Trẫm Và Nàng – Nàng Và Đèn

Chương 74

Sau giờ Thân, Tịch Ngân thực sự không có mặt trong điện Côn Hoa.

Tống Hoài Ngọc đích thân vào chăm nom hương trầm trong bác sơn lư hương. Thấy Trương Đạc đang duyệt sớ, trong điện không có người đi lại nên làn khói không bị tản đi, uốn lượn thành một bức họa. Tống Hoài Ngọc tranh thủ lúc Trương Đạc đổi tập sớ khác, khẽ bẩm: “Bệ hạ, người của Cấm khố ti đến rồi ạ.”

Trương Đạc gấp sớ lại, theo thói quen đưa sang bên cạnh: “Tịch Ngân, truyền sang Trung thư tỉnh.”

Một lúc lâu sau vẫn không có tiếng đáp lại, chỉ có bóng cây râm mát trên lớp lụa biếc khẽ đung đưa. Cửa mở ra khép vào, thấp thoáng một góc tay áo cung nhân quen thuộc, nhưng không phải của Tịch Ngân.

Lúc này Trương Đạc mới nhớ ra, nàng đang ở phòng bên viết Thiên Tự Văn. Hắn tự giễu cười một tiếng, ngược tay đưa sớ cho Tống Hoài Ngọc, lặp lại lần nữa: “Truyền sang Trung Thư tỉnh. Gọi Nội cấm khố vào.”

Tống Hoài Ngọc lĩnh mệnh đi ra.

Chẳng bao lâu sau, Chưởng lý Cấm khố ti đích thân bưng một khay gỗ đi vào, quỳ dâng lên bàn, phủ phục nói: “Vật bệ hạ lệnh tìm, thần đã tìm thấy rồi ạ.”

Trương Đạc hạ cuốn sách xuống, dùng gáy sách hất lớp vải gấm trên khay gỗ lên nhìn một cái. Bên trong là một khối vàng ròng, cùng vài món công cụ đục khắc như dao, đục, dùi, búa nhỏ.

“Là khối vàng nung từ ấn của Tả phu nhân thời Tây Hán?”

“Dạ phải, thời Lưỡng Hán chế độ nung chảy ấn vàng đưa về kho rất nghiêm ngặt. Tuy do loạn lạc triều chính mà thất lạc nhiều, nhưng những gì còn lưu lại trong kho đều có văn bản ghi rõ lai lịch. Khối này chính là phần còn lại sau khi nung chảy ấn của Việt Vương Tả phu nhân thời Tây Hán. Vì là vật của nữ đại nhân dùng nên thu vào Nội cấm viện, mười hai năm trước chuyển đến kho của thần. Bệ hạ vừa nhắc tới, thần lập tức nhớ ra ngay.”

Trương Đạc đặt sách xuống: “Được, ngươi lui xuống đi.”

Chưởng lý Cấm khố liếc nhìn bộ dụng cụ điêu khắc trong khay, cẩn thận hỏi một câu: “Ấn tỉ từ khối vàng này, có cần lập danh mục trong Nội cấm uyển không ạ?”

“Không cần, là vật riêng.”

Chưởng lý thấy vậy không dám hỏi thêm, chắp tay bái lạy lần nữa rồi cung kính lui ra ngoài.

Qua giờ Hợi, Tịch Ngân mới từ phòng bên bước tới. Nàng bưng một xấp giấy quan đặt sau ngọn đèn, quỳ xuống ngồi bên cạnh Trương Đạc. Trên án gốm có chút bừa bộn, vương vãi những mạt vàng lớn nhỏ.

“Ngồi sang bên phải trẫm, đừng chắn sáng của trẫm.”

Lúc này Tịch Ngân mới thấy Trương Đạc đang cầm một con dao lưỡi dẹt, còn những mạt vàng trên bàn đều được bào ra từ khối vàng ròng kia.

“Đây là vật gì vậy ạ?”

Trương Đạc không đáp, Tịch Ngân đành nhích sang bên phải hắn, ngồi ngay ngắn quy củ. Thực ra, khối vàng ròng kia đã bắt đầu thành hình, rất giống với chiếc chuông kim đạc mà nàng thấy trong cuốn sách tranh hướng dẫn vàng bạc, chỉ có điều là nó nhỏ hơn nhiều.

