Nàng cứ mải mê suy nghĩ như vậy, chẳng biết tự bao lâu đã đi tới trước cửa thành bắc.
Người trấn thủ cửa thành là Lục Phong, thấy Tịch Ngân đi tới, hắn chắp tay hành lễ, ra hiệu cho nội cấm quân lui ra, rồi đích thân tiến lên nói: “Nội quý nhân lại ra ngoài thành giặt y phục sao?”
Tịch Ngân gật đầu: “Tướng quân vất vả rồi.”
Lục Phong nhìn trời, mặt trời đã treo ngang trời tây, cái hanh khô của mùa xuân ban ngày dần tan biến, chim chóc bắt đầu bay về tổ, nơi chân trời đè nặng một đám mây u ám.
“Cũng hơi muộn rồi mà.”
Tịch Ngân nâng nâng chậu gỗ trong tay: “Không muộn lắm đâu, trước khi cửa thành đóng lại ta sẽ về kịp.”
Lục Phong gật đầu: “Hồ thị đi cùng nội quý nhân đâu rồi?”
Tịch Ngân ngoái nhìn phía sau, cười nói: “Cũng chẳng biết làm gì rồi, chắc sắp tới thôi, tướng quân cũng cho nàng ta chút thuận tiện nhé.”
Lục Phong đáp “được”, rồi dặn thêm: “Nội quý nhân, vùng sông nước núi Tĩnh Lan tuy không có chiến sự, nhưng vài ngày tới e là xuân triều sẽ dâng cao, quý nhân vẫn nên lưu tâm.”
Tịch Ngân đáp một tiếng: “Được”.
Lục Phong không nói thêm, nghiêng người đứng sang một bên.
Tịch Ngân khẽ gật đầu chào từ biệt rồi một mình đi về phía bờ sông.
Đối diện với Giang Châu chính là núi Tĩnh Lan, núi Tĩnh Lan nằm ở thượng nguồn, vốn không phải là chiến trường chính của thủy chiến. Lúc này đã vào độ xuân muộn, chim chóc lặng thinh, mặt sông phủ đầy những cánh hoa không qua nổi mùa tiết. Ánh nắng vàng còn sót lại cuộn theo sóng nước, trong gió thoảng mùi tanh ngái của sông nước, phả vào da thịt người ta cảm giác vừa ấm vừa ngứa.
Tịch Ngân ra khỏi thành không xa, Hồ thị đã từ phía sau đuổi tới: “Nội quý nhân, sao hôm nay lại nhiều đồ cần giặt thế này?”
Tịch Ngân quay đầu lại nói: “Điện hạ hôm nay một khắc cũng không nghỉ, giặt bấy nhiêu đồ, không tranh thủ lúc này giũ sạch thì sao được.”
Hồ thị nói: “Nhắc đến điện hạ cũng thật đáng thương. Cứ không ngừng nghỉ làm những việc lao dịch của chúng ta thế này cũng không phải cách, ta thấy bụng của ngài ấy ngày một nặng nề rồi.”
Tịch Ngân cúi đầu: “Ngài ấy làm vậy để khỏi nghĩ quẩn, cũng là tốt thôi. Đúng rồi, cô vừa đi đâu thế?”
Hồ thị thấy nàng chuyển chủ đề, bèn vắt vắt phần ống tay áo bị ướt: “Ồ, ta vừa qua phụ một tay cho quân y nên mới muộn. Ôi, quả thực là trì hoãn hơi lâu, nhìn kìa, trời đã tối sầm lại rồi.”
Nói đoạn, nàng ta vớt vài bộ y phục từ chậu của Tịch Ngân sang chậu mình: “Nội quý nhân một mình sao giũ hết chỗ này được, để ta gánh bớt…”
Lời chưa dứt, bỗng nhiên dưới chân nàng ta hẫng một cái vì bùn mềm, Tịch Ngân vội đưa một tay ra giữ chặt lấy nàng ta.
“Sao vậy?”
Hồ thị đứng vững lại nói: “Không sao, nhưng mà, đất bùn ở đây sao lại mềm thế này?”
