Trẫm Và Nàng – Nàng Và Đèn

Chương 118

Tịch Ngân trút hết tất cả những lời trong lòng ra một lượt, cuối cùng thì khom lưng trước mặt hắn, thở hồng hộc, mặt đỏ gay vì thiếu khí.

Thế nhưng cái nút thừng bằng hạt gỗ đã làm tổn thương cổ họng nàng, nàng không dám nuốt nước bọt, cũng không muốn để nước miếng chảy ra một cách chật vật, đành phải mím chặt môi, toàn thân run rẩy nhìn về phía Trương Đạc.

“Mắng đủ chưa?”

Tịch Ngân không nói nên lời.

Ngờ đâu hắn thế mà vẫn còn nhìn nàng cười một tiếng: “Dựa vào cái gì mà trẫm phải nghe lời nàng?”

Hắn vừa nói vừa tiến về phía Tịch Ngân hai bước, vạt sam bào tố y tung bay theo gió, trên cánh tay để lộ một nửa ống tay áo vén lên, vết thương do nàng cắn để lại vẫn còn rõ mồn một. 

Khi đọc sách, Tịch Ngân từng thấy qua một vài bức họa của các vị hoàng đế, phần lớn bọn họ đều bị gói gọn trong những bộ miện phục rườm rà nặng nề, không thấy rõ được cốt cách thể thái. Thế nhưng, nàng lại thấy quá nhiều dáng vẻ mặc y phục đơn bạc như thế này của Trương Đạc, không thấy y phục xa hoa che chắn, chỉ đơn thuần một lớp lụa trắng ôm lấy thân xác bằng xương bằng thịt, những vết sẹo vô tình lộ ra, giống như quá khứ mà hắn chưa bao giờ cố ý né tránh…

Sự cứng cỏi của tinh thần và sự mong manh của thân thể, hai thứ ấy đan xen vào nhau.

Hắn luôn là một kẻ khi giết người thì không màng phòng thủ, một kiếm muốn cứa đứt yết hầu đối phương, cũng sẵn lòng đưa lồng ngực mình đến trước lưỡi đao của kẻ thù.

Sầm Chiếu nhìn Trương Đạc tiến về phía Tịch Ngân, đột nhiên lên tiếng: “Muốn đưa nàng đi sao?”

Trương Đạc ngồi thụp xuống trước mặt Tịch Ngân, thần sắc bỗng có một thoáng cô độc. Hắn chạm vào gò má Tịch Ngân, bình thản đáp lại y: “Không.”

Hắn nói đoạn, mỉm cười một cách tùy tính.

“Ngươi chẳng phải nói ngươi luôn thua sao, lần này ngươi không hề thua. Lời cũng đã nói nhiều rồi, ngươi làm việc ngươi cần làm đi. Còn về nàng…”

Hắn di chuyển ngón tay cái, lau đi những giọt lệ còn sót lại trên mặt Tịch Ngân.

“Có thể đừng khóc trước mặt trẫm nữa được không?”

Tâm mạch Tịch Ngân như nổ tung, làm sao nàng chịu nghe cho được, nàng gạt tay hắn ra, thê lương nói: “Ngài rõ ràng biết ca ca sẽ không giết ta mà, rốt cuộc tại sao… ngài còn đến tìm ta như thế.”

“Nếu như trẫm cứ thế mà giết Sầm Chiếu ngay trước mắt nàng, nàng còn muốn nói chuyện với trẫm nữa không?”

Tịch Ngân ngẩn ra. Thế nhưng nàng còn chưa kịp suy nghĩ kỹ xem câu nói này chứa đựng bao nhiêu phần yếu đuối mà hắn không muốn cho người ngoài biết, thì đã nghe người nam nhân trước mặt tự giải bày: “Tịch Ngân, nguyên tắc là thứ làm tổn thương người ta nhất. Ta xử tử Trương Bình Tuyên, mẫu thân ta cả đời này sẽ không bao giờ tha thứ cho ta, nhưng chuyện đó cũng đành thôi, còn nàng thì khác. Thực ra để ta thắng bất kỳ một nam tử nào trong thành Lạc Dương này đều không khó. Nhưng ta không thể chịu đựng nổi việc sau khi nàng nói thích ta, lại buộc lòng phải hận ta.”

Nói xong, hắn ngẩng đầu nhìn Sầm Chiếu.

“Cho nên, ván này trẫm nhường ngươi.”

