Trẫm Và Nàng – Nàng Và Đèn

Chương 64

Hóa ra nàng vẫn còn đang canh cánh trong lòng chuyện bị lột một lớp da kia.

Trương Đạc nghiêng mình, cánh tay gác lên đầu gối, cúi đầu nhìn lướt qua đôi bàn chân đang đông cứng đến đỏ ửng của nàng.

Tịch Ngân cảm nhận được hắn đang nhìn mình, bèn vô thức quấn chặt lớp sam bào, nhích người ra sau lò hương một chút.

“Xin lỗi…”

Nàng cũng chẳng biết phải nói gì hơn, nhận lỗi thì chắc chắn sẽ không phải là một cái sai.

Trương Đạc nghe xong câu nói run rẩy ấy, giơ tay chỉnh lại nếp gấp trên ống tay áo, bình thản nói: “Chỉ biết mỗi việc nói xin lỗi.”

Tịch Ngân rụt đầu vào trong lớp sam bào, tự hà hơi vào ngực mình mấy cái. Lúc này xung quanh nàng đã dần ấm áp trở lại, nhuệ khí của Trương Đạc cũng không còn đáng sợ như lúc nãy, nàng mới dám hơi để tâm đến cái nóng lạnh trên người mình.

“Ngài giận dữ như thế, lại còn lôi ta đi… rồi truyền người của Cung chính ti đến bắt ta, ta cũng không biết phải làm sao nữa.”

Trương Đạc nghe nàng nói xong, chống gối đứng dậy, tiếng y phục sột soạt vang lên.

Tịch Ngân căng thẳng ló đầu ra khỏi lớp sam bào, nhìn ngó xung quanh, định tìm một nơi để trốn, lại nghe thấy tiếng người trên đỉnh đầu lạnh lùng vang lên: “Đừng trốn nữa.”

Tịch Ngân nghe vậy thì nuốt một ngụm nước miếng, kinh hoàng nhìn chằm chằm vào bàn tay Trương Đạc. Thần thái đó lọt vào mắt Trương Đạc, lại có nét tương đồng một cách kỳ lạ với chính hắn thời niên thiếu.

Hắn cũng từng sợ nỗi đau x*c th*t, nhưng chưa bao giờ thực sự thù hằn người thi hành hình phạt. Đối với khổ nạn, hắn có một sự thản nhiên tương tự như Phật Đà hay Quan Âm. Hắn tin chắc rằng khổ nạn chính là Bồ Đề, máu đổ trên thân cũng tựa như cài hoa lên tóc.

Nhưng những đạo lý này suy cho cùng quá đỗi thâm sâu, nếu ép Tịch Ngân phải hiểu, sẽ tước đi chút dịu dàng còn sót lại trong nàng.

Hắn thực sự muốn Tịch Ngân trở nên giống mình sao? Trước đây thì có, nhưng giờ phút này thì không hẳn.

Vừa nghĩ, hắn vừa ngồi xếp bằng xuống bên cạnh Tịch Ngân. Tịch Ngân biết ý nhích sang một bên, nhường chỗ ấm áp cho hắn. Nào ngờ Trương Đạc bất ngờ nắm lấy cổ chân nàng, tiện tay kéo một cái về phía mình.

Trương Đạc có lẽ thực sự không biết cách xót thương một cô nương. Trong cuộc đời hắn, hắn dành cho hầu hết các nữ nhân sự tôn trọng về mặt thể xác, ngay cả khi thi hành trọng hình cũng là để trừng phạt, hoặc để ép cung lấy thông tin, chứ không bao giờ lấy đó làm thú vui dâm dật.

Tịch Ngân là người nữ nhân duy nhất bước vào cuộc sống của Trương Đạc ngoài Trương Bình Tuyên, thế nên khó tránh khỏi những va chạm thân thể, khó tránh khỏi những khoảnh khắc bùng nổ cảm xúc. Hắn vốn dĩ muốn đối tốt với nàng một chút, nhưng đã bao lần vụng về làm hỏng chuyện rồi.

“Lại đây, đừng trốn.”

Tịch Ngân bị kéo sát về phía Trương Đạc, lại hoảng sợ cố giấu cổ chân vào trong sam bào. Trương Đạc buông tay ra.

