Trương Đạc khẽ cười một tiếng: “Trẫm biết cách bảo vệ muội ấy.”
Nói xong, hắn nắm lấy nắm tay của Tịch Ngân, nhấc nàng từ dưới đất lên.
“Đứng dậy đi.”
Tịch Ngân đứng dậy phủi bụi trên người, khẽ vân vê chiếc chuông vàng nơi thắt lưng: “Không ngờ cái chuông lớn này lại có thể cứu mạng.”
“Trẫm đã nói với nàng rất nhiều lần rồi, nó gọi là đạc.”
Tịch Ngân đáp: “Cũng chỉ có ngài là cầu kỳ, người bên ngoài đều gọi nó là chuông lớn mà, giống như cái ở chân…”
Nàng chưa nói hết câu, chợt nhận ra lời phía sau có chút mạo phạm người trước mắt, bèn vội vàng ngậm miệng, thậm chí suýt nữa tự cắn vào lưỡi mình.
Trương Đạc biết nàng định nói gì, nhưng lại không muốn nổi giận với nàng.
Nàng không dám nói năng tùy tiện, điều đó có nghĩa là nàng đã hiểu thế nào là sỉ nhục, thế nào là tôn trọng. Tuy nhiên, những điều đó vẫn chưa phải là quan trọng nhất. Điều khiến Trương Đạc cảm thấy sảng khoái ngày hôm nay chính là việc nàng dùng chút thông minh vặt của mình, âm thầm bắt đầu bảo vệ hắn.
“Khoác áo choàng vào.”
“Ồ.”
Tịch Ngân ngoan ngoãn nhận lấy chiếc áo choàng lông hạc hắn đưa tới, xoay tay rũ ra rồi tự bọc mình vào trong.
Trên áo choàng còn vương hơi ấm của Trương Đạc, lập tức sưởi ấm thân thể vốn đã lạnh ngắt vì nằm trên nền đất lộng gió suốt buổi: “Ấm quá.”
Nàng nói đoạn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xám xịt, mây dày tụ lại, dường như đang tích tụ điều gì đó ngay trên đầu hai người. Tịch Ngân đưa tay vén lọn tóc mai, dịu dàng nói tiếp: “Ngài xem, có phải sắp có tuyết rồi không?”
Trương Đạc phất tay ra hiệu cho người của Cung chính ti lui xuống, trầm giọng nói với người vẫn đang thẫn thờ nhìn chân trời kia: “Đồ của trẫm, sau này đừng tùy tiện đưa cho người khác.”
Nói xong, hắn không đứng cùng nàng ở nơi lộng gió nữa, quay người bước lên bậc thềm ngọc.
Tịch Ngân thấy hắn đi rồi, vội giữ chặt vạt áo, rảo bước đi theo, đuổi theo hỏi: “Cho điện hạ cũng không được sao?”
“Không được.”
“Đúng rồi, ấy… ngài đợi chút.”
Nàng nhịn cơn tê mỏi ở chân, bước liền mấy bậc thềm, nắm lấy ống tay áo của Trương Đạc, nghiêm túc nhìn hắn: “Chuyến tới cửa Kim Sam ấy, hãy để ta chăm sóc điện hạ nhé.”
Trương Đạc vô thức chậm bước chân để nhường nàng, nhưng miệng vẫn bảo: “Buông tay, đừng tùy tiện chạm vào trẫm.”
Tịch Ngân vội rụt tay lại giấu ra sau lưng: “Vậy ngài có đồng ý không?”
“Trẫm sẽ sai người chăm sóc tốt cho muội ấy.”
“Ngài có yên tâm giao cho người khác không?”
Trương Đạc không lên tiếng.
“Để ta đi đi mà, ta nhất định sẽ trông chừng điện hạ thật kỹ, không để ngài ấy xảy ra chuyện gì.”
Trương Đạc vẫn không đáp, liếc nhìn nàng một cái: “Nàng lo lắng điều gì?”
Tịch Ngân nghe vậy vội nói: “Ngài đừng hiểu lầm, ta tuyệt đối không dám mơ tưởng đứa trẻ của điện hạ có thể gọi ta một tiếng cô cô, ta chỉ thấy ngài lo lắng cho điện hạ mà lại không chịu nói rõ ra…”
Trương Đạc bất lực.
Hắn dạy nàng đọc sách viết chữ, dạy nàng đạo đối nhân xử thế, nhưng lại không biết dạy nàng làm sao đừng bộc trực mà mổ xẻ tâm tư của hắn như vậy.