Tịch Ngân không tài nào kìm nén được nữa, khóc đến mức không thành tiếng. Trước đây dẫu có chịu bao nhiêu uất ức và đau đớn, nàng cũng chưa từng rơi nhiều nước mắt đến thế. Nàng muốn nói chuyện, nhưng nàng không nói được, chỉ đành để cho nỗi bi thiết xé lòng trong lồng ngực theo nước mắt mà tuôn trào không chút kiêng dè. May thay Trương Đạc đã ôm lấy nàng vào lòng: “Tịch Ngân, không cần phải thế này, ta cũng chỉ là một người nam nhân ích kỷ mà thôi, ta so với Sầm Chiếu cũng chẳng tốt đẹp hơn là bao.”

“Không phải mà… ta… nhưng ta thích…”

Những lời nói xen lẫn nước mắt và nước miếng dính dấp vào nhau đến mức ngay cả từng chữ đơn lẻ cũng không phân biệt nổi.

Trương Đạc cúi đầu cười: “Đang nói gì thế, có thể đừng khóc nữa được không.”

Một tiếng này đến từ Sầm Chiếu.

“Phải đó, A Ngân, muội có thể đừng khóc nữa không.”

Tịch Ngân ngơ ngác ngẩng đầu lên, Sầm Chiếu đứng bên cạnh Trương Đạc, cũng đang lặng lẽ nhìn nàng.

Kẻ phục thù đã khổ công bày mưu tính kế mười mấy năm này chưa bao giờ để lộ một chút thần sắc âm hiểm độc ác nào. Đến lúc này, y cũng không nổi giận lôi đình, không vui mừng điên cuồng, đôi mắt đã tháo bỏ dải lụa xanh ấy cất chứa núi sông, vẫn giống hệt như lúc đầu gặp gỡ nơi phố xá năm xưa.

“Trương Thoái Hàn.”

Dường như Sầm Chiếu có điều gì đó không đành lòng, cuối cùng cũng dời tầm mắt khỏi người Tịch Ngân.

“Chẳng phải ngươi luôn cho rằng công tâm là hạ sách sao? Tại sao đến giờ cũng dùng tới cái chiêu trò không lọt mắt này. Cái gì mà ván này nhường ta, là muốn để nàng hận ta cả đời này phải không?”

Nói xong, y cụp mi mắt, bùi ngùi thở dài: “A Ngân, nếu muội không thích hắn ta thì tốt biết mấy.”

Tịch Ngân liều mạng lắc đầu, há miệng như muốn nói điều gì đó.

Sầm Chiếu lại bảo: “Muội đừng nói gì cả, muội biết đấy, ta cũng không muốn mãi làm một kẻ mắt không mù mà tâm mù, ta cũng không muốn mãi lừa dối muội. Nhưng A Ngân, xin lỗi muội, ta sống tạm bợ mười mấy năm nay, chính là vì mối thù này.”

Dứt lời, y quay người, lấy một thanh đoản kiếm từ trên án thờ phật xuống.

“Trương Thoái Hàn, cởi áo.”

Trương Đạc nghe xong câu này, quay lại nhìn Tịch Ngân một cái, rồi theo lời mà quay lưng lại, một tay cởi vạt áo.

Chiếc thiền y rơi xuống đất, như vậy, thứ mà Tịch Ngân có thể nhìn thấy được chỉ còn lại tấm lưng trần với vết sẹo chằng chịt của hắn.

Hắn dạy cho nữ nhân cách tôn trọng y quán.

Trong gần ba mươi năm cuộc đời, ngoại trừ hình phạt ra, hắn chưa từng lột y phục của bất kỳ một người nữ nhân nào.

Lời hắn nói có lẽ không giả, hắn không thích chuyện nam nữ đến thế, cho nên chưa bao giờ tìm kiếm thú vui trên da thịt và sự nhục nhã của nữ nhân.

Trong hai năm quen biết Trương Đạc, Tịch Ngân dần hiểu ra rằng, đối diện với thân thể của chính mình, tiết chế d*c v*ng, đó đều là những sự tu luyện cao thượng và hiếm có. Mà bản thân Trương Đạc dường như cũng chẳng hề để tâm đến cái gọi là miện phục của quân vương, hay y quán của kẻ sĩ.

Như lời hắn nói, hắn đi lên giữa thời loạn, khi Nho đạo, Phật giáo đều đang diễn hóa kinh điển, tô son điểm phấn để lừa mị thế gian, thì sự tàn khốc của hắn lại giống như đóa huyết mai trên bùn lầy, phong lưu tận xương tủy, thanh bạch bước vào đời.

“Trương Thoái Hàn…”

Trương Đạc nghe thấy giọng nói của Tịch Ngân, nhưng chỉ khẽ nhíu mày, không quay đầu lại, cũng không để ý tới nàng, hắn quỳ ngồi xuống, nói với Sầm Chiếu: “Sầm Chiếu, giờ Tý sắp đến rồi.”

Sầm Chiếu cầm đoản kiếm, gật đầu.

