Trẫm Và Nàng – Nàng Và Đèn

Chương 3

Nàng nắm chặt chiếc bình nọ, ngồi bệt xuống trước mặt hắn, con Tuyết Long Sa phía sau lại nổi lên vẻ cảnh giác, nhe nanh múa vuốt đe dọa. Tiến thoái lưỡng nan, nàng buộc phải ngước mắt nhìn Trương Đạc.

Gương mặt hắn thoáng hiện một tia sát khí rồi thu liễm ngay tức khắc. Hắn vung tay xé toạc lớp thiền y rách nát sau lưng, rút cánh tay ra, để lộ lồng ngực. Trên người hắn ngoài những vết roi mới còn rướm máu, thấp thoáng còn thấy không ít vết sẹo cũ.

“Tịch… Ngân.”

“A… có… có…”

Hắn không màng đến sự chậm chạp của nàng, chỉnh lại ống tay áo vừa tuột xuống, lời nói dường như mang theo một tia tiếc nuối. 

“Ngươi mà biết chữ, đêm nay quả thực có thể kết liễu tính mạng ta.” Nói đoạn, hắn vô cảm cuộn ống tay áo lại thành một cụm, rồi cầm chiếc bình ngọc bích còn lại đưa cho nàng.

Nàng ngơ ngẩn ngồi dưới đất, không dám đưa tay nhận.

“Rất dễ, chỗ nào rách da hở thịt thì rắc vào chỗ đó.”

Nói rồi, chẳng đợi nàng kịp định thần, hắn đã đặt chiếc bình ngọc bích xuống mặt đất trước mặt nàng, thẳng người cúi đầu cắn chặt ống tay áo, nghiêng mình tựa vào kỷ* mà nằm xuống, phơi bày toàn bộ tấm lưng máu thịt be bét trước mắt nàng. Trong miệng mơ hồ thốt ra hai chữ: “Làm đi.”

*Kỷ là một loại đồ bày thấp dùng để tựa tay khi ngồi trên sàn. Nó thường có hai hoặc ba chân, được chế tạo thành hình vòm hoặc thẳng tuỳ loại.

Con chó trong góc sủa lên một tiếng, khiến nàng kinh hãi chộp lấy chiếc bình, lóng ngóng bò dậy, theo bản năng nép sát vào bên cạnh hắn. Da thịt tr*n tr** bất thình lình chạm vào nhau, hắn chau mày nhưng không hề lên tiếng.

Đợi một hồi lâu, trên lưng cuối cùng truyền đến cơn đau kịch liệt đúng như dự liệu, kèm theo một luồng khí lạnh như dao tuyết cứa vào da thịt, ép ra những giọt mồ hôi lạnh trên trán, cổ và vùng bụng hắn. Dù đã dốc sức kiềm chế, hắn vẫn không ngăn nổi xương cốt nghiến vào nhau, da thịt run rẩy.

Tịch Ngân nhìn những đốt ngón tay trắng bệch vì bấu chặt vào chiếc kỷ của hắn, biết hắn lúc này đang đau đớn tột cùng. Nàng nhất thời cầm chiếc bình khựng lại, không làm chủ được tinh thần.

“Đau… sao?”

Hắn không lên tiếng, chỉ lắc đầu.

Nàng chẳng còn cách nào, do dự một chút rồi vẫn cẩn thận cúi xuống bên cạnh hắn, thử dùng hơi miệng khẽ khàng thổi vào vết thương cho hắn.

Trên làn da trẻ trung mà tổn thương ấy dần rịn ra những hạt mồ hôi mịn. Tịch Ngân đời này đã thấy không ít thân thể ph*ng đ*ng tr*n tr** của đám thế gia quý tộc sau khi say rượu, nhưng chưa bao giờ thấy một khung xương thảm liệt và cứng cỏi, cự tuyệt mọi d*c v*ng hoang đường như thế này.

