điện hạ, mạt tướng… không dám.”

Trương Bình Tuyên nghiến răng, có chút không thể tin nổi, giơ tay chỉ vào Tịch Ngân: “Không dám? Nàng ta là nội nô, không phải cơ thiếp nhà thiên gia…”

“Phải… Nhưng bệ hạ từng hạ chiếu, nhìn thấy chiếc chuông kim đạc nơi thắt lưng của nội quý nhân cũng như nhìn thấy thiên tử, mạt tướng dẫu chết muôn lần cũng không dám mạo phạm thân thể thiên tử.”

Bình Luận (0)
Comment