Mai Tân Lâm đứng dậy phủi phủi tay áo, nói với Tống Hoài Ngọc: “Đêm nay phải cẩn thận, vết thương rất dễ bị nhiễm lạnh, thời tiết này nếu không khéo là sẽ xảy ra án mạng đấy.” Nói xong, ông mới hướng về phía Trương Đạc chắp tay hành lễ rồi cáo lui đi ra.
Tống Hoài Ngọc cũng đi theo Mai Tân Lâm lui ra ngoài.
Lúc này Trương Đạc mới vén bào bước vào bên trong tấm bình phong.
Tấm bình phong bằng lụa xanh là do Thái y thự tạm thời mang ra đặt ra để bôi thuốc trị thương cho Tịch Ngân, lúc này hai nữ y vẫn đang giúp nàng bôi thuốc, đột nhiên thấy Trương Đạc bước vào, họ vội vàng kéo tấm chăn mỏng che cho Tịch Ngân, cúi đầu cả hai cùng lui ra ngoài bình phong.
Thuốc mỡ bên cạnh giường còn chưa kịp thu dọn, hơi lạnh tỏa ra xộc vào mũi Trương Đạc.
Tịch Ngân đang tỉnh, nhưng nàng cố sức co rúm người lại một vòng, lùi dần về phía góc giường.
Trương Đạc ngồi xuống bên cạnh giường, nhưng không ngờ lại đè trúng chiếc chuông nơi cổ chân nàng, nàng đau quá hét lên thất thanh, Trương Đạc vội vàng bật dậy, lật tấm chăn mỏng ra, thấy cổ chân nàng bị chiếc chuông đồng đè lên tạo thành một vệt máu.
“Người đâu, cắt bỏ chuỗi chuông trên chân nàng ta cho trẫm.”
“Không muốn!”
Ai ngờ nàng hoảng loạn đến mức không màng đến việc xiêm y trên người không đủ che chắn, ngồi dậy vươn tay ra sức bảo vệ chiếc chuông nơi cổ chân.
Bờ vai trắng ngần như tuyết lộ ra ngoài tấm chăn mỏng. Trương Đạc cảm thấy cổ họng mình lúc này lại dâng lên một vị tanh ngọt nhàn nhạt.
“Y rốt cuộc đã nói gì với ngươi mà ngươi lại dám đối nghịch ý trẫm như vậy!”
Một tay Tịch Ngân che cổ chân, một tay giữ chặt tấm chăn trước ngực, những vết roi trên lưng đã được bôi thuốc, ửng lên một sắc hồng đào.
Tịch Ngân ngẩng đầu lên: “Ngài có thể… đừng cứ luôn ép buộc ta không.”
Trương Đạc vén bào ngồi xuống: “Trẫm ép buộc ngươi cái gì?”
Nói xong, hắn bỗng cảm thấy tự giễu.
Chẳng lẽ không phải là Tịch Ngân đang ép buộc hắn sao?
“Ngài ép ta viết chữ, ta đã rất cố gắng viết, nhưng chữ của ngài khó quá, ta viết không tốt. Ngài còn ép ta ở lại, ta ở lại để làm gì chứ, để hầu hạ ngài và thê thiếp của ngài sao? Vậy thì… vậy thì ta không biết còn phải chịu bao nhiêu trận đòn nữa. Mỗi lần ta làm không tốt việc gì, ngài đều đánh ta…”
Nàng càng nói càng thấy uất ức, nhưng lại không dám khóc.
Trương Đạc im lặng nhìn Tịch Ngân, đưa tay nắm lấy tấm chăn nàng đang đè dưới cánh tay, kéo tuột xuống.
Tịch Ngân vội kẹp chặt cánh tay: “Ngài định làm gì.”
Trương Đạc dùng chút lực tay, nhưng cũng không quá thô bạo, thử sức lực mà giằng co với nàng.
“Trẫm muốn xem vết thương của ngươi ra sao rồi.”
“Đừng… ta… ta… ta không có mặc…”
“Buông ra. Ngươi căn bản không xứng.”
Tịch Ngân ngẩn người.
Lời này dù chói tai thì cũng chói tai thật, nhưng cũng chẳng có gì sai, hắn đã hết lần này đến lần khác nhấn mạnh không cho phép Tịch Ngân có ý đồ gì với hắn, thì sao hắn lại có thể tự hạ thấp mình trên người Tịch Ngân được.
