Trẫm Và Nàng – Nàng Và Đèn

Chương 75

Trương Đạc không muốn nhìn thấy nàng khóc, đặc biệt không muốn thấy nàng vì Sầm Chiếu mà khóc.

Hắn xoay vai Tịch Ngân lại, giữ chặt nàng trước mặt mình, vươn ngón tay cái thô bạo lau sạch những giọt nước mắt nơi khóe mắt nàng.

“Đừng có được hời rồi còn ở trước mặt trẫm mà làm bộ làm tịch.”

Tịch Ngân cắn môi, lặng lẽ gật đầu.

Trương Đạc đón lấy chiếc chuông vàng trong tay Tịch Ngân, một tay khác nhấc dải đai lưng nơi hông nàng lên, luồn chiếc chuông vào.

Bóng của tượng Quan Âm đổ xuống mặt hắn, vì hắn đang nửa cúi đầu thắt dây cho Tịch Ngân, hơi thở ấm áp phả lên bờ vai nàng.

“Từ cung Lạc Dương đi qua đó, chính là thay trẫm quan sát nghi lễ thành hôn. Đối với trên phải tôn trọng, đối với dưới phải tự trọng. Đã đi rồi thì không được khiếp sợ, không được thoái lui.”

Những lời này Tịch Ngân trước đây vốn rất quen thuộc. Khoảng thời gian mới quen Trương Đạc, hắn luôn cầm roi ép nàng phải nghe cho lọt tai. Khi đó, những lời này đối với Tịch Ngân chẳng khác nào nhổ mạ trồi lên cho mau lớn, hoàn toàn không màng đến cuộc đời trước kia của nàng dâm mỹ hoang đường ra sao, hèn nhát vô vọng thế nào, chỉ một mực vặn kéo tứ chi bách hài của nàng, mưu toan nặn đúc lại nàng, khiến nàng đau đớn từ trong ra ngoài.

Giờ đây, khi hắn cúi người thắt chuông kim đạc cho Tịch Ngân, hắn lại nói ra những lời này. Nhưng trong tai Tịch Ngân, so với sự bá đạo trước kia, những lời này lúc này đã ôn hòa hơn rất nhiều.

Giống như chính con người hắn lúc này vậy, bị cái bóng của Quan Âm làm nhòa đi những đường nét góc cạnh, mà chợt hiện ra vẻ dịu dành.

Diêm La hay Phật Đà, nhất thời thật khó lòng phân biệt rõ.

“Ta biết rồi.”

Tịch Ngân mím môi, khẽ đáp lại hắn.

Động tác trên tay Trương Đạc khựng lại một chút: “Lần nào cũng nói biết rồi, chẳng hiểu rốt cuộc ngươi biết cái gì.”

Tịch Ngân cúi đầu nhìn bàn tay Trương Đạc, ánh mắt nhu hòa tĩnh lặng.

“Ta biết, ta cũng đọc sách viết chữ, biết lễ giữ lễ, không thể để quyền quý thành Lạc Dương tùy ý chà đạp nhục mạ.”

Trương Đạc nghe nàng nói xong, im lặng cười cười, không nói gì thêm. Hắn đứng thẳng người, liếc nhìn chiếc chuông kim đạc nơi hông nàng.

Một đóa diễm yêu*, tu luyện lâu ngày dưới tòa sen Quan Âm, liền không còn ỷ lại vào tinh khí của nam nhân nữa, không chịu vì để tồn tại mà dễ dàng để người khác đắc thủ. Tuy nhiên càng như vậy, dung mạo diễm lệ, dáng vẻ thướt tha của nàng lại càng khiến người ta ngứa ngáy tâm can.

* (diễm / diễm lệ): xinh đẹp, quyến rũ, rực rỡ | 妖 (yêu): yêu ma, tà mị, hoặc kẻ mang khí chất mê hoặc bất thường.

Trương Đạc đưa tay ra, nhấc nhẹ chiếc chuông kim đạc lên, dưới ánh đèn thân chuông ánh lên sáng chói luân chuyển. Tay Tịch Ngân buông thõng ngay bên cạnh chuông.

Không hiểu vì sao, d*c v*ng nguyên thủy nhất của Trương Đạc đối với nữ nhân này lại khởi nguồn từ đôi bàn tay vô tội và mềm mại ấy.

“Tới chạm vào chúng đi, hoặc để chúng vươn tới, chạm vào chính mình đi” Ý nghĩ này có thể coi là vết rạn nứt đầu tiên trong đời hắn. Để tu bổ nó, hắn lại nảy sinh ý định g**t ch*t Tịch Ngân…

“Cảm ơn ngài.”