“Không phải ngươi lạnh sao, ngồi đây.”

Tịch Ngân ngước nhìn Trương Đạc: “Ngài không trách ta nữa sao?”

Trương Đạc lắc đầu, đôi bàn tay hắn vẫn đặt trên gối, khẽ nắm thành quyền.

Trong lò hương, những tàn lửa nhấp nháy nhảy nhót, từ từ hun hồng gương mặt của cả hai. Tịch Ngân đưa cả tay và chân lại gần chỗ ấm, cánh tay tự nhiên tựa vào khuỷu tay của Trương Đạc.

Trương Đạc liếc nhìn chỗ tiếp xúc ấy, không nói gì cả.

“Ài…”

“Ngươi không biết xưng là bệ hạ sao?” Giọng hắn vẫn lạnh nhạt, nhưng đã tan biến cơn giận dữ lúc trước.

Tịch Ngân rụt tay lại, đặt lên đầu gối mình rồi gối đầu lên đó.

“Lần nào gọi ngài là bệ hạ, ngài cũng không thưa, ngồi dưới tượng Quan Âm trông như tượng đất vậy.”

“Thế thì ngươi cũng phải xưng là bệ hạ.” Ngài nhìn vào tàn lửa, bình thản nói: “Trẫm là quân, là quân vương của ngươi.”

Tịch Ngân “vâng” một tiếng, ngón tay lặng lẽ vân vê dưới cằm.

“Ngươi… có bị sặc nước không?”

“Sao cơ…”

“Trẫm hỏi ngươi có bị sặc nước ở hồ Dịch không.”

“Ồ… không có.” Nàng nói rồi ngước mắt mỉm cười: “Lúc ta còn nhỏ thường chơi ở khe núi. Có một lần không cẩn thận bị sặc nước, được một ông lão tiều phu đi ngang qua cứu, đưa ta về Thanh Lư. Đến tận bây giờ ta vẫn còn nhớ lần đó huynh trưởng đã nổi giận lôi đình.”

Trương Đạc rất muốn nghe nàng nói tiếp, hắn muốn biết Sầm Chiếu đã đối xử với Tịch Ngân phạm lỗi như thế nào.

Thế nhưng, Tịch Ngân nói đến đây bỗng dưng như có ma xui quỷ khiến mà không nói tiếp nữa. Trương Đạc ngẩng đầu, nhìn cái bóng của khung cửa sổ trên tường, đấu tranh tâm lý một hồi lâu, cuối cùng không nhịn được mà hỏi: “Thế sau đó thì sao?”

“Sau đó…” Tịch Ngân có chút hổ thẹn, vành tai dần đỏ lên. “Sau đó thì bị huynh trưởng trách phạt thôi ạ.”

“Trách phạt thế nào?”

“Ngài…” Tịch Ngân khựng lại: “Hỏi chuyện này để làm gì?”

Trương Đạc không biết đáp sao cho phải. Tịch Ngân cũng chẳng để tâm, hắn không trả lời thì nàng tự trả lời luôn.

“Huynh trưởng là người dịu dàng như thế, còn có thể trách phạt ta kiểu gì nữa chứ, huynh ấy chỉ không cho ta ăn một bữa cơm, bắt ta phải đảm bảo rằng sau này tuyệt đối không được tới chơi ở khe núi nữa. Nói mới nhớ, từ lần đó trở đi, ta thực sự chưa từng xuống nước, hôm nay là lần đầu tiên ta phạm vào điều cấm đấy.”

Nàng nói xong, ngước đầu lên khỏi mu bàn tay, hai tay nắm lấy nhau xoa xoa.

“Còn ngài? Lúc nhỏ ngài có hay ra bờ nước chơi không?”

“Không.”

“Vậy lúc nhỏ ngài chơi trò gì?”

“Không chơi gì cả.”

Tịch Ngân tỏ vẻ không tin: “Nhưng ngài có nhiều huynh đệ tỷ muội như thế, họ không chơi cùng ngài sao?”

Trương Đạc lắc đầu.

“Thật đáng thương.”