“Ta biết.”

Trương Đạc cười nhạt.

“Vậy trước đây ngươi đã bao giờ cầm đao chưa?”

Sầm Chiếu ngẩn ra, đồng tử co rút lại một cách khó nhận ra.

Bạch y không nhuốm bụi, quân tử không chạm bẩn.

Mười mấy năm khi Trần Vọng còn sống, y  được văn đàn Lạc Dương bảo vệ quá tốt, anh tài tinh hoa chốn thâm sơn làm sao mà bạo ngược, ngọc bích trên núi cao làm sao biết giết người.

Trước đây y từng cầm đao chưa?

Chưa, chưa từng bao giờ.

“Ngươi có biết điểm yếu của con người nằm ở chỗ nào không?”

Câu nói này giống như một mũi kim đâm vào sống lưng Sầm Chiếu. Rõ ràng không phải là lời lẽ nhục mạ, nhưng lại khiến sau tai y nóng bừng. Giống như hai cuộc đời đang song hành, bỗng nhiên ở một chỗ nào đó bị thua mất một đoạn trải nghiệm. Tuy nhiên khi cùng sống trên thế gian này, y không hề cảm thấy đoạn trải nghiệm đó có thể khiến họ phân định cao thấp. Vậy mà ở ván cuối cùng, lại vì thế mà rơi vào thế hạ phong, cả tay và tim đều hoảng loạn không thôi.

Chút hoảng hốt trên mặt Sầm Chiếu đã bị Trương Đạc thu vào đáy mắt.

Nhưng hắn không hỏi thêm nữa, im lặng một lát, cuối cùng giơ tay chỉ vào vị trí lồng ngực: “Chỗ này hạ đao ba tấc có thể chạm đến tim. Nếu là trường kiếm hay rìu lớn…”

Hắn dời tay lên vị trí cổ: “Còn có thể dùng lực ở chỗ này, nhưng trên tay ngươi là một thanh đoản kiếm, muốn đoạt mạng người…”

Hắn dời tay về lại, điểm lên lồng ngực: “Chỉ có thể hạ xuống chỗ này.”

Nói xong, hắn buông tay xuống: “Kẻ chưa từng ra chiến trường đều thấy giết người là hành vi của bọn mãng phu. Nho và Phật đều trọng giáo hóa, cho nên văn nhân không ai nỡ để bẩn tay. Trương Hề là vậy, Trần Vọng là vậy, nhưng hôm nay ngươi đã đi đến bước này rồi, vậy cứ thử xem sao.”

Dứt lời, hắn đã nhắm mắt lại.

Trước khi hoàn toàn chìm vào bóng tối, hắn vẫn hướng về khoảng không vô định trước mặt, cuối cùng buông một câu oán trách ngầm: “Đừng khóc nữa.”

Ba tấc lưỡi kiếm lạnh lẽo, đúng như những gì hắn đã dạy, lún sâu vào da thịt hắn, rồi lại bị rút mạnh ra.

Máu từ vết thương bắn tung tóe, nhuộm đỏ cả gian điện thờ.

Thế nhưng không biết có phải hắn cố ý giữ khoảng cách với Tịch Ngân hay không, mà tuyệt nhiên không có một giọt máu bẩn nào vấy lên xiêm y của nàng.

Hắn thực sự đối với nàng quá đỗi dịu dàng, mà đối với mọi thứ khác lại quá mực tàn khốc.

Bao gồm cả với chính bản thân hắn.

Tịch Ngân rất muốn nói với hắn rằng: Những thứ khác đều đã không còn quan trọng nữa, hãy đối xử tốt với bản thân mình một chút.

Nhưng đồng thời nàng cũng hiểu rõ nguyên tắc và pháp độ đối nhân xử thế của người này.

Hắn giết người như ngoé, và chưa từng hối hận. Trong số đó không thiếu những bậc thanh liêm lừng lẫy thiên hạ như Trương Hề hay Trần Vọng, nhưng Tịch Ngân chưa bao giờ có thể coi hắn là kẻ gian nịnh.

Thực tế không chỉ mình nàng, mà cả những cuộc tranh biện sử học dài dằng dặc về sau, những kẻ đạo mạo sau khi đưa ra những luận thuyết đường hoàng, sau những lời lẽ dây dưa không dứt hay biện từ như một trò đùa bỡn, cũng không thể dễ dàng buộc hắn vào những phán quyết như “bạo ngược”, “vô đạo”, “tàn nhẫn” hay “khắc nghiệt”.

Hắn không thể không giữ lấy sự “tàn khốc”, đó là lý do hắn sống sót bước ra từ bãi tha ma, và cũng là điểm quan trọng nhất để phân biệt hắn với đám phong lưu hạng hai ở Lạc Dương vốn chỉ coi việc sát hại nữ nhân làm thú vui.