Người trước mặt như cảm nhận được sát ý của hắn, kịp thời lên tiếng, nhẹ nhàng dập tắt ý niệm còn chưa thành hình kia.

Trương Đạc cảm thấy trong cổ họng có một tia mùi máu không phun ra được, sau tai đỏ lên, trong đầu nhất thời cuộn trào biết bao lời lẽ nhưng đều không thốt ra khỏi miệng.

Cuối tháng bảy, trời nóng như đổ lửa.

Giang Châu tấu báo, trận vượt sông của Hứa Bác và Triệu Khiêm giành thắng lợi đầu tiên, phá tan năm vạn thủy quân của Lưu Lệnh. Lưu Lệnh bất đắc dĩ phải rút về cố thủ thành Kinh Châu.

Hải Đông vương vốn định xua quân lên phía bắc hội quân với Lưu Lệnh, thấy tình hình này đành phải án binh bất động. Ngày hôm ấy sau buổi đại triều ở điện Thái Cực, Đặng Vi Minh đứng trước mặt Trương Đạc, nơm nớp lo sợ thuật lại quân vụ. Rõ ràng là sợ lộ vẻ khiếp sợ nên bản thảo trong bụng, bản thảo trên giấy đều dài dằng dặc, từ việc kiểm kê thương vong đến vận chuyển lương thảo bổ sung cho chiến mã, nói liên miên bất tận hơn nửa canh giờ. Trương Đạc lặng lẽ lắng nghe, không hề ngắt lời.

“Thần xin bệ hạ chỉ thị.”

Đặng Vi Minh khó khăn lắm mới nói xong lời kết, chắp tay lùi sang một bên. Trương Đạc đưa tay xoa xoa cái cổ hơi cứng đờ: “Những việc khác chưa cần vội, ngươi cùng Trung Thư tỉnh, Thượng Thư tỉnh trong ngày hôm nay phải bàn ra cách xử lý việc lương thảo không kịp cung ứng.”

Đặng Vi Minh đáp: “Vâng…” nhưng trên trán lại rịn mồ hôi.

Cố Hải Định thấy Đặng Vi Minh khó xử, bèn lên tiếng bên cạnh: “Hiện giờ mùa thu hoạch vẫn chưa tới, lương phú thu được ở Lạc Dương và vùng phụ cận đều đã thu cả rồi. Nếu đợi thêm một tháng nữa thì có thể gom đủ, nhưng thần sợ bọn người Triệu tướng quân không đợi được. Hơn nữa, sau khi vào thu, Bắc Khương khó tránh khỏi việc nam hạ xâm nhiễu biên cảnh, trận chiến trấn giữ biên cương cũng rất hao phí quân lực.”

Trương Đạc ngẩng đầu hỏi: “Ngươi muốn nói gì?”

Cố Hải Định chắp tay lùi một bước: “Theo ý thần, chi bằng tạm thời đình chiến với Lưu Lệnh.”

Đặng Vi Minh đang lo sốt vó về việc trù dập lương thảo, nghe Cố Hải Định nói vậy định bụng phụ họa theo, ai ngờ chưa kịp lên tiếng đã nghe Trương Đạc bảo: “Lời này không phải là kế lâu dài cho triều đình.”

Cố Hải Định nghe vậy đành vén bào quỳ xuống, chắp tay nghe huấn thị.

Trương Đạc cúi đầu nhìn hắn tiếp tục: “Lúc này đình chiến thì coi như công cốc trận vượt sông, những người tử trận, lương mã triều đình tiêu tốn đều là uổng phí. Khoản này đòi lại ở đâu?”

Cố Hải Định không dám đáp lại, cúi đầu thưa: “Vâng.”

Trương Đạc nói: “Đừng nói là giết chiến mã thay lương, ngay cả khi Triệu Khiêm và Hứa Bác giết người ở Giang Châu lấy lương, trẫm cũng phê chuẩn.”

Đặng Vi Minh run rẩy vâng lệnh, cùng Cố Hải Định lùi ra.

