Làn gió lùa qua hành lang nhất thời thổi bay những tờ giấy kia bay tán loạn vào trong màn mưa. Tịch Ngân vội vàng xắn tay áo định đi nhặt, nhưng lại bị Trương Đạc một phen lôi ngược trở về.
“Còn nhặt cái gì nữa!”
Tịch Ngân vặn vẹo cánh tay muốn thoát ra: “Là ngài bắt ta viết, ta đã viết lâu như thế, vậy mà chỉ vì một câu nói không vừa ý là ngài lại nổi giận đem ra chà đạp.”
Trương Đạc nghẹn lời, liền xoay người ấn nàng ngược vào trong hành lang.
Y phục trên người nàng đã bị nước mưa thấm ướt, lớp lụa màu hồng cánh sen ngấm nước dán chặt vào cánh tay, để lộ ra làn da thoắt ẩn thoắt hiện. Dáng vẻ sũng nước ấy của nàng trông giống hệt một con mèo vừa bị lôi từ dưới nước lên, vừa đề phòng hắn, vừa cẩn mật giấu đi bộ móng vuốt.
“Ngươi cũng biết là viết cho ta xem, giờ ta đã về rồi, cũng đã xem qua rồi thì đống này chính là giấy lộn.”
Nào ngờ nàng nghe xong câu này, lại ngẩng đầu lên nói: “Ngài chỉ biết đem những thứ này ra để trút giận.”
Một câu nói, đâm toạc bảy phần tâm tư của Trương Đạc.
Sống lưng hắn như bị thứ gì đó đâm mạnh một nhát, nhất thời cứng đờ.
“Ta có gì mà phải trút giận? Chữ viết của ngươi nét không ngay ngắn, sức lực chẳng có chút nào, chỉ tổ phí giấy mà thôi, ta chẳng qua là nhìn không lọt mắt… mà thôi!”
Chữ “mà thôi” vừa thốt ra, Tuyết Long Sa đã đứng bật dậy sủa về phía hắn một tiếng.
Trương Đạc nhìn cái bộ dạng mắt đỏ vè muốn bảo vệ Tịch Ngân của Tuyết Long Sa, đột nhiên cảm thấy bản thân mình có chút nực cười.
Lạc Dương chuyện lớn vừa mới định, trong cung thành, trong triều đình có biết bao chuyện lớn đang chờ hắn xử lý, vậy mà hắn lại ở đây một mình, tranh luận với một nô tì về ý nghĩa của mấy tờ giấy. Càng đáng giận hơn là quyền thế ngất trời dường như chẳng mang lại cho hắn cái khí thế tiền hô hậu ủng trước mặt Tịch Ngân, ngược lại bên cạnh nàng không biết từ lúc nào đã xuất hiện một con chó vốn dĩ sợ hãi hắn, nay lại giống hệt nữ nhân này, đáng ghét vô cùng, cậy thế chủ nhân.
Trương Đạc trong lòng bực bội lắm, đang định mở miệng nói tiếp thì thấy đáy mắt nàng long lanh ánh nước, lồng ngực khẽ phập phồng, giọng nói cũng theo đó mà mềm mỏng xuống.
“Ta chẳng qua chỉ muốn gặp huynh trưởng thôi mà, ta đâu có nói là sẽ đi theo huynh ấy đâu…”
Nàng nói đoạn, lắc lắc cổ tay đang bị hắn siết chặt đến đau.
“Đừng siết ta nữa, ngài không giết huynh trưởng, ta sẽ không bỏ trốn. Mưa lớn như vậy, lát nữa giấy mủn đi thì ta phải dọn dẹp lâu lắm, ngài mau buông tay đi.”
Nàng vậy mà vẫn còn nhớ thói quen của hắn, vẫn còn nhớ phải đi dọn dẹp, và nàng còn nói nàng không định đi theo Sầm Chiếu.
Ngọn lửa giận đang bốc lên tận đỉnh đầu, thoắt cái đã tắt ngấm.
Trương Đạc nuốt một ngụm khí lạnh, cúi đầu nhìn xuống Tịch Ngân.
Nàng đang xoay đầu nhìn đống hỗn độn dưới hành lang, những giọt nước trên hàng mi sớm đã chẳng phân biệt được là nước mưa hay nước mắt. Làn da trắng như sương tuyết tôn lên đôi mày cong xanh mướt chẳng cần tô điểm, đôi khuyên tai trân châu khẽ đung đưa. Những khi không vướng bụi tình hay dục, vẻ đẹp trên dung nhan nàng mang theo một nỗi đau tan vỡ, tuy không khiến người ta say đắm đến mê muội, nhưng lại có một sức mạnh ăn mòn tâm can kiểu khác.
