Hồ thị còn chưa kịp nói gì, khoang thuyền bỗng nhiên rung chuyển. Gió đêm trên sông dần mạnh lên, ngay cả ở dưới đáy khoang cũng có thể nghe thấy tiếng kẽo kẹt kẹt trên cột buồm. Bên ngoài có tiếng người vọng vào: “Thuyền của Sầm tiên sinh đã áp sát rồi.”
Một tên cai ngục vội đứng dậy bảo: “Ngươi trông chừng kỹ hai ả nữ nhân này, ta đi bẩm báo với tiên sinh.”
“Được. Nhớ mang thêm bầu rượu về nhé, đêm trên sông này lạnh chết người đi được.”
“Phì.”
Tên kia nhổ một bãi nước bọt: “Không nghĩ đến nữ nhân thì cũng nghĩ đến rượu, sớm muộn gì ngươi cũng chết vì hai thứ đó.”
“Làm cái nghề treo đầu trên cổ này mà không được nghĩ đến hai thứ đó thì sống làm chi, đi mau về mau. Đừng có đứng đó mà lải nhải nữa.”
Tiếng nói bên ngoài im bặt.
Tịch Ngân nghe thấy một tiếng bước chân đi xa dần, vội quay đầu lại khẽ nói với Hồ thị: “Cơ hội này rất tốt, những lời ta dặn lúc nãy cô nhớ kỹ chưa?”
Hồ thị run rẩy gật đầu, nhỏ giọng đáp: “Nhớ rồi…”
“Được, ta sẽ dụ y vào rồi tùy cơ ứng biến, cô đừng quản gì cả, hễ có cơ hội là xuống thuyền thì chạy thẳng vào thành, tuyệt đối đừng quay đầu lại.”
Hồ thị răng va vào nhau cầm cập: “Còn ngài thì sao…”
Tịch Ngân siết chặt tay Hồ thị: “Ta không sao, ta sẽ tìm cách quay về.”
Nói đoạn, nàng buông tay Hồ thị, rút một chiếc trâm bạc búi tóc trên đầu xuống, nén đau đớn ở chân, nhích người lại gần cửa khoang, gọi vọng ra ngoài một tiếng: “Công tử.”
Nàng cố ý hạ giọng mềm mỏng, tên cai ngục vốn là hạng háo sắc, nghe thấy tiếng gọi hồn siêu phách lạc như vậy thì đầu óc bắt đầu mụ mẫm. Hắn cầm đèn mở cửa khoang, cố đè nén d*c v*ng nói: “Đừng có gọi bậy, bằng không ta ném ngươi xuống sông cho cá…”
Lời chưa dứt, hắn đã thấp thoáng nhìn thấy gương mặt của Tịch Ngân.
Lúc nãy trời tối như hũ nút, hắn cứ tưởng nàng chỉ là hạng thôn phụ giặt đồ, nay nhìn kỹ, như bị quỷ xà rút đi gân tủy, bước chân không nhấc nổi nữa.
Tịch Ngân khẽ thu chân vào trong vạt váy, ngẩng đầu đỏ mặt thẹn thùng nói: “Nô… muốn đi tiểu…”
“Đi tiểu… đi đi, ở chỗ này còn bày đặt giữ kẽ cái gì.”
Tịch Ngân mím môi, cúi đầu nói: “Thế thì bẩn lắm… nô là người sạch sẽ.”
Mỹ nhân da trắng thịt mềm, phong tình quyến rũ, lại nhắc đến những chuyện ám muội thầm kín của x*c th*t, tên kia bị hớp mất ba hồn bảy vía, liền thuận theo lời nàng: “Vậy ngươi muốn thế nào…”
Tịch Ngân nhìn vào bắp chân bị thương: “Chân nô bị thương rồi, không c** q**n ra được, công tử, nô biết mình đáng bị đánh, nhưng cũng chỉ biết cầu xin công tử thôi.”
Nàng vừa nói vừa khẽ duỗi một bên chân ra.
Chiếc tất lụa vì dính bùn đất nên đã bị nàng tháo bỏ sang một bên.
Cái vẻ dâm diễm hèn mọn bị ép trồi lên từ tận xương cốt ấy chỉ thuộc về những nữ nhân tầng lớp thấp hèn xuất thân từ tiện tịch. Dù trước mặt nam nhân, nàng lộ ra vẻ sợ hãi và lùi bước, nhưng rõ ràng lại đang vươn ra một bàn tay quyến rũ đầy sắc đỏ.
“Công tử, có thể giúp nô không?”