Đầu óc vừa mụ mị, cánh tay liền lỏng lực. Bất thình lình bị hắn kéo tấm chăn tuột xuống tận thắt lưng.
Tịch Ngân mất đi chút che chắn duy nhất, vội vàng cuộn đôi chân trước ngực, dốc sức che đậy những nơi nàng không muốn để hắn nhìn thấy.
Tuy nhiên người trước mặt lại mãi không có động tác gì, cũng không lên tiếng.
Cái bóng đó lặng lẽ đổ trên màn lụa xanh.
Gió lùa từ khe cửa không mạnh, nhè nhẹ thổi làm toàn bộ lông tơ trên sống lưng Tịch Ngân dựng đứng lên, nàng kinh hãi, có h*m m**n bản năng, lại bị áp lực từ những lời răn dạy trước kia nên không dám bộc lộ, chuyển thành một sự hổ thẹn. Đến mức nàng hoàn toàn không dám ngẩng đầu nhìn Trương Đạc, sợ nhìn thấy bộ y quan chỉnh tề kia.
Không biết đã qua bao lâu, bên tai truyền đến tiếng hộp thuốc mỡ cọ xát với mặt án gốm.
Ngay sau đó, những vết thương nơi bụng và eo còn chưa kịp bôi thuốc truyền đến một cảm giác mát lạnh, Tịch Ngân cúi đầu, thấy Trương Đạc đang lấy thuốc mỡ bôi cho nàng.
Hắn cúi đầu, tay áo rộng vén lên đè trên gối. Động tác trên tay mạnh nhẹ vừa phải, sức lực giống như đã được cân nhắc kỹ lưỡng.
“Dù lần này ngươi sai đến mức thái quá, nhưng trận đòn này không phải ý của trẫm.”
Hắn nói xong vẫn không ngẩng đầu, ngón tay siết lại, cổ cũng hơi cứng đờ, giống như đang ra sức nhẫn nhịn điều gì đó.
“Trong lòng ngươi nghĩ gì, ngươi đã nói thẳng với trẫm rồi, trẫm không cần dùng hình cụ để ép cung ngươi. Tịch Ngân…”
“…”
Nàng không đáp lại lời hắn, chỉ kinh hoàng nhìn chằm chằm vào bàn tay đó của Trương Đạc.
Trương Đạc thu tay lại, gằn giọng: “Ngươi có đang nghe trẫm nói chuyện không!”
“Á… đang nghe.”
Lồng ngực nàng phập phồng lên xuống, phơi bày bản thân trước mặt Trương Đạc, ngay cả khi hắn không hề trêu đùa nàng, thậm chí đến ý định nhìn ngắm bất chính cũng không có, Tịch Ngân vẫn bị ép đến mức đổ mồ hôi khắp người.
“Ngươi nghe cho kỹ, trẫm là người chi li tính toán. Người trẫm đã dạy thì trẫm…”
Khi nàng nghe thấy từ “chi li tính toán”, ánh mắt nàng ngẩn ra, rõ ràng là không hiểu ý nghĩa của nó.
Trương Đạc đột nhiên cảm thấy bất lực, thậm chí thấy những lời phía sau không cần thiết phải nói nữa.
Thấy hắn im lặng, Tịch Ngân lại dời mắt nhìn về phía bàn tay hắn đang buông thõng bên cạnh giường.
Hai người cứ thế im lặng giằng co.
Trương Đạc nhìn vết thương nơi bụng nàng, Tịch Ngân thì cảnh giác bàn tay hắn.
Lâu sau, cổ họng Trương Đạc nghẹn lại, phần cổ dần dần ửng đỏ lên.
So với ngôn ngữ, cảm giác trên cơ thể trái lại chân thực hơn, Trương Đạc thấy mặt mình, lòng bàn tay mình đều đang nóng bừng, tuy nhiên, nơi nóng nhất lại là ở…
Hắn theo bản năng định cúi đầu nhìn, sau khi định thần lại, hắn vội vàng ngẩng đầu lên.
Nhưng thứ trước ngực nàng mà văn học Tấn Giang không cho viết lại đập vào mắt hắn, tam thiên đại thiên thế giới, điện quang chớp loé, một cảm giác vừa tê vừa ấm lan tỏa khắp tứ chi bách hài, khiến hắn suýt chút nữa đã từ trên giường bật dậy.
