Trải Nghiệm Hôn Nhân - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 3

Trên đường về nhà, đĩa CD trên xe đang phát bản concerto cello số một của Shostakovich.

Chung Đinh nhớ lại buổi biểu diễn cello độc tấu của Âu Dương Thanh tại đêm chào đón tân sinh viên ở trường đại học N. Lúc đó Âu Dương Thanh học năm ba, Lộ Tiêu Duy và cô cùng ngồi ở khu vực tân sinh viên.

Cô học khoa Lịch sử, anh học khoa Khoa học Thông tin, vị trí của hai người cách nhau nửa dặm, nhưng trực giác của Chung Đinh mách bảo cô rằng Lộ Tiêu Duy chắc chắn đã yêu Âu Dương Thanh từ cái nhìn đầu tiên vào lúc đó.

Có lẽ là nảy lòng tham trước nhan sắc.

Khi Âu Dương Thanh mặc váy đen kéo đàn trên sân khấu, Chung Đinh không hiểu sao lại nghĩ đến từ "trang nghiêm", thông thường "trang nghiêm" không hợp với một cô gái hai mươi tuổi xinh đẹp.

Âu Dương Thanh thuộc tuýp người như vậy, mặc dù tay, ngực, chân đều đẹp, nhưng sức hấp dẫn tinh thần của cô ấy vượt xa sự quyến rũ thể xác. Ngay cả những nam sinh thích đùa cợt nhất cũng chỉ dám kín đáo miêu tả cô ấy bằng tám chữ "đào chi yêu yêu, chước chước kỳ hoa" (1), vô cùng trong sáng.

Điều này khiến Âu Dương Thanh có rất nhiều người ngưỡng mộ, nhưng số người thực sự dám theo đuổi cô ấy thì chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Các nam sinh khoa Lịch sử, từ đại học đến tiến sĩ, không phân biệt cấp học, hầu như ai cũng có thời khóa biểu của cô ấy. Những môn Âu Dương Thanh chọn, giảng đường thường không có chỗ trống. Nhưng ngay cả khi nam sinh may mắn được ngồi cùng bàn với cô ấy, mở miệng cũng là bạn ủng hộ trường phái Annales hay Ranke (2&3), những lời thổ lộ như "trên núi có cây, cây có cành; lòng ta có nàng, nàng có hay" (4) tuyệt đối sẽ không nói ra.

Có một sư huynh rất táo bạo, mượn đề tài của giáo sư Trần để thảo luận với Âu Dương Thanh về vấn đề trinh tiết của Dương Quý Phi, kết quả bị mọi người chỉ trích dữ dội.

Âu Dương Thanh đối với họ, giống như một đóa 'bạch liên hoa', chỉ có thể nhìn từ xa mà không thể chạm vào. Lâu đài bên bờ nước chưa chắc được trăng chiếu sáng, nước phù sa lại chảy vào ruộng người ngoài. Khi các nam sinh trong khoa biết Âu Dương Thanh bị một chàng trai khoa khác theo đuổi thành công, họ đều vô cùng tức giận. Giáo sư Chung cũng rất tức giận, nhất là sau khi ông biết người đó là Lộ Tiêu Duy.

Hôm nay anh lái một chiếc xe nội địa giá bình dân, nhưng hệ thống âm thanh bên trong đã được nâng cấp thành hàng nhập khẩu, chỉ riêng chiếc ampli McIntosh đã đắt bằng giá thị trường của chiếc xe này.

Cô rút một cuộn kẹo sơn trà từ túi giấy kraft, bóc lớp giấy bóng kính, "Em không thích nghe cái này lắm, anh nhất định phải nghe sao?"

"Tùy em."

Chung Đinh quyết định nghe radio, cô chọn một tần số quen thuộc.

Trên radio đang phát quảng cáo phá thai không đau, một giọng nữ lặp đi lặp lại câu hỏi phải làm gì khi mang thai ngoài ý muốn, như thể chồng cô ấy là một cái máy gieo hạt có chức năng lặp lại.

Cô cười khan hai tiếng, rồi chuyển sang kênh khác.

