Nàng co rúm ở một góc ngoài điện, khum tay hà hơi cho ấm.
Trương Đạc không tự chủ được mà nhìn về phía Tịch Ngân, khẽ hỏi: “Ngươi thấy thế nào?”
Mai Tân Lâm đáp: “Bệ hạ có một nữ nhân mình thích ở bên cạnh, thần trái lại thấy đó là việc tốt. Nhưng nếu người nữ nhân này khiến bệ hạ bị kiềm tỏa, bệ hạ nên quyết đoán cắt đứt.”
Tay Trương Đạc lướt qua ống đựng bút, vẻ mặt như đang muốn chọn lấy một cây, nhưng mãi vẫn không rút cán bút nào ra.
Mai Tân Lâm thấy hắn im lặng, dứt khoát trầm giọng, ngay cả danh xưng cũng bỏ đi, tiếp tục nói: “Ta nghe Triệu Khiêm nói, ngài đã bảo hắn: ‘Nắm trong tay quyền chỉ huy vạn quân là sự sát phạt lớn nhất. Vì một nữ nhân mà sợ hãi không tiến, tất sẽ bị phản phệ.’ Ngài biết dạy hắn như thế, chứng tỏ trong lòng ngài kỳ thực nghĩ rất thông suốt. Đừng phụ chính mình.”
“Ừm.”
Phải hồi lâu sau Trương Đạc mới ừ nhẹ một tiếng trong mũi.
Mai Tân Lâm thấy vậy cũng không nói thêm gì nữa. Ông xoay người tiến về phía trước vài bước, nhìn Tịch Ngân đang cuộn tròn trong tuyết, chợt lại nói: “Nữ nhân này có thể sủng, nhưng phải dùng xích sắt khóa chặt hai tay và hai chân nàng ta lại, làm một nội nô. Nếu không, hậu họa khôn lường.”
*Nội nô ở đây ý chỉ làm một nô tì chỉ được hầu hạ bên trong một nơi nhất định, không được ra ngoài, lộ diện hay tiếp xúc với các chuyện bên ngoài.
Trương Đạc không nói lời nào.
Mai Tân Lâm dường như cũng chẳng trông mong hắn hồi đáp, lão khép áo đi thẳng qua người Tịch Ngân.
Tiếng tuyết rơi xào xạc như muối xát, nhưng Tịch Ngân vẫn nghe rõ mồn một câu nói đó của Mai Tân Lâm.
Đến mức nàng không dám ngẩng đầu lên.
Trong điện Côn Hoa, tay Trương Đạc vẫn dừng lại trên một cán bút vô danh. Hắn vừa mới làm một việc hoàn toàn trái ngược với lời Mai Tân Lâm nói, nhưng lúc này đây, hắn không muốn quay đầu lại tự trách cứ bản thân.
Thế nhưng, hắn cũng không thể không nghĩ đến vấn đề kiềm tỏa kia.
Chính hắn quả thực đã vì Tịch Ngân mà tha cho Sầm Chiếu. Sầm Chiếu tay không tấc sắt, trong triều không thế lực, nhưng chỉ dựa vào Tịch Ngân, y đã thắng một cách quá triệt để, quá nhẹ nhàng.
Trương Đạc đang nghĩ, bỗng đứng bật dậy, từ sau án bước nhanh ra ngoài, tà áo lướt qua làm rơi rụng cả một nắm bút.
Tịch Ngân đang nấp sau cây cột sơn then, gió tuyết không ngừng lùa vào lớp y phục phong phanh của nàng. Thấy Trương Đạc đi ra, nàng định mở lời thì đã bị một bàn tay bóp chặt cổ họng, sau đó thuận thế nhấc bổng nàng lên khỏi mặt đất.
Tịch Ngân kinh hoàng cào cấu vào ngón tay hắn: “Ngài… ngài…”
“Ngậm miệng, gọi là bệ hạ.”
“Bệ…”
Vì cổ họng bị khống chế, nàng không thể nói được một câu trọn vẹn.
Trương Đạc nhìn cái cổ của nàng, gầy guộc và yếu ớt, hắn chỉ cần dùng thêm chút lực nữa thôi là có thể vặn gãy nó. Giết thì cũng giết rồi.