Tịch Ngân không dám khóc nữa, cũng không muốn khóc nữa.

Đến lúc này, nàng chính là toàn bộ tôn nghiêm của Trương Đạc. Nếu nàng hiểu được phong độ và sự lựa chọn của hắn, thì hắn tuyệt không phải là kẻ anh hùng khí đoản. (Anh hùng nhụt chí vì tình.)

Ngược lại, khóc lóc chính là sỉ nhục.

Nàng nghĩ đoạn, liều mạng nuốt ngược nước mắt vào trong, hơi thở trong miệng nóng rực và chua chát.

“Trương Thoái Hàn, ta không sợ đâu…”

Nàng nói, nhìn vào bóng lưng của Trương Đạc, thê lương mà khẩn thiết tiếp lời: “Ngài hãy tin ta, ta biết cách đối mặt với bọn Giang đại nhân, ta cũng biết sau này phải sống thế nào… Ta nhất định sẽ ghi nhớ những lời ngài đã nói với ta, dẫu thịt nát xương tan cũng không thẹn với lòng, làm một người nữ nhân xứng đáng với ngài…”

Trương Đạc mặt mày trắng bệch, mỉm cười nhạt nhòa.

Bả vai hắn sụp xuống, không còn sức để chống đỡ thân hình thêm nữa.

Sầm Chiếu ngồi thụp xuống, đỡ lấy cánh tay hắn, khẽ nói: “Ta chỉ giao nàng cho ngươi hai năm thôi, vậy mà nàng lại có thể nói ra được những lời như vậy.”

Trương Đạc đã hoàn toàn kiệt sức, cười mà không phát ra tiếng.

Lúc này giờ Tý đã qua, bên ngoài sơn môn ánh lửa bập bùng.

Giang Lăng phá cửa xông vào chùa, Lục Phong dẫn người đè nghiến Sầm Chiếu quỳ xuống đất. Sầm Chiếu không hề chống cự, chỉ khó khăn ngẩng cái đầu đang bị ghì chặt lên nhìn về phía Tịch Ngân: “A Ngân, xin lỗi muội.”

Tịch Ngân cúi đầu nhìn Sầm Chiếu, giọng nói buồn bã như tiếng chim nhạn mùa thu: “Ca, huynh dùng ta để giết người đối xử tốt nhất với ta trên đời này. Kiếp này, kiếp sau, và muôn kiếp về sau, ta đều không bao giờ tha thứ cho huynh nữa. Trước khi huynh chết, ta sẽ không gặp lại huynh. Ta sẽ quên sạch những gì huynh đã dạy ta, còn những gì Trương Thoái Hàn đã dạy ta, ta sẽ ghi tạc trong lòng vẹn nguyên suốt cả một đời.”

Sầm Chiếu lệ nhòa, không nói nên lời.

Giang Lăng quát lớn: “Giải tên này đi trước, mau đi gọi Mai y chính tới đây!”

Mệnh lệnh vừa ban ra, lập tức có người nghe lời chạy đi. Lục Phong nhìn Tịch Ngân, lưỡng lự hỏi: “Nội quý nhân… không phải, người nữ nhân này xử trí thế nào?”

Giang Thấm nhìn chằm chằm Tịch Ngân: “Xích lại, canh giữ nghiêm ngặt.”

Lời vừa dứt, đã nghe Tịch Ngân nói: “Xích ta cũng được! Nhưng hãy để tôi ở bên cạnh trông chừng ngài ấy!”

Lục Phong nghe thấy vậy cũng chần chừ.

Bên ngoài Quan Âm đường, Giang Thấm được nội cấm quân hộ tống tới, chứng kiến cảnh tượng này liền lập tức nôn ra một ngụm máu. Nghe thấy lời của Tịch Ngân, ông quát lên dữ dội: “Ả nữ nhân họa quốc này, tội ác tày trời, còn lý lẽ gì mà tồn tại trên đời, hiện diện trước mặt quân vương nữa! Giang Lăng!”

Giang Lăng chưa kịp lên tiếng, Tịch Ngân đã ngẩng đầu hét về phía Giang Thấm: “Ta có thể chịu hình, có thể chịu tội, nhưng ta xin ngài, Giang đại nhân, đừng mang ta đi…”

Giang Thấm giơ bàn tay run rẩy lên: “Im miệng! Là bọn ta vô năng mới để ngươi sống đến tận bây giờ. Hôm nay ta sẽ thắt cổ ngươi, bọn ta sẽ tự dâng đầu mình lên tạ tội. Lôi xuống!”

Bình Luận (0)
Comment