“Ngài… vậy mà cũng biết điêu khắc thứ này.”

“Giũa vàng gọt sắt.” Hắn nói rồi liếc nhìn Tịch Ngân một cái: “Chỉ là chút thú vui nhất thời.”

Tịch Ngân vén tay áo, lấy chiếc trâm bạc trên búi tóc khêu đèn, khẽ nói: “Ta có một chuyện muốn cầu xin ngài.”

“Chuyện gì?”

“Ừm… đợi ngài điêu khắc xong, ta sẽ nói.”

Nói đoạn, nàng chăm chú nhìn vào bàn tay Trương Đạc, đôi mày cong lên mỉm cười.

“Cười gì?”

“Không có gì, chỉ là nhớ lại vài chuyện, cảm thấy… hình như có ý nghĩa, nhưng lại không nói rõ ra được.”

Trương Đạc không gặng hỏi, nhưng Tịch Ngân lại nảy sinh h*m m**n được kể cho hắn nghe.

“Ừm… lúc này ta có thể nói chuyện không?”

“Được.”

Tịch Ngân cài lại chiếc trâm bạc lên tóc, nâng ống tay áo vén lọn tóc mai ra sau tai, vừa nói: “Triệu tướng quân quanh năm mặc giáp sắt, chinh chiến sa trường, trước đây ta cứ ngỡ ngài ấy thô lỗ lắm, không ngờ ngài ấy lại tặng trưởng công chúa điện hạ nhiều đóa hoa mềm mại đến thế. Còn ca ca thì nho nhã yết ớt, nhưng cũng giống ngài, thỉnh thoảng lại dùng dao giũa, chạm khắc vàng bạc.”

Nàng nói rồi nhìn vào bàn tay Trương Đạc: “Vậy còn ngài thì sao?”

Bóng của Trương Đạc đổ xuống chiếu ngọc như một vũng mực bị lật đổ. Hắn không ngẩng đầu, chỉ dừng động tác trên tay lại, hơi nghiêng người nói: “Trẫm thì sao?”

“Một người quyết tuyệt như ngài, liệu có giống ca ca, thông hiểu âm luật, giỏi về từ chương, là một nam nhân dịu dàng không?”

Trương Đạc ngẩng đầu lên, thấy đôi mắt như sương xuân vây phủ ấy lúc này đang mang vẻ long lanh. Tuy nhiên hắn không hề nảy sinh lòng thương xót, thuận tay cầm lấy cây thước ngọc bên cạnh đèn. Tịch Ngân sợ hãi vội đứng dậy lùi lại vài bước.

“Lại đây.”

“…”

“Lại đây.”

Tịch Ngân biết không trốn thoát được, do dự một hồi lâu, cuối cùng vẫn quỳ ngồi xuống, nhắm mắt đưa tay ra.

“Ngài còn chưa xem chữ ta viết mà đã định đánh rồi sao?”

“Lời nói của ngươi làm trẫm nghe ra ý vị thăm dò.”

Cùng với lời nói là một thước giáng xuống không hề nương tay, Tịch Ngân đau đến mức đỏ hoe mắt.

“Trẫm là người như thế nào, trong lòng trẫm tự hiểu rõ. Ngươi đừng tưởng rằng cái gì ngươi cũng biết.”

Tịch Ngân không hoàn toàn hiểu tại sao hắn lại nổi giận. Nàng đỏ mắt hà hơi vào lòng bàn tay, sau đó lại lén lút đặt tay lên đầu gối x** n*n để làm dịu cơn đau. Trương Đạc cũng không nói gì, hai người cứ thế ngồi đó, rất gần nhau, nhưng không ai dám vượt qua một bước để phá vỡ bức màn ngăn cách xác thân.

Hồi lâu sau, Tịch Ngân sụt sịt mũi, ngẩng đầu lau nước mắt, nhưng may mắn là nàng đã nhịn được tiếng nức nở trong cổ họng, không khóc thành tiếng.

Trương Đạc nhìn dáng vẻ của nàng, lại nhìn cây thước ngọc trong tay, bỗng nhiên nảy sinh lòng hối hận. Lời nói của Tịch Ngân lúc nãy nhắc đến kim giáp, ý nghĩa tồn tại của kim giáp trên đời là gì?