Trương Đạc tỉ mỉ hồi tưởng lại tâm thế của mình lần đầu gặp nàng trên cỗ xe thông hiến bình thừa, nhớ lại trận đòn roi dưới gốc mai lùn bên ngoài Thanh Đàm Cư để ép nàng nói thật, lúc đó hắn vẫn còn tiến thoái có mực. Còn bây giờ…
Người trong lòng bàn tay này giống như một khối ngọc sắp được hắn chạm khắc ra hình hài. Thợ thủ công chết vì tác phẩm của mình, mà tác phẩm thì vô tình.
Nghĩ đến đây, hắn không tự chủ được mà siết mạnh thêm vài phần lực.
Bờ vai Tịch Ngân bắt đầu run rẩy, hốc mắt đỏ hoe, cổ họng dâng lên vị tanh của máu. Nàng không nói được lời nào, đành buông một bàn tay ra, quờ tay ra sau đầu rút một chiếc trâm cài tóc, nhắm thẳng vào cánh tay Trương Đạc mà đâm mạnh xuống.
“Suýt…”
Trương Đạc tuy đau đớn nhưng cũng chỉ nới lỏng ba phần lực chứ không hề buông nàng ra.
Tịch Ngân nhờ đó mới thốt ra được tiếng, lồng ngực phập phồng lên xuống, ho liên tục mấy tiếng.
Đám người Giang Lăng đứng hầu trước cửa đã rút đao ra, nhưng Trương Đạc lạnh giọng quát: “Tất cả lui xuống dưới hết cho trẫm.”
Nói xong, hắn cúi đầu nhìn Tịch Ngân.
“Trái tim của ngươi rốt cuộc mọc kiểu gì vậy?”
Tịch Ngân làm sao biết được người trước mắt này đang đấu tranh điều gì, nàng chỉ cảm thấy hắn dường như có chút bi thương, có chút sa sút, thậm chí có thể nói là có chút luống cuống.
“Ta tưởng… ngài muốn giết ta…”
“Cho nên?”
“Cho nên, không thể cầu xin ngài, cũng không thể khiếp sợ, chỉ có thể dựa vào chính mình mà giành lấy mạng sống…”
Nàng nói xong những lời này, trong ánh mắt vẫn tràn đầy sự kinh hoàng.
Trương Đạc bỗng nhiên có chút muốn cười, từ từ buông tay xuống.
Thân hình Tịch Ngân lập tức nhũn ra bên chân Trương Đạc. Nàng đang ôm cổ, khó khăn hít thở. Một giọt máu đỏ tươi dính dấp rơi trên đầu gối nàng, nàng sững người, lúc này mới kịp nhìn đến vết thương trên tay hắn.
Tịch Ngân vừa rồi gần như đã dùng hết toàn lực, đâm thẳng vào cánh tay hắn một lỗ hổng rỉ máu, ngay bên cạnh vết thương đó là một dấu răng rõ rệt, cũng là kiệt tác của nàng.
Máu dọc theo cổ tay hắn nhỏ xuống, nàng thấy xung quanh, bao gồm cả Giang Lăng và đám nội cấm quân đều đang nắm chặt đốc kiếm cảnh giới, tất cả mọi người đều đang đợi từ miệng hắn thốt ra một chữ “giết”, thế nhưng hắn lại không chút biểu cảm mà nhìn Tịch Ngân.
Hắn không thể giết người nữ nhân mà Sầm Chiếu đặt bên cạnh mình được nữa rồi.
Vậy mà, nàng lại dám ngang nhiên đả thương hắn.
Trương Đạc ngửa đầu, lần đầu tiên cảm thấy trong thế giới nội tâm của mình đã bị bào mòn đến mức xuất hiện một khoảng không trống rỗng vô định.
Dưới đất truyền đến tiếng sột soạt, sau đó nơi vết thương trên cánh tay có cảm giác tiếp xúc cơ thể.
Trương Đạc cúi đầu nhìn, chỉ thấy nàng đã quỳ thẳng dậy, cuống cuồng bịt lấy lỗ hổng rỉ máu trên tay hắn. Máu thấm qua kẽ tay nàng, dòng chảy ngoằn ngoèo xuống ống tay áo.
“Xin lỗi, xin lỗi…”
Nàng thẫn thờ nhìn cánh tay hắn, dường như thực sự bị máu làm cho hoảng sợ, lòng bàn tay càng ép càng mạnh, cố gắng cầm cự dòng chất lỏng đỏ tươi đang không ngừng rỉ ra.
Trương Đạc nhìn Tịch Ngân. Bất kể trên người Sầm Chiếu ẩn giấu bao nhiêu bí mật, nàng vẫn luôn là một con người chân thực. Sự dâm mị, sợ hãi, hèn mọn trước kia, cho đến bộ dạng luống cuống lúc này, đều không có một chút ngụy tạo nào.
