Toàn Cầu Hóa Xác Sống, Riêng Tôi Về Quê Làm Ruộng

Chương 85

Thanh Sơn ôm chặt An An, cảm nhận hơi ấm cơ thể con bé đang dần trôi đi, nhìn thân hình bé nhỏ mềm nhũn gục ngã trong vòng tay mình, ánh sáng đỏ ngầu trong đôi mắt cô ấy cuối cùng cũng nhạt đi đôi chút.

Thanh Sơn mấp máy môi, dùng bàn tay duy nhất còn lại lau đi những vệt máu không ngừng ứa ra từ khóe miệng cô bé, trong ánh mắt tràn đầy vẻ bàng hoàng không tin nổi.

"An An, An An..."

Lời nói còn chưa dứt, mũi đao đã lao tới, xuyên thủng yết hầu Thanh Sơn, đâm thẳng vào tủy sống.

Văn Chiêu dùng sức rút mạnh con đao đang cắm trên cổ cô ấy ra, máu văng tung tóe, phun ra xối xả từ cổ Thanh Sơn.

Vòng tay đang ôm An An nới lỏng, Thanh Sơn ngã ập mặt xuống đất tựa như một thước phim quay chậm.

Những ngón tay vẫn còn co giật, bọt máu đen đặc không ngừng trào ra từ khóe miệng, Thanh Sơn cố gắng gượng dậy, nhưng phát hiện tầm nhìn của mình ngày càng mờ mịt.

Cô ấy mở to hai mắt, liền nhìn thấy Khương Tảo đang ngược sáng chạy về phía mình, mái tóc bay bay trong gió.

Khương Tảo mỉm cười rạng rỡ, hệt như lúc ban sơ.

Khóe môi Thanh Sơn cũng khẽ nhếch lên một nụ cười, khó nhọc nhấc tay lên, vươn ra như muốn bắt lấy điều gì đó.

"Tảo Nhi, em... em từng hỏi chị... có phải thật sự tên là Thanh Sơn không... Chị... chị đã nói với em ngay từ đầu rồi... chị, chị tên là Thanh Sơn... Không phải là Thanh Sơn trong câu 'Ngã kiến thanh sơn đa vũ mị'..." (editor dịch nghĩa: Tôi thấy núi xanh thật kiều diễm)

"Mà là Thanh Sơn trong câu 'Ngã kiến chúng sinh giai thảo mộc, duy hữu kiến nhữ thị thanh sơn'. (editor dịch nghĩa: Tôi thấy chúng sinh đều là cỏ rác, duy chỉ thấy em là núi xanh)

Đêm đó, chị rất hối hận... đã không nói hết lời... em, em có thể cho chị biết... em rốt cuộc..." 

"Có... có từng... yêu chị... không?"

Bàn tay cô ấy vươn ra, cuối cùng chỉ có thể sượt qua tà áo Khương Tảo.

Hai con người vừa thoát chết trong gang tấc ôm chầm lấy nhau dưới ánh nắng ban mai, Khương Tảo gác cằm lên vai Văn Chiêu, nhẹ nhàng nhắm mắt lại, những giọt nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.

Thanh Sơn nhìn những đầu ngón tay chơi vơi giữa không trung của mình, vừa khóc vừa cười, cô ấy dần dần không nói nên lời nữa, máu tuôn ra dưới thân gần như nhuộm đỏ cả mặt đất, tầm nhìn cũng ngày càng trở nên tối tăm.

Trời... chẳng phải đã sáng rồi sao?

Tại sao... thế giới của cô ấy lại tối tăm đến vậy?

"Mẹ... đừng khóc."

"Con gái, mình về ăn cơm thôi."

"Chỉ huy Chúc, ngài bảo đánh đâu chúng tôi đánh đó, chúng tôi luôn theo ngài."

...

Trong cơn mê man, Thanh Sơn nhìn thấy từng khuôn mặt tươi cười rạng rỡ bước về phía mình, rồi lại bị bóng hoàng hôn kéo dài ra.

Ánh mắt Thanh Sơn dừng lại trên hình bóng cao ráo ấy, nhìn cô quay đầu lại mỉm cười dịu dàng với mình.

"Thanh Sơn, vậy sau này chị có thể gọi em là Tảo Nhi, đây là tên thân mật của em, chỉ có bà ngoại và người bạn thân nhất của em mới được gọi như vậy."