Thực dục, quyền dục, ái dục. Ba thứ này quấn lấy nhau tạo nên đủ loại khổ quả của nhân sinh.
Trước đây Trương Đạc tưởng rằng thứ dễ dàng khắc chế và áp chế nhất là loại cuối cùng, giờ đây hắn lại hỗn loạn rồi.
“Ngươi… lại đây…”
“Ngài định làm gì…”
“Trẫm gọi một nữ nhân lại đây, ngươi nói xem trẫm định làm gì!”
Tịch Ngân co rúm trong góc, đôi chân khẽ run lên khiến chiếc chuông nơi cổ chân kêu vang lanh lảnh. Nàng mím môi, gương mặt đỏ bừng như gấc. Nàng định mở miệng nói gì đó, nhưng chỉ thấy mấp máy môi mà chẳng nghe thành tiếng.
“Ngươi có gì muốn nói…”
Lời vừa thốt ra, Trương Đạc đã muốn thu lại ngay lập tức. Hắn định làm một việc để thỏa mãn bản thân, hà tất phải quan tâm nàng có lời gì muốn nói, vả lại câu hỏi này nghe thật kỳ quái, cứ như đang hỏi một tên tội phạm, hay một người sắp lâm chung vậy, nghĩ kỹ lại chính hắn cũng thấy không tự nhiên.
“Rốt cuộc ngươi đang nói cái gì vậy.”
Hắn đổi cách diễn đạt, có vẻ thuận miệng hơn nhưng lại mất đi khí thế lúc nãy, thế là hắn lại hối hận, chẳng thà cứ nương theo ngọn lửa giận đó mà…
Ai ngờ hắn còn chưa kịp nghĩ thông suốt, đã thấy người nữ nhân trước mặt trề môi, nhìn hắn nói: “Ngài lừa ta…”
“Sao?”
“Ngài lừa ta…”
“Trẫm lừa ngươi cái gì?”
“Ngài nói, những nữ nhân tự khinh tự rẻ mình là dễ bị ngược đãi lăng nhục đến chết nhất. Ta đã nghe lời ngài, vậy mà ngài vẫn muốn…”
Trương Đạc tức đến mức muốn tát cho nàng một cái: “Trẫm muốn thế nào, trẫm đã làm gì ngươi rồi chứ?”
Trong giọng nói của nàng đã mang theo tiếng nức nở: “Ngài muốn ta cứ thế này mà qua đó, ngài đang sỉ nhục ta…”
Còn gì đau hơn việc bị chính con dao mình đưa ra đâm ngược lại mình chứ? Trương Đạc chưa bao giờ nghĩ rằng, lần hầu hạ hỗn loạn nhất trong đời lại là ở trước mặt kẻ nô tì này. Hắn đứng bật dậy, thẫn thờ đi đi lại lại trước tấm bình phong mấy vòng, cuối cùng mới miễn cưỡng trấn tĩnh lại được tinh thần.
“Trẫm dạy ngươi biết tự trọng thì ngươi nhớ kỹ rồi, vậy còn những thứ khác trẫm dạy, ngươi có nhớ không?”
“Ta có nhớ.” Nàng vừa nói vừa ngẩng đầu lên. “Ngài nói hình phạt có thể áp dụng với bậc đại phu, lễ nghi cũng có thể dành cho dân thường, ngài muốn ta đừng bị trói buộc bởi thân phận thấp hèn nhất thời, ngài bảo ta phải ngẩng cao đầu làm người, ta đều nhớ rõ. Thế nhưng, ta nhớ những điều này rồi mà ngài vẫn chưa bao giờ hài lòng, ngài luôn mắng ta ngu ngốc, chê chữ ta xấu, trách ta hành xử không đúng quy củ.”
Trương Đạc đứng trước bình phong nhìn nàng, bỗng nhớ tới lời Mai Tân Lâm vừa nói, thân thể nữ nhân vốn dĩ yếu ớt. Không biết ông có ý mỉa mai gì không, nhưng Trương Đạc lờ mờ nhận ra một sự oán trách, oán trách hắn quá nghiêm khắc, quá vội vàng muốn nàng thay đổi mà quên mất rằng nàng cũng chỉ là một cô nương mảnh mai.