Tịch Ngân nhìn về phía trước, cách bờ sông vẫn còn một khoảng nữa, nàng đắn đo: “Hôm nay… có mưa sao?”
Hồ thị lắc đầu: “Không có mà, mấy ngày nay tuy mưa nhiều nhưng toàn mưa đêm, ban ngày là tạnh ngay. Hình như tối qua còn chẳng có mưa.”
Tịch Ngân đặt chậu gỗ xuống, thử bước lên phía trước vài bước. Trời đã dần tối hẳn, mặt sông như một dải lụa đen thẫm, thi thoảng cuộn lên vài tia sóng lấp lánh, hỗn độn không nhìn rõ.
Tịch Ngân lấy mồi lửa trong ống tay áo ra, thắp sáng rồi soi về phía trước, chân mày nàng dần nhíu lại.
“Không đúng…”
Hồ thị cũng tiến lên hỏi: “Cái gì không đúng cơ?”
“Hình như nước sông tràn lên rồi…”
“Hả? Sao có thể, hôm qua vẫn chưa có mà…”
Sống lưng Tịch Ngân hơi lạnh lẽo, khẽ nói: “Có lẽ là xuân triều.”
Nói xong, nàng quay lại bảo Hồ thị: “Nhưng ta vẫn thấy không đúng lắm. Ta nghe Hoàng phu nhân nói đê điều ở Giang Châu là do đích thân Hoàng tướng quân chọn bùn vác đá giám sát xây dựng, dù là xuân triều mười năm có một cũng không đến mức tràn đê. Hồ nương, tranh thủ lúc nước chưa sâu, ta tới phía trước xem sao, sau đó còn về báo cho Lục tướng quân và mọi người.”
Hồ thị sợ hãi: “Nội quý nhân đừng đi thì hơn, vạn nhất nước dâng lên thì làm thế nào…”
Thế nhưng lời nàng ta chưa dứt, Tịch Ngân đã đi lên phía trước rồi. Hồ thị bất lực, đành xách váy chạy theo.
Hai người men theo bờ sông đi về phía thượng nguồn một đoạn, bỗng nhiên nghe thấy những tiếng lách cách vang lên. Hồ thị sợ hãi, kéo tay Tịch Ngân dừng bước: “Nội quý nhân, đây là… tiếng oan hồn dưới nước khóc sao?”
Tịch Ngân bị cách nói của nàng ta làm cho toát mồ hôi lạnh, theo bản năng siết chặt lấy chiếc chuông bên hông.
“Không phải, đừng nói bậy.”
“Vậy đó là tiếng gì?”
Tịch Ngân ép mình bình tĩnh lại, tập trung lắng nghe một hồi rồi khẽ nói: “Chắc là tiếng xẻng đào đất.”
Nói đoạn, nàng ngẩng đầu nhìn ra xa, quả nhiên thấy trên đê sông có bóng người lay động. Mà lúc này, nước dưới chân đã ngập đến bắp chân.
Tịch Ngân vội dập tắt mồi lửa, nói với Hồ thị: “Mau dập mồi lửa đi!”
Nhưng đã không còn kịp nữa, chỉ nghe thấy từ cách đó không xa vang lên mấy tiếng quát lớn: “Chỗ kia có ánh lửa! Đừng để chúng chạy mất!”
Tịch Ngân kéo tay Hồ thị: “Mau chạy đi!”
Hai người dù đã dốc hết sức bình sinh để chạy, nhưng chưa chạy được bao xa, Tịch Ngân đã cảm thấy một luồng khí lạnh áp sát sau lưng. Nàng chưa kịp phản ứng thì một cơn đau nhói từ bắp chân truyền tới, nàng loạng choạng ngã khuỵ xuống đất. Quay đầu lại nhìn, nàng thấy bắp chân mình đã trúng một mũi tên. Đám người phía sau hô hoán: “Có một đứa trúng tên rồi, mau, bắn tiếp! Tuyệt đối không để chúng chạy thoát!”