Triệu Khiêm nhất định sẽ nói, đó là lòng dũng cảm khi một mình xông vào vạn quân, dù biết cuối cùng sẽ bị đao kiếm đâm xuyên, cũng sẽ ép mình tin rằng khoác giáp trên người thì có thể đao thương bất nhập.

Vậy còn đối với Trương Đạc thì sao? Đó hẳn là vật hộ tâm để đoạn tuyệt tình ái. Trái tim vốn được tạo nên từ máu thịt, khi nắm quyền sinh sát thế gian, nó sẽ mềm yếu. Khi âm dương g*** h*p với nữ nhân, nó cũng sẽ mềm yếu, vì vậy mới cần cho nó một lớp kim giáp. Lâu dần, lớp kim giáp đó đã ăn liền vào với trái tim.

Hai mươi năm qua, không chỉ một lần hắn bị thương xác thân, nhưng chưa từng có bất kỳ ai dám xuyên qua da thịt hắn để chạm vào lớp nội giáp ấy. Mà giờ đây, người nữ nhân bên cạnh đã đưa tay ra, không chỉ vậy, tay nàng còn cầm một con dao nạy vô hình.

Trương Đạc biết, chính vì sợ hãi nên hắn mới ra lực đánh bị thương bàn tay ấy. Nhưng rốt cuộc tại sao hắn lại sợ người nữ nhân này? Hắn dường như mơ hồ hiểu ra, nhưng lại không dám nghĩ quá rõ ràng. Dẫu sao tình ái khi đã đi đến tận cùng biển nghiệp, khó tránh khỏi chuyển thành d*c v*ng tàn phá.

Muốn điêu khắc, duy trì con người Tịch Ngân trong loạn thế này, ngoài một chiếc roi da, hắn cũng cần một đôi xiềng xích, khi cần thiết sẽ quay lại đeo cho chính mình, khóa chặt đôi tay mình lại.

“Tịch Ngân.”

“Dạ.”

“Trẫm…”

“Là ta lỡ lời.” Nàng ngắt lời hắn, vừa nói vừa dụi mắt: “Ta thật ngốc, đến giờ vẫn không biết làm sao để tránh những điều kiêng kỵ của ngài. Nếu để Hồ thị biết ta vẫn vì quy tắc mà bị ngài đánh, nàng ta nhất định sẽ không chịu phục ta nữa.”

Nói xong, nàng cẩn thận tránh chỗ sưng đỏ ở lòng bàn tay, chống tay xuống bàn đứng dậy, cúi đầu nhu mì nói: “Ta không hờn dỗi đâu, ta chịu phạt mà. Để ta đi bưng trà cho ngài.”

“Đợi đã.”

Tịch Ngân đứng khựng lại, quay đầu, lặng lẽ đợi Trương Đạc dặn dò.

“Ngươi không phải có chuyện muốn cầu xin trẫm sao?”

Lúc này Tịch Ngân lại ngẩn người ra, do dự nói: “Ta… ta không dám cầu xin nữa.”

Trương Đạc nắm lấy chiếc chuông vàng đứng dậy: “Có phải ngươi muốn tới xem hôn lễ của Sầm Chiếu và Bình Tuyên không?”

Cổ họng Tịch Ngân thắt lại: “Ta…”

“Nếu ngươi giống như lần ở ngục Đình uý, không chịu quay về, trẫm sẽ xử trí ngươi thế nào?”

“Nếu ta không về, ngài cứ sai người của Cung chính ti bắt ta lại, đánh chết công khai.” Nàng mơ hồ nghe ra ý định đại xá trong lời của Trương Đạc, nên đáp lại rất nhanh và gấp gáp, sợ rằng sau đó hắn sẽ hối hận.

Trương Đạc nghiêng đầu nhìn nàng: “Được, đây là tự ngươi nói đấy.”

Hắn nói xong liền quay lại bàn, cầm lấy chiếc hộp gấm mà Triệu Khiêm để lại, đưa ra trước mặt nàng: “Thay Triệu Khiêm mang đóa vinh mộc này tặng cho Bình Tuyên.”

“Vâng.”

“Quà của trẫm cho đại hôn của Bình Tuyên, ngươi cũng mang đi luôn.”

“Vâng.”

“Còn có một thứ nữa.”

“Vâng.” Nàng đáp liên tiếp mấy tiếng vâng, chợt nhận ra câu này không phải là một mệnh lệnh, vội nhỏ giọng hỏi dồn: “Là thứ gì ạ?”

