Trời cao phần lớn thời gian vẫn luôn quyến luyến những kẻ dám nói lời tận đáy lòng mình. Thích thì cứ lớn gan mà thích, tu thành chính quả hay không thì khoan hãy bàn, ít nhất cũng không phải mâu thuẫn, không phải hối hận. Triệu Khiêm là kiểu người như vậy, Trương Bình Tuyên cũng thế.
Khi Tịch Ngân nhìn thấy Trương Bình Tuyên ở ngoài điện Thái Cực, sắc trời đang độ âm u.
Từng mảng mây xám xịt đổ bóng xuống người nàng, nàng diện một bộ y phục màu đỏ sẫm thêu vân mây, lặng lẽ quỳ dưới thềm đá cẩm thạch trắng.
Tịch Ngân đội lấy luồng gió bắc căm căm bước ra từ điện Thái Cực. Thường thị Tống Hoài Ngọc đang đứng chực trước cửa điện, thấy Tịch Ngân đang cầm một chiếc áo choàng lông hạc, liền vội hỏi: “Bệ hạ có ý chỉ gì rồi sao?”
Tịch Ngân vội vàng làm dấu ra hiệu im lặng.
“Ta trộm đấy.”
Tống Hoài Ngọc chau mày: “Ôi chao, nha đầu này gan lớn thật. Bệ hạ cho ngươi hầu cận bên người, chứ đâu có giao cái lệnh chưởng quản điện Thái Cực này vào tay ngươi, làm như vậy chút nữa chẳng phải sẽ bị quở trách sao?”
Tịch Ngân đưa chiếc áo choàng cho Tống Hoài Ngọc: “Tống thường thị, dẫu sao đó cũng là điện hạ mà. Điện hạ không muốn gặp ta, ngài hãy mang chiếc áo này qua cho ngài ấy đi. Lúc ban trưa gió nổi lên, trời đất bỗng chốc thay đổi, lạnh quá, điện hạ chịu không nổi đâu. Nếu bệ hạ có trách phạt, ngài cứ việc áp giải ta qua đó.”
Tống Hoài Ngọc liếc nhìn Tịch Ngân, nàng mặc bộ cung y màu trắng ngà, tựa như một đóa mai trắng trong tiết trời giá rét.
Ông đã tận mắt nhìn nha đầu này từ một tử tù bước vào trong điện Thái Cực. Giờ đây, bên cạnh vị đế vương đang xưng cô đạo quả kia cũng chỉ có một mình nàng, có thể nói là vinh hiển cực điểm. Nhưng nàng với tòa cung thành vàng son lộng lẫy này vẫn cứ tỏ ra lạc lõng. Mọi cung nhân đều run rẩy cung phụng Trương Đạc, đồng thời phải gồng mình giữ lấy cái vẻ ưu nhã phù hoa của cung đình, còn nàng, trong vũng nước đọng đầy những mưu mô và sự dò xét này, lại càng trở nên rực rỡ rõ nét.
“Thường thị đi đi mà.”
Tống Hoài Ngọc thở dài: “Ngươi làm vậy cũng uổng công thôi, điện hạ… sao mà chịu nhận cơ chứ.”
Gió lạnh rít gào thổi lên thềm đá. Mùa đông đã cận kề, đôi hạc đồng trước điện đã phủ một lớp sương mỏng. Tịch Ngân ngẩng đầu nhìn những đám mây u ám trên cao, mở lời: “Thì ta cũng không thể khoanh tay đứng nhìn mà, điện hạ là vì muốn cứu huynh trưởng của ta. À, Tống thường thị.”
“Cô nương nói đi.”
“Ta nghe nói Thái hậu… đã dời cung rồi?”
Tống Hoài Ngọc lắc đầu.
“Đó không phải là dời cung, mà là bệ hạ cưỡng ép mời đi đấy. Đông Hối Đường… cháy rồi.”
“Cháy rồi sao?”
“Phải…”
Lời vừa dứt, cánh cửa điện phía sau được cung nhân đẩy ra, gió theo lối cửa đột ngột lùa vào, y phục trên người Tịch Ngân bị thổi kêu phần phật. Đình úy chính Lý Kế từ trong điện bước ra.
Tịch Ngân thấy Tống Hoài Ngọc lùi lại hành lễ, cũng vội vàng lùi xuống dưới bậc thềm.
Lý Kế sắc mặt ngưng trọng, lúc xuống thềm nhìn lướt qua Trương Bình Tuyên đang quỳ đó, rồi lắc đầu thở dài một tiếng.