Đúng lúc quảng cáo dầu xoa bóp Ấn Độ, một giọng nữ yếu ớt đang ngâm nga thơ của Itamid, "Em muốn anh, tình yêu của em, hãy đến như một cơn gió lốc, đến để cày xới thân thể em, ít nhất ba lần tưới mát."

Chung Đinh ngượng ngùng sờ mũi, "Đài phát thanh suy thoái như vậy sao? Giờ này sao toàn bán thuốc thế!?"

Cuối cùng cũng dò được một kênh không có quảng cáo.

Là một chuyên mục tư vấn tình cảm.

Một người phụ nữ khóc lóc tố cáo chồng cô ấy sau khi kết hôn không chia sẻ việc nhà, đối xử lạnh nhạt với cô ấy, điều đó cũng thôi đi, gần đây cô ấy phát hiện trong lòng anh ta còn có một 'bạch nguyệt quang'. Cô ấy vốn tưởng mình là mặt trời trong nhà, không ngờ lại là một bóng đèn 100W.

Đây là một chương trình mời gọi sự chỉ trích, vai trò của MC là mắng nhiếc thính giả từ đủ mọi góc độ, nhưng lần này lại rất nhân từ, chỉ khuyên thính giả này nhanh chóng chia tay, "Dù bạn có là mặt trời, cũng là một trong chín mặt trời mà Hậu Nghệ đã bắn hạ. Đừng đợi người ta bắn, hãy tự mình rơi đi."

Chung Đinh tắt radio, chuyên tâm kẹo sơn trà của mình.

Trên đời này, những ai cứ đi khắp nơi than vãn, cuối cùng đều sẽ không chia tay.

Về đến nhà, Chung Đinh tắm rửa xong mặc bộ pyjima kẻ sọc đen trắng nằm trên giường nhìn trần nhà.

Cô có thói quen mặc pyjama dài tay dài chân ngay cả vào mùa hè.

Cô nói với Lộ Tiêu Duy, "Hôm nay em quá mệt, em muốn ngủ một mình."

Ngủ đến nửa đêm, cô đột nhiên mơ thấy ác mộng.

Trong mơ là buổi kiểm tra thể lực năm lớp 11, trong một nhóm người, dung tích phổi (5) của cô thấp nhất, chỉ 1.8 Lít. Bình thường cô làm kiểm tra xong là đi luôn, thấp một chút cũng không ai biết, nhưng hôm đó người đàn ông mặc áo blouse trắng nói cách thở của cô không đúng, yêu cầu kiểm tra lại một lần nữa. Cô dốc hết sức để thổi, đến nỗi mặt cũng đỏ bừng, đầu óc trống rỗng, gần như không đứng vững, nhưng con số vẫn dừng ở 1.8 Lít không tăng lên.

Thật sự rất mất mặt.

Cô nghĩ mình tỉnh dậy vì ngạt thở.

Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, cô nghe thấy nhịp tim của người khác. Vươn tay ra khỏi chăn tơ tằm để chạm vào mặt người đó, mũi rất cao, hốc mắt rất sâu, d** tai cũng rất quen thuộc, vì vậy cô lười mở mắt, giữ nguyên tư thế vừa rồi, mặc kệ anh hành động.

Lúc nhỏ, Lộ Tiêu Duy từng bị hen suyễn, vì vậy đã đi học bơi, nhưng đến năm lớp 8 anh không tham gia bất kỳ cuộc thi nào nữa. Chung Đinh cho rằng anh không theo con đường chuyên nghiệp là một lựa chọn rất sáng suốt, điều kiện hình thể của anh không thực sự tốt lắm, chân quá dài, dáng người lý tưởng cho bơi lội là kiểu năm – năm như Phelps (6).

Thành tích cao nhất của anh là vô địch giải bơi marathon thanh thiếu niên toàn quốc, nhưng cuộc thi đó chỉ tổ chức một lần rồi thôi, vì số lượng người đăng ký lần hai không đạt yêu cầu. Bơi ngoài biển khác hồ bơi, không chỉ có thể bị vướng vào rong rêu, mà còn có thể gặp cá mập, hơn nữa bơi một vạn mét liên tục rất tốn sức.