Trương Đạc đứng dưới bóng đèn, không nhìn rõ mặt, chỉ nghe giọng nói lạnh lùng: “Đặt cái hộp xuống, qua đây.”

Tịch Ngân y lời đặt hộp gấm xuống, cẩn thận bước đến trước mặt hắn. Trương Đạc nắm chặt lấy bàn tay vừa bị đánh của Tịch Ngân, nàng theo bản năng định rụt lại nhưng bị ngón tay Trương Đạc khóa chặt.

Cùng lúc đó, một miếng kim loại còn mang hơi ấm từ lòng bàn tay hắn rơi vào trong lòng bàn tay nàng. Tịch Ngân cúi đầu nhìn, hóa ra lại là chiếc chuông kim đạc mà Trương Đạc vừa chạm khắc khi nãy.

“Cho ta sao…”

“Phải.”

Tịch Ngân đưa bàn tay kia lên, cầm nó nhấc lên rồi khẽ lắc lắc: “Tại sao… nó không kêu vậy ạ?”

“Nó không có quả lắc.”

“Không có quả lắc, sao có thể coi là chuông được?”

“Nó không phải là chuông, nó là đạc. Nó là thứ mà ngoài trẫm ra, không ai có thể tùy tiện thốt ra lời. Trẫm giao nó cho ngươi không phải để tìm thấy ngươi, cũng không phải để ngươi phô trương giữa đám đông, cho nên nó không cần quả lắc, không cần kêu.”

Tịch Ngân cúi đầu: “Ngài… tại sao lại tặng nó cho ta?”

“Đeo nó đi.”

Tịch Ngân nghe vậy suýt nữa làm rơi vật trong tay. Bao nhiêu năm qua, ngoài đôi chuông đồng nơi cổ chân, trên người Tịch Ngân chưa từng đeo bất cứ thứ gì khác. Nàng luôn cho rằng, thân đã thuộc về ai thì tâm cũng thuộc về người đó. Đây là vọng niệm của nàng, cũng là chấp niệm của nàng.

“Nhưng ta đã có một đôi…”

“Đừng đem nó ra so sánh với thứ trên cổ chân ngươi!”

“Vâng…” Bị hắn quát nạt, nàng không dám nói gì thêm, đờ người nhìn chiếc chuông kim đạc trong tay.

Người trước mặt chậm rãi trút ra một hơi thở từ cổ họng, như thể đang cực lực kìm nén tính khí, giọng nói tuy không gắt gỏng nhưng có chút không ổn định.

“Nguyên liệu vàng của chiếc đạc này là ấn tỉ của nữ quan Tả phu nhân thời Tây Hán, nó từng là quan ấn, trẫm không cho phép ngươi sỉ nhục nó.”

Tịch Ngân nghe xong lời hắn, im lặng hồi lâu, đột nhiên bước lên phía trước một bước. Chiếc chuông đồng trên cổ chân phát ra vài tiếng kêu vụn vặt.

“Dù ngài đã nói với ta rất nhiều lần, nhưng ta vẫn chưa bao giờ nghe hiểu lắm. Sau này, ta cũng lén tự mình hồi tưởng lại, tuy hỗn loạn nhưng cũng có ít nhiều thấu hiểu.” Nàng nói rồi ngẩng đầu lên: “Có phải ngài cho rằng, ca ca đang sỉ nhục ta không?”

Trương Đạc lạnh lùng nói: “Trẫm đã nói với ngươi, trẫm chưa bao giờ thèm phỉ báng hay bình phẩm bất kỳ ai trong thành Lạc Dương này.”

Tịch Ngân mím môi: “Ta đều biết cả…”

Nàng vừa nói, giọng nói bắt đầu run rẩy, bờ vai khẽ run lên nức nở: “Nhưng ta không tin… ta chính là không muốn tin mà…”

Trương Đạc cúi đầu nhìn nàng: “Đứng cho vững, trẫm chưa từng ép buộc ngươi.”

“Ta biết ngài không ép ta, là tự ta muốn đi phỏng đoán huynh ấy… Rõ ràng là huynh ấy nuôi ta khôn lớn, không có huynh ấy ta đã chết từ lâu rồi, vậy mà giờ đây ta lại…”

Bình Luận (0)
Comment