Cánh tay đang vươn ra của Thanh Sơn chầm chậm rũ xuống.

Cho đến khi bóng tối hoàn toàn bao trùm lấy cô ấy.

Có lẽ... có lẽ những thứ cô ấy luôn theo đuổi, khao khát, bất chấp tất cả để đạt được, đều đã từng nắm giữ được trong thoáng chốc rồi lại vụt mất.

Giống như sự kết thúc của một bộ phim hoành tráng, những cuộc gặp gỡ lãng mạn ban đầu thường không bao giờ có một cái kết viên mãn.

Nếu đây là một bộ phim, thì chủ đề của nó hẳn là:

Em là sự lầm lỡ duy nhất trong cuộc đời luôn theo khuôn phép của tôi.

__

"Xác sống đến rồi, đi mau."

Lý Di dắt hai con ngựa còn đi được trong doanh trại tới, Khương Tảo buông Văn Chiêu ra, nhìn Nhan Chân đang ngã sóng soài trên mặt đất, từng bước tiến lại gần cô ta.

Trong tay cô vẫn cầm chiếc rìu phá băng, máu tươi vẫn đang rỏ xuống từ mũi rìu, Nhan Chân nuốt nước bọt, co rúm người lại.

Cô ta biết mình từng phản bội Khương Tảo, cũng chính vì sự phản bội của cô ta mà kế hoạch bỏ trốn của họ thất bại.

Văn Chiêu và Khương Tảo cũng vì thế mà phải trả một cái giá quá đắt, có lẽ... giải quyết xong Thanh Sơn rồi thì người tiếp theo sẽ là cô ta.

Nhan Chân nhắm chặt hai mắt lại.

Bên tai lại vang lên giọng nói dịu dàng của Khương Tảo.

"Đứng lên, chúng ta phải đi rồi."

Nhan Chân không dám tin mở choàng mắt, trước mặt là bàn tay Khương Tảo đang đưa ra, cô ta men theo lòng bàn tay nhìn lên.

Khương Tảo khẽ gật đầu với cô ta.

Nhan Chân dè dặt đưa tay ra chạm vào những ngón tay của Khương Tảo, rồi bị dùng sức kéo mạnh lên, đứng thẳng người.

Văn Chiêu nhảy lên lưng ngựa, cũng đưa tay về phía Khương Tảo.

Khương Tảo xoay người, cùng người yêu ngồi chung một con ngựa, đạp lên núi thây biển máu, tiến về nơi ánh bình minh rạng rỡ.

"Đi!" Hai người phía sau cũng thúc ngựa theo sát.

Những giọt sương mai đung đưa trên ngọn cỏ buổi sớm, hai bên đường rực rỡ những bông hoa trắng muốt, làn sương mờ ảo bốc lên từ khu rừng, tựa như khói lam chiều.

Bốn người cùng nhau thúc ngựa phi nước đại.

Khương Tảo nghiêng đầu nhìn Nhan Chân.

"Vậy tôi nên gọi cô là bác sĩ Nhan hay bác sĩ Lộ đây?"

Nhan Chân khẽ mỉm cười, mọi chuyện đã đến nước này cô ta cũng chẳng còn gì để giấu giếm nữa: "Cô phát hiện ra từ khi nào vậy?"

"Chính là đêm tôi đưa cô về, tôi đã nhìn thấy chiếc thẻ tên cũ của cô nằm dưới gầm tủ, thứ mà đã bao lâu nay cô vẫn giữ khư khư không nỡ vứt chắc hẳn phải rất quan trọng với cô."

Trên chiếc thẻ tên ghi "Bác sĩ điều trị chính" đó, mục họ tên có viết hai chữ "Lộ Văn", đó là tên thật trước kia của Nhan Chân.

"Cứ gọi tôi là Nhan Chân đi, quen rồi."

Nhan Chân ghì dây cương, ngước mắt nhìn về phía mặt trời mọc, những tia nắng xuyên qua kẽ lá, chiếu rọi lên người các cô.

Văn Chiêu ôm Khương Tảo từ phía sau, tựa cằm lên vai cô: "Vậy ra từ hôm đó, Tiểu Tảo của chị đã biết kế hoạch bỏ trốn của chúng ta được định sẵn sẽ thất bại."