Ban tổ chức sau này còn gọi điện cho Lộ Tiêu Duy, mời anh tham gia thêm một lần nữa, nhưng anh đã từ chối.

Thế nên anh trở thành nhà vô địch duy nhất trong lịch sử cuộc thi này.

Một người có thể bơi marathon, thường có dung tích phổi rất lớn, và sức bền rất tốt, tốt đến đáng sợ.

Đêm nay trăng rất sáng, ánh trăng xuyên qua rèm cửa chiếu vào, phòng ngủ như mực đen vừa bị nước làm loãng, xám đen và mờ mịt.

Nhắm mắt lại, Chung Đinh nhớ lại một cuốn sách 18+ đã đọc trước đây, chắc chắn do một người đàn ông viết, chủ đề còn ác ý hơn cả "con đường dẫn đến linh hồn phụ nữ là *m đ**", nhân vật chính của cuốn sách đó là Võ Tắc Thiên, nữ hoàng đế duy nhất trong lịch sử Trung Quốc, cuối cùng đồng ý nhường ngôi cho họ Lý, là vì nam sủng của bà ta đe dọa sẽ tự cung.

Trong sách, nữ hoàng đế này khoe khoang với cung nhân, "Vật này chỉ có ta mới có thể chịu đựng được, nhưng đã suýt chết mấy lần. Nếu là các ngươi thì đã chết từ lâu."

Thật sự là thiên phú dị bẩm.

Chung Đinh là một người bình thường, không có thiên phú đó, chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng. Cô đã chuẩn bị sẵn sàng cho sự đau đớn, nhưng không ngờ thời gian lại dài đến vậy.

Có lẽ cô nên rơi vài giọt nước mắt, có lần vì buồn ngủ mà cô rơi hai giọt nước mắt, kết quả là anh dịu dàng hơn rất nhiều, nhưng bây giờ cô không buồn ngủ. Tuy cô rất dễ khóc, nhưng khóc vì đau thì rất mất mặt. Cô không quen với tật xấu này của mình.

Sau đó cô lại chìm vào giấc mơ màu xám vàng, một người phụ nữ ôm tiêu bản formaldehyde cười, lộ ra hàm răng nhỏ và trắng như tuyết, nụ cười lạnh lẽo nhưng mãn nguyện: cuối cùng anh ấy cũng hoàn toàn thuộc về tôi.

Tỉnh dậy, sau lưng ướt đẫm mồ hôi, cô nắm lấy tay anh, lòng bàn tay ấm áp, bây giờ anh chẳng phải cũng thuộc về cô sao?

Cô ngủ muộn, nhưng lại dậy sớm.

Khoác áo dựa vào đầu giường sờ mặt anh, cảm thấy người này quả thật rất đẹp trai, mũi, mắt, miệng đều hoàn hảo, đủ tư chất để làm trai bao.

Ngay cả khi cô phải kiếm tiền nuôi anh, cũng không lỗ.

Cô không có thói quen nằm nán trên giường, tắm rửa xong mặc pyjama ra bếp mài dao. Cô ngồi trên một chiếc ghế vuông thấp, lưỡi dao và đá mài ma sát vào nhau, giữa tia lửa tóe ra từ dao, cô có một cảm giác quyết đoán kỳ lạ, như thể cô đang cầm không phải một con dao bếp, mà là một con dao găm.

Con dao đắt nhất trên giá dao là một con dao thép rèn thủ công của Shigefusa (7), món quà sinh nhật Lộ Tiêu Duy tặng cô.

Nhưng con dao tiện dụng nhất là con dao cô đang cầm, một con dao làm bếp Hồ Châu giá vài chục tệ.

Cảnh tượng này lọt vào mắt Lộ Tiêu Duy, "Anh luôn có cảm giác, có lẽ một ngày nào đó sẽ chết dưới tay em."