Thực lòng hắn vô cùng mâu thuẫn. Một mặt không cho phép bất kỳ ai trở thành điểm yếu của mình, một mặt lại âm thầm đau đớn vì bị người thân ruồng bỏ. Trong căn phòng cô độc giữa đêm lạnh, hắn cũng khao khát có một mỹ nhân thấu hiểu tâm can nằm dịu dàng bên cạnh, nhưng điều này không cần nghi ngờ gì lại là một kiểu đe dọa khác, đồng nghĩa với việc hắn sẽ nảy sinh lòng trắc ẩn, sự dung túng.
Suy cho cùng, con đường hắn đi, núi như nghiệp chướng, nước tựa khổ hải, chỉ cần sẩy chân một chút là sẽ muôn đời không trở lại được.
Hắn thừa biết ngay khi nảy sinh tâm niệm thì nên giết nàng, vậy mà lại chỉ muốn bù đắp hết thảy những gì từng kìm nén trước đây với nàng trên giường.
Tâm hồn nàng quá nhạy cảm, cơ thể nàng quá đê mê.
Thế nên khi hắn kéo nàng vào thế sự loạn lạc, nàng cũng vô thức lôi kéo hắn vào cái hố sâu của d*c v*ng và tình si.
“Ban ngày cứ đi đi, đêm về lại chỗ trẫm.”
“Vâng.”
Tịch Ngân vui mừng vì Trương Đạc đã nới lỏng, nhưng đột nhiên nhận ra vế sau của hắn dường như còn một tầng ý nghĩa khác. Ngay lập tức, vành tai nàng đỏ bừng.
Trương Đạc khoanh tay nhìn Tịch Ngân. Hắn thích nhìn vẻ thẹn thùng của nàng đối với chuyện nam nữ. Đây cũng là điều nàng học được khi ở bên cạnh Trương Đạc: đọc Ngọc Tảo trăm lần để hiểu lễ nghi y quan, chế ngự dục ái trăm lần để rồi nhận ra khoái lạc khi buông thả.
Đối với Tịch Ngân mà nói, sau khi biết đến liêm sỉ, kh*** c*m của việc buông thả sau khi cùng Trương Đạc tìm thú vui thực sự quá rõ rệt và sâu sắc. Dù chỉ là vài lần ít ỏi, nhưng mỗi khi nhớ lại đều như băng châm lửa bỏng, khiến đầu óc mụ mị, thân thể rã rời.
“Tai kìa.”
“Tai… tai làm sao cơ…”
Tịch Ngân vội đưa tay véo tai mình: “Ta không có nghĩ những điều không nên nghĩ đâu…”
Giấu đầu hở đuôi, nàng giậm chân một cái, không nhịn được “ai da” một tiếng, vừa nhéo tai vừa cúi đầu xuống.
Đến khi ngẩng đầu lên lần nữa, Trương Đạc đã không còn ở trước mặt.
Gió rít lạnh lẽo, chim lạnh trên cây khô hắt bóng xuống hoàng hôn. Tịch Ngân bần thần ôm gối ngồi thụp xuống bậc thềm, buồn bực lẩm bẩm: “Lẽ ra nên thừa nhận mới phải.”
—
Trận tuyết Lạc Dương mà Tịch Ngân hằng mong đợi cuối cùng cũng rơi xuống vào ngày nàng theo Trương Đạc rời đô đi săn đông.
Giữa tháng mười một, hơi tuyết vẫn chưa đến mức lạnh buốt, có chút giống tuyết đầu xuân, mịn như bụi phấn rơi trên nền đất khô ráo, giẫm lên nghe lột sột.
Tịch Ngân cùng ngồi với Trương Bình Tuyên trong xe ngựa bình thừa. Đi cùng trên xe chỉ có một tì nữ họ Chu đã có tuổi, vốn là người thân cận bên cạnh Trương Bình Tuyên.
Người có tuổi bao giờ cũng chu toàn hơn Tịch Ngân, việc ăn ở sinh hoạt đều được chăm sóc tỉ mỉ từng li từng tí. Nhưng bà ta cũng rất cứng nhắc, hễ Trương Bình Tuyên ngủ là bà ta không cho Tịch Ngân chợp mắt, bảo rằng trưởng công chúa đang mang thai, ngồi xe ngựa đường dài mệt mỏi, chân tay khó tránh bị phù nề, bắt Tịch Ngân ngồi quỳ một bên nhẹ nhàng xoa bóp cho nàng ấy.
