Trẫm Và Nàng – Nàng Và Đèn

Chương 55

Chớp mắt đã vào giữa đông. Núi bắc Mang phủ đầy tuyết trắng, đứng sừng sững giữa đất trời, trong bóng tuyết mờ mịt mênh mông ấy, thành Lạc Dương lại phảng phất hương thơm của rượu tiêu bách khắp nơi nơi.

Vào ngày mồng tám tháng chạp này, Lý Kế từ Thượng Thư tỉnh đi ra, tình cờ gặp Triệu Khiêm tại cửa Hạp Xuân.

“Triệu tướng quân, đích thân đi tuần tra sao?”

Tuyết rơi rất lớn, rơi một lớp dày trên giáp bộ ngư lân của Triệu Khiêm. Hắn cưỡi ngựa áp sát cỗ xe của Lý Kế, ngồi trên lưng ngựa ôm quyền nói: “Chầu triều ở điện Thái Cực đã tan sớm rồi, sao Lý đại nhân lại chậm một bước vậy?”

Lý Kế đáp: “Ồ, có vụ mật cần tấu báo.”

Nói xong, hắn ngẩng đầu nhìn Triệu Khiêm: “Nghe ý của Triệu tướng quân, dường như là cố ý đứng đây đợi ta.”

Triệu Khiêm xoay người xuống ngựa: “Ta muốn hỏi một câu, việc xử lý Sầm Chiếu, bệ hạ đã phê chuẩn chưa?”

Lý Kế nói: “Triệu tướng quân sao không trực tiếp vào diện kiến hỏi bệ hạ?”

Triệu Khiêm nghe vậy gãi gãi đầu, hạ thấp giọng: “Trung Lĩnh quân không được can thiệp vào hình luật.”

Lý Kế không cho là đúng, đáp: “Bản chiếu do Thượng Thư tỉnh soạn, ta vừa xem qua ở điện Thái Cực rồi, phán phạt một trăm trượng. Bệ hạ xem xong, ban ân giảm xuống còn tám mươi trượng. Tuy nhiên, sau khi chịu hình có sống nổi hay không, ta còn chưa dám nói chắc.”

Triệu Khiêm gật đầu, dắt ngựa nhường đường: “Đa tạ đại nhân đã cho ta biết. Tuyết lớn, Lý đại nhân đi thong thả.”

Lý Kế đáp tiếng vén rèm xe, bàn chân định bước lên xe chợt khựng lại, hắn quay người nói thêm: “Tướng quân nếu có gặp được trưởng công chúa điện hạ, liệu có thể giúp ta khuyên nhủ điện hạ đôi lời không. Ngục Đình uý lệ thuộc vào điện Thái Cực, những lời răn đe của điện hạ khiến bọn ta thực sự rất khó xử, mong điện hạ lượng thứ cho.”

Triệu Khiêm giật mình, vội hỏi: “Điện hạ đã làm gì sao?”

Lý Kế nói: “Chẳng qua là cố chấp cầu xin được gặp mặt một lần. Haiz…” Hắn ngửa mặt thở dài, lắc đầu tiếp lời: “Đúng là nghiệt duyên mà.”

Nói xong hắn chắp tay, lên xe rời đi.

Triệu Khiêm đứng dưới cây thu, mắt nhìn theo xe của Lý Kế đi xa, lúc này mới dắt ngựa tiến về góc tường thành. Trương Bình Tuyên đang khoác chiếc áo choàng lông hạc tựa lưng vào tường, cúi đầu nhìn những bông tuyết cuốn tròn dưới chân.

Triệu Khiêm ngồi xổm xuống, huơ huơ tay trước mặt nàng.

“Này.”

Trương Bình Tuyên vội ấn ấn huyệt thái dương, ngẩng đầu nói: “Huynh còn dám đùa giỡn à.”

Triệu Khiêm phủi tuyết trên vai: “Sợ điện hạ buồn phiền đến mức khó chịu.”

Nói đoạn hắn đứng dậy, nhìn sắc mặt Trương Bình Tuyên, thăm dò: “Những lời Lý Kế nói, điện hạ đều nghe thấy rồi chứ?”

“Ừm.”

Triệu Khiêm buộc ngựa vào gốc cây, đứng tựa vào tường thành cùng nàng, nhẹ giọng hỏi: “Người nghĩ thế nào?”

Trương Bình Tuyên mím môi: “Sau tám mươi trượng, người còn sống nổi không?”

“Sống được chứ, sao lại không sống được. Mười năm trước trong trận tại cửa ải Kim Sam, ta chịu phạt tận một trăm trượng đấy thôi, chẳng phải vẫn bình an vô sự sao?”

Hắn hớn hở nói xong, thấy Trương Bình Tuyên im lặng, hứng thú liền tụt xuống hẳn.