Tịch Ngân thấy những mũi tên lướt qua bên cạnh, vội hét lên với Hồ thị phía trước: “Hồ nương, dừng lại!”
Hồ thị sững người, chân mềm nhũn ngã ngồi xuống đất. Tịch Ngân hét về phía đám người sau lưng: “Đừng bắn nữa! Bọn ta không dám chạy nữa!”
Tên cầm đầu nghe thấy giọng nữ nhân, lập tức đổi giọng.
“Ồ, hình như là hai nữ nhân, đừng bắn nữa, bắt chúng trói lại đưa lên thuyền.”
—
Tịch Ngân và Hồ thị bị đưa lên thuyền, nhốt dưới khoang đáy.
Trong bóng tối u ám, Hồ thị sợ đến mức toàn thân run rẩy: “Nội quý nhân… những kẻ này… là ai vậy?”
Tịch Ngân lắc đầu: “Không rõ, nhưng chắc chắn không phải người của bệ hạ.”
“Vậy liệu chúng có giết chúng ta không…”
Tịch Ngân nghiêng mặt nhìn bà: “Hồ nương, nghe ta nói, không được khiếp sợ.”
Hai chữ “khiếp sợ” vừa thốt ra, Tịch Ngân không khỏi ngẩn ngơ.
Câu nói này, Trương Đạc từng dùng những ngữ khí khác nhau nói với nàng vô số lần, nhưng đây là lần đầu tiên nàng nói câu ấy với một người nữ nhân khác.
Trong thoáng chốc, nàng thấy sống mũi cay cay.
Mắt cũng nóng lên, chỉ tiếc là tình cảnh này không cho phép nàng nghĩ đến người nam tử đang ở tận Kinh Châu kia.
Nghĩ đoạn, nàng mạnh tay dụi mắt, chợt nghe thấy hai tên canh gác bên ngoài nói: “Sầm tiên sinh bao giờ thì tới?”
“Nghe nói là tối nay, không biết đêm nay có đào mở được cửa đê này không.”
“Theo ta thấy, đào mở thì có ích gì, ai chẳng biết thành Giang Châu tường cao vách dày, ngập thế nào được.”
“Hừ, ngươi thì biết cái gì, Sầm tiên sinh đó là bậc thần toán, ngài ấy bảo ba ngày nữa xuân triều tới thì nhất định sẽ tới.”
“Thần kỳ vậy sao?”
“Đúng là hạng ít hiểu biết.”
Hồ thị nghe xong lời hai tên đó, khẽ hỏi Tịch Ngân: “Sầm tiên sinh này là… ai vậy?”
Người bên cạnh không nói gì, nhưng bờ vai hơi run rẩy.
“Nội quý nhân sao vậy?”
“Không có gì…”
Nàng nói đoạn, định nhích đầu gối một chút, cơn đau thấu xương tức thì khiến nàng nghiến chặt răng.
“Nội quý nhân, vết thương của ngài có sao không…”
“Hồ nương, đừng gọi ta là nội quý nhân nữa.”
“Nội quý nhân nói gì cơ…”
“Hồ nương!”
Tịch Ngân hạ thấp giọng quát một tiếng, cố giữ cho giọng không run: “Nghe lời ta, chân ta có thương tích, dù trốn được cũng không thể về thành. Đêm nay cô nhất định phải quay về, báo cho Giang tướng quân và Lục tướng quân biết Lưu quân đang đào đê ở đây, ba ngày nữa xuân triều sẽ tới, bảo họ nhất định phải rút khỏi Giang Châu, nếu không hơn ba vạn người trong thành Giang Châu sẽ không ai sống sót nổi đâu.”
Hồ thị nước mắt lã chã, liên tục gật đầu nhưng vẫn không nhịn được khóc nói: “Nhưng… ta… làm sao ta trốn ra được đây…”
Tịch Ngân nhìn xuống cổ chân mình, một chuỗi chuông đồng đang nằm lặng lẽ bên mắt cá chân. Đã mười mấy năm rồi, ngay cả Trương Đạc trong lúc giận dữ tột độ cũng không thể chạm vào chuỗi chuông này. Đây là niềm thương nỗi nhớ mà Sầm Chiếu dành cho nàng, cũng là chấp niệm suốt mười mấy năm của nàng. Nàng từng nghĩ mình nhất định sẽ mang nó theo cả đời…
Nghĩ đoạn, nàng nghiến răng thật chặt, nhắm mắt lại, đưa tay sờ soạn tìm cơ quan ở ổ khóa.