Suốt dọc đường tuyết không hề ngừng. Ra khỏi ngoại thành Lạc Dương là vào núi Bách Tùng, đường núi tuyết đọng rất khó đi.
Theo lý mà nói, săn đông là thú vui mùa đông của giới sĩ tộc, vốn không cần quá vội vàng. Trên đường đi cũng có thể thăm thú cổ tích, yến tiệc giao lưu với người tài hiền tại địa phương, ngắm cảnh đàm đạo. Nhưng Trương Đạc chuyến này lại giống như đang hành quân, con cháu sĩ tộc đi theo khá vất vả nhưng không một ai dám phàn nàn lấy nửa lời.
Trương Bình Tuyên mấy ngày liền không ăn được gì, dù có ăn chút cháo loãng thì đến đêm cũng nôn ra sạch sành sanh, chân sưng phù như củ cải, nhấn một cái là lún xuống thành hố lâu không đầy lại, sau đó thậm chí còn thấp thoáng thấy ra máu vài lần, khiến Tịch Ngân và Chu thị sợ hãi không thôi.
Hôm ấy, Tịch Ngân thêm than vào lò gấp đôi, Trương Bình Tuyên vẫn cuộn tròn trong chăn, người run cầm cập.
Chu thị quỳ bên cạnh Trương Bình Tuyên, sờ trán nàng rồi quay đầu bảo Tịch Ngân: “Cứ hành hạ thế này mãi cũng không phải cách. Sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện mất.”
Tịch Ngân đặt kẹp than xuống, nhích gối quỳ ra sau Chu thị, nhìn dáng vẻ của Trương Bình Tuyên: nàng nhắm nghiền mắt, ngón tay bấu chặt vào chăn trên vai, tuy luôn miệng kêu lạnh nhưng trên trán đổ đầy mồ hôi.
“Điện hạ…”
“Cút…”
Tịch Ngân không dám mở miệng hỏi nữa, Chu thị bảo: “Ngươi đi cầu xin bê hạ dừng nghi trượng* một lát đi, để chúng ta chuẩn bị một chút, mời Mai y chính lên xem cho điện hạ.”
*Nghi trượng: đồ nghi trượng (vũ khí, quạt, dù, cờ… mà đội hộ vệ mang theo khi vua, quan lại đi tuần hành thời xưa.
“Ta… ta không cần nàng ta đi cầu xin, bà bảo nàng ta về… về đi…”
Chu thị nắm lấy tay Trương Bình Tuyên nói: “Điện hạ… người không vì mình thì cũng phải vì đứa con của người và phò mã chứ… Người cứ gắng gượng thế này cuối cùng cũng xảy ra chuyện thôi, đứa bé còn chưa đầy ba tháng mà đã thấy ra máu mấy lần rồi.”
“Ta không sao…”
Tịch Ngân thấy nàng dường như rất khó chịu, bèn vén rèm xe nói: “Dừng xe một lát.”
Người đánh xe quay lại thấy là nàng, khó xử đáp: “Nội quý nhân, giờ Tuất hôm nay nhất định phải hành quân tới hành cung Chiếu Vu.”
Tịch Ngân ngoái lại nhìn Trương Bình Tuyên một cái, một tay vén rèm, một tay vịn cửa xe: “Ta biết, chỉ là điện hạ lúc này sức khỏe không ổn, ta phải đi mời Mai y chính qua xem một chút.”
Người đánh xe nói: “Mai y chính… lúc này đang ở trên xe của bê hạ. Ôi, chuyện này…”
“Ngươi cứ dừng lại đi, để ta xuống. Bệ hạ có trách tội thì cũng trách tội ta, không trách phạt ngươi đâu.”
Người đánh xe nghe nàng nói vậy, lại cũng thực sự sợ Trương Bình Tuyên xảy ra chuyện, bèn ngả người kéo dây cương giữ xe dừng hẳn.
“Nội quý nhân, cẩn thận dưới chân.”
Tịch Ngân bước xuống xe ngựa, không dừng lại một giây nào, đuổi theo xe của Trương Đạc.
Tuyết trên đường núi vẫn rơi rất lớn. Sau khi ra khỏi thành Lạc Dương, ngay cả thứ mềm mại nhất của kinh thành cũng mất đi vẻ thanh nhã, nhuốm đầy hơi thở sát phạt của chốn hoang dã, không nể tình mà tạt thẳng vào mặt Tịch Ngân.
