Khương Tảo vung chiếc rìu phá băng đâm thẳng vào mặt cô ấy, Thanh Sơn lật tay tóm lấy cổ tay cô, Khương Tảo gập tay trái thúc cùi chỏ vào đầu Thanh Sơn, nhưng lại bị cô ấy, dùng quyền trượng chặn đứng.
Khương Tảo giơ chân định đá vào nhượng chân Thanh Sơn, cô ấy lùi lại một bước, mũi quyền trượng sượt qua cổ Khương Tảo, ánh mắt cô đanh lại, khom người né tránh, chiếc quyền trượng nặng nề sượt qua mái tóc trước trán cô.
Chưa kịp định thần, Khương Tảo đã bị Thanh Sơn túm lấy cánh tay kéo về, cô ấy tung một cú đấm thẳng cực mạnh giáng vào bụng cô.
Máu tươi tức thì rỉ ra từ khóe môi, Khương Tảo văng ra xa, ngã xuống đất.
Thanh Sơn từng bước dồn cô vào chân tường, túm tóc cô lên.
"Em biết không? Ban đầu tôi không định giết em... suy cho cùng... tôi yêu em đến thế cơ mà."
Đôi mắt chị ta giờ đã đỏ ngầu như máu, cộng thêm bộ dạng tóc tai rũ rượi, khóe môi vẫn còn vương những vụn thịt, dù vẫn còn giữ được chút lý trí, nhưng những hành động của Thanh Sơn đã hoàn toàn không còn giống con người nữa rồi.
Khương Tảo phun một ngụm bọt máu thẳng vào mặt Thanh Sơn.
"Phi! Đừng có ở đây kinh tởm tôi! Thứ mà chị gọi là tình yêu, chính là nuôi nhốt tôi bên cạnh, tròng gông cùm vào cổ tôi, bắt tôi làm một con chó ngoan ngoãn nghe lời, gọi dạ bảo vâng sao?!"
"Như thế thì có gì là không được?! Ở bên tôi vẫn tốt hơn ở bên ten6 phế vật kia, cô ta là kẻ sát nhân, là hung thủ, là kẻ lừa đảo, vậy mà em lại sẵn lòng làm mọi thứ vì cô ta?!"
Ngón tay Khương Tảo chạm vào chiếc rìu phá băng rơi bên cạnh, vung lên. Cùng lúc mái tóc bạc trắng bay lả tả trong không trung, chiếc rìu cũng khoét một mảng thịt lớn trên cánh tay chị ta.
Thanh Sơn lùi lại hai bước.
Khương Tảo đã lao tới, ép sát, mũi rìu phá băng dí sát mũi chị ta.
"Chị ấy là kẻ sát nhân thì tôi là đồng phạm, chị ấy là kẻ lừa đảo, thì tôi là kẻ cam tâm tình nguyện bị lừa. Nhưng tiếc thay, tôi biết chị ấy không phải, cái kẻ luôn miệng tự xưng là chính nghĩa như chị, mới là hung thủ giết người thật sự, một kẻ lừa đảo khua môi múa mép!"
"Tiểu Tảo..."
Văn Chiêu dưới sự dìu đỡ của Nhan Chân đã gượng đứng dậy, chẳng có gì lãng mạn hơn việc được chính tai nghe lời tỏ tình của người yêu trong hoàn cảnh này, bao nhiêu nỗi lo lắng sau khi thân phận bị vạch trần đều tan biến sạch, trái tim đang lơ lửng trên mây cũng lại trở về vị trí cũ.
Cảm giác an lòng vững chãi ấy gần như khiến cô ấy trào nước mắt.
Thanh Sơn cầm quyền trượng lên đỡ, trong tích tắc, hai người đã lao vào nhau, liên tiếp tung ra vài chiêu.
Văn Chiêu nhìn những chiêu thức của Khương Tảo, trên người cô vẫn còn mang thương tích, nhưng luôn cảm thấy thân thủ của cô nhanh nhẹn hơn trước rất nhiều.