"Đúng vậy, bí mật này nếu em đã biết, thì Thanh Sơn chắc chắn cũng đã biết từ lâu rồi, bắt được một điểm yếu lớn như vậy, cô ta nhất định sẽ lợi dụng nó đến cùng."

"Trước kia em luôn thắc mắc tại sao bác sĩ Nhan tài giỏi như vậy mà vẫn để cô ta sai bảo, giây phút đó mọi nghi vấn đều được giải đáp, nhưng lúc đó tên đã lên dây không thể không bắn, em lại bị canh giữ nghiêm ngặt, căn bản không có cách nào đi tìm hai người."

Mọi chuyện đã ngã ngũ, họ cũng sắp sửa bắt đầu một cuộc sống mới, giọng điệu của Khương Tảo cũng hiếm khi nhẹ nhõm như vậy.

"Em chỉ có thể chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, trong chúng ta, ít nhất phải có một người được sống sót ra khỏi đây, so với bản thân em..."

"A Chiêu, em hy vọng người đó là chị."

"Em là một con bạc, chỉ có thể dùng chút kỷ niệm nho nhỏ giữa em và Thanh Sơn trước kia để đánh cược vào chút lương tri cuối cùng chưa bị dập tắt của cô ta."

"Chỉ là em không ngờ, chị lại bất chấp tính mạng quay lại, Tiểu Di lại nhanh trí dùng nấm độc hạ gục phần lớn người trong doanh trại, bác sĩ Nhan cũng sẽ xông ra giúp em vào giây phút sinh tử."

"Nhìn từ góc độ này, vận may của em rất tốt, mặc dù trước đây em chưa từng trúng xổ số bao giờ."

"Đồ ngốc, gặp được em mới là điều may mắn nhất đời chị."

Văn Chiêu quyến luyến siết chặt vòng tay, ôm trọn cô vào lòng, một lần nữa cảm nhận được hơi ấm của Khương Tảo khiến vành mắt cô ấy khẽ đỏ lên.

"Em biết đấy, chị sẽ không đi, chị đã hứa với em, em đi đâu, chị sẽ theo đó, cả đời này cũng không xa rời."

Tiểu Di ôm Cola trong lòng, đã lâu lắm rồi, trên khuôn mặt cô bé mới hiện lại nụ cười rạng rỡ của trẻ thơ.

"Đương nhiên rồi, em vẫn nhớ bà ngoại từng dặn chúng ta, nấm có độc thì đừng ăn, em nhớ kỹ lắm đấy."

Nhan Chân cũng nhìn về phía Khương Tảo.

"Mặc dù tôi đã cứu cô, nhưng cũng từng phản bội cô, cô thật sự đã nghĩ kỹ rồi sao... muốn tha thứ cho tôi?"

Khương Tảo mím môi, khẽ mỉm cười.

"Tôi biết cô có nỗi khổ tâm, so với việc trách cô, tôi càng nên đi tìm kẻ đứng sau để đòi lại công bằng."

"Bà ngoại chúng tôi cũng từng nói, càng trong lúc nguy nan, càng phải đoàn kết mọi lực lượng có thể đoàn kết. Oán oán tương báo sẽ không làm cho thế giới này tốt đẹp hơn, chỉ có tình yêu và hy vọng mới làm được điều đó."

Khương Tảo xoay người lại nhìn vào mắt Văn Chiêu.

"Hơn nữa, rất lâu trước đây cũng từng có người nói với tôi rằng: 'đánh giá con người qua hành động chứ đừng soi xét tâm tư, nếu soi xét tận tâm can thì chẳng ai là người hoàn hảo'."

Văn Chiêu nhớ lại năm đầu tiên cô đến thôn Nguyên Khê, Khương Tảo sáng sớm tinh mơ lén dắt Cola ra ngoài đi săn, kết quả bị trật khớp chân trên núi, cô ấy đã cõng Khương Tảo từ trên núi về.

Cũng chính từ lúc đó, trong lòng hai người dần dần có hình bóng của đối phương, từ từ bắt đầu thật sự tin tưởng nhau.

Một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt cô ấy.

"Tiểu Tảo, em thật sự không trách chị chuyện giấu giếm thân phận sao? Lúc đó trong cơn mê man chị nghe thấy em nói muốn ném chị ra ngoài cho xác sống ăn, chị không thể phụ lòng Tiểu Văn đã nhường lại mạng sống này cho chị."

