Trẫm Và Nàng – Nàng Và Đèn

Chương 58

Cách biệt nhiều ngày, dường như mọi chuyện lại quay trở về những ngày tháng tại Thanh Đàm Cư.

Trương Đạc mở mắt nằm trên sập, Tịch Ngân tựa vào bình phong cũng chưa ngủ. Gió bấc ngoài cửa sổ kèm theo tuyết, táp mạnh vào cánh cửa sơn đỏ. Ngoài điều đó ra, vạn vật đều im lìm, ngọn nến cô độc cháy.

Trương Đạc biết, nàng chịu ở lại đây chưa chắc hoàn toàn vì hối hận do đã làm hắn bị thương, nàng sợ hãi những binh sĩ nội cấm quân đang cầm đao nắm kiếm ngoài điện hơn. Giống như trước kia nàng sợ hãi Tuyết Long Sa, nàng khôn lỏi cầu lấy một sự che chở bên cạnh hắn. Nàng hiểu rõ, càng ở gần hắn bao nhiêu thì càng cách xa những móng vuốt kia bấy nhiêu.

Đây có lẽ là đạo sinh tồn mà Sầm Chiếu đã tốn rất nhiều thời gian để khắc sâu vào người nàng, cho đến tận hôm nay, Trương Đạc vẫn chưa thể gột rửa sạch toàn bộ bộ xương nô lệ này. Thế nhưng, hắn lại cảm thấy may mắn. Bởi vì nàng còn ham sống, nên mới chịu ở bên hắn một đêm.

Vậy, có thể cùng nằm chung sập không?

Để lớp da thịt mềm mại hơi lành lạnh kia của nàng chạm vào vết thương đang nóng rực sau khi bôi thuốc của hắn, sẽ là cảm giác như thế nào?

Khi đêm đã về khuya, Trương Đạc rơi vào một loại nôn nóng mà trước đây hắn vốn luôn khinh thường việc tự mình phân trần. Tâm trí không thông suốt, trong đầu liền hiện lên vô số bóng ma quỷ mị yêu kiều lướt qua.

Trương Đạc không nhịn được xoay người nhìn về phía Tịch Ngân. Nàng mơ mơ màng màng tựa vào bình phong mà ngủ thiếp đi, tay đặt trên đầu gối, cổ vẹo sang một bên vai. Ngọn đèn lẻ loi đặt trên chiếc kỷ gốm bên cạnh nàng, móng tay nàng sạch sẽ, đôi môi đầy đặn, dưới ánh lửa bập bùng, tỏa ra ánh sáng lung linh như ngọc.

Trương Đạc chống tay lên mặt sập ngồi dậy, ở trên cao nhìn xuống, nhưng lại cảm thấy hổ thẹn khi nhìn nàng. Trong giấc nồng, nàng khẽ rùng mình một chút, cũng không biết là mơ thấy điều gì, thỉnh thoảng vai lại run lên, ngón tay khẽ co quắp.

Trương Đạc gần như không tự chủ được mà hất chăn ra, chân trần bước xuống sập đi đến trước mặt Tịch Ngân. Đối với cơ thể này của nàng, Trương Đạc có quá nhiều việc có thể làm. Thế nhưng, sau khi đứng lặng hồi lâu trước người đang say ngủ, hắn lại chỉ hoang mang đưa tay ra, chạm thật khẽ, thật khẽ vào ngón tay nàng.

Giữa việc giết nàng và chạm vào tay nàng, Trương Đạc đã nghiêng về phía hoang đường. Mà sự hoang đường này mang lại cho hắn một trải nghiệm chưa từng có, như lạc vào rừng hoa rực rỡ muôn màu, lại như rơi xuống địa ngục bị lột da rút gân. Nhất thời hắn không phân biệt được rốt cuộc là cảm giác nào, đến mức hắn còn muốn… chạm vào nàng thêm chút nữa.

Ai ngờ Tịch Ngân khẽ ho một tiếng, lập tức giật mình tỉnh giấc, bị gương mặt sát gần trước mắt làm cho hoảng sợ kêu thất thanh. Bên ngoài truyền đến tiếng giáp sắt va chạm, Giang Lăng đứng bên cửa sổ hỏi vọng vào: “Bệ hạ có sao không?”

“Trẫm không sao.” Nói đoạn, hắn chống tay lên mặt bình phong, nói: “Lui xuống.”

Giang Lăng và những người khác đành phải lui ra.