Trương Đạc không phủ nhận, ánh nến trên bức tường cách đó không xa run rẩy chập chờn, bóng của hắn như một bóng ma cô độc. Hắn bất giác vô thức nghiêng người về phía trước một chút, bóng của Tịch Ngân liền lộ ra từ sau lưng hắn. Khoảnh khắc đó, dường như cả bức tường đều trở nên ấm áp hẳn lên.

“Tịch Ngân.”

“Dạ.”

“Trẫm hôm nay lẽ ra không nên đưa ngươi về mà nên để ngươi chịu hình ở Cung chính ti, bêu gương cho thiên hạ thấy.”

Khi hắn nói lời này, cái bóng bên cạnh hắn rõ ràng đã run lên một cái.

“Ta tự ý chủ trương, ta…”

“Nhưng Tịch Ngân, ngươi thực sự không làm gì sai cả.”

“Ta không hiểu lắm…”

Trương Đạc chống tay lên cằm, cúi đầu nhìn nàng. Như đang giải đáp thắc mắc cho nàng, lại như đang nói về một chuyện khác.

“Ngươi hỏi trẫm lúc nhỏ đã sống như thế nào. Trước mười tuổi, trẫm ở bãi tha ma ngoại thành, khi đó cũng giống như ngươi, chẳng thể nghĩ ngợi được gì, sống sót được đã là không dễ dàng. Năm mười tuổi, mẫu thân đưa trẫm về Trương gia. Lúc đó trẫm không biết chữ, mẫu thân liền bắt trẫm ở trong Đông Hối Đường, ngày đêm luyện chữ đọc sách. Bà ấy và Trương Hề đều tin rằng, văn dĩ tải đạo*, có thể độ hóa lòng người.”

*Văn dĩ tải đạo là một quan niệm cổ điển trong văn học, có nghĩa là dùng văn chương để chở, truyền tải đạo lý, lẽ phải, giúp con người nâng cao đạo đức, hướng tới Chân – Thiện – Mỹ, thể hiện trách nhiệm xã hội của người cầm bút.

“Độ hóa lòng người… độ hóa ngài sao?”

“Phải. Độ hóa trẫm.”

Tịch Ngân chưa từng nghe Trương Đạc nhắc về thân thế của mình. Bình thường toàn là nàng liến thoắng kể về quá khứ của mình, về núi bắc Mang, về giới nhạc luật, thậm chí là đủ thứ chuyện về Sầm Chiếu. Đa phần thời gian hắn vẫn sẵn lòng nghe, nếu lời nào chạm đến chỗ không vừa ý, hắn có quát tháo vài câu cũng là chuyện thường, nhưng hắn luôn né tránh nói về bản thân, cứ như thể hắn sinh ra đã là quỷ La Sát, không hề có quá khứ làm người vậy.

“Vậy… lúc nhỏ ngài có làm nhiều chuyện sai trái như ta không?”

“Ừm.”

“Là chuyện gì thế?”

Nàng bắt đầu hứng thú, ôm gối nghiêng mình về phía hắn.

“Trương Tập trộm chữ ở Đông Hối Đường, bị trẫm đánh gãy nửa chiếc răng. Con chó Trần Vọng nuôi sủa loạn ngoài Đông Hối Đường, bị trẫm dùng dao rạch giấy g**t ch*t.”

Tịch Ngân ngẩn người nhìn Trương Đạc, ngón chân vô tình chạm vào đầu gối hắn.

“Ngươi không thấy sợ sao?”

Tịch Ngân hoàn hồn lại, không ngừng lắc đầu.

“Ta nghe ngài nói thế, thấy thật là hả dạ. Nếu ta có thể giống như ngài, có chí khí, có phong độ, thì năm đó ta nhất định sẽ mắng thẳng mặt gã đọc sách không màng tính mạng thê tử mình mà đem hết tiền ném vào đống son phấn kia, đem số bạc thưởng ném vào người ông ta, rồi nhổ vào mặt ông ta một cái. Nếu ta làm vậy, có lẽ nữ nhân ấy đã không treo cổ mà chết…”

“Vậy bây giờ ngươi có chí khí đó không?”

Tịch Ngân sững lại. Nếu giờ đây đưa nàng trở lại phường Nhạc Luật, nàng nhất định sẽ không cho phép bàn tay của lũ nam nhân tùy ý s* s**ng trên người mình, không cho phép họ khinh nhờn thân thể mình, nhục mạ thanh danh mình.