“Có đỡ hơn chút nào không ạ?” Hắn mơ hồ ậm ừ một tiếng, nhả ống tay áo trong miệng ra, ngồi xếp bằng thẳng người dậy.

“Tại sao… lại phải chịu hình phạt roi vọt nặng nề thế này.”

“Ngươi nói gì.”

Nàng tự nói một mình, giọng rất khẽ. Vốn tưởng hắn không nghe thấy, nào ngờ vừa ngẩng đầu lên đã chạm ngay vào câu hỏi của hắn.

“Không…”

“Ở chỗ ta có một trăm cách để khiến người ta nói thật.”

Nàng đứng sau lưng hắn, nuốt khan một ngụm nước bọt.

“Công tử… là Trung thư giám đại nhân, ai… ai có thể bắt công tử chịu hình phạt nặng như vậy.”

Hắn xoay cổ nhìn thoáng qua vết thương đã được xức thuốc trên vai, khóe miệng nở một nụ cười tự giễu: “Chẳng qua là quân thần phụ tử, đây không phải hình phạt, mà là gia pháp.”

Tịch Ngân sững sờ. Nàng vốn không hy vọng Trương Đạc sẽ trả lời, nào ngờ hắn lại thản nhiên nói ra bí mật nơi sâu kín nhất như vậy.

Trước đây nàng chưa từng gặp vị Trung thư giám đại nhân danh tiếng lẫy lừng này, nhưng nàng có nghe huynh trưởng kể rằng, tộc Trương thị vốn gốc ở quận Hà Nội, tổ tiên là danh thần Đông Hán, gốc rễ sâu bền, gia học uyên thâm. Ngoài Trương Đạc ra, phụ thân hắn là Trương Hề giữ chức Tư mã, nắm giữ triều chính nhiều năm. Triều đình những năm Hưng Khánh gần như là thiên hạ của hai phụ tử họ. Thế nhưng phẩm tính và khí tiết của hai người lại hoàn toàn khác biệt.

Trương Hề dùng Nho học truyền gia, bản thân lại kiêm tu Huyền học, phất trần* không rời tay, giỏi thuật thanh đàm, mỗi khi phủ đệ mở tiệc thanh đàm, danh sĩ Lạc Dương không ai không đổ xô tới. Trái lại, con trai trưởng Trương Đạc lại bị giới chính trị đương thời phê phán là một kẻ quan viên tàn ác.

*Phất trần (Chủ vĩ): Vật dụng của các văn nhân, đạo sĩ, thường dùng trong các buổi thanh đàm.

Năm Hưng Khánh thứ hai, Trung thư giám đương thời là Trần Vọng bị tố cáo vượt chế, tích trữ bộ khúc* riêng, sau khi vào ngục đã bị Trương Đạc thẩm vấn ra trọng tội mưu phản.

*Bộ khúc là chỉ đội quân riêng của các phủ đệ sĩ tộc lớn thời xưa.

Đại án năm ấy, dưới sự giằng co giữa hai thế lực Đông Quận và Hà Nội đã kéo dài tại Đình Uý hơn nửa năm trời. Cuối cùng vào năm sau, cả dòng họ Trần thị ở Đông Quận bị diệt tộc, ba trăm miệng ăn đều chết dưới tay Trương Đạc. Tương truyền, lúc Trần Vọng bị chém ngang lưng, hai chân gãy lìa, đầu lưỡi cũng bị than nóng đốt cho đen cháy. Trước khi chết, một tiếng cũng không phát ra được, chỉ có thể mang đầy oán hận trừng mắt nhìn Trương Đạc đang giám trảm, ngay cả khi thân xác đã đứt làm hai đoạn, đôi mắt vẫn mở trừng trừng, chết không nhắm mắt.