Cổ họng Trương Đạc có chút nghẹn đắng.
“Ngài có buông tay hay không.”
Nàng lắc cánh tay mạnh hơn một chút.
Chuyển động cùng với cánh tay nàng, còn có đôi g* b*ng đ** ẩn hiện sau lớp y phục mà thế gian khó lòng dùng ngôn từ tr*n tr** để diễn tả.
Ở nhà nàng chỉ mặc một bộ y phục lụa lụa mỏng manh, vạt áo ướt sũng, nước từ trên tóc chảy dọc theo khuôn ngực rồi lặn mất vào nơi sâu thẳm chẳng thể hay biết.
Trương Đạc đột nhiên hồi tưởng lại cái đêm hoang đường ở Thanh Đàm Cư đó.
Lên cùng trời biếc xuống tận hoàng tuyền, thế gian này khó lòng tìm được nơi nào mềm mại hơn, nơi nào nguyện ý bao dung đôi bàn tay đầy máu của hắn hơn nơi ấy.
“Ngài… ngài nhìn cái gì…”
Một luồng sáng trắng lóe lên trước mắt, Trương Đạc theo bản năng nhắm mắt lại.
Thế nhưng người trước mặt đột ngột rút tay ra, Trương Đạc nhất thời nới lỏng sức lực, vậy mà thật sự để nàng thoát thân.
Nàng cũng không rời đi, chỉ kinh hoàng quay lưng lại túm chặt vạt áo, khuyên tai run rẩy loạn xạ, mặt cũng đỏ bừng lên.
“Ngài nhìn cái gì chứ.”
Nàng lại hỏi Trương Đạc một câu, nhưng không nghe thấy lời đáp lại.
Đến khi quay người nhìn lại đã thấy người vận huyền bào kia bước vào trong màn mưa, cúi người dăm ba nhát vơ lấy những tờ giấy dưới đất.
“Ngươi không cần nhặt nữa, đi vào đi.”
Tịch Ngân không nhúc nhích.
Cơn mưa thu mát lạnh gõ nhịp trên mái ngói xanh, chiếc ô hắn mang tới vẫn nằm yên lặng dưới hành lang. Trong gió thoảng đầy hương muộn của hoa hải đường. Hắn nắm một xấp giấy vô dụng, đứng ngẩn ra giữa màn mưa đầy vẻ lúng túng. Sau lưng hắn là cánh cổng vòm im lìm. Tịch Ngân vội một tay túm lấy vạt áo mình, tay kia nhặt lấy chiếc ô trên hành lang, kiễng chân che l*n đ*nh đầu hắn.
“Đây là việc của ta, ngài đừng làm.”
Trương Đạc cúi đầu nhìn nàng, hơi thở hỗn loạn, không nói lấy một lời.
“Ngài làm sao thế…”
“Ngươi nói xem ta làm sao.”
Bàn tay Tịch Ngân vẫn nắm chặt vạt áo không buông.
“Xin lỗi ngài, sau này ta sẽ thưa gửi với ngài tử tế, ngài… ngài…”
Nàng nói đoạn, buông tay định đón lấy xấp giấy bẩn trong tay hắn, vừa nói: “Ngài dạy ta rồi, kẻ sĩ nắm giữ trọng khí quốc gia nên mới được nô tì hầu hạ, những việc này, ngài đừng làm.”
“Tịch Ngân.”
“A?”
“Ta không phải kẻ sĩ.”
“Ta biết, ngài là người một lời nói ra đều có sức nặng ở thành Lạc Dương, ta… ta càng không thể nhục mạ ngài. Ta… ta…”
Nàng cúi đầu liếc nhìn lồng ngực mình: “Sau này ta sẽ tự trọng về y phục.”
Trương Đạc không còn lời nào để đáp lại.
Nàng đã đủ nghe lời, từng việc hắn dạy nàng trước đây —— tự tôn tự trọng, đạo phục sức, thậm chí là lập trường và tư thái cần có dựa trên thân phận, nàng đều đã học được cả rồi.
Thế nhưng Trương Đạc ngược lại rơi vào một loại mâu thuẫn khôn cùng, lo âu nôn nóng khôn nguôi.
Đêm đó là đêm cuối cùng Trương Đạc và Tịch Ngân ở lại Thanh Đàm Cư.
Sau khi Tịch Ngân hầu hạ Trương Đạc thay y phục, hắn đã phá lệ cho phép nàng được ngồi cùng trên chiếu với mình.