Chung Đinh quay lại nhìn anh, anh mặc bộ pyjama màu xanh hải quân, hai cúc áo trên cùng không cài, tóc bù xù, trông như chưa chải, một tay anh đút vào túi quần, tay kia kẹp điếu thuốc, anh hít sâu rồi thở ra chậm rãi, khói thuốc khiến khuôn mặt anh trở nên mờ ảo. Nếu Lộ Tiêu Duy không hút thuốc, có lẽ cô sẽ nghĩ mình đang mơ, trong mơ anh mới mười tám tuổi.

Mười một năm đã trôi qua, người này cuối cùng cũng quay về bên cô.

Gặp lại nhau, dĩ nhiên anh không phải tờ giấy trắng chờ cô vẽ, nhưng bức tranh sơn dầu sặc sỡ này đúng là do cô đóng dấu. Người khác từng vung bút vẽ lên đó thì có gì quan trọng.

Người nên biết đủ, biết đủ thường vui.

"Một phụ nữ trinh liệt như em phải chung thủy một lòng, ai mong anh chết chứ em không thể mong anh chết được, anh chết rồi em chẳng phải thành góa phụ sao?"

Anh kéo một chiếc ghế ăn đến bên cạnh cô, ngồi xuống rất tùy tiện, rồi rất nghiêm túc cúi đầu chăm chú nhìn cô. Anh không đeo kính, nên ánh mắt nhìn cô có vẻ muốn nói lại thôi rất thâm tình, nhưng anh nhìn một cái ly nước cũng là ánh mắt đó. Ánh mắt này làm diễn viên thì tốt, nhưng để ra thương trường đấu đá với người khác, thì nên che đi, dù sao người anh đối mặt đa số đều là đàn ông.

Vì vậy anh ấy thường xuyên đeo một chiếc kính không độ.

Công ty của Lộ Tiêu Duy đã phát rất nhiều thông cáo báo chí, nhưng không bao giờ đề cập chiếc gọng kính sừng trâu trắng của của Tổng giám đốc Lộ trị giá hàng chục vạn tệ.

Anh không thích nói dối, nhưng cũng không thích nói hết mọi điều, chỉ nói những sự thật có chọn lọc.

Nhưng anh hút thuốc Đông Nam Hải loại 0.8 là thật. Không chỉ giản dị, mà còn yêu nước, dùng hành động thực tế ủng hộ sự nghiệp thuốc lá của tổ quốc.

Vòng khói thuốc gần như phả vào mặt cô, cô ngẩng đầu nhìn anh, "Hút thuốc có hại cho sức khỏe."

"Khói dầu cũng có hại cho sức khỏe."

"Người có thể không hút thuốc, nhưng không thể không ăn cơm."

"Nhưng em có thể không nấu ăn."

Cô định nói em không nấu thì anh ăn gì, sau đó lại nhớ ra anh có thể ăn ở căng tin.

Căng tin của Lộ Ngộ là căng tin nổi tiếng trên mạng, nhiều phóng viên đã đến đó check-in.

Dao của cô đã mài xong từ lâu, cô đứng lên, nhìn thấy xoáy tóc trên đỉnh đầu anh.

"Anh mau đi làm vệ sinh đi, xong ra ăn sáng." Cô đột nhiên muốn sờ tóc anh, nhưng đưa tay l*n đ*nh đầu anh rồi lại rụt về.

Anh rất ghét bị sờ đầu.

Rất rất lâu trước đây, cô sờ đầu anh từ phía sau, kết quả là cổ tay cô bị gãy.

Vết sẹo trên cổ tay ngày càng mờ, giờ chẳng thấy đâu nữa.

Cô nói với giáo sư Chung là mình tự ngã xe.

Đối với căn nhà này, thay đổi lớn nhất mà Chung Đinh đã làm là thông bếp và phòng ăn.

Mặc dù không có bất kỳ cơ sở khoa học nào, nhưng cô tin chắc rằng cơm phải ăn gần bếp mới giữ được hương vị tối đa. Mặc dù bếp và phòng ăn cộng lại gần bốn mươi mét vuông, nhưng sau khi cô liên tục mua thêm nồi bát, vẫn trông đầy ắp. Để đặt chiếc lồng hấp tre đường kính 66 cm, cô đã mua một chiếc bếp lớn mà chỉ nhà hàng mới dùng.