"Sau này khi chị định tìm cơ hội để thú nhận với em, thì phát hiện ra mình đã yêu em sâu đậm mất rồi, lòng tự tôn khiến chị..."

Khương Tảo giơ ngón tay lên, nhẹ nhàng đặt lên môi Văn Chiêu.

"Bất kể là chỉ huy hay là tội phạm, đối với em mà nói, chị chỉ là A Chiêu của em, thế thôi."

Nước mắt trong đáy mắt Văn Chiêu tuôn rơi như mưa.

Khương Tảo lại tinh nghịch bật cười.

"Vậy bây giờ, chị muốn em gọi chị là gì đây, là A Chiêu hay Tiểu Tiêu... cái tên này nghe cũng hay đấy chứ."

Cô nghiền ngẫm.

Nhưng Văn Chiêu chỉ nhẹ nhàng nâng khuôn mặt cô lên.

"Tùy em, dù sao tên gọi cũng chỉ là một danh xưng mà thôi, không ai có thể thật sự định nghĩa chúng ta là ai, ngoại trừ chính chúng ta."

Nhan Chân đưa tay che mắt Tiểu Di lại.

"Trẻ con đừng nhìn."

Lý Di oai oái kêu la, gạt tay cô ta ra.

"Ai bảo tôi là trẻ con, tôi còn lợi hại hơn chị nhiều!"

Nhan Chân đảo mắt, lẩm bẩm.

"Phải phải, nhóc con chưa cao bằng tôi, ngựa còn chẳng biết cưỡi, toàn phải để tôi ôm mới ngồi vững được......"

"Nhan Chân!!!"

"Gọi là chị!"

Nhan Chân giơ tay gõ cho cô bé một cái rõ đau.

Khương Tảo ngồi phía trước cũng khẽ mỉm cười, sau khi trao đổi một nụ hôn nồng nàn với người yêu, cô cũng đỏ bừng mặt, nhẹ nhàng nâng đầu Văn Chiêu đang gục trên vai mình lên.

"A Chiêu, chúng ta phải đi rồi."

Văn Chiêu không có phản ứng.

Nụ cười trên mặt Khương Tảo dần tắt ngấm.

Cô có vẻ không dám tin, lại thử khẽ gọi tên cô ấy một lần nữa, run rẩy đưa tay sờ hơi thở của cô ấy.

"A Chiêu?"

Ngay khoảnh khắc lời nói vừa thốt ra.

Văn Chiêu đã nhắm nghiền mắt, người nghiêng sang một bên, buông thõng dây cương, từ từ ngã vật xuống khỏi lưng ngựa.

"A Chiêu!"

***

Vẫn là căn nhà gỗ nhỏ bé ấy.

Khương Tảo xông vào đặt người lên giường, Nhan Chân luống cuống tay chân cắt tung quần áo của Văn Chiêu ra, cô lập tức sững sờ tại chỗ.

Chỉ thấy trên người Văn Chiêu chằng chịt những vết thương, gần như không có lấy một chỗ nào nguyên vẹn. Ngoài những vết roi ngang dọc rỉ máu tươi, còn có đủ loại vết đâm chém, vết xước... thậm chí trong thịt còn găm cả mảnh đạn, suốt chặng đường quay lại doanh trại, chỉ dựa vào trí thông minh và kinh nghiệm chiến đấu của mình, Văn Chiêu đơn phương độc mã tiêu diệt toàn bộ 113 tên lính tuần tra của doanh trại.

Khi cô ấy lại một lần nữa đứng trước mặt mình, Khương Tảo chỉ cảm thấy may mắn, cho đến tận giây phút này, mới nhìn rõ chân tướng sự thật.

Một người vốn dĩ đã mang đầy thương tích, trong một doanh trại canh phòng nghiêm ngặt, xông pha mở đường máu đi đến đây làm sao có thể không bị thương.

Đánh đến phút cuối cùng, Văn Chiêu hoàn toàn dựa vào niềm tin để chống đỡ, từng bước từng bước đi tiếp, để tìm cô.

Đã vậy cô ấy còn phải trải qua một trận đại chiến sinh tử với Thanh Sơn.

Nhan Chân vì quá lo lắng nên động tác có phần hoảng loạn.