“Ta biết ta da dày thịt béo, Sầm Chiếu không giống vậy.” Càng nói hắn càng thấy ngượng ngùng.

Trương Bình Tuyên liếc nhìn hắn một cái rồi lại né tránh, vẫn nhìn vào đám tuyết dưới chân, khẽ nói: “Triệu Khiêm.”

“Hả?”

“Cảm ơn huynh. Ta cũng không biết phải nói gì với huynh nữa. Tóm lại, bất kể Sầm Chiếu có sống sót được hay không, ta đều sẽ ghi nhớ việc huynh đã giúp ta.”

Triệu Khiêm vội đứng thẳng người: “Người yên tâm, trong lòng bệ hạ vẫn để tâm đến cảm nhận của điện hạ, có ta lo liệu, y nhất định sẽ sống.”

Trương Bình Tuyên gật đầu: “Đợi y ra khỏi ngục Đình uý, ta muốn đón y về Trương phủ.”

Ánh mắt Triệu Khiêm tối sầm lại: “Người định để y ở trong phủ của mình sao?”

“Ừm.”

“Nhưng mà điện hạ…”

“Ta biết, bệ hạ sẽ không cho phép, nhưng ta không màng đến những chuyện đó nữa. Y quá thảm rồi, lần này dù thế nào đi nữa, ta cũng không thể để y cô độc một mình.”

Triệu Khiêm không biết nói gì hơn, hồi lâu sau mới lên tiếng: “Vậy thế này đi, đến lúc đó người đừng cử người đi, ta sẽ để người của nội cấm quân đón y đưa đến phủ của người.”

“Không cần đâu, ta không muốn hắn làm khó huynh.”

Nàng xa cách dùng một chữ “hắn” để thay thế cho cách gọi “đại ca” trước kia, mang theo một cảm giác quyết tuyệt, dường như chẳng muốn làm thân tộc, cũng chẳng muốn làm quân thần.

Lòng bàn tay Triệu Khiêm có chút lạnh lẽo, hắn vội tiếp lời nàng: “Bệ hạ làm khó kẻ làm thần tử này chẳng phải là việc đương nhiên sao, chỉ cần hắn không làm khó người là tốt rồi.”

Trương Bình Tuyên nghe vậy, lặng lẽ cúi đầu.

Nàng đâu phải không biết Triệu Khiêm tốt với mình thế nào, chỉ là hai chữ “phụ lòng”, nàng không thể thốt ra, mà Triệu Khiêm cũng chưa chắc đã muốn nghe.

Tuyết rơi mỗi lúc một dày, nương theo gió lùa vào cổ y phục nàng. Trương Bình Tuyên che mặt khẽ ho một tiếng.

“Người lạnh sao?”

“Tuyết lọt vào cổ rồi.”

“Ta đưa điện hạ về.”

“Không cần đâu. Huynh về doanh trại nội cấm quân đi. Đã làm lỡ của huynh mấy canh giờ để bầu bạn với ta ở đây rồi, bên cạnh ta cũng không phải không có người đi theo.”

Nói xong, nàng đứng thẳng người, phủi tuyết trên áo choàng, rồi vén lại lọn tóc mai bị gió thổi loạn.

“Vả lại, hôm nay là mồng tám tháng chạp, ta còn phải tới điện Kim Hoa thăm mẫu thân nữa.”

Triệu Khiêm né người nhường lối: “Phải rồi… Thái hậu vẫn khỏe chứ?”

Trương Bình Tuyên lắc đầu: “Mẫu thân sẽ không nhận sắc phong Thái hậu. Từ khi Đông Hối Đường bị cháy, mẫu thân ăn uống rất ít, nhiều khi ngay cả lời khuyên của ta bà cũng không nghe lọt tai.”

Triệu Khiêm nhìn thấy vẻ mặt lo lắng sợ hãi trên mặt Trương Bình Tuyên, nhưng đây đã không còn là cục diện khó khăn mà hắn có thể giải quyết được nữa.

Trương Đạc tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện của Từ thị, nhưng Triệu Khiêm nhìn ra được, đối với người mẫu thân này, hắn ngoài mặt tỏ ra buông bỏ, nhưng trong lòng lại rất hỗn loạn. Chẳng qua là vào buổi đầu đại định, bốn phương vẫn chưa yên ổn, việc quân chính có muôn vàn đầu mối, hắn ép bản thân phải nhẫn tâm không nghĩ đến mà thôi.

“Điện hạ… vẫn nên dốc sức khuyên nhủ thái hậu. Đại thế đã định, thái hậu còn muốn bệ hạ phải thế nào nữa đây, chẳng lẽ hắn phải tự hạ mình làm tội thần, chắp tay dâng trả triều đình sao.”