Tống Hoài Ngọc đưa mắt tiễn hắn đi xa, rồi hất hàm bảo Tịch Ngân: “Ngươi vào đi.”
Tịch Ngân đi vòng qua tấm bình phong gỗ hoàng hoa lê chạm khắc hình kỳ lân trước chính điện, bước vào hậu điện.
Trương Đạc đang ngồi ngay ngắn sau chiếc án gỗ bách, bóng của Tịch Ngân đổ lên người hắn, hắn cũng chẳng buồn ngẩng đầu.
Tịch Ngân liếc nhìn những tấu sớ trên án, phần lớn đều đã mở ra nhưng chưa thấy phê ấn đỏ.
“Chữ ngươi cần viết, đã viết xong chưa?”
Hắn đột ngột hỏi một câu như vậy, Tịch Ngân rụt cổ lại, không dám đáp lời.
Trương Đạc chống tay lên trán ngước mắt nhìn nàng, chỉ tay về phía trước mặt.
“Qua đây.”
Nơi đây là Đông hậu đường của điện Thái Cực, không phải tẩm điện của Trương Đạc. Phía đông là Thượng Thư tỉnh, Trương Đạc thường xử lý chính sự ở đây. Thuở đầu Tịch Ngân không quen với nơi này chút nào, trướng cửa tầng tầng lớp lớp, trước mỗi cánh cửa đều có nội thị và cung nhân đứng hầu, hoàn toàn khác biệt với những ngày nàng ở bên Trương Đạc tại Thanh Đàm Cư.
Thế nên, dù hắn đã mở lời, nàng vẫn không dám bước tới gần.
Trương Đạc thấy nàng đứng thừ ra đó không nhúc nhích, liền cầm lấy một cây bút cán dài điêu khắc tinh xảo gõ nhẹ lên án, trầm giọng lặp lại một lần nữa.
“Qua đây.”
Tịch Ngân nhìn cung nhân đang đứng hầu xung quanh, trên gương mặt ai nấy đều không chút biểu cảm.
Tiền triều sụp đổ, thiên hạ đổi họ, thời đại cải nguyên. May sao khu cấm uyển này không bị binh hỏa tàn phá, được bảo tồn nguyên vẹn. Vị tân đế này cũng không hạ chỉ chém giết phi tần và cung nhân, thế nên ai nấy đều vừa tự thấy mình may mắn, vừa nơm nớp lo sợ. Trong mắt họ, Trương Đạc không giống với những kẻ kế thừa hoàng vị khác, trên người hắn không có cái phong thái ưu nhã truyền thừa qua mấy đời hoàng tộc, hắn giống như một khối băng đào ra từ lũng lạnh chín tầng, phần lớn thời gian đều chẳng thấy chút sinh khí ôn hòa nào.
Người ta chỉ sợ đi sai một bước là sẽ phải theo chân cựu chủ tiền triều về thế giới bên kia.
Tịch Ngân đi vòng qua vị nội thị đang đứng đờ đẫn như gỗ, dịch đến trước mặt Trương Đạc, gò bó đến mức không dám cử động.
Trương Đạc tiện tay rút từ sau đống tấu sớ ra xấp giấy nàng mới tập viết, trải ra trước mặt mình.
“Cuốn Cấp Tựu Chương của ta, ngươi đã luyện nửa năm trời rồi đấy.”
Hắn đang thản nhiên mắng chữ nàng xấu.
Nhưng người trong điện đều thầm giật mình, đối mặt với một đứa nô tì, hắn vẫn dùng cách tự xưng “Ta” như cũ.
Tịch Ngân bị hắn nói đến đỏ cả mặt, bứt rứt đai lụa thắt ngang eo không thốt nên lời.
“Câm rồi sao?”
Trương Đạc cảm thấy bầu không khí nhất thời có chút gượng gạo, hắn dịu giọng hỏi nàng một câu. Nhưng lại thấy ánh mắt Tịch Ngân cứ lấm lét nhìn về phía đám cung nhân đang đứng hầu.
“Tịch Ngân!”
“Dạ?”
Nàng mơ hồ bừng tỉnh: “Ta… lát nữa ta sẽ viết bù cho đủ phần chữ của ngày hôm nay.”
Trương Đạc day day thái dương, gập cuốn tấu sớ bên tay lại, nói với người trong cung: “Tất cả lui xuống hết đi.”
Cung nhân đồng thanh vâng dạ rồi nối đuôi nhau đi ra.