“Bệ hạ, thật ra ta vẫn luôn nhớ những lời điện hạ đã nói với ta trước tháp chùa Vĩnh Ninh. Điện hạ nói, trong tên của ngài có một chữ Đạc giống như những chiếc chuông kim đạc trên tháp chùa Vĩnh Ninh vậy. Những chiếc chuông vàng ở bốn góc tháp cả đời đều không nhìn thấy nhau, ta cảm thấy chúng rất cô độc, cực kỳ không vui, còn ngài… cũng luôn không vui. Trước đây ngài đã cứu ta ở điện Thái Cực, từ lâu ta đã rất muốn trong khả năng của mình sẽ chăm sóc ngài thật tốt, nhưng hình như ta luôn làm không tốt, luôn bị trừng phạt. Mỗi lần bị đánh, ta lại nhớ nhà, ca ca sẽ không đánh ta.”
Nói xong, nàng túm lấy tấm chăn mỏng trùm lên đầu, ôm gối mím môi, cố ngăn dòng nước mắt chảy ra.
Trương Đạc đứng trước mặt nàng, theo bản năng đưa tay ra nhưng lại khựng lại trên đỉnh đầu nàng. Hắn thực sự không biết dùng hành động cơ thể để an ủi nữ nhân, mà lời nói lại càng vụng về hơn. Hắn nắm tay thành quyền, từ từ hạ xuống, đứng trước mặt nàng suy nghĩ rất lâu.
“Xin lỗi.”
Tiếng nói này nhỏ như tiếng muỗi kêu, nhưng Tịch Ngân vẫn nghe thấy.
“Chuyện ở Dịch Đình, đến hôm nay coi như xong.”
Tịch Ngân chui đầu ra khỏi tấm chăn mỏng, ngơ ngác nhìn Trương Đạc. Hắn cũng cúi đầu nhìn nàng.
“Nhưng ngươi kháng chỉ không về là trọng tội. Cung chính ti không hề có lỗi. Từ ti chính hiện đang quỳ bên ngoài, lát nữa ngươi mặc y phục tử tế rồi ra truyền lời của trẫm, bảo bà ta về đi. Nói với bà ta rằng trẫm đã xử lý ngươi rồi, những việc còn lại trẫm không truy cứu nữa.”
“Thật sao? Vậy còn ca ca thì sao?”
Danh xưng “ca ca” này nghe sao mà chói tai thế không biết. Nhưng Trương Đạc hôm nay thực sự không muốn làm Tịch Ngân buồn thêm nữa.
“Sầm Chiếu, trẫm cũng xá tội chết rồi. Nhưng tội chết có thể miễn, tội sống khó tha, sau này trẫm xử lý hắn thế nào ngươi cũng không được phép can thiệp, nếu không trẫm sẽ lấy mạng hắn bất cứ lúc nào. Còn về phần ngươi, lần này trẫm đã để ngươi chịu những vết thương này, ngươi muốn ân huệ gì trẫm đều có thể cân nhắc, nhưng nếu ngươi dám nhắc đến chuyện xuất cung, trẫm sẽ giao ngươi lại cho Cung chính ti.”
Nói xong, hăn đưa tay gõ nhẹ lên trán nàng: “Nằm xuống.”
“Ngài định làm gì.”
“Thuốc vẫn chưa bôi xong.”
“Ngài để nữ y vào bôi đi mà.”
Trương Đạc mặc kệ sự kháng cự của nàng, kéo một chiếc gối mềm lót sau lưng nàng: “Không, trẫm muốn tự mình bôi.”
Câu nói này nói xong, nhưng lại khiến người ta có cảm giác như chưa nói hết. Cái ý vị mãnh liệt phát ra khiến đầu óc Tịch Ngân mụ mẫm cả đi. Thế nhưng, Trương Đạc thực sự chỉ giúp nàng bôi thuốc, đến ánh mắt cũng không hề liếc xéo đi đâu.
Tống Hoài Ngọc đứng ngoài cửa, không hề biết bên trong đã xảy ra chuyện gì. Ông chỉ biết đêm đó khi Trương Đạc gọi nước, lại yêu cầu một chậu nước lạnh. Còn việc đang giữa mùa đông đại hàn mà hoàng đế lại cần nước lạnh để làm gì, ông có nghĩ mãi cũng không thông.