Tên kia bủn rủn cả người, cảm thấy trên đời chẳng còn việc nào hời hơn thế này, quỷ sai thần khiến tiến lại gần Tịch Ngân, ngồi xổm xuống nhìn nàng, buông lời trêu chọc dâm ô: “Nam nhân của ngươi ban đêm cũng giúp ngươi đi tiểu thế này sao?”
“Nam nhân của nô… sao có thể chứ, bình thường ngài ấy oai phong lắm, nhưng cứ chui vào chăn là chẳng biết gì nữa.”
Nàng cố tình kéo lời lẽ xuống hạng hạ lưu, khiến gã nam nhân kia mê muội tâm thần, chỉ muốn l*t s*ch nàng ra mà nâng niu.
Nếu không phải trong tình cảnh này, Hồ thị có lẽ đã bị những lời này của Tịch Ngân dọa cho chết khiếp. Nàng ta luôn hầu hạ trong cung, làm sao nghe qua những lời hỗn tạp này, lúc này quả thực làm theo lời Tịch Ngân, mím chặt môi không dám thốt lên một tiếng.
“Vậy mà ngươi vẫn theo hắn sao?”
Tay tên kia xoa xoa lên thắt lưng, giọng nói đã trở nên đục ngầu vì h*m m**n.
Tịch Ngân ngẩng đầu nhìn hắn một cái: “Thì cũng là nam nhân của mình mà.”
“Hầy.”
Tên kia thở dài theo một tiếng: “Thật khiến người ta xót xa.”
Hắn vừa nói vừa cúi người ghé sát Tịch Ngân, đưa tay mò vào dưới váy nàng, loay hoay định cởi dải thắt lưng. Thế nhưng, còn chưa chạm được tới nơi, hạ bộ của hắn đột ngột truyền tới một cơn đau thấu trời. Hắn không kìm được tiếng gào khổ sở.
Tịch Ngân dùng sức rút chuôi trâm ra khỏi hạ bộ của hắn, máu tức khắc bắn đầy mặt nàng. Cùng lúc đó, một cái tát giáng xuống làm tai nàng ù đi.
“Con tiện nhân! Ngươi dám làm ta bị thương!”
Tịch Ngân đưa tay quẹt đi vệt máu trước mắt, quay đầu lại nói: “Giết ngươi thì đã sao? Chỉ cho phép các người giết nữ nhân, không cho phép nữ nhân giết các người sao?”
“Ngươi…”
Cơn đau ở hạ bộ thấu tận tâm can, nhất thời hắn không còn sức để nhấc người. Tịch Ngân nhặt lại chiếc trâm bên cạnh, nén đau ở chân bò lại gần hắn vài bước. Mặt nàng đầy vết máu đen hỗn loạn, dung mạo vốn hiếm thấy lúc này hiện rõ vẻ dữ tợn. Tên kia cổ họng khô khốc, trong lòng bỗng nảy sinh nỗi sợ hãi.
“Ngươi… ngươi định làm gì?”
“Câm miệng, còn phát ra tiếng nữa ta sẽ đâm vào cổ ngươi.”
Tên kia không nén nổi việc nuốt nước bọt, vội hạ thấp giọng: “Đừng đâm, ta không kêu, không kêu…”
Tịch Ngân ép chuôi trâm vào cổ hắn: “Ngựa của các người ở đâu?”
“Ngựa…”
“Nói mau.”
Nàng không cho hắn cơ hội do dự, tay dùng lực, mũi nhọn của chuôi trâm đã đâm vào da thịt một phân. Tên kia vội nói: “Đều đang buộc dưới gốc liễu sau thuyền.”
“Dưới khoang đáy có bao nhiêu người canh gác?”
“Khoang đáy không có mấy người, đều đang ở trên đê đào đất cả rồi.”
Tịch Ngân nhìn Hồ thị, Hồ thị vừa lo lắng vừa sợ hãi, nhỏ giọng: “Nô…”
“Hồ nương, đừng lên mạn thuyền, xuống thuyền từ đáy khoang. Tuyệt đối đừng sợ, xuống thuyền là cưỡi ngựa chạy ngay.”
Hồ thị nghiến răng gật đầu, chống tay đứng dậy, lẻn ra ngoài từ cánh cửa khoang chưa kịp khóa.
Chẳng bao lâu sau, trên mạn thuyền vang lên những tiếng bước chân hỗn loạn. Tịch Ngân ngẩng đầu, tập trung lắng nghe, rốt cuộc từ trong những giọng nói tạp loạn kia nàng đã nghe thấy âm thanh quen thuộc ấy. Thế nhưng khoảng cách thực sự quá xa, y nói gì nàng không nghe rõ.
