Trẫm Và Nàng – Nàng Và Đèn

Chương 4

Hắn không cho phép nàng nói thêm một tiếng nào nữa. Cũng chẳng buồn tới giường sập, hắn cứ thế nằm sấp ngay sau án gốm, mặc cho tấm lưng đã bôi thuốc phơi trần bên cạnh chậu than, khoanh tay nhắm mắt lại.

Tuyết Long Sa thấy chủ nhân đã ngủ nên nó cũng gập chân trước im lặng nằm xuống, thi thoảng lại mở mắt cảnh giác liếc nhìn Tịch Ngân một cái. Tịch Ngân thực sự sợ nó, chỉ đành quấn chặt áo, cố hết sức thu mình về phía Trương Đạc, nhưng lại chẳng dám tựa quá gần, sợ lúc không chú ý sẽ chạm vào vết thương sau lưng hắn.

Vật lộn suốt một đêm, Tịch Ngân hoàn toàn không ngủ được, nhìn chậu than đang cháy rực dần nguội lạnh, chân trời phía đông bắt đầu hửng lên những tia sáng đỏ. Mà hắn dường như cả đêm cũng không ngủ say, thi thoảng lại co giật, có lúc phát dữ, đột ngột siết chặt ngón tay, một lát sau lại rã rời buông ra, tựa như đang gặp phải những giấc mộng chẳng lành.

May sao trời cuối cùng cũng sáng. Sau đêm tuyết là một ngày nắng ráo, trên đường Đồng Đà vang lên tiếng một nhóm trẻ nhỏ chạy nhảy đùa nghịch với tuyết, tiếng cười đùa sảng khoái xuyên qua tầng tầng lớp lớp cửa rộng, đánh rơi vài đóa hoa lạnh lẽo cô độc trong rừng du dương.

Cánh cửa Thanh Đàm Cư được đẩy ra, Tuyết Long Sa hớn hở lao vút ra ngoài, xông vào giữa sân tuyết, hất tung những đụn tuyết trắng xóa. Lão nô quét tuyết trước cửa buông chổi, từ trong tay áo lấy ra một miếng thịt khô gọi nó lại ăn. Con chó mừng rỡ ghé sát lại, ngửa đầu định há miệng, nghe thấy tiếng bước chân trước cửa liền rụt cổ, lùi lại vài bước, phủ phục xuống sau lưng lão nô.

Lão nô thẳng người, nhìn về phía cửa. Bên gốc cây du trĩu tuyết, Trương Đạc một tay chỉnh đốn y phục, bước xuống bậc thềm đá. 

“Lang chủ.”

“Ừm.” 

“Triệu Khiêm của Trung Lĩnh quân tới rồi.”

“Ở đâu?” 

“Giang Lăng đã dẫn hắn tới ngồi đợi ở Tây quán.”

“Hắn tơi một mình sao?” 

“Phải, nhưng lão nô thấy bên người hắn có mang theo xiềng xích.”

Lời này vừa thốt ra, sau cánh cửa bỗng truyền đến một tiếng chén đĩa đổ nhào, tiếp đó là tiếng y phục ma sát sột soạt trên mặt đất. Trương Đạc quay người lại, người bên trong tựa hồ biết mình mạo phạm, lập tức im bặt mọi tiếng động.

Trương Đạc ngẩng đầu lên, bình thản nói: “Ta cho ngươi sống mười ngày, hôm nay là ngày đầu tiên, ngươi sợ cái gì?”

Bên trong không dám đáp lời. Lão nô chống chổi liếc nhìn sau lưng Trương Đạc, mỉm cười hỏi: “Là một vị cô nương phải không ạ?”

Trương Đạc không ngoái đầu lại: “Là một kẻ nửa người nửa quỷ.” 