Sau khi Trần Vọng chết, tộc nhân cũng bị tru di sạch sành sanh, đến mức chẳng có lấy một người đứng ra liệm xác. Cuối cùng, giữa thành Lạc Dương, Trương Hề đã đứng ra lo liệu sắm sửa quan quách cho ông ta, sau đó còn đích thân áp giải Trương Đạc đến quỳ trước linh cữu của Trần Vọng. Ông ở trước quan tài gào khóc thảm thiết, mắng nhiếc Trương Đạc “hung bạo tàn ác, mất hết chừng mực”, đồng thời dùng roi gai quật con trai một trận tơi bời, đánh đến mức hắn nôn ra máu ngay trước linh đài mới thôi.

Một lời mắng nhiếc, một trận đòn roi ấy đã hoàn thiện mỹ mãn cái danh ‘lương tướng’ cho ông, không một kẽ hở. Nhưng đồng thời, ông cũng tự tay đóng cái mác ác quan lên đầu con trai mình. Hành động này thực không giống tâm can của một người phụ thân ruột.

Cũng chẳng trách dân gian có lời đồn thổi rằng Trương Đạc vốn không phải con đẻ của Trương Hề, mà là con riêng của tiểu thiếp Từ Uyển với người phu quân trước. Thuở nhỏ hắn bị phán là có mệnh khắc phụ thân nên bị Từ Uyển vứt bỏ giữa phố chợ, đến năm mười tuổi mới được Trương gia đón về, tuyên bố với bên ngoài là con trai cả thất lạc nhiều năm.

Kẻ đứng giữa vòng xoáy quyền lực thường có vài giai thoại bí ẩn thêu dệt quanh mình. Huynh trưởng nàng từng nhắc qua như chuồn chuồn đạp nước, Tịch Ngân có nghe, nhưng không phải câu nào nàng cũng hiểu, và chẳng phải lời nào nàng cũng tin.

Mãi đến khi hắn mang đầy thương tích, máu chảy đầm đìa, ngồi thảm liệt trước mặt nàng, nàng mới có thể đối diện thực sự với những lời đồn vốn dĩ xa vời vạn dặm kia.

“Tới cái hòm đằng kia lấy một chiếc sam y lại đây.”

Tiếng gọi đột ngột kéo mạch suy nghĩ của Tịch Ngân trở về.

“Không nghe thấy à?”

Giọng Trương Đạc sau khi dần bình tâm trở lại đã khôi phục vẻ lạnh lẽo, khiến vai nàng run lên một cái, vội vàng đứng dậy làm việc. Sợ lấy nhầm đồ lần nữa, lúc mở hòm, nàng ngoái đầu lại dè dặt hỏi hắn: “Chiếc nào ạ…”

Hắn phẩy tay, liếc nhìn phần th*n d*** của nàng: “Cho ngươi đấy, tự xem mà lấy đi.”

Nàng tức khắc hổ thẹn đỏ bừng mặt, vùi đầu vào hòm cuống cuồng tìm kiếm.

Sam bào của nam nhân đều rất rộng rãi, tùy tiện lấy một chiếc cũng đủ để bọc kín thân thể nàng. Nàng cẩn thận thắt chặt dây lưng và vai áo, quay lại thấy hắn đang tịnh tâm điều chỉnh hơi thở. Nàng không dám lên tiếng, chỉ đành quấn chặt chiếc áo rộng, thu mình vào góc đối diện với con chó Tuyết Long Sa, bó gối ngồi im lặng, căng thẳng nhìn chằm chằm vào chiếc răng nanh lúc ẩn lúc hiện trong mõm nó.

“Ngươi đang nghĩ gì vậy?” Hắn dường như muốn phân tán tinh thần nên tùy miệng hỏi một câu.

“A… nô không dám nghĩ gì cả.”

“Hừ.” Hắn vẫn nhắm mắt, khẽ cười: “Ngươi có phụ mẫu không?”

“Dạ không.” 

“Mất rồi sao?”

“Nô không biết ạ.” Nàng nhích người lại gần chậu than, liếc nhìn thấy hắn vẫn không mở mắt mới dám đưa tay ra sưởi.