Trên mạn thuyền, Sầm Chiếu đứng dưới ánh đèn.
Dải lụa xanh thêu vân tùng trên trán bay múa cuồng loạn theo gió sông. Từng đợt tiếng chuông lanh lảnh từ bờ sông vọng lại, lọt vào tai y.
“Sầm tiên sinh, kẻ chạy trốn là một trong hai nữ nhân giặt đồ bắt được ở bờ sông lúc chạng vạng. Ả đã trộm ngựa sau thuyền của chúng ta, xuống thuyền từ đáy khoang. Tiên sinh, là mạt tướng sơ suất. Xin lệnh cho cung thủ bắn chết ả.”
Lời vừa dứt, một mũi tên vút một tiếng lướt qua tai Sầm Chiếu.
Ngón tay Sầm Chiếu khẽ bóp chặt: “Ai cho phép bắn tên?”
Tiếng nói tuy không lớn nhưng lại vô cùng lạnh lẽo uy nghiêm.
Đám cung thủ đưa mắt nhìn nhau, không ai dám lên tiếng, đồng loạt hạ cung tên xuống.
Sầm Chiếu quay người lại: “Khinh ta mù sao?”
“Tiên sinh thứ tội.”
Tên cung thủ vừa bắn tên quỳ sụp xuống đất, Sầm Chiếu cúi đầu hỏi: “Ta cho phép ngươi bắn tên khi nào?”
“Việc này…”
Vị phó tướng đứng bên cạnh Sầm Chiếu ra hiệu cho kẻ đang quỳ im lặng, tiến lên nói: “Tiên sinh, nếu nữ nhân này quay về Giang Châu, tin tức tiên sinh đào đê sông sẽ bị bại lộ. Xuân triều ba ngày nữa mới tới, thành Giang Châu tuy ứng phó không kịp nhưng vẫn còn khoảng trống để rút người ra khỏi thành. Nếu để quân Trương biết được, Giang Châu chưa ngập thì chúng sẽ không điều binh quay về. Như vậy, Sở vương nguy khốn. Người này dù vi phạm quân lệnh nhưng cũng vì lòng trung, mạt tướng xin cầu tình cho hắn. Ngoài ra, xin tiên sinh hãy quyết đoán, bắn chết nữ nhân này.”
Sầm Chiếu cười nhạt một tiếng: “Ta đã sớm truyền tin đào đê tới Kinh Châu rồi, mấy ngày nay các người có nhận được tin tình báo quân Trương quay về hay không?”
Vị phó tướng ngẩn người: “Điều này quả thực chưa thấy.”
Sầm Chiếu chắp tay sau lưng ngẩng đầu lên: “Điều này chứng tỏ Trương Đạc đã bỏ mặc ba vạn tàn binh lẫn già trẻ nơi này rồi. Dẫu cho Giang Châu bị ngập, nếu không tiêu diệt triệt để Sở vương, hắn sẽ không quay lại cứu Giang Châu đâu.”
“Vậy phải làm sao đây?”
Sầm Chiếu vân vê ngón tay: “Thành vẫn phải ngập. Giang Châu chìm trong nước, việc vận chuyển lương thảo của quân Trương sẽ tạm thời bị cắt đứt. Muốn tìm đường vận chuyển khác ít nhất phải mất nửa tháng. Sở vương nếu vẫn không thể mượn cơ hội này thoát vây thì quả là thần phật cũng không giúp nổi, Sầm Chiếu này cũng lực bất tòng tâm.”
Lời này thốt ra, các tướng lĩnh đều lộ vẻ thất vọng. Sầm Chiếu gạt dải lụa xanh trên vai, bình thản tiếp tục: “Truyền tin cho Sở vương, nói với hắn rằng thắng bại chưa phân, đừng tự bỏ cuộc.”
Phó tướng hỏi: “Tiên sinh còn lương kế sao?”
“Giang Châu bị ngập, Trương Đạc khi quay về Lạc Dương chắc chắn sẽ qua Giang Châu tìm người.”
Nói đoạn, y quay sang kẻ đang quỳ: “Kẻ này chết, ngày mai Giang Châu tất loạn. Sai người theo ta vào thành, ta muốn đưa một nữ nhân đi…”
Lời y còn chưa dứt, chợt nghe dưới đáy khoang vang lên tiếng chửi bới. Sầm Chiếu nhíu mày, vị phó tướng vội hỏi: “Có chuyện gì?”