Hai người ngồi đối diện nhau ăn hoành thánh luộc không gia vị.

Trên bàn đặt một bình hoa bằng sứ men xanh mận, tiếc là bên trong không có hoa, ngay cả nước cũng không.

Nước hoành thánh không có bất kỳ gia vị nào. Khi cô đi, gạo dầu muối giấm vẫn còn đó, những thực phẩm quá hạn này chắc hẳn đã bị vứt đi từ lâu. Tủ lạnh trống rỗng.

Hôm nay cô nên đi mua sắm một chút, nếu không thì nơi đây chẳng giống một gia đình.

Anh lại đeo cặp kính không độ đó.

Khuôn mặt anh nhỏ, xương lông mày cao, hốc mắt sâu, đeo kính rất hợp.

"Mỗi lần nhìn kính của anh, em luôn nghĩ đến đôi giày thêu hoa đỏ của Phan Kim Liên. Trước đây em không hiểu tại sao Phan Kim Liên lại đi giày đỏ khi làm chuyện đó với Tây Môn Khánh, sau này đọc sách mới biết đôi chân bó ba tấc thật sự rất đáng sợ, mới hiểu che đi thì tốt hơn. Nhưng đôi mắt của anh đẹp như vậy, luôn che đi không thấy tiếc sao?"

Anh liếc nhìn cô, rồi tiếp tục cúi đầu múc một chiếc hoành thánh đưa vào miệng, "Nói chuyện này trên bàn ăn, em không thấy ghê sao?"

Khi ăn xong, anh cầm bát đến trước mặt cô, cúi người múc một muỗng nước hoành thánh trong bát mình đưa đến khóe miệng cô, rồi nhìn cô chằm chằm.

Cô bị anh nhìn đến ngẩn người, vô thức há miệng uống nước canh trong muỗng.

Ngẩng đầu nhìn thấy anh cười với cô, là nụ cười đắc ý của kẻ vừa trêu chọc ai đó thành công.

Khi thấy anh ung dung đổ phần nước còn lại, cô mới nhận ra mình đã bị lừa, anh đang trả đũa trò đùa vừa rồi của cô.

Anh chắc hẳn đã nghĩ đến câu nói trong Thủy Hử: "Dù ngươi gian xảo như quỷ, cũng phải uống nước rửa chân."

Mặc dù anh cũng là người phương Bắc, nhưng luôn phản đối quan điểm "thang hóa nguyên thực" (8), từng có lần ví nước luộc bánh bao như nước rửa chân, nước luộc bánh bao và nước hoành thánh bây giờ cũng chẳng khác gì nhau.

Thật là ngốc.

Cô cảm thấy mặt nóng bừng, "Anh mới không thấy ghê!"

Ba mươi chiếc hoành thánh, anh ăn hai mươi cái.

"Hôm nay về nhà ba mẹ anh, 3 giờ chiều anh về đón em. Em có việc gì không?"

Cô ngẩn người một chút, "Không."

Lộ Tiêu Duy là con thứ ba trong nhà, trên anh có hai chị gái. Ở thành phố lớn mà sinh ba đứa con thì thật hiếm thấy, theo lời giáo sư Chung, đó là sự trọng nam khinh nữ rõ ràng.

Trọng nam khinh nữ có hai kiểu giáo dục điển hình.

Kiểu thứ nhất là nhấn mạnh quyền lợi của con trai, hà khắc với con gái, tập trung mọi nguồn lực giáo dục và sinh hoạt của gia đình vào con trai.

Kiểu thứ hai là đề cao nghĩa vụ của con trai, nuông chiều con gái, còn đối với đứa con trai duy nhất thì phải tôi luyện tâm trí, mệt mỏi gân cốt, đói khát thân thể, trống rỗng tinh thần, làm những việc trái ý nó để khiến nó có thể gánh vác trọng trách nối dõi tông đường, làm rạng danh tổ tiên.