Vì vậy, hắn cứ để mặc Tịch Ngân hoảng loạn ấn giữ cánh tay mình, thân hình bị nàng lôi kéo hơi lay động, hắn cũng không để tâm.
“Ngươi theo trẫm, nhưng lòng lại hướng về Sầm Chiếu.”
Tịch Ngân ngẩn ra, đang không biết đáp lại thế nào, lại nghe Trương Đạc nói: “Ngươi có thể cho trẫm biết, ngươi ái mộ Sầm Chiếu ở điểm nào không?”
Chẳng hiểu sao, câu hỏi này mang theo ý vị lùi bước, nhường lại quyền hồi đáp cho nàng, Tịch Ngân trái lại không dám trả lời. Nàng không cố ý để người nam nhân trước mặt này lộ ra vẻ thấp kém, dù sao hắn cũng đã từng tự tin phô bày trước mặt nàng hai mặt của thế gian: giết chóc và cứu rỗi.
“Ta cũng không biết nữa…” Trong lúc nói chuyện, nàng đã cảm thấy sự dính dấp trong lòng bàn tay.
“Dù ta có làm sai bao nhiêu việc, ca ca vẫn luôn dùng lời lẽ ôn tồn dịu dàng nói chuyện với ta. Ta biết mình sai rồi, liền gục bên gối huynh ấy mà khóc một trận. Huynh ấy sẽ tha thứ cho ta. Ta thực ra… không dám ái mộ huynh ấy, ta chỉ là muốn đi theo huynh ấy thôi.”
“Sau đó thì sao? Ngày ngày nhìn rượu vấy bẩn la quần sao?”
Tịch Ngân rùng mình một cái.
“Để rồi một ngày nào đó, rơi vào kết cục giống như mười hai nữ tì trước Thanh Lư kia, khi đó ngươi mới coi là công đức viên mãn sao?”
Tịch Ngân ngẩng đầu lên: “Ngài đang trách ca ca sao?”
Trương Đạc khựng lại.
Nàng ngốc, nhưng nàng cực kỳ nhạy cảm với cảm xúc của hắn, cứ như một loại thiên phú của những kẻ đồng loại, nghĩ kỹ lại thật đáng sợ. Nếu hắn thừa nhận câu hỏi này, nàng sẽ lập tức nghĩ đến, đây rõ ràng là chuyện của Tịch Ngân nàng, tại sao hắn lại trách cứ Sầm Chiếu. Nếu giải mã thêm vấn đề này, mảnh đồng tâm bên trong chiếc chuông sẽ không giấu được nữa.
“Cho nên, ngươi cảm thấy trẫm đối xử với ngươi không tốt?”
Hắn chuyển chủ đề, Tịch Ngân muốn đáp, nhưng lời lẽ lại không thể thốt ra ngay.
“Ngài cũng không phải là… đối xử với ta không tốt.” Nói xong nàng cụp mắt xuống.
Trương Đạc nhìn đôi lông mi đang run rẩy của nàng trong gió tuyết.
“Vậy tại sao ngươi lại làm trẫm bị thương?”
Thực sự câu hỏi này có ẩn ý bên trong, ngặt nỗi Tịch Ngân chỉ hiểu được lớp nghĩa bề mặt, vội vàng ngẩng đầu nói: “Ta không cố ý, ta tưởng ngài muốn giết ta… ta mới…”
So với sự tanh nồng dưới lòng bàn tay, Tịch Ngân thấy mọi lời giải thích đều thật nhạt nhẽo.
“Xin lỗi…”
“Tịch Ngân.”
“…”
“Nghe đây, trẫm sẽ không giết ngươi. Sau này cũng sẽ không đối xử với ngươi như vừa rồi nữa.”
Nói xong, hắn gỡ bàn tay nàng ra. Tịch Ngân giật mình vì những vệt máu trên tay mình.
“Đứng dậy đi.”
Nói xong câu này, hắn buông tay bước vào trong. Tịch Ngân vội vàng theo sau, vừa bước qua cửa điện liền quay người đóng chặt cửa lại, nhốt đám nội cấm quân vẫn đang cầm kiếm cảnh giới ở phía sau cánh cửa.