Lúc này Tịch Ngân từ bên ngoài bước vào. Hôm nay nàng mặc một bộ đại tụ đối khâm vân cá chép màu đỏ thẫm, đầu tay áo điểm thêu hoa thược dược, bên dưới mặc váy phối màu trắng ngà và đỏ bạc xen kẽ, lưng quấn dải lụa màu hồng đào. Tóc vấn kiểu linh xà, cài một chiếc lược chạm khắc bằng bạc, dáng vẻ nhu mì thướt tha. Trước cửa khi đi lướt qua hai người Đặng, Cố, nàng rũ mắt lùi bên cột đỏ hành lễ. Dung sắc và nghi thái ấy khiến cả Đặng Vi Minh và Cố Hải Định đều không khỏi ngẩn ngơ.

Đặng Vi Minh chân tay bủn rủn, suýt nữa vấp phải ngưỡng cửa. Cố Hải Định vội vàng kéo ông ta lại.

“Đặng đại nhân, tại điện Thái Cực, ngài và ta nên thận trọng hành sự.”

Đặng Vi Minh vội chỉnh lại y phục, khẽ nói: “Chưa bao giờ thấy vị nội quý nhân này mang phục sức như thế ấy.”

Cố Hải Định bảo: “Hôm nay là ngày đại hôn của trưởng công chúa điện hạ. Vị nội quý nhân này từng là gia tì của Sầm Chiếu. Nghe Tông chính nói, bệ hạ đã chuẩn cho nàng ta đêm nay đến phủ trưởng công chúa xem lễ.”

Đặng Vi Minh ngoái đầu nhìn Tịch Ngân thêm một cái, thấy nàng đã khép cửa bước vào trong điện, ánh mắt trống rỗng nhưng trong lòng vẫn thấy thòm thèm.

“Thật là mỹ mạo tuyệt trần. Tiếc là hủy hoại ở xuất thân, dù có mặc đồ đỏ thẫm tím tía thì cũng không phải là tôn quý chính tông.”

Cố Hải Định hỏi: “Đặng đại nhân có ý định nhúng tay vào sao?”

Đặng Vi Minh vội nói: “Ấy! Chết người, chết người đấy.”

Bên này, Tịch Ngân hành lễ trước mặt Trương Đạc, bình thản nói: “Bệ hạ, Giang đại nhân đến rồi ạ.”

“Truyền.”

Tịch Ngân vâng lời nhường lối trước cửa, ra hiệu cho Giang Thấm đi vào. Giang Thấm quỳ lạy hành lễ, Trương Đạc đầu cũng không ngẩng, chỉ nói một câu: “Đứng dậy đi.”

Giang Thấm đứng dậy, chắp tay nói: “Về nghĩ lễ thành hôn của trưởng công chúa điện hạ đêm nay, thần đến xin ý kiến bệ hạ.”

Trương Đạc vẫn đang xem quân báo Giang Châu, tùy miệng hỏi: “Tông chính không nói, sao lại là ngươi đến?”

“Tông chính và Thái thường… có nỗi lo ngại của họ, nên nhờ thần đến hỏi.”

“Nói đi.”

“Kim Hoa điện nương nương là mẫu thân của trưởng công chúa điện hạ. Hành lễ đêm nay, nương nương nên có mặt trong điển lễ.”

Trương Đạc đặt quân báo xuống, bìa cứng chạm vào ngự án phát ra một tiếng ‘cộp’ giòn giã.

“Chuyện này không cần hỏi nữa. Không được sắc phong thì không nằm trong tông tộc, hôn lễ của trưởng công chúa, bà ấy không xứng có vị trí trong đó.”

“Vâng.”

Giang Thấm không hỏi thêm, Trương Đạc cũng không có ý định cho lui.

Trong điện im lặng hồi lâu, Giang Thấm nhìn tập quân báo trong tay Trương Đạc nói: “Bệ hạ đang nghĩ về chuyện quân lương ở Giang Châu?”

Trương Đạc gật đầu: “Nghĩ cũng gần xong rồi.”

Giang Thấm nói: “Tiền triều vốn dĩ đã không sung túc, năm xưa vì Lưu Tất tác loạn nên tiêu hao rất lớn. Lương thu các nơi chưa nộp, thuế má không đều. Đám người Cố Hải Định dám dâng nghị đình chiến, thực chất là đã thông qua bàn bạc ở cả Thượng thư và Trung thư rồi. Bệ hạ không chịu đình chiến, hành động này là bức bách các quan ở Giang Châu, cũng là bức bách Triệu tướng quân vậy.”

“Bức bách quan lại Giang Châu là không sai, nhưng trẫm chưa bao giờ bức bách quân đội ở bên ngoài.”

“Vậy bệ hạ định giải thế cục này như thế nào?”

Trương Đạc đè phẳng bản quân báo, bình thản hỏi: “Cự phú ở Lạc Dương, ngươi kể ra vài cái tên xem.”