Thật không may, Lộ Tiêu Duy thuộc kiểu thứ hai.

CHÚ THÍCH CỦA EDITOR:

(1) Đào chi yêu yêu, chước chước kỳ hoa (nhánh đào mơn mởn, rực rỡ muôn hoa) là hai câu thơ mở đầu trong bài thơ cổ "Đào Yêu" (桃夭) thuộc Thi Kinh, một trong những tác phẩm kinh điển của văn học Trung Quốc cổ đại. Hình ảnh nhánh đào tơ và hoa đào rực rỡ được dùng để ví von với vẻ đẹp tươi trẻ, tràn đầy sức sống, phúc hậu của người thiếu nữ sắp trở thành cô dâu.

(2) Trường phái Annales là một phương pháp tiếp cận lịch sử hiện đại, ra đời tại Pháp năm 1929, do Lucien Febvre và Marc Bloch sáng lập, nhấn mạnh vào lịch sử toàn diện, nghiên cứu các cấu trúc xã hội, kinh tế, văn hóa và đời sống thường nhật của người dân bình thường thay vì chỉ tập trung vào sự kiện chính trị, quân sự của các vĩ nhân.

(3) Trường phái Ranke do Leopold von Ranke khởi xướng, là một phương pháp nghiên cứu lịch sử thế kỷ 19 ở Đức, nhấn mạnh việc sử dụng các nguồn tài liệu gốc (nguồn chính) và tài liệu lưu trữ để tiếp cận khách quan lịch sử, hình thành nền tảng cho sử học "khoa học" hiện đại, tập trung vào lịch sử chính trị quốc tế và tường thuật một cách chặt chẽ, khách quan.

(4) Sơn hữu mộc hề, mộc hữu chi; tâm duyệt quân hề, quân bất tri (trên núi có cây, cây có cành; lòng ta có nàng / chàng, nàng / chàng có hay) – xuất phát từ một bài hát dân gian rất xưa tên là "Việt nhân ca 越人歌" (tạm dịch là: Bài hát của người Việt). Phải chú ý rằng người Việt ở đây không phải người Việt Nam ta. Việt là tên gọi chung của các dân tộc sống ở miền Nam Trung Quốc cổ đại và vùng ven biển phía nam thời Tiên Tần. Tương truyền, bài hát được chép vào năm 528 TCN. Đây là bài ca dao dân gian từng lưu truyền ở vùng nước Sở thời Xuân Thu, cũng là một trong những tác phẩm được dịch sang tiếng Hán sớm nhất trong lịch sử văn học Trung Quốc. – Nguồn: facebook .

(5) Dung tích phổi là tổng lượng khí tối đa mà phổi có thể chứa, khoảng 6 lít ở người trưởng thành khỏe mạnh, bao gồm khí lưu thông, khí dự trữ hít vào, khí dự trữ thở ra, và khí cặn. Dung tích phổi giảm dần theo tuổi, giới tính, thể trạng.

(6) Michael Phelps là một cựu vận động viên chuyên nghiệp người Mỹ. Anh là một trong những vận động viên vĩ đại nhất Olympic, với 28 huy chương Olympic các loại.

(7) Dao Shigefusa (thường được gọi tắt là "Shig") là một thương hiệu dao bếp Nhật Bản thủ công cực kỳ cao cấp, nổi tiếng về độ sắc bén tuyệt vời, chất lượng thép đặc biệt (thường là thép carbon truyền thống tạo patina đẹp), và độ hiếm có, khiến chúng được săn lùng và có giá trị cao trong cộng đồng đầu bếp chuyên nghiệp và người yêu dao trên toàn thế giới. Do độ hiếm và chất lượng, giá của dao Shigefusa thường rất cao, lên đến hàng trăm, thậm chí hàng nghìn USD, và thường xuyên "cháy hàng".

(8) Thang hóa nguyên thực" là một quan niệm dưỡng sinh và thói quen ăn uống truyền thống của người Trung Quốc, có nghĩa là dùng chính nước luộc của món ăn đó để giúp tiêu hóa món ăn đó.

Bình Luận (0)
Comment