Tịch Ngân ngẩng đầu nhìn Trương Đạc. Hắn mặc chiếc thiền y màu tuyết trắng không hoa văn, cổ áo xộc xệch.

“Ngài…”

“Ngươi có hiểu cách hầu hạ nam nhân không?”

“Hầu hạ…”

“Trẫm nói là kiểu hầu hạ đó.”

Tịch Ngân theo bản năng ôm chặt lấy hai vai mình, ánh mắt kinh hoàng. Nàng về phương diện này kỳ thực không hề chậm chạp, ngay cả khi Trương Đạc không nói thẳng, nàng cũng đã hiểu rồi, thậm chí còn hiểu theo ý vị dâm mị hoang đường hơn cả lời hắn nói. Nhưng nghĩ đến Sầm Chiếu, nàng lại không muốn động niệm nữa, nàng nuốt nước bọt mấy cái, dời ánh mắt khỏi lồng ngực đang để lộ một nửa của Trương Đạc, bấu chặt hai vai liều mạng lắc đầu.

Ai ngờ, bàn tay của Trương Đạc lại đặt l*n đ*nh đầu nàng.

“Đừng hoảng.”

Hai chữ này lộ ra tiếng run rẩy đang cố nhẫn nhịn nhưng lại không thể nhẫn nhịn nổi, hình như là nói với Tịch Ngân, mà cũng hình như là nói với chính hắn. Nói xong, hắn xoa xoa mái tóc của Tịch Ngân.

Tịch Ngân bị sự tiếp xúc đột ngột này làm cho bủn rủn cả xương cốt. Sầm Chiếu trước kia rất thích xoa đầu nàng như thế, nhưng không phải vào lúc cả hai đều y phục xộc xệch thế này. Đa phần là khi nàng uất ức muốn khóc, y mới ngồi xổm xuống, dọc theo cổ nàng mà xoa dần lên đến đỉnh đầu, nhẹ giọng nói với nàng: “A Ngân cái gì cũng tốt, chỉ là quá mau nước mắt thôi.”

Mỗi khi đó, Tịch Ngân đều muốn hóa thành một con mèo trong lòng bàn tay y, ngước cái mũi ươn ướt lên cọ cọ vào lòng bàn tay. Thế nhưng lúc này, nàng muốn trốn mà lại không biết phải trốn đi đâu.

“Vậy ngươi thì hiểu cái gì?”

“…”

Trương Đạc dường như vẫn chưa chịu từ bỏ cái chủ đề khiến Tịch Ngân kinh hồn bạt vía lúc nãy, thấy nàng không mở miệng, hắn lại bồi thêm một câu.

“Trẫm nói là chuyện phương diện đó.”

Tịch Ngân ngơ ngác nhìn Trương Đạc, hắn cũng chằm chằm nhìn nàng. Tịch Ngân nhận ra, dù hơi thở của hắn bình tĩnh nhưng khóe mắt lại đang khẽ giật giật.

“Ta hiểu… hiểu một chút.”

Do dự rất lâu, Tịch Ngân cuối cùng vẫn không dám lừa dối Trương Đạc, mở miệng thành thật trả lời.

Trương Đạc nghe xong, buông bàn tay đang chống trên bình phong ra, đứng dậy nói: “Được, viết ra rồi giao cho trẫm.”

Rốt cuộc là giao cho hắn xem, hay là ‘dạy’ hắn đây? Chữ đó cụ thể là gì, Tịch Ngân không phân biệt được. Thế nhưng quanh đi quẩn lại hơn một năm rồi, lẽ nào hạt bụi cũng có thể che lấp hạt châu, nô tì cũng có thể làm thầy của đế vương sao? Sự đảo lộn này lớn đến mức đủ để đánh nát tâm can nàng. Nàng vừa nảy ra ý nghĩ này đã không dám nghĩ tiếp nữa.

Sau khi lập xuân, Trương phủ vẫn đang thu mua than.

Triệu Khiêm tuần thị xong doanh trại nội cấm quân, lại ghé qua Thái y thự lôi Mai Tân Lâm tới Trương phủ.

Gương mặt Mai Tân Lâm đầy vẻ không vui, sau khi xuống ngựa liền đá một cái vào sọt than trước cửa Trương phủ, nói với Triệu Khiêm: “Cái đồ hèn nhà ngươi.”

Triệu Khiêm cười hì hì: “Ông hãy nể mặt điện hạ một chút đi.”