Trương Bình Tuyên nghe xong những lời này của Triệu Khiêm, không biết đáp lại thế nào, nhẹ giọng chuyển chủ đề: “Tịch Ngân vẫn khỏe chứ? Ta nghe nói, sau khi từ ngục Đình uý trở về, nàng ấy đã bị đưa đến Dịch Đình.”

Nhắc đến Tịch Ngân, Triệu Khiêm khoanh tay thở dài: “Nàng ta và Sầm Chiếu đúng là một đôi huynh muội hoạn nạn.”

“Trước kia, lời lẽ của ta đối với nàng ấy có hơi nặng nề.”

“Điện hạ yên tâm, nha đầu Ngân Tử đó sẽ không để bụng thù hận của điện hạ và bệ hạ đâu. Hôm qua ta nghe Giang bá nói, vết thương do hình phạt nhẹ trước đó của nàng ta, bệ hạ đã triệu cả Mai Tân Lâm đến xem, nay đã không còn gì đáng ngại. Bài vở của nàng ta giờ đây đều do đích thân bệ hạ dạy bảo.”

Trương Bình Tuyên gật đầu: “Như vậy thì ta yên tâm rồi.”

Nói xong, nàng nhận lấy chiếc ô từ tay thị nữ, xoay người đi về phía cửa Hạp Xuân. Đi được vài bước, nàng quay đầu lại thấy Triệu Khiêm vẫn đứng nguyên tại chỗ.

“Ta vào cung đây.”

“Ồ. Được.”

“Huynh không về doanh trại nội cấm quân sao?”

“Ta à… ta tiễn điện hạ vào trong rồi về.”

Hắn nói xong, sau tai hơi ửng đỏ.

Tuyết trên trời rơi xuống như lông ngỗng. Rừng cây nối tiếp nhau rung rinh những cành lá khô khốc, phát ra tiếng sột soạt.

Sau khi bóng dáng Trương Bình Tuyên biến mất trước cửa Hạp Xuân, Triệu Khiêm mới hụt hẫng cởi dây ngựa, cũng lười chẳng buồn cưỡi, cứ thế đội tuyết trở về doanh trại.

Trong điện Côn Hoa, Tịch Ngân đang ngồi tại chỗ của Trương Đạc để viết chữ.

Kể từ khi nàng bị thương do roi vọt, Trương Đạc không cho phép Giang Thấm mỗi ngày vào cung dạy nàng viết chữ nữa. Những lúc rảnh rỗi, Trương Đạc sẽ lật xem sách vở, đích thân giảng dạy. Hắn là người làm việc nghiêm túc, so với thái độ nhu hòa của Giang Thấm, Trương Đạc khi giảng giải thường tỏ ra rất lấn lướt.

Nhưng hắn giảng nghe thú vị hơn Giang Thấm nhiều.

Ví dụ như, hắn giảng Luận Ngữ, một tác phẩm Nho học lớn về tu thân trị quốc bình thiên hạ, vậy mà nàng lại có thể nghe ra âm thanh của những mảnh xương phản nghịch đang cọ xát, thường khiến nàng nghe mà run sợ, nhưng lại không thể dứt ra được.

Tuy nhiên, hắn trách phạt sự chậm chạp của nàng cũng không hề nương tay. Cán bút không thuận tay, hắn đặc biệt sai Tống Hoài Ngọc đến Cung tạo ti lấy một chiếc thước ngọc, bình thường luôn kẹp trong tay cùng với sách. Tịch Ngân chỉ cần thưa gửi sai một chút là chiếc thước sẽ nhắm thẳng vào lòng bàn tay nàng mà hạ xuống.

Vì thế Tịch Ngân rất sợ chiếc thước ngọc kia.

Nàng thường mong ngóng người của Thái y thự đến đưa thuốc.

Mỗi khi đến lúc đó, Trương Đạc sẽ bảo nữ y dựng một tấm bình phong, đưa nàng ra phía sau bôi thuốc. Còn hắn ngồi bên ngoài nắm cuốn sách, cũng không dám nhìn về phía bình phong.

Kể từ đêm giúp nàng bôi thuốc đó, mỗi khi Trương Đạc nhớ lại cảnh tượng ấy là lại trằn trọc thao thức. Nói là e sợ đi, Tịch Ngân e sợ hắn, nhưng hắn chẳng lẽ lại không e sợ Tịch Ngân sao?

Tịch Ngân không hề biết rốt cuộc Trương Đạc đang nghĩ gì.

Giờ này, dù chầu triều đã tan nhưng Thượng Thư tỉnh lại xin diện kiến. Trương Đạc trở về điện Côn Hoa thay y phục rồi đi đến Đông hậu đường của điện Thái Cực.