Tịch Ngân mặc chiếc thiền y mềm mại, xõa mái tóc dài. Nàng canh chừng trầm hương trong bác sơn lư hương, đối diện với tấm gương đồng trên án gốm mà chải tóc. Nàng không nhắc lại chuyện muốn đi gặp Sầm Chiếu nữa, chỉ kể về tình cảnh của Trương Bình Tuyên.
Trương Đạc khoanh chân chống tay lên trán, lặng lẽ nghe nàng nói.
Ngoài cửa sổ tiếng mưa rơi hiu quạnh.
Bên trong cửa sổ có hai con người, một kẻ giữ đúng quy củ của chủ nhân, không cho phép lòng mình nảy sinh tà niệm, một kẻ lại chìm đắm trong nỗi hoài nghi bản thân mà chính mình cũng không hay biết.
Trong đêm mưa, từ một góc không tên trên đường Đồng Đà truyền đến tiếng mèo hoang kêu văng vẳng, thanh âm mềm nhũn như rút xương người.
Khi tiếng kêu ấy lọt vào tai, hai người đột nhiên đối mắt nhìn nhau, Trương Đạc siết chặt ngón tay, giọng nói của Tịch Ngân cũng theo đó mà run rẩy.
—
Năm cuối cùng của niên hiệu Hưng Khánh kết thúc trong một trận sát phạt chốn Lạc Dương.
Phế thái tử cùng mẫu thân là Trịnh thị chết trong ngục Đình uý. Thượng thư lệnh Thường Tuân không chịu tôn tân đế, cởi mũ cầm kiếm lên điện mắng thẳng mặt hành vi mưu nghịch của Trương Đạc, bị nội cấm quân g**t ch*t ngay ngoài điện Thái Cực. Trong ngoài triều đình đều biết Trương Đạc hành sự không màng lễ pháp, sau cái chết thảm của Thường Tuân, không còn ai dám thốt ra lời dị nghị.
Nhất triều thiên tử nhất triều thần,* hắn ra tay sắp xếp lại quan lại trong triều.
*Câu này có nghĩa khi vua thay đổi thì hàng quan thần cũng thay đổi theo. Quyền lực đổi, người cũ bị gạt, người mới được dùng.
Hơn một tháng sau, Trương Đạc ra tay chỉnh lý lại hình ngục, kẻ đáng chết thì chết, kẻ được xá tội thì xá tội. Trong nhất thời, ngục Đình uý trống trơn mất hơn phân nửa.
Triệu Khiêm xách một bầu rượu đi trên lối nhỏ vắng lặng trong ngục, vừa đi vừa sảng khoái nói: “Trong cái tử lao này chỉ còn lại mỗi mình ngươi là chưa chết thôi đấy.”
Phía cuối phòng giam, Sầm Chiếu đang khoanh chân ngồi đó.
Triệu Khiêm sai người mở cửa ngục, cúi người đi đến bên cạnh Sầm Chiếu, đặt rượu xuống, liếc nhìn quanh người hắn một lượt.
Y mặc bộ áo ngục màu xanh, xem chừng đã từng chịu khảo hình, nhưng thương thế không nặng, nên ngoài sắc mặt nhợt nhạt ra thì tinh thần vẫn còn khá ổn.
“Tân đế đăng cơ, Triệu tướng quân vẫn còn rảnh rỗi đến chỗ ta sao.”
Triệu Khiêm mỉm cười, từ trong ngực lấy ra một bình thuốc trị thương đặt vào tay y. “Để ta nói cho mà hay, mạng ngươi đúng là tốt thật, bên ngoài có tận hai nữ nhân luôn nhớ đến ngươi.”
Nói đoạn, hắn cũng khoanh chân ngồi xuống: “Trương Bình Tuyên nghe nói ngươi vẫn chưa bị xử lý, liền bóp cổ ta ép ta phải dẫn nàng ấy đến gặp ngươi. Mấy ngày nay ta chẳng dám về phủ, ngày ngày ngủ lại quân doanh đây.”
Nói xong, hắn lại chỉ vào bình thuốc kia.
“Cái này là Tịch Ngân trộm từ chỗ Trương Thoái… à không phải…”
Hắn khẽ ho một tiếng, đổi giọng: “Trộm từ chỗ bệ hạ đấy. Thuốc trị thương do Mai Tân Lâm bào chế. Ngươi giữ cho kỹ vào, nha đầu muội muội kia của ngươi vì cầu xin ta mang bình thuốc này cho ngươi mà suýt chút nữa thì quỳ xuống trước mặt ta rồi.”
“A Ngân đang ở đâu.”