Mai Tân Lâm nói: “Ta đã nói với điện hạ rằng y có thể sống rồi!”

Triệu Khiêm bảo nô tì dắt ngựa, cười bồi nói: “Chẳng phải là vì điện hạ tin tưởng ông sao, ông cứu người thì cứu cho chót.”

Mai Tân Lâm nhìn dáng vẻ của Triệu Khiêm, mắng: “Bệ hạ nên ban cho ngươi một trăm quân côn để đánh cho ngươi tỉnh ra. Cái hạng người như ngươi, lời nói có sâu sắc đến đâu ngươi cũng coi như uống một vò rượu hồ đồ.”

Triệu Khiêm khom lưng đẩy ông vào trong: “Phải phải phải, ta là kẻ hồ đồ.”

Vừa nói xong, họ liền đụng mặt Trương Tập.

Sau khi Trương Đạc đăng cơ, hắn đã thiêu hủy Đông Hối Đường, đón Từ thị vào ở trong điện Kim Hoa. Trương Bình Tuyên không chịu nhận sắc phong, Trương Đạc liền ban phủ đệ cũ của Trương gia cho nàng. Trương Tập không có quan chức tước vị, ngoại tộc của mẫu thân hắn là Dư thị lại kiêng dè Trương Đạc, không chịu đón hai mẫu tử về, Trương Bình Tuyên bèn để Dư thị và Trương Tập tiếp tục ở lại Trương phủ.

Kể từ khi Trương Đạc đăng cơ, Trương Tập trở thành một kẻ suy đồi. Ngày đêm ở trong phủ cùng kỹ nữ uống rượu, không ai khuyên bảo được một câu. Thế nhưng mấy ngày nay không biết bị làm sao, hắn luôn ra khỏi phủ khi trời vừa hửng sáng và đến tận đêm khuya mới về.

Nay đụng mặt Triệu Khiêm ở trước cửa, hắn bỗng có chút kinh hoàng.

“Đứng lại.”

Triệu Khiêm vươn tay chặn đường hắn, nghiêng đầu hỏi: “Ngươi đi đâu đấy?”

“Ngươi quản ta đi đâu làm gì.”

Triệu Khiêm vẫn không chịu nhường đường, thậm chí còn bóp chặt vai hắn: “Thành Lạc Dương này rụng một cây kim cũng có liên quan đến ta.”

“Ngươi…”

“Nghe nói mấy ngày nay ngươi thường xuyên lui tới phường Triệu Viên.”

Trương Tập theo bản năng xoay vai: “Buông tay ra.”

Triệu Khiêm ấn chặt người hắn: “Ngươi nghe cho kỹ đây, bệ hạ vốn không có ý định làm khó ngươi và Dư thị. Ngươi tốt nhất đừng có dị tâm gì.”

Lời này tuy không nói rõ, nhưng dù đứng ở góc độ của Mai Tân Lâm hay Trương Tập thì đều nghe ra được ẩn ý.

Trương Tập gạt bàn tay Triệu Khiêm đang ấn trên vai mình ra, quát: “Hắn muốn ta làm gì? Phải hướng về kẻ thù giết phụ thân kia mà tạ ơn sao? Ngươi tốt nhất hãy tránh ra cho ta.”

Triệu Khiêm bị hắn xô lệch người, quay đầu định đuổi theo nhưng bị tiếng nói của Mai Tân Lâm ngăn lại.

“Ngươi càng nói hắn càng không nghe lọt tai đâu.”

Triệu Khiêm bất lực xoa xoa cổ tay.

“Cái đầu óc bã đậu cứng nhắc, hiện giờ thế lực Lưu thị ở các nơi đã tỉnh hồn lại, đều bí mật phái tai mắt* đến Lạc Dương. Cái nơi phường Triệu Viên đó, nội cấm quân đã âm thầm điều tra nhiều ngày rồi. Cái tên Trương Tập này sớm muộn gì cũng đem cái đầu trên cổ mình ra mà bồi tội.”

*Nguyên gốc là Tế tác (细作) chỉ mắt do thám, người bí mật thu thập tin tức cho đối phương.

Nói đoạn, hắn phẫn nộ phủi tay, quay đầu lại bảo: “Không nói nữa, ông vào gặp điện hạ đi. Ta còn quân vụ, về doanh trại trước đây.” Nói xong liền sai người dắt ngựa tới, phi nước đại rời đi.