Tịch Ngân có chút lúng túng đứng đối diện với Trương Đạc, cửa sổ để lộ một khe hở nhỏ, những sợi tóc tơ mềm mại bên tai nàng khẽ đung đưa theo gió.
“Trong lòng ngươi sợ những người này sao?”
Trương Đạc vừa cầm bút vừa hỏi Tịch Ngân.
Tịch Ngân im lặng một hồi, rồi khẽ gật đầu.
“Ở Thanh Đàm Cư hầu hạ rất tốt, không có ai cứ nhìn chằm chằm vào lời nói hành động của ta.”
“Ngươi ngồi xuống đi.”
“Ta không dám.”
“Vì sao?”
“Tống thường thị nói, không được ngồi cùng chiếu với thiên tử.”
Trương Đạc xoa xoa cổ tay hơi cứng đờ.
“Trẫm chuẩn cho ngươi ngồi.”
Tịch Ngân nghe vậy, đôi vai khẽ rùng mình.
Chữ “Trẫm” này, trong cuốn Cấp Tựu Chương có, Giang Thấm cũng từng dạy nàng viết, sau này còn giảng bổ sung về liệt truyện Lý Tư trong Sử Ký. Nói rằng: Thuở đầu, Triệu Cao làm Lang trung lệnh, kẻ bị hắn giết và báo thù riêng rất nhiều, sợ các đại thần vào triều tâu sự sẽ nói xấu mình, bèn nói với Nhị Thế rằng: Thiên tử sở dĩ quý hiển là bởi chỉ nghe được tiếng mà không cho quần thần thấy mặt, vì thế tự xưng là ‘Trẫm’. Chữ này ý chỉ thiên hạ đều là của trẫm, hoàng quyền độc tôn.
Nhưng kể từ khi vào ở trong cung thành, đối mặt với Tịch Ngân, Trương Đạc chưa từng đổi cách xưng hô này.
Đây là lần đầu tiên, Tịch Ngân cảm thấy nam nhân Trương Đạc này mang một ý nghĩa về mặt quan niệm. Trước đây bất kể hắn hành sự ra sao, hắn cũng chỉ là một quý nhân cô độc chốn nhân gian, biết chịu hình thương, biết vật vã giữa lằn ranh sinh tử sau khi bị thương. Nhưng sau khi chữ này thốt ra, hắn đã trở thành một vị quân vương không thể bị nhục mạ, không thể bị dùng nhục hình, cũng không thể vì tình thân mà do dự hay đau lòng thêm nữa.
“Ngươi không ngồi thì cứ đứng đó mà trả lời. Vì sao lại sợ bọn họ?”
Tịch Ngân không tự chủ được mà nhìn xuống mũi chân mình.
“Ta cũng không nói rõ được, ta chỉ thấy, ngay cả dáng vẻ đi đứng của họ cũng rất quy củ và đẹp đẽ. Lúc hầu hạ… không phải, lúc hầu hạ bệ hạ, đặt chén, trải giấy, một chút tiếng động cũng không có. Ở cạnh bọn họ, ta… thực sự thấy mình thô kệch vụng về lắm.”
“Ngươi không cần phải sợ bọn họ.”
Hắn nói đoạn, ngẩng đầu nhìn đăm đăm vào mắt nàng.
“Ngươi là nữ nhân ta đưa vào điện Thái Cực, ta không sợ quần thần trên điện thì ngươi cũng không được khiếp sợ đám người trong nội cung này.”
Tịch Ngân ngơ ngác gật đầu.
Trương Đạc giơ tay mài mực, nói tiếp: “Tịch Ngân, sự tu luyện và khí độ của một người không phải tự dưng mà có, nó giống như việc luyện chữ vậy, sức lực trên tay phải trải qua năm tháng mới thành. Vượt qua năm năm không kết quả thì dù không đạt được đại thành cũng sẽ thấy được tiểu thành. Nhưng có một việc là cần thiết, ngươi phải làm một người có tâm cầm bút. Nếu không, giống như ta đã nói với ngươi.”
Hắn khựng lại, lạnh lùng nói: “Ngươi sẽ bị lăng nhục cho đến chết.”
Ngón tay Tịch Ngân run lên. Đây không phải lần đầu nàng nghe câu này, hai chữ “lăng nhục” quá mức độc ác, nhưng quả thực rất lọt tai.
“Thế nào gọi là… người có tâm cầm bút?”
Trương Đạc đặt thỏi mực tùng yên xuống, vén tay áo thấm bút vào nghiên.