Trong thời gian ngắn, mà cũng có thể đánh ngang ngửa với Thanh Sơn.
"Tôi có lỗi gì?! Tôi lập ra doanh trại để bảo vệ những người tay không tấc sắt khỏi lũ xác sống, nhìn những việc tốt các người đã làm đi, ai mới là kẻ sát nhân thật sự?!"
"Rốt cuộc là bảo vệ hay là nuôi nhốt, tự trong lòng chị rõ nhất! Chị chẳng qua chỉ là tận hưởng sự ủng hộ của người khác, thích người ta nịnh nợ, phục tùng và ngước nhìn mình! Chỉ để thỏa mãn cái lòng tự tôn thảm hại của chị mà thôi! Biến thành xác sống khiến chị cảm thấy rất tự ti phải không?"
Thanh Sơn nghiến răng, chiếc quyền trượng nặng nề đập thẳng xuống đỉnh đầu Khương Tảo, cô giơ chiếc rìu phá băng lên đỡ.
"Keng" một tiếng, một cơn đau buốt truyền đến từ hõm tay giữa ngón cái và ngón trỏ, chấn động đến mức cả cánh tay Khương Tảo cũng hơi tê rần, lưng cũng dần bị ép cong xuống.
Thanh Sơn nghiến răng nghiến lợi, nhìn cô từng chút từng chút quỳ xuống.
"Ai nói tôi thế nào cũng được, riêng em thì không, em hoàn toàn không biết trước kia tôi đã trải qua những gì, tôi đã yêu em đến nhường nào..."
"Xin lỗi nhé, tôi chẳng có chút hứng thú nào với thân thế bi thảm của chị, chị cũng không thật sự yêu tôi, chị chỉ yêu những kỷ niệm đẹp đẽ mà tôi mang lại cho chị trước kia, khiến chị cảm thấy mình vẫn giống một con người mà thôi."
Khương Tảo nhìn thấy sát ý dần dâng lên trong đáy mắt Thanh Sơn, gần như muốn lột da rút gân cô, cô mỉm cười rạng rỡ.
"Sao, nói trúng tim đen của chị rồi à?"
Đối mặt với sự khiêu khích của cô, Thanh Sơn đột ngột dùng sức, một lần nữa giơ cao quyền trượng nện thẳng xuống đầu Khương Tảo.
Hai đầu gối Khương Tảo mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất.
Thanh Sơn đưa móng vuốt ra, vồ về phía cổ cô.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một lưỡi đao mỏng hẹp sắc bén lao tới từ không trung, một tia máu phun trào.
Bàn tay đứt lìa rơi xuống đất.
Văn Chiêu ôm lấy Khương Tảo lùi lại vài bước, đỡ lấy cô.
"Tiểu Tảo, không sao chứ?"
Khương Tảo lắc đầu, nhìn Văn Chiêu: "A Chiêu..."
Cô vẫn nhớ rõ dáng vẻ Văn Chiêu kiệt sức ngã gục lúc nãy.
Văn Chiêu nhận ra sự lo lắng trong ánh mắt cô, khẽ mỉm cười.
"Chị không sao, nghỉ ngơi một lát là khỏe rồi."
Máu tươi từ chỗ bàn tay đứt lìa "tí tách" rơi xuống đất, nhưng Thanh Sơn chỉ lảo đảo lùi lại vài bước.
Cô ấy nhìn hai người đang tựa vào nhau ở phía đối diện.
"Chẳng lẽ tôi đối xử với em chưa đủ tốt sao?! Tại sao..." Thanh Sơn nghiêng đầu, ánh mắt lạnh lẽo, nham hiểm nhìn chằm chằm vào Nhan Chân đang đứng bên cạnh.
"Các người hết người này đến người khác đều phản bội tôi?!"
Khi ánh mắt sắc lẹm đó quét tới, Nhan Chân không tránh khỏi rùng mình, nuốt nước bọt, siết chặt con dao găm trong tay.