Triệu Khiêm cao giọng: “A Ngân còn có thể ở đâu được nữa, chắc chắn là đi theo bên cạnh bệ hạ, tốt lắm. Ngươi chỉ biết hỏi mỗi Tịch Ngân, sao không hỏi thăm Trương Bình Tuyên một câu.”
Sầm Chiếu vân vê bình thuốc, dải lụa thêu tùng trên trán đã nới lỏng rủ xuống, y cũng chẳng buồn thắt lại.
“Bình Tuyên cô nương… giờ này nên gọi một tiếng điện hạ rồi nhỉ, hạng tù nhân như ta sao dám vọng tưởng.”
Triệu Khiêm thở dài một tiếng.
“Lẽ ra phải như vậy. Có điều…”
Triệu Khiêm không nói tiếp. Sầm Chiếu lại bật cười một tiếng.
“Đối với bệ hạ mà nói, nội loạn có thể dùng sát phạt, ngoại loạn có thể cậy binh giáp. Ván cờ duy nhất khó giải chính là Trương phủ nhỉ.”
Triệu Khiêm nghe vậy, vừa cười vừa gật đầu: “Ngươi đúng là mắt mù nhưng lòng không mù. Từ thị không chịu nhận phong thái hậu, vẫn ở lại Đông Hối Đường. Trương Bình Tuyên… hầy.”
Hắn nói đoạn khựng lại: “Thôi bỏ đi, nàng cũng là người cố chấp, nhưng người còn ngu xuẩn hơn cả nàng ấy là Trương Tử Du… hừ, cái tên đó đúng là một tên điên, không vào được triều liền viết ra cái bài Vô Đạo Chương gì đó, lời lẽ vô độ, mắng bệ hạ đến mức… ầy! Ta thấy, nếu bệ hạ không nể mặt Từ thị và Bình Tuyên thì đã sớm trảm hắn rồi.”
Sầm Chiếu tựa vào vách ngục, cười mà không nói.
Triệu Khiêm chuyển lời: “Đầu óc ta tuy không nhạy bén, nhưng Sầm Chiếu này, mấy ngày nay ta trái lại đã nhìn thấu được một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Ta nhìn thấu được vì sao ban đầu ở Dung Quan, ta muốn thả ngươi đi mà ngươi không chịu đi, trái lại còn muốn quay về chịu chết.”
“Triệu tướng quân nhìn nhận thế nào?”
“Vì Trương Bình Tuyên.”
Hắn nói xong, giọng nói đột nhiên trầm xuống.
“Sầm Chiếu, thuật diễn binh bố trận của ngươi khiến Triệu Khiêm ta bội phục, nhưng việc ngươi dựa vào một nữ nhân để giữ mạng thì ta lại coi thường ngươi rồi. Tịch Ngân là muội muội ngươi, vì ngươi mà trước đây đến cả vua cũng dám giết, nay nàng muốn cứu ngươi, ta cũng chẳng có gì để nói, dù sao ngươi cũng nuôi nấng nàng, đối xử tốt với nàng. Nhưng Trương Bình Tuyên thì khác, ngươi không có ơn nghĩa gì với nàng ấy, thật chẳng nên lợi dụng nàng.”
“Triệu tướng quân nhìn nhận bệ hạ như vậy sao? Cho rằng bệ hạ sẽ bị tình thân ràng buộc?”
Triệu Khiêm nói: “Trương Bình Tuyên vì cầu xin bệ hạ xá miễn cho ngươi mà giờ này vẫn còn đang quỳ ngoài điện Thái Cực kìa! Sầm Chiếu, bệ hạ quả thực là người có thủ đoạn cứng rắn, ngươi và Trần Hiếu năm xưa dung mạo tương đồng, khí độ tương đồng, theo lý thường hắn căn bản không dung thứ nổi ngươi. Nay hắn ép lại tấu chương của Đình úy chính Lý Kế, mãi vẫn không định tội ngươi. Còn ngươi, một không binh quyền, hai không quan chức, không có gia tộc làm chỗ dựa, cũng chẳng chiếm cứ thế lực châu huyện, vậy nên sẽ không lọt vào thuật quyền hành của hắn, chưa kể hắn xưa nay vốn chẳng thích trò cân nhắc quyền hành. Cho nên…”
“Triệu tướng quân… ái mộ Bình Tuyên cô nương.”
Sống lưng Triệu Khiêm run lên một cái.
Đôi mắt Sầm Chiếu che sau dải lụa xanh thêu tùng, hắn nhất thời không phân biệt được ý vị trong biểu cảm của y.
“Phải. Ta đúng là ái mộ nàng ấy, ngặt nỗi người nàng ái mộ lại là Trần Hiếu năm xưa, và cả ngươi của hiện tại.”