“Là không biết phụ mẫu là ai hay không biết họ còn sống hay đã chết?”

“Nô không biết phụ mẫu mình là ai. Nô được huynh trưởng nhặt được ở phường Nhạc Luật.” Hắn im lặng hồi lâu, chợt giễu cợt: “Cũng lại là một đứa trẻ bị nhặt về.”

*Tên một địa điểm trong thành Lạc Dương, nơi phần lớn cư trú là những nghệ nhân làm ngón nghề liên quan đến âm nhạc.

“Nhưng mà, huynh trưởng đối xử với nô tốt lắm…” 

“Hắn đối tốt với ngươi mà để ngươi bị l*t s*ch y phục, bị nội quân đuổi đánh! Phải bò lên xe nam nhân để cầu xin giữ mạng!”

Hắn đột ngột cao giọng khiến Tịch Ngân kinh hãi rụt tay lại. Nhất thời nàng không hiểu nổi ngọn lửa giận dữ vừa bùng lên trong hắn là vì cớ gì, chỉ biết ngơ ngác nhìn hắn, thỏ thẻ: “Mắt huynh trưởng… có tật, tuy nhìn không rõ nhưng huynh ấy có thể tấu khúc Quảng Lăng Tán, cũng có thể gõ khánh1 tấu bài Phá Trận. Huynh ấy dạy nô gảy đàn ngũ thập huyền2, hát Nhạc phủ… Huynh ấy rất muốn dạy nô viết chữ, nhưng mắt huynh ấy ngày càng kém, đã không thể đọc sách hay cầm bút viết chữ được nữa, nhưng huynh ấy luôn nói chuyện với nô rất dịu dàng. Huynh ấy thật sự là một người rất tốt, bộ dạng của nô hôm nay… không phải là điều huynh ấy muốn thấy.”

1Khánh (罄) là khí bằng đá hoặc ngọc, treo lên, gõ phát ra tiếng trong, vang.

2Ngũ thập huyền chỉ đàn sắt (sắt cầm) có 50 dây.

Nàng dường như gấp gáp muốn bào chữa cho người huynh trưởng nọ, nói một hơi rất nhiều lời, đến cuối cùng ngay cả cổ cũng đỏ ửng lên vì xúc động.

“Người tốt? Ha…” Hắn mở mắt nhìn nàng.

“Ở thành Lạc Dương này, người tốt ta đã mười năm chưa từng thấy rồi. Huynh trưởng ngươi tên là gì?”

“Sầm Chiếu.”

Nàng nói xong liền quỳ phục xuống: “Công tử, không có nô chăm sóc, huynh trưởng một mình không sống nổi. Cầu xin ngài thả nô về, nô nguyện sau này làm nô tì trong phủ để báo đáp ơn đức hôm nay của ngài.”

“Thế nhưng, ta chỉ định cho ngươi thời hạn mười ngày.”

Nghe thấy vậy, nàng nghẹn lời.

“Ngươi phải hiểu rõ, ta hôm nay không phải cứu ngươi, ta chỉ là không muốn cho bất kỳ ai thấy bộ dạng hiện giờ của mình. Vết roi sau lưng mười ngày mới có thể ngừng bôi thuốc. Tịch Ngân phải không, ta để ngươi sống mười ngày, mười ngày sau sẽ kết liễu ngươi. Còn về huynh trưởng ngươi… người tốt không xứng sống ở đất Lạc Dương này đâu, sinh diệt có số, ngươi đừng cưỡng cầu.”

——

Tít: Xưng hô giai đoạn đầu của Tịch Ngân sẽ sẽ khá loạn, lúc thì xưng là ta, lúc thì xưng là nô. Vì ẻm rất sợ Trương Đạc, đồng thời cũng là ý đồ của tác giả chứ không phải mình dịch loạn đâu nha!

Bình Luận (0)
Comment