"Tôi đã bảo cô ấy từ trước rồi, đừng tiếp tục chiến đấu nữa, nếu cứ tiếp tục như vậy sớm muộn gì cũng chết vì suy tim mất! Cô ấy không nghe cứ khăng khăng đi cứu cô, lời bác sĩ nói bỏ ngoài tai thế sao?!"

Khương Tảo mở to mắt không dám tin, nhìn bàn tay đầy máu của mình, chỉ là vì cô ấy mặc đồ sẫm màu nên trong đêm tối không nhìn rõ, cho đến khi đặt lên giường mới phát hiện ra máu từ dưới thân Văn Chiêu trào ra không ngừng, thấm đẫm cả lớp đệm.

Một câu nói của Nhan Chân như thức tỉnh người trong mộng.

"Giúp một tay! Lật cô ấy lại!"

"Tiểu Di, em mau đi lấy chút nước đến đây."

Khương Tảo không kịp lau những giọt nước mắt lã chã rơi trên khóe mắt, liền cùng Nhan Chân lật người Văn Chiêu lại.

Nhan Chân xé toạc lớp áo trên vai cô ấy, bỗng khựng lại tại chỗ, tay chưa kịp hạ xuống, trong mắt lại hiện lên một tia bàng hoàng.

"Sao vậy?!"

Nhan Chân định đưa tay ra che khuất tầm nhìn của Khương Tảo nhưng đã không kịp nữa rồi.

Khương Tảo lao tới, liếc mắt đã nhìn thấy một vết vuốt sâu hoắm trên vai lưng Văn Chiêu, lập tức tay chân lạnh toát, toàn thân rét run.

Cô không dám tin lùi lại hai bước.

"Sao... sao có thể... là... là lúc đó..."

Trong đầu cô như một luồng điện xẹt qua, nhớ lại cảnh Văn Chiêu cứu cô khỏi tay Thanh Sơn, và chặt đứt một bàn tay của Thanh Sơn.

Thì ra... thì ra lúc đó cô ấy vì kiệt sức, động tác chậm mất nửa nhịp, mặc dù đã cứu được cô, nhưng bản thân cũng bị móng vuốt sắc nhọn của Thanh Sơn cào trúng.

Lúc ấy, không một ai nhận ra người vốn luôn dùng đao uyển chuyển tiêu sái như Văn Chiêu lại lảo đảo một bước, phải chống Sơn Giản Tuyết mới đứng vững được.

Cô ấy cũng không hề hé răng với ai về chuyện này, luôn âm thầm chịu đựng sự giày vò, cho đến tận bây giờ, vì vậy Văn Chiêu... Văn Chiêu trên lưng ngựa mới sốt sắng giải thích với cô như vậy, thậm chí không đợi được đến khi họ đến nơi an toàn, là sợ bản thân không còn cơ hội nói ra những lời thật lòng nữa.

Lý Di bưng chậu nước xông vào thì vừa hay nhìn thấy cảnh này.

"Chị, có nước rồi..."

Cô bé định đặt xuống cạnh giường, nhưng Nhan Chân đã kéo giật cô bé lại.

"Đừng qua đó!"

Lý Di cũng nhìn thấy vết cào trên lưng Văn Chiêu.

Cô bé nhớ lại em trai mình chỉ bị móng tay mẹ cào xước một tí, ngay đêm hôm đó đã biến thành xác sống, còn vết thương trên lưng chị Văn lại sâu như vậy, máu vẫn đang không ngừng rỉ ra.

Chậu nước trong tay Lý Di rơi loảng xoảng xuống đất.

Nhan Chân dùng dải vải xé từ quần áo tết thành một sợi dây thừng, một đầu định quấn vào cổ tay Văn Chiêu.

Khương Tảo dang rộng hai tay, chắn trước mặt cô ta, nước mắt giàn giụa.

"Không... tôi xin cô... đừng đối xử với chị ấy như vậy..."

"Chị ấy, chị ấy không phải là xác sống."

"Khương Tảo!" Nhan Chân cũng sốt ruột, gầm lên.

"Xác sống lúc mới biến dị sẽ giữ lại chút ký ức hoặc bản năng lúc còn sống, nếu cô ấy biến dị rồi, chúng ta không ai cản nổi đâu!"

"Nếu chị ấy biến dị, tôi sẽ tự tay... kết liễu chị ấy."

Khương Tảo nghẹn ngào, nhìn về phía Văn Chiêu đang hôn mê bất tỉnh trên giường.