Lão nô cúi đầu cười khẽ: “Nửa người nửa quỷ cũng tốt, ít nhất còn có thể làm người mười ngày trước mặt lang chủ. Lão lang chủ nếu biết ngài chịu dung nạp một người bên cạnh, hẳn sẽ thấy an lòng.”

Tiếng gió nổi dứt, một cánh hoa mai trắng muốt rơi xuống vai Trương Đạc, thoáng chốc lại bị gió thổi bay, đáp xuống bậc thềm đá, hất vào mặt con chó, dính chặt lên cái mũi ướt át của nó. Con chó thấy ngứa mũi, lóng ngóng đứng dậy, thè lưỡi dài định l**m nó xuống, nào ngờ l**m chưa được vài cái đã hắt hơi một cái run rẩy cả người.

Trương Đạc liếc nhìn nó một cái, nó liền vội vàng quy củ rụt lại sau lưng lão nô.

“Ta ăn ở đối đãi với người đời thế nào?” Hắn nhìn con chó, nhưng lời lại hướng về phía lão nô.

“Lang chủ có đạo lý riêng của lang chủ.”

“Lời giả dối.” 

“Thật tình không dám lừa gạt.”

Hắn bất chợt cười lạnh một tiếng, ngước mắt gọi ra tên thật của ông.

“Giang Thấm, ngươi không có lỗi với phụ thân ta, cũng không có lỗi với ta. Ta thu nhận phụ tử ngươi là vì không muốn cố nhân của phụ thân phải lưu lạc đầu đường xó chợ. Ta coi các ngươi là khách, nhưng các ngươi tự nguyện làm nô, ta cũng chẳng biết nói gì hơn. Tuy nhiên, đã làm nô thì phải tuân thủ quy củ của ta, đừng đối đãi với ta bằng tư thái của bậc trưởng bối nữa. Chuyện gì nên nói thì nói, chuyện gì không nên nói thì phải thận trọng.”

Hắn nói xong, tiện tay khép cửa Thanh Đàm Cư lại, rảo bước ra ngoài đình viện.

“Cho người bên trong chút nước và thức ăn, đưa vào từ cửa sổ phía tây. Nhắm mắt lại đừng nhìn nàng ta, nàng ta không được chỉnh tề cho lắm. Còn nữa, bảo Tuyên Bình mười ngày này không cần tới dọn dẹp.”

Dứt lời, người đã vòng qua bức tường phía tây. Con Tuyết Long Sa bên chân lão nô như được đại xá, nhảy cẫng lên vẫy đuôi với lão nô. Lão nô nhìn theo bóng lưng Trương Đạc, kín đáo thở dài một tiếng. Ông cúi người xoa đầu con chó, đưa miếng thịt khô tới miệng nó.

“Lại đây, ăn đi.”

Tây quán là một biệt uyển nằm trong Trung thư phủ, thông thẳng với cửa tây của phủ đệ. Nơi đây lầu các trùng điệp, cửa ngăn phòng nối, đài cao đình tạ sừng sững, mỗi bước đi đều thấy cảnh trí đổi thay.

Triệu Khiêm, vị tướng quân thống lĩnh Trung Lĩnh quân đang quàng một bộ xiềng xích trên vai, đứng trước tấm bình phong nạm ngọc chạm khắc bách điểu. Thấy một người vận bố nhu* mặc thường ngày ở nhà lặng lẽ tiến đến, hắn ta liền cất tiếng: “Mạng người vốn không đáng tiền, có phải hay không?”

*Bố nhu: áo ngắn bằng vải thô.

Trương Đạc giơ tay ra hiệu cho nô tì hầu hạ lui ra, đi thẳng đến chỗ chiếu trà trước bình phong ngồi xuống, tự tay cầm chén: “Đến để kêu oan thay cho thuộc hạ của ngươi sao? Gấp gáp như vậy, ta còn chưa kịp hỏi tội của ngươi đâu.”