Tịch Ngân không màng đến lạnh, lảo đảo đuổi theo xe của Trương Đạc. Còn chưa tới gần, đã thấy Giang Lăng tuốt kiếm quát: “Ai đó?”
Tuyết làm mờ mắt, hắn nheo mắt nhìn một lát mới nhận ra người dưới xe là Tịch Ngân.
“Nội quý nhân.”
Lời vừa dứt, đã nghe Trương Đạc trong xe truyền ra: “Cho nàng lên.”
Giang Lăng vội vâng dạ, giơ tay lệnh cho nghi trượng dừng lại, đích thân đỡ Tịch Ngân lên xe.
Tịch Ngân lên xe, quả nhiên thấy Mai Tân Lâm đang ngồi quỳ đối diện Trương Đạc. Trương Đạc chỉ mặc một chiếc thiền y, cổ áo còn chưa khép hẳn. Qua lớp lụa mỏng cũng có thể thấy dấu vết vừa mới bôi thuốc ở vùng bụng.
Tịch Ngân không kìm được buột miệng hỏi: “Ngài sao vậy?”
Trương Đạc đáp: “Vết thương cũ từ mười mấy năm trước thôi.”
Mai Tân Lâm cười nói: “Người ta thường bảo cỏ cây còn có tình, ta thấy ngay cả vết thương trên người này cũng linh ứng lắm.” Ông vừa nói vừa thu dọn hòm thuốc bên cạnh, thở dài: “Gần quê hương nên thấy bồi hồi chăng.”
Trương Đạc không để tâm đến câu nói đó, đưa tay chỉnh lại cổ áo, bảo Tịch Ngân: “Có chuyện gì, nói đi.”
“Vâng, điện hạ trông thực sự không ổn, muốn xin bệ hạ tạm dừng một lát để bọn ta chuẩn bị, mời Mai đại nhân qua khám cẩn thận cho ngài ấy.”
Trương Đạc nhìn sang Mai Tân Lâm hỏi: “Muội ấy thế nào?”
Mai Tân Lâm đáp: “Mấy ngày trước quả thực có thấy ra máu.”
Trương Đạc không nói gì, đợi ông nói tiếp.
Mai Tân Lâm thấy hắn im lặng bèn cười: “Bệ hạ hỏi ít quá, thần cũng chẳng tiện nói nhiều. Ngày hôm qua đã xem qua rồi, thai nhi trong bụng thì không có gì đáng ngại, nhưng bản thân điện hạ thì sẽ phải chịu khổ nhiều đấy.”
Trương Đạc nghe vậy gật đầu, đưa tay kéo chiếc áo choàng lông hạc đặt bên cạnh chân qua, choàng lên vai, tùy tiện nói: “Vậy thì không cần dừng chân, đợi tối nay tới Chiếu Vu, ngươi hãy khám kỹ lại cho muội ấy.”
Mai Tân Lâm mỉm cười: “Trên đường hành quân, thần không có ý kiến gì.” Nói xong bèn đứng dậy định xuống xe.
Tịch Ngân vội cản ông lại, quay sang nói với Trương Đạc: “Ta biết hành quân là quan trọng, ta không nên không hiểu chuyện, nhưng… có thể dừng lại một khắc thôi được không? Để ta hầu hạ điện hạ ăn một bát cháo, mấy ngày nay ngài ấy gần như chẳng ăn uống được gì rồi.”
Trương Đạc thắt dây áo lông hạc: “Xuống đi, đừng ở đây làm phiền trẫm.”
Nói xong, hắn ngẩng đầu nhìn ra ngoài xe, tuyết rơi lả tả, đất trời mù mịt.
“Còn không xuống sao?”
“Cầu xin ngài đấy.”
Trương Đạc tùy tay cầm lấy một quyển sách: “Trẫm đâu có nói là không cho phép. Còn vài trang sách nữa, xem xong sẽ lập tức khởi hành.”
Tịch Ngân giãn nét mặt: “Vâng.” Nói xong nàng lảo đảo bước xuống xe.
Mai Tân Lâm nhìn theo bóng lưng nàng trong màn tuyết, bình thản hỏi: “Bệ hạ ngày thường nói chuyện với nô tì này, không để tâm đến lời lẽ xưng hô sao?”