"Nhưng bây giờ chị ấy... vẫn chưa phải."

Nhan Chân mấp máy môi, nhìn những giọt nước mắt xé lòng của cô mà đành thỏa hiệp.

"Tôi biết rồi, cô tránh ra, ít nhất cũng phải cầm máu trước đã chứ."

"Băng gạc."

Khương Tảo lấy chiếc túi nhỏ mang theo người của cô ta, lúc Nhan Chân rời khỏi doanh trại, chỉ mang theo một lượng ít thuốc men và dụng cụ y tế.

Lý Di lại chạy đi lấy một chậu nước khác.

Băng gạc đã dùng xong được ngâm trong nước, vắt khô, rồi dùng đi dùng lại nhiều lần, rất nhanh, cả chậu nước lớn đều chuyển sang màu hồng nhạt.

Khi mọi vết thương đều được lau sạch sẽ, Nhan Chân rắc bột cầm máu lên, bao gồm cả vết cào kia.

Nhan Chân bắt mạch đập yếu ớt ở động mạch cảnh của Văn Chiêu, lại lục tìm từ trong túi ra ống thuốc trợ tim cuối cùng.

Đây là thứ cô ta phải vất vả lắm mới trộm được từ giáo hội, nhân lúc mọi người trong doanh trại đều bị trúng độc nôn mửa, tiêu chảy.

Nhan Chân tháo nắp kim tiêm, từ từ tiêm vào tim Văn Chiêu: "Cô biết đấy, tôi chỉ có thể giúp cô ấy đến đây thôi."

Cô ta nhìn Khương Tảo đã gục xuống cạnh giường, nắm chặt lấy tay Văn Chiêu, đứng dậy, không nói thêm gì nữa.

"Tôi ra ngoài hít thở chút không khí, có việc gì cứ gọi tôi."

Tiểu Di cũng định qua đó, nhưng bị cô ta kéo lại.

"Để hai người họ ở riêng với nhau một lúc đi."

Trong khóe mắt Tiểu Di, Khương Tảo đã lấy miếng băng gạc sạch trên đầu giường, từng chút từng chút lau đi những vết máu bẩn trên mặt Văn Chiêu.

Cô bé cũng đỏ hoe vành mắt, theo Nhan Chân bước ra ngoài, đóng cửa lại giúp họ, ngồi bệt xuống hành lang gục đầu vào gối.

Tiếng nức nở nho nhỏ vang vọng trong khu rừng.

"Tại sao... tại sao... chúng ta vất vả lắm mới trốn ra được... còn tưởng... tưởng có thể trở về thôn Nguyên Khê, sống những tháng ngày... như trước đây... cả nhà quây quần bên nhau..."

Yết hầu Nhan Chân khẽ rung lên, từ từ đặt tay lên vai cô bé.

"A Chiêu, chị lúc nào cũng vậy, chịu bao nhiêu cực khổ cũng không chịu nói, sợ em biết rồi sẽ có gánh nặng trong lòng..."

Vừa rồi để cầm máu cứu mạng Văn Chiêu, Nhan Chân chỉ làm sạch các vết thương trên cơ thể cô ấy.

Khương Tảo vắt khô băng gạc, một lần nữa giúp Văn Chiêu lau sạch những vết máu bẩn từ đầu đến chân, cô cẩn thận lau đi những vết bẩn trên mặt cô ấy, để lộ khuôn mặt thanh tú vốn có, quay người giặt băng gạc.

Cô lại nâng niu đôi tay Văn Chiêu lên, ngay cả trong kẽ tay, kẽ móng tay cũng được lau chùi sạch sẽ không còn một hạt bụi.

Có lẽ vì phải chịu quá nhiều khổ cực, đôi tay của Văn Chiêu chẳng giống đôi tay của một người phụ nữ ngoài ba mươi chút nào, thô ráp và nứt nẻ, ngoài những vết chai sần dày cộp trong lòng bàn tay, còn có vô số những vết sẹo nhỏ đã lành lặn, để lại những vết hằn trắng mờ mờ.

Khương Tảo cũng có những vết sẹo tương tự trên tay, đó là kết quả của những ngày làm hàng rào cản xác sống ở thôn Nguyên Khê bị dăm tre và giũa cứa phải.

Chỉ là... không chi chít như trên tay Văn Chiêu.