Triệu Khiêm sải bước vòng qua phía trước, khoanh chân ngồi xuống đối diện hắn. “Ta nói ngươi…”

“Ngồi đi.” Triệu Khiêm nghẹn họng, khí thế lập tức yếu đi. Hắn hậm hực thu chân, đứng dậy ngồi quỳ xuống, rồi ném bộ xiềng xích trên vai xuống đất một tiếng ‘keng’ chát chúa.

“Kẻ bị gia nô bên cạnh ngươi móc mắt đêm qua là nội chất1 của Chấp kim ngô2 Từ Thượng. Chuyện đó tạm thời không bàn tới, rốt cuộc ngươi có biết nữ tử mà ngươi cứu đã phạm phải tội gì không?”

1Nội chất tức cháu trai bên vợ.

2Chấp kim ngô là một chức quan võ quan trọng trong chế độ phong kiến Trung Hoa, phụ trách khu vực ngoài cung và việc tuần tra ban đêm trong kinh thành.

Trương Đạc liếc nhìn bộ xiềng xích dưới đất. “Ta cho phép ngươi mang người đến phủ ta bắt người từ bao giờ?”

Triệu Khiêm lộ ra vẻ mặt như nuốt phải ruồi mà không nhổ ra được. Hắn ta phắt một cái đứng bật dậy: “Ta nói ngươi bị làm sao thế hả, mỗi lần đến phủ Đại tư mã thăm mẫu thân ngươi, lúc trở về người đều mang đầy gai nhọn như thế. Nếu ta thực tâm muốn bắt người, thì đã sớm dẫn nội cấm quân bao vây phủ đệ này của ngươi rồi!”

“Ngồi cho hẳn hoi.” 

“Trương Đạc!”

“Còn dám càn rỡ nữa thì cút ra ngoài!” 

“Cái đồ nhà ngươi…”

Triệu Khiêm phẫn nộ, nhưng lại không thể đối đầu gay gắt với hắn thêm nữa, đành vò đầu bứt tai ngồi xuống lại, cố nén cơn giận trong lòng, hạ giọng nói: “Ta biết nữ nhân đó đang ở chỗ ngươi. Hôm nay ta một thân một mình tới đây là vì không muốn cuốn ngươi vào chuyện đêm qua. Ngươi giao nàng ta ra, ta mang về Đình uý, sau đó ngươi và ta đều bình an vô sự, chẳng phải tốt sao?”

Trương Đạc liếc mắt: “Nội cấm quân đêm khuya truy đuổi một nữ tử, nàng ta đã mưu sát vị nào trong cung?” 

Triệu Khiêm nhún vai: “Mưu sát vua. Bệ hạ bị đoản đao giấu trong yếm của nàng ta làm bị thương, kinh hãi quá độ, Mai Tân Lâm vào cung từ canh hai đến giờ vẫn chưa về. Ta thầm đoán, chuyện ám sát đêm qua hẳn là do Tấn vương làm. e rằng Tấn vương đã mưu tính xong xuôi, định…” Hắn lấy tay làm ám hiệu như con dao khứa ngang cổ mình: “Toan soán ngôi.”

Trương Đạc đè ấm trà, rót trà tự uống, thản nhiên nói: “Lời nói chưa đủ thuyết phục.”

Triệu Khiêm ngạc nhiên: “Vẫn chưa đủ? Thế còn thiếu chỗ nào?”

Chén trà đặt xuống góc phía đông của chiếu tịch, Trương Đạc gõ nhẹ ngón tay lên mặt chiếu, ngước đầu nói: “Tấn vương Lưu Bích đang ở miền đông, cánh tay dẫu có dài đến đâu để với tới cung thành Lạc Dương thì cho dù có tránh được ta, cũng chẳng thể tránh được ngươi.”

Triệu Khiêm giật mình: “Cũng đúng. Vậy kẻ nào đứng sau giật dây?”

“Người trong cung.”

“Là ai?”

Trương Đạc rủ mắt: “Lúc này vẫn chưa rõ ràng.”