Cổ chân đã bị thít chặt đến mức tím tái, vừa chạm vào đã đau thấu trời xanh. Tịch Ngân cũng không rõ mình khóc vì đau hay vì lý do nào khác, nước mắt tuôn rơi không ngừng, chảy cả vào miệng vào mũi khiến ngũ quan nàng cay nồng.
Hồ thị nhìn động tác của nàng, thốt lên: “Nội… không phải… ngài vốn chưa từng cho ai chạm vào chuỗi chuông này sao, ngay cả bệ hạ cũng không chạm vào được mà…”
Tịch Ngân liều mạng lau nước mắt, nói với Hồ thị: “Đưa chân ra đây.”
“Ngài định làm gì?”
“Làm theo lời ta nói, nhanh lên, không kịp nữa rồi.”
Hồ thị rụt rè đưa cổ chân ra, Tịch Ngân nén đau cúi người xuống, một mặt đeo chuỗi chuông vào cho nàng ta, một mặt nói: “Hồ nương, ổ khóa của chuỗi chuông này có cơ quan, hôm nay không kịp dạy cô cách mở, đợi khi ta quay lại ta sẽ giúp cô mở ra. Nhưng nếu ta không về được, cô dù dùng bất cứ cách nào, dù đập hay gõ, nhất định phải tháo nó ra, không được đeo nó trên người, nghe rõ chưa? Đừng có ngốc nghếch mà đeo nó mãi.”
Hồ thị hoảng hốt: “Ngài đang nói gì vậy… ngài phải về chứ…”
“Được, ta sẽ về, nhưng cô cũng phải nghe kỹ lời ta. Vị Sầm tiên sinh mà bọn họ nói chắc chắn là Sầm Chiếu. Ta là muội muội của Sầm Chiếu, chuỗi chuông trên chân cô là do Sầm Chiếu tặng ta mười hai năm trước. Y là người mù, có thể dựa vào tiếng chuông này để phân biệt ta đang ở đâu. Ta hiện giờ muốn đánh cược một lần, có thắng hay không ta cũng không biết.”
“Ngài định cược thế nào?”
Tịch Ngân hít một hơi thật sâu: “Ta muốn cược Sầm Chiếu sẽ tha cho ta. Lát nữa, ta sẽ tìm cách để y tới gặp chúng ta, nhưng cô nhớ kỹ, ngàn vạn lần đừng phát ra tiếng động, cũng đừng mở miệng, dù bọn họ có làm gì ta cô cũng không được lên tiếng, cứ mang chuỗi chuông này tìm cơ hội trốn về thành Giang Châu. Nếu ta cược thắng, y chắc sẽ không bắn tên vào cô. Ồ, đúng rồi…”
Nàng nói đoạn, cúi đầu tháo chiếc kim đạc bên hông ra: “Mang cái này theo nữa, giao cho Trường công chúa điện hạ. Phía sau thành Giang Châu chắc là Dương Quận, nếu quan phủ Dương Quận không chịu mở thành đón người, ta không biết thứ này có tác dụng không, nhưng cô cứ bảo điện hạ thử xem.”
Hồ thị nhận lấy chiếc chuông kim đạc nàng đưa, hoảng sợ: “Vậy còn ngài thì sao?”
“Không được quản ta! Nghe rõ chưa!”
Hồ thị bị nàng dọa cho ngẩn người, lại nghe nàng nói: “Chuyện ở hành cung núi Thố Mông cô đã sai một lần rồi, lần này tuyệt đối không được khiếp sợ thêm nữa, cũng không được lùi bước, bằng không thì phải lấy cái chết để đền tội.”