Nhưng, nàng bắt đầu có chí khí đó từ khi nào? Hay nói cách khác, là ai đã cho nàng cái chí khí đó…

Nghĩ đoạn, nàng không kìm được nhìn về phía Trương Đạc.

“Có không?” Hắn lại hỏi một lần nữa.

“Có…” Tiếng đáp này không mấy chắc chắn, mang theo sự nhút nhát thiên bẩm của nữ nhân, đồng thời cũng chứa đựng dũng khí thực sự không dễ gì có được.

Đôi mắt nàng chớp chớp, nhìn hắn một cách chân thành. Đó là cô nương mà hắn đã dày công dạy dỗ đấy thôi, dù là dùng cực hình ép buộc hay dùng lời lẽ tàn độc quở trách, nàng cuối cùng cũng đã thay đổi, không còn là người lấy sự phong lưu lẳng lơ làm vinh, sống dựa vào sự dâm dật của nam nhân nữa.

Hắn rất muốn đưa tay ra xoa đầu nàng một cái. Thế nhưng đôi tay như bị thứ gì đó buộc chặt vào đầu gối, mãi không nâng lên được. May thay, nàng vẫn nguyện ý lên tiếng để che đậy sự lúng túng của hắn.

“Ta… có thể hỏi ngài thêm một câu được không?”

“Ngươi hỏi đi.”

“Ngài không xử trí ta… có phải sẽ khiến…” Khiến ai nhỉ? Nàng dường như nhất thời chưa nghĩ thấu đáo, bèn dùng một đại từ thay thế. “Có phải sẽ khiến một số người cho rằng ngài e ngại nương nương không?”

Sống lưng Trương Đạc lạnh toát. Đây là đại cục nơi cung đình, cũng là tâm tư của hắn. Tống Hoài Ngọc hay Triệu Khiêm cũng chưa chắc đã nhìn thấu triệt để, vậy mà nàng lại dám hỏi ra một cách đường hoàng như thế. Nếu đổi lại là bất kỳ ai khác trong cung Lạc Dương này, hắn tuyệt đối không cho phép kẻ đó sống đến bình minh.

“Họ… có phải sẽ lấy nương nương ra để yêu sách…” Tịch Ngân tự nói một mình, rồi bỗng thấy từ “yêu sách” này quá đỗi nông cạn, nhưng nàng nhất thời không nghĩ ra từ nào hợp lý hơn để thay thế. 

Đang định nói tiếp thì nghe người đối diện bảo: “Thế nên?”

Tịch Ngân rụt cổ lại, nhỏ giọng: “Lúc nãy ở điện Kim Hoa ta sợ quá nên mới liều mạng cầu xin ngài thôi…” Nàng càng nói giọng càng nhỏ. “Hay là… ngài đưa ta đến Cung chính ti đi, nhưng mà!” Nàng vội thêm vào: “Đừng đánh ta… roi của Cung chính ti thực sự rất đau.”

Trương Đạc nhìn dáng vẻ của nàng, không biết nên cười hay nên giận.

“Ngươi có biết mình làm vậy là vì ai không?”

“Ta…”

“Chẳng phải ngươi căn bản không muốn ở lại bên cạnh trẫm sao?”

“Ta…”

“Đứng lên.”

“Dạ?”

“Trẫm bảo ngươi đứng lên.”

Tịch Ngân không dám nói thêm, lúng túng túm lấy sam bào đứng dậy, nhìn Trương Đạc một cách không biết phải làm sao.

“Người đã hơ khô rồi thì lên giường mà ủ ấm.”

“Lên giường…”

Đó là nội thất của điện Côn Hoa cơ mà. Ngoại trừ chỗ ngồi và chỗ ngủ của Trương Đạc, đến cả Tống Hoài Ngọc cũng chỉ có một chỗ đứng bé tẹo để hầu hạ. Trương Đạc nói “lên giường mà ủ ấm”, nghĩa là bảo Tịch Ngân lên chính giường nằm của hắn.

Tịch Ngân đứng ngây người không nhúc nhích. 

Bình Luận (0)
Comment