Triệu Khiêm vỗ mạnh xuống trà án, làm chén trà lật nhào, nước trà đổ lênh láng vào người hắn ta, nhưng hắn ta cũng chẳng buồn lau chùi, hai tay chống xuống trà án, lên giọng: “Ngươi đã biết là chưa rõ ràng mà còn dám giữ nữ nhân đó lại trong phủ?”

“Giết người hay cứu người là chuyện riêng của ta. Ngươi là tướng lĩnh nội cấm quân, bắt người là chuyện của ngươi. Không cần phải khó xử, ta đang ngồi ở đây, ngươi cứ việc cầm xiềng xích kia lên mà khóa. Yên tâm, nếu không có lời của ta, Giang Lăng không dám động thủ với ngươi đâu.”

Triệu Khiêm bị hắn khích đến mức lông mày dựng ngược, vừa mắng vừa quát: “Trương Đạc! Mạng của ta là do ngươi cứu, dâng đầu cho ngươi cũng được, ngươi nói những lời này là chê ta sống quá thọ rồi sao? Định làm ta tổn thọ có phải không! Ngươi hiện đang đứng đầu sóng ngọn gió, ta chẳng qua thấy ngươi gặp nguy hiểm, sợ có lũ gian tà nào đó hãm hại ngươi, bằng không giờ này ta đã đi lãnh năm mươi trượng kia rồi, còn đâu mà lén lén lút lút xách cái thứ này mò đến chỗ ngươi.”

“Lãnh năm mươi trượng ở đâu?”

Triệu Khiêm bị câu hỏi bất thình lình này làm cho ngơ ngác. “Hả… cái gì?”

“Lãnh ở đâu.” Triệu Khiêm tức đến nổ đom đóm mắt.

“Ở doanh trại nội cấm quân! Ý chỉ của bệ hạ, giờ Thìn hôm nay nếu không bắt được thích khách, những kẻ hộ vệ đêm qua đều bị phạt năm mươi trượng. Được chưa, ngươi hỏi vớ hỏi vẩn cái gì thế?”

“Hỏi địa điểm để còn sai người đến khiêng ngươi về.”

“Trương Thoái Hàn! Ngươi có tin ta dẫn người lục soát sạch cái Tây quán này không!” 

“Lết dậy được rồi hãy nói.”

“Ngươi…”

“Giang Lăng.” 

“Có nô.”

“Chuẩn bị rượu mật rắn.”

Triệu Khiêm nổi trận lôi đình, chẳng màng lễ nghĩa hay ơn đức gì nữa, gào to một tràng: “Trương Thoái Hàn! Ngươi bớt coi thường người khác đi! Chỉ có năm mươi trượng thôi, ta chưa đến mức uất ức dồn lên tim mà phải uống cái thứ đắng ngắt ấy đâu.”

Nào ngờ người trước mặt thản nhiên bác lại: “Không phải cho ngươi.”

“Sao…”

Triệu Khiêm sững sờ, nhớ lại dáng vẻ đi đứng của hắn lúc nãy, đột nhiên phản ứng lại, đưa mắt quét qua người hắn, cuối cùng dừng lại nơi cổ tay nửa kín nửa hở lộ ra ngoài ống tay áo. Vết thương đã kết vảy đen sì, trông vô cùng thảm khốc.

“Đại tư mã lại…” 

“Câm miệng.”

“Không phải… ngươi hà tất phải khổ thế?” 

“Dẫu thịt nát xương tan, cũng không thẹn với lòng.”*

*Nguyên gốc là cụm Tâm an lý đắc (心安理得) thường được dùng để chỉ trạng thái tâm lý sau khi đã làm một việc gì đó đúng đắn, hợp lý và không có gì phải lo ngại hay hổn thẹn, mặc dù điều đó có thể gặp phải nhiều khó khăn, phản đối.

Bình Luận (0)
Comment