Trương Đạc vén bào ngồi xuống sau án, xắn tay áo để lộ cánh tay dưới ánh đèn, xem xét qua một lượt rồi vươn cánh tay còn lại lấy lọ thuốc trị thương trên giá đồ cổ. Tịch Ngân vội tiến lên lấy giúp hắn, xoay người quỳ ngồi bên cạnh, cẩn thận nâng cánh tay hắn lên.
Trương Đạc không lên tiếng, mặc cho nàng loay hoay. Nàng dường như thực sự có chút hoảng hốt, suýt chút nữa làm đổ lọ thuốc trong tay. Ngay cả sau khi bôi thuốc xong nàng vẫn luôn nâng cánh tay hắn, ngốc nghếch chằm chằm nhìn vào đó, cứ như sợ máu không cầm được vậy.
Cánh tay Trương Đạc hơi cứng, định nhấc lên thì nghe nàng nhỏ giọng: “Ngài đừng động đậy… được không?”
Trương Đạc thuận theo hạ cánh tay xuống, chỗ vết thương quả nhiên lại rỉ ra một tia máu. Tịch Ngân vội dùng ống tay áo của mình lau đi.
Sự chạm lòng không chút tạp niệm này lại khơi dậy sự chấn động trong huyết mạch Trương Đạc. Người hắn khẽ run lên, Tịch Ngân lập tức nhận ra, ngẩng đầu hỏi: “Có phải rất đau không?”
Trương Đạc nhìn vào mắt nàng, chỉ thốt ra một chữ: “Phải.”
Tịch Ngân vội cúi xuống, ghé sát miệng vào vết thương, nhẹ nhàng thổi cho hắn. Dáng vẻ đó giống như đang chuộc lỗi, thành kính và nghiêm túc.
Trương Đạc không biết, khoảnh khắc này, sự dịu dàng của nàng, lòng tốt của nàng, và sự xót xa của nàng dành cho hắn, có tính là do hắn van nài mà có được hay không. Hắn cũng không muốn truy cứu cho rõ ràng, bởi vì điều đó quá tổn thương lòng tự tôn.
Hắn nhắm mắt lại, cố gắng nương theo lời Mai Tân Lâm, coi nàng là một nữ nô bị xiềng xích khóa chặt tay chân. Thế nhưng, dường như cũng chẳng vì thế mà có thêm chút niềm vui nào.
“Đủ rồi.”
“Hết đau rồi sao? Vậy để ta băng bó cho ngài nhé.”
Nàng vừa nói vậy, Trương Đạc đột nhiên nghĩ đến con chó Tuyết Long Sa kia. Sau khi nàng dùng chiếc roi hắn đưa cho đánh con Tuyết Long Sa một trận tơi bời, nàng cũng giống như bây giờ, băng bó cho nó, còn cho nó ăn thịt hun khói.
Nàng coi hắn là chó sao? Trương Đạc nhất thời cáu kỉnh: “Đủ rồi!”
Tịch Ngân giật mình, vội vàng quỳ ngồi hẳn hoi lại: “Đối xử tốt với ngài cũng không được…” Nàng khẽ lẩm bẩm, sờ sờ cái cổ bị hắn bóp đỏ: “Ngài suýt chút nữa b*p ch*t ta, ta cũng có trách ngài đâu…”
Trương Đạc nhắm mắt, nén giận không thèm để ý đến nàng. Ai ngờ, nàng lại còn dám mở miệng hỏi hắn: “Lời của Mai Y chính có ý nghĩa gì vậy…”
Trương Đạc lúc này mới biết, lời Mai Tân Lâm lúc nãy đã bị nàng nghe thấy.
“Tại sao phải khóa tay chân ta lại mới có thể miễn trừ hậu họa chứ?”
Tại sao ư? Bởi vì Tịch Ngân có thể dễ dàng đâm hắn một nhát. Mà hắn lại muốn giữ nàng bên cạnh, thậm chí nàng không có đao, hắn còn muốn tặng đao cho nàng.
“Trẫm trước đây không nghĩ như vậy, sau này cũng sẽ không nghĩ như thế.”
Nói xong, hắn thu tay đứng dậy. Tịch Ngân cũng ngẩng đầu theo, đôi mắt ấy chứa cả trăng sao, trong veo và thuần khiết.
“Ngài đi đâu vậy…”
“Nghỉ ngơi.”
Nói xong, hắn đi về phía sau tấm bình phong, không ngờ người phía sau cũng đi theo.
“Làm gì đó.”
Tịch Ngân chỉ vào cánh tay hắn: “Ngài đang có vết thương mà… ta trông chừng ngài nha…”