“Ngươi đang ở điện Thái Cực, nơi này không giống Thanh Đàm Cư, có rất nhiều chuyện ngươi không tránh được, ta cũng không cho phép ngươi trốn. Ngươi hỏi ta thế nào là người có tâm cầm bút. Ta chính là người cầm bút, ngươi hãy nhìn cho kỹ mà học.”
Nói xong, hắn chỉ chỉ vào nghiên mực bên cạnh.
“Lại đây, viết cho hết nghiên mực này.”
Đông hậu đường của điện Thái Cực hiếm khi tĩnh mịch đến thế.
Tịch Ngân co đôi chân lại, quỳ ngồi trên chiếu viết chữ, ngay bên cạnh khuỷu tay nàng chính là cánh tay của Trương Đạc.
Hắn vẫn im lặng không lên tiếng, thỉnh thoảng lúc lật tấu sớ, cánh tay sẽ cọ xát vào cánh tay của Tịch Ngân. Sự gần gũi ngăn cách qua lớp y phục khiến Trương Đạc có một cảm giác an tâm lạ thường.
Tịch Ngân viết được hơn nửa, liếc nhìn thời gian.
Gần đến giờ lên đèn, ánh sáng dần tối đi, nàng nắm chặt cán bút, khẽ nuốt khan một cái, vừa định mở miệng thì đã nghe người bên cạnh hỏi trước.
“Muốn nói gì?”
“Điện hạ… đã quỳ rất lâu rồi.”
Trương Đạc đặt tấu sớ xuống: “Cứ để muội ấy quỳ.”
Nói xong, hắn quay đầu nhìn những chữ nàng vừa viết: “Ngươi biết ta không thích ngươi mở miệng vì Sầm Chiếu mà.”
Tịch Ngân cúi gầm mặt, lại hạ bút viết thêm mấy chữ nữa.
Bầu không khí bỗng chốc trở nên u ám.
Nàng không nói lời nào, nhưng lòng Trương Đạc lại có chút rối loạn.
Tịch Ngân bình thường không phải là người có tính khí lớn, nếu không tranh cãi được bằng lời thì sẽ im lặng như lúc này. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là nàng tâm phục khẩu phục.
Trương Đạc nương theo ánh đèn, liếc trộm nàng một cái, quả nhiên thấy đáy mắt nàng vương nét đau thương.
Hắn bắt đầu bực bội, nhưng lại mâu thuẫn không biết phát tiết thế nào.
Hắn đã dùng nửa năm trời để dạy dỗ nữ nhân vốn dĩ sợ hãi run rẩy trong xe ngựa của hắn có được một chút phong thái xứng tầm với nàng, nhưng xương cốt nàng vẫn mềm yếu, tinh thần vẫn mong manh như cũ.
Trương Đạc không tự chủ được muốn quát mắng nàng, nhưng lời đến cửa miệng lại không thốt ra nổi.
Đúng như Sầm Chiếu đã nói, nàng là phận nữ nhi, hà tất phải chịu những nỗi khổ đó. Sầm Chiếu đã nuông chiều nàng mười mấy năm như thế, nên giờ nàng mới nhớ mãi không quên người đó chăng?
Nghi đến đây, Trương Đạc hoàn toàn không nỡ mắng nữa.
Hắn cân nhắc hồi lâu, cuối cùng nhìn hai cái bóng đổ trên mặt đất, hỏi một câu khô khốc.
“Ngươi làm sao vậy?”
Tịch Ngân dụi dụi mắt.
“Không làm sao ạ.”
Nói đoạn, nàng cố xốc lại tinh thần, từ bên cạnh cánh tay Trương Đạc kéo ra một tờ giấy mới.
“Ngươi dám giận dỗi ta đấy à?”
“Ta không dám.”
“Vậy thì ngươi nói chuyện cho tử tế với ta.”
Tịch Ngân dừng bút ngẩng đầu lên, nàng không biết người trước mắt này rốt cuộc muốn thế nào nữa.
Nàng đau lòng chứ, Trương Bình Tuyên vì cầu xin Trương Đạc miễn xá cho Sầm Chiếu mà đã quỳ gần một ngày trời rồi, nàng muốn cầu xin nhưng lại bị hắn nghiêm giọng chặn đứng lại. Giờ đây, hắn còn bắt nàng phải nói chuyện tử tế với hắn, nàng có thể nói gì được đây?
“Ta đã không nhắc đến huynh trưởng nữa, cũng không dám đi gặp huynh ấy, nhưng trong lòng ta thấy buồn. Bệ hạ đến cả buồn cũng không cho phép sao?”
“Phải, không cho phép.”