Lúc này dưới hiên nhỏ nước, Sầm Chiếu đang lặng lẽ ngồi một mình.

Dưới chân đốt than hồng rực, trước mặt là một chiếc án cầm bằng gỗ đàn hương chạm hình hạc liên, trên án đặt một cây cổ cầm kiểu dáng Tiêu Vĩ. Hương từ lư hương đồng tỏa ra làn khói xám nhạt. Tay y đặt trên dây đàn nhưng chưa từng gảy lấy một âm.

“Huynh đàn cho ta một khúc đi.”

Giọng của Trương Bình Tuyên rất nhẹ, ngón tay mân mê dải tua rua của cây đàn rủ xuống bên chân Sầm Chiếu.

“Điện hạ muốn nghe khúc gì?”

“Khúc Quảng Lăng Tán.”

“Khúc đó đã thất truyền từ lâu rồi.”

“Nhưng Tịch Ngân nói huynh có thể chỉnh lý lại nhạc phổ.”

Sầm Chiếu cúi đầu, dải lụa xanh thẫm sau trán rủ xuống vai.

“Lời của A Ngân mà điện hạ cũng tin sao?”

“Nàng ấy hay lừa người lắm sao?”

“Cũng không hẳn.” Y nói đoạn, chỉnh lại hai dây đàn, ôn hòa cười nói: “Chỉ là nàng ấy luôn nói về ta tốt quá mức thôi.”

Trương Bình Tuyên nhìn Sầm Chiếu: “Trước đây ta từng gặp một nam nhân, dù có tán dương thế nào cũng không thấy là quá lời.”

Sầm Chiếu ấn lặng dây đàn, bình thản nói: “Thế gian này không có hạng người như vậy đâu.”

“Có đấy. Áo da cừu mềm mịn, người ấy trung tín ngay thẳng và tốt đẹp. Người quân tử ấy, xả thân chẳng đổi lòng.”

Thật thẳng thắn và mãnh liệt. Sầm Chiếu thu tay vào trong ống tay áo.

“Sao điện hạ cũng giống như A Ngân vậy.”

Trương Bình Tuyên bỗng cao giọng: “Huynh đừng nói như vậy, ta là con gái của Trương Hề, lời của ta và lời của Tịch Ngân không giống nhau.”

Sầm Chiếu tĩnh lặng nghe nàng nói xong, nén đau đớn quỳ dậy, chắp tay bái lạy nói: “Điện hạ thứ tội. Sầm Chiếu hèn mọn, chỉ xứng đàm luận với hạng nô nhân.”

“Huynh… huynh đừng như vậy.” Trương Bình Tuyên vội khom người đỡ hắn. “Huynh tốt hơn bất cứ ai, thanh tú trong sạch hơn bất cứ ai. Trước kia huynh chẳng qua là không muốn chung chạ với thế tục nên mới tự nhốt mình tại Thanh Lư núi bắc Mang. Nếu huynh chịu giống như phụ thân ta, xuất thế làm quan, nhất định sẽ không thua kém gì phụ thân…”

“Điện hạ, ngài nói thế này làm Sầm Chiếu không còn mặt mũi nào nữa. Sầm Chiếu… là tù nhân dưới trướng huynh trưởng của điện hạ, nay chẳng qua là nhờ điện hạ rủ lòng thương mới có được một chỗ dung thân này. Người đời… e là đã sớm coi Sầm Chiếu là nội sủng của điện hạ rồi, Sầm Chiếu đã không còn mặt mũi nào đứng giữa trời đất nữa.”

“Không đâu, ta sẽ không để huynh bị người ta sỉ nhục.” Nàng nói đoạn, đỡ y đứng thẳng dậy: “Ta không quản huynh có phải là Trần Hiếu hay không, ta chỉ biết huynh có tài hoa tuyệt thế, phẩm hạnh như tùng như trúc, chỉ vì bị thế đạo làm liên lụy nên giờ đây mới thương tích đầy mình, chịu hết nhục nhã… Huynh yên tâm.”

Nàng nói, hốc mắt bỗng hơi đỏ lên.

“Có ta ở đây, thành Lạc Dương nhất định sẽ có chỗ đứng đường đường chính chính cho huynh. Ta chỉ muốn hỏi huynh, trong lòng huynh, Trương Bình Tuyên ta rốt cuộc có xứng với huynh không.”

Bình Luận (0)
Comment