Lúc sắp đi, hắn liếc nhìn những chữ Tịch Ngân thức đêm viết, tiện tay gạch bỏ mấy chữ thực sự nhìn không nổi, cầm thước ngọc định phạt nàng.

Ai ngờ Tịch Ngân đáng thương giơ tay nói: “Ngài đi bàn việc đi, ta cũng đâu có chạy mất.”

Một câu nói này đã dập tắt ngọn lửa giận của hắn.

Cũng phải, nàng chắc chắn chạy không thoát, mình vội vàng cái gì chứ.

Nghĩ đoạn, hắn dứt khoát gác bút lên án, gõ gõ mặt bàn, ra lệnh cho nàng ngồi xuống viết lại từ đầu, còn hắn thì vén bào bước ra ngoài.

Cung nhân họ Hồ vào thay hương, thấy Tịch Ngân ngồi trước bàn viết của Trương Đạc thì kinh hãi nói: “Sao ngươi có thể ngồi ở chỗ của bệ hạ!”

Tịch Ngân bị tiếng nói của nàng ta làm cho giật mình, vội vàng đứng dậy: “Ta sẽ đi ngay…”

“Ngươi thật to gan!”

Hồ thị đặt nguyên liệu trầm hương trong tay xuống: “Người ở điện Côn Hoa chúng ta đều đã qua mắt Tống thường thị mấy lần rồi. Tuy ngươi đã nhập cung tịch tại điện Côn Hoa, nhưng ta quan sát ngươi mấy ngày nay, cử chỉ lời nói của ngươi chẳng có lấy một phần tâm trí và nghi thái mà một cung nhân điện Côn Hoa nên có.”

Tịch Ngân nhìn Hồ thị, tuổi tác nàng ta không còn quá trẻ, dung mạo đoan chính thanh tú, tóc mai chải chuốt mượt mà không một sợi rối, hai tay đan vào nhau đặt trước bụng, dáng vẻ thanh thoát.

Trước đây, Tịch Ngân sợ nhất là loại nữ nhân như thế này.

Họ giống như những nữ nhân trẻ tuổi mà nàng từng thấy ở phường Nhạc Luật, những người hận trượng phu mình không cầu tiến, thân phận sạch sẽ, lập trường không sai, cho nên ngay cả nghi thái cũng đoan chính theo. Sau khi mắng mỏ nam nhân xong lại quay sang mắng nàng, nói nàng là loại lăng loàn, không biết hổ thẹn. Mà nàng chỉ có thể ôm đàn, cúi đầu đứng đó nghe, trong lòng dù uất ức nhưng lại không có tư cách để nói lấy dù chỉ một lời.

“Ngươi còn không lui xuống! Muốn để ta mời Tống thường thị đến đây sao?”

Tịch Ngân vội đặt bút còn cầm trong tay xuống, định lùi bước, nhưng chợt nhớ tới Trương Đạc từng nói với nàng: “Trẫm không sợ quần thần trên điện thì ngươi cũng không cần phải sợ những cung nhân này.”

“Là bệ hạ cho phép ta ngồi ở đây…”

Nàng cúi đầu, khẽ đáp trả một câu.

“Ngươi nói cái gì?”

“Ta nói, là bệ hạ cho phép ta ngồi ở đây. Ta còn chữ chưa viết xong…”

Nàng nói xong, lại đi vòng ra sau bàn, vén váy quỳ ngồi xuống lần nữa, lấy bút chấm mực, cưỡng ép bản thân xua tan nỗi sợ hãi trong lòng.

“Hỗn xược, vô liêm sỉ!”

“Hồ cung nhân, xin hãy tự trọng! Ta vô liêm sỉ khi nào, cô đừng có sỉ nhục ta.”

Bàn tay Hồ thị đan trước bụng hơi run rẩy. Nàng ta là người đã được rèn giũa nhiều năm dưới tay Tống Hoài Ngọc, ngoại trừ Tống Hoài Ngọc ra, cung nhân điện Côn Hoa đều sẵn lòng gọi nàng ta một tiếng tỷ tỷ. Vậy mà Tịch Ngân không những coi nàng ta như không khí, mà lời ăn tiếng nói hành vi hoàn toàn không hợp cung nghi, khiến nàng ta vô cùng tức giận. Giờ đây, nàng còn dám công khai tranh luận với mình. Ngặt nỗi việc sinh hoạt của hoàng đế đều do một mình Tịch Ngân đảm đương, những cung nhân khác đều không chen chân vào được. Sau khi dạo một vòng ở Dịch Đình về, ngay cả người của Cung chính ti cũng lén lút gọi nàng là nội quý nhân.

Hồ thị tức giận đến mức nhất thời luống cuống tay chân.

Đang lúc giằng co, ngoài điện bỗng truyền đến một tiếng cười.

Bình Luận (0)
Comment