Mấy tên binh sĩ lôi Tịch Ngân từ dưới đáy khoang lên. Y phục trên người Tịch Ngân bị lột chỉ còn sót lại một chiếc yếm bào phúc, mái tóc mất đi chiếc trâm cài xõa xuống như thác đổ, che lấp những vết thương đẫm máu trên người.
Dù vậy, nàng vẫn không hề thốt ra tiếng nào, nghiến răng cuộn tròn trên mặt đất, tựa như một đống tuyết nổi trên sông đang mang theo vô số đóa mai nở muộn. Những người trên mạn thuyền đều là những nam nhân hăng máu, ngoại trừ Sầm Chiếu dùng lụa xanh che mắt không nhìn thấy, còn lại bất kỳ ai thấy một thân hình như vậy, một gương mặt như vậy, mà tim gan sao không cuộn trào cho được.
“Tiên sinh, chính là nữ nhân này đã giết tên cai ngục, để cho một nữ nhân khác chạy thoát.”
Phó tướng biết Sầm Chiếu vốn không có hứng thú với việc lăng nhục nữ nhân, bèn khẽ hỏi: “Sao lại ra nông nỗi này?”
“Bẩm tướng quân, nữ nhân này không chịu lên tiếng, ban đầu bọn ta tưởng ả cứng đầu nên mới lột y phục ra để đánh, kết quả đến giờ ả vẫn không thốt ra tiếng nào, không biết có phải là kẻ câm không.”
Vị phó tướng nhìn sang Sầm Chiếu: “Tướng quân, xử lý nữ nhân này thế nào?”
Sầm Chiếu cúi đầu, bình thản hỏi: “Ngươi là người bên cạnh Tịch Ngân sao?”
Tịch Ngân mím môi không đáp.
“Ta hỏi ngươi một chuyện, nếu trả lời, ta sẽ không giết ngươi.”
Y nói đoạn, hạ thấp giọng: “Nội quý nhân của các ngươi đã thị tẩm chưa?”
Tịch Ngân vẫn im lặng. Sầm Chiếu ngồi xổm xuống, khẽ nói: “Cung Lạc Dương không có nô ti câm, nói đi.”
Tịch Ngân ngẩng cổ nhìn y.
Từ mùa thu năm ngoái đến mùa xuân năm nay, nửa năm quang cảnh trôi qua, dung nhan và giọng nói của Sầm Chiếu vẫn y như trong giấc mộng cũ, ngay cả dải lụa xanh thêu vân tùng nàng tự tay thêu cũng không hề phai sắc. Nàng vẫn không nhìn thấy đôi mắt y, không phân biệt được cảm xúc trong giọng nói dịu dàng kia.
Y hỏi: “Nội quý nhân của các ngươi đã thị tẩm chưa?”
Tại sao trong tình cảnh này, câu đầu tiên y hỏi ra lại là câu này?
Nàng bàng hoàng không lời giải, lại dường như cảm nhận được điều gì. Đang lúc hỗn loạn, trên lưng đột nhiên truyền tới một cơn đau rát dữ dội như lửa đốt, tức khắc lan ra toàn thân. Nàng suýt chút nữa cắn rách lưỡi mới nhịn được tiếng thét thảm thiết trong cổ họng, nhưng rốt cuộc vẫn bị ép ra một tiếng r*n r*.
“Để con tiện nhân này mở miệng!”
Sầm Chiếu không hề ngăn cản kẻ đang quất roi, nhưng khóe môi bỗng nhiên giật khẽ một cái mà mắt thường khó nhận ra.
“Ngươi… là ai?”
Tịch Ngân ho ra một ngụm đờm lẫn máu trong cổ họng, yếu ớt nói: “Một mũi cung tên có thể bắn xa bao nhiêu?”
Ngón tay Sầm Chiếu đặt trên đầu gối run lên một cái.
“Ta không phải kẻ câm, ta chỉ là không thể để huynh biết sớm như vậy rằng người chạy trốn không phải là ta.”
Nói đoạn, nàng khẽ cười một tiếng.
“Ca ca, hiện giờ… nàng ấy chắc đã chạy thoát thật xa rồi phải không…”
Sầm Chiếu đột ngột giơ tay định tháo dải lụa xanh trên mắt xuống, bỗng lại nghe Tịch Ngân nói: “Ngày mai huynh vào thành, có phải muốn đưa ta đi không?”
Nói xong, nàng ho một tiếng, rồi lại bảo: “Câu hỏi khi nãy huynh hỏi ta, có muốn nghe ta trả lời không?”