Giang Thấm đáp: “Ngụy Tùng Sơn đứng đầu, Vương Tễ thứ hai, Tần Phóng thứ ba.”

“Được, giết Tần Phóng.”

Giang Thấm nghe vậy không khỏi liếc nhìn Tịch Ngân một cái. Nàng đang giúp khêu tro hương trong bác sơn lư hương, nghe thấy lời Trương Đạc, bờ vai khẽ run lên. Ngẩng đầu thấy Giang Thấm đang nhìn mình, nàng vội vã cúi đầu bước ra ngoài điện.

Giang Thấm nhìn theo nàng đi ra, quay đầu nói với Trương Đạc: “Giết Tần Phóng để đoạt lương riêng của Tần gia, bức Ngụy Tùng Sơn nộp lương riêng. Bệ hạ bây giờ ngay cả những lời hệ trọng thế này cũng không tránh mặt nàng nữa.”

Trương Đạc nhìn theo góc áo sa đỏ biến mất sau cửa: “Nàng nghe thì cứ nghe.”

Giang Thấm lại nói: “Giờ Ngọ nàng sẽ cùng thần xuất cung. Bệ hạ không lo lắng nàng sẽ đem những lời này nói cho người ở phủ công chúa nghe sao? Như vậy nhất định sẽ đánh rắn động cỏ, bệ hạ khó tránh khỏi bị động.”

Trương Đạc nhất thời im lặng, hồi lâu mới bảo: “Giang Thấm.”

“Thần có mặt.”

“Mai Tân Lâm từng nói với trẫm rằng trẫm nên giết người nữ nhân này đi, ngươi thấy sao?”

“Thần không phải là Mai đại nhân, thần là gia nô của bệ hạ, không dám lạm bàn.”

Trương Đạc mỉm cười, ngửa mặt nói: “Trẫm và nàng ấy, nói không phải là chuyện nô dịch, cũng không phải là chuyện phản bội.”

Nói đoạn, hắn không kìm được nhắm mắt lại, bình thản tiếp tục: “Trẫm thích nhìn nàng đi lại trước mặt trẫm. Trước đây dáng đi của nàng rất xấu, không có nghi thái, không có định lực, nhưng cũng chẳng tính là có cái sai lớn gì. Bây giờ đã tốt hơn nhiều, trẫm nhìn cũng thấy thoải mái. Tuy nhiên, trẫm không vì thế mà nhắm mắt hoàn toàn.”

“Thần biết, bệ hạ cũng đang đợi nàng đi sai. Nhưng vạn nhất nàng sai đến mức không thể quay đầu, bệ hạ sẽ tính sao?”

Trương Đạc im lặng một lát, khi mở lời lại, giọng nói đầy khí lạnh.

“Nàng có phải sai đến mức không thể quay đầu hay không là do trẫm quyết định. Nếu quả thực như vậy, trẫm cũng sẽ giết nàng.”

Giang Thấm không nói thêm lời nào. Trương Đạc rốt cuộc có thể giết được người nữ nhân này hay không, ông không biết. Ông chỉ cảm thấy, hiện giờ Tịch Ngân đang ở nơi hang hùm miệng rắn nhưng cũng sống trong cảnh gấm hoa rực rỡ. Tình riêng và sự hèn nhát của nàng đều còn thiếu một nhát đao thực sự vô tình để chặt đứt hoàn toàn.

Khi nhát đao ấy rơi xuống, nàng có thể sống tiếp được hay không, còn phải xem Trương Đạc có còn muốn cứu nàng nữa không.

“Thần… xin cáo lui.”

Ông nói xong chắp tay định lui ra, lại nghe Trương Đạc gọi: “Tịch Ngân.”

“Vâng.”

“Ngươi cùng Giang Thấm xuất cung đi.”

Tịch Ngân nhìn Giang Thấm, lưỡng lự hỏi: “Giang đại nhân cũng đi xem lễ ạ?”

Giang Thấm mỉm cười: “Trưởng công chúa đại hôn, sĩ tộc trong thành Lạc Dương đều phải tới tiệc xem lễ.”

“Vậy… chẳng phải sẽ có rất nhiều người sao.”

Giang Thấm hỏi: “Cô nương có sợ hãi không?”

Tịch Ngân nhìn Trương Đạc, Trương Đạc cũng nhìn nàng.

“Lời ngươi đã hứa với trẫm, đừng quên.”

Bình Luận (0)
Comment