Cô nhớ lại ngôi nhà nhỏ của Cola, và những chiếc chuông gió từng dẫn đường cho cô khi cô bị mù ở trước cửa phòng, trên cầu thang.

Khương Tảo không cầm được nước mắt, nhào tới ôm chầm lấy cơ thể cô ấy, khóc nức nở.

Nhưng Văn Chiêu sẽ không bao giờ giống như trước đây, giơ tay lên, dịu dàng v**t v* đầu cô, âu yếm gọi cô là "Tiểu Tảo".

Bảo cô "Đừng khóc nữa".

Ánh sáng trong rừng dần trở nên u ám.

Trời lại âm u.

Rất lâu sau đó.

Khi Nhan Chân nghĩ rằng ngày hôm nay sẽ trôi qua như thế này.

Cánh cửa gỗ "két" một tiếng mở ra.

Khương Tảo bước ra.

"Về virus Pandora, cô chắc chắn phải có cách."

"Tôi thì có cách gì được..."

Lời còn chưa dứt, cô ta đã bị xách cổ áo.

Mắt Khương Tảo đỏ đến mức đáng sợ.

"Cô từng làm việc ở viện nghiên cứu trong căn cứ, cô chắc chắn phải biết điều gì đó!"

"Khương Tảo, cô đừng cố chấp nữa, chẳng lẽ cô muốn nhìn cô ấy biến thành bộ dạng người không ra người quỷ không ra quỷ sao? Thay vì như thế, chi bằng..."

"Tôi không làm được! Không làm được! Tôi tưởng tôi có thể... nhưng tôi thật sự... không làm được..."

"Chị ấy vì cứu tôi mới ra nông nỗi này, sao tôi có thể nhẫn tâm... cắm đao vào cơ thể chị ấy..."

Khương Tảo, người từng tận tay kết liễu em trai của Tiểu Di và vô số xác sống đã hoặc sắp biến dị, trong khoảnh khắc này, bàn tay đang túm lấy cổ áo Nhan Chân buông lỏng ra, dần dần cúi gập người xuống, từng giọt nước mắt rơi lã chã xuống đất.

"Thanh Sơn cũng từng bị lây nhiễm, chị ta làm được! A Chiêu... A Chiêu chắc chắn cũng làm được... tôi mất tất cả rồi... cầu... cầu xin cô hãy cho tôi biết sự thật... để tôi cứu chị ấy đi."

Nhan Chân đỡ lấy cánh tay cô, không để cô trượt xuống nữa.

"Cô cảm thấy sống như Thanh Sơn, có còn được gọi là sống không?"

"Thanh Sơn là Thanh Sơn, A Chiêu là A Chiêu, nếu là A Chiêu, chắc chắn sẽ không biến thành như vậy đâu!"

"Tôi không nói cho cô biết là vì muốn tốt cho cô, cô tưởng căn cứ người sống sót dễ vào thế sao? Bây giờ ở đó toàn là xác sống! Còn có rất nhiều người bị lây nhiễm cấp 2 nữa!"

Nhìn thấy bộ dạng Khương Tảo hạ mình cầu xin như vậy, Nhan Chân cũng không khỏi đỏ hoe hốc mắt, khổ tâm khuyên nhủ cố gắng làm cô tỉnh táo lại.

"Nhìn lại bộ dạng cô bây giờ xem, tôi không muốn cô đi mạo hiểm!"

Văn Chiêu bị thương nặng, Khương Tảo cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, cô cũng là người bệnh, đang rất cần nghỉ ngơi.

Khương Tảo cuối cùng cũng mỉm cười qua hàng nước mắt.

"Không sao đâu, vì A Chiêu tôi sẵn sàng làm mọi thứ."

"Cho dù phải đánh đổi bằng cả tính mạng của cô sao?"

Tuy gật đầu rất nhẹ nhưng Khương Tảo không hề do dự.

"Chị ấy trở lại doanh trại tìm tôi, đỡ đòn của Thanh Sơn cho tôi, nhiều lần cứu tôi lúc nguy nan, chắc chắn cũng không suy nghĩ nhiều như vậy, tôi cũng thế."

"Nếu không có chị ấy, người nằm trên giường lúc này phải là tôi."

Cô nhìn qua cánh cửa vào trong phòng một lần nữa.

"Lúc tôi chưa về, nhờ mọi người chăm sóc chị ấy giúp tôi."

Bình Luận (0)
Comment