"Tốt hay không không phải do cô quyết định." Văn Chiêu nhìn Khương Tảo, thanh Sơn Giản Tuyết trong tay xoay một vòng, che chắn trước mặt cô.
"Phải để người khác chấp nhận mới được."
Cô ấy nhớ lại lời Nhan Chân vừa nói với mình.
"Cơ thể cô đã không còn thích hợp để chiến đấu nữa rồi, cứ tiếp tục thế này, cô sẽ chết vì suy tim đấy."
"Không sao." Văn Chiêu nhìn về phía Khương Tảo, lại dựa vào thanh Sơn Giản Tuyết, lảo đảo đứng lên.
"Sao tôi có thể để em ấy chiến đấu một mình được."
Văn Chiêu giơ đao lên, ánh sáng lạnh lẽo hắt lên mí mắt, một lần nữa không chút do dự lao về phía trước.
Thanh Sơn cười khẩy một tiếng: "Tự tìm đường chết!"
Quyền trượng vẫn rơi trên mặt đất, Văn Chiêu không cho Thanh Sơn một chút cơ hội nhặt vũ khí nào. Cô ấy phải nhân lúc Thanh Sơn đang thương tích đầy mình giải quyết trận chiến thật nhanh, không cho Thanh Sơn thời gian th* d*c.
Mỗi chiêu thức đều tàn độc, nhắm thẳng vào yết hầu, không chừa đường lui.
Dù vậy, đối diện với một Thanh Sơn đã được virus Pandora tăng cường thể trạng, Văn Chiêu vẫn có phần lép vế.
Lưỡi đao thỉnh thoảng cũng cắt rách quần áo Thanh Sơn, nhưng cùng lắm chỉ để lại một vết cứa, không gây vết thương chí mạng.
Khương Tảo nghiến răng, lại lấy đà xông tới, tung một cú thúc gối thẳng vào cằm Thanh Sơn: "A Chiêu, em giúp chị!"
"Có cả em nữa!"
Lý Di cũng bò dậy từ mặt đất, tham gia vào trận chiến.
Chiếc rìu phá băng trong tay Khương Tảo vung lên nhanh đến mức chỉ còn nhìn thấy ảo ảnh, liên tục giáng xuống người Thanh Sơn.
Dù không giết được thì cũng phải khoét được một mảng thịt trên người Thanh Sơn. Thanh Sơn nghiêng đầu né mũi rìu đã áp sát mặt, vừa tóm được cổ tay Khương Tảo, đang định cắn xuống.
Từ góc chéo lại có một lưỡi đao vươn tới.
Thanh Sơn đành phải lùi lại né tránh, sau lưng vang lên tiếng xé gió.
Thanh Sơn quay đầu lại, một cú đấm nặng nề giáng thẳng vào mặt.
Lý Di nhìn vết máu chảy xuống từ sống mũi Thanh Sơn, vẩy vẩy nắm đấm, lại lao vào.
Thanh Sơn lùi lại hai bước, trước mắt lại là hình ảnh Khương Tảo đang lao tới, khoảnh khắc những lọn tóc của cô khẽ lướt qua má cô ấy.
Thanh Sơn chợt nhớ lại rất lâu trước đây, mỗi lần cùng Khương Tảo đi dã ngoại, hẹn gặp nhau ở nhà ga đông nghịt người, Khương Tảo cũng luôn nhảy chân sáo chạy về phía mình.
Lúc đó thảm họa vẫn chưa xảy ra, gia đình Thanh Sơn cũng chưa tan vỡ, bên cạnh có mẹ, có An An, và cả Khương Tảo. Thanh Sơn đã từng vô số lần khao khát cảnh tượng cùng Khương Tảo đi du lịch sau khi công khai xu hướng tính dục với gia đình.
Nhưng bây giờ Khương Tảo lại một lòng muốn lấy mạng mình.
"Tại... Tại sao?! Tôi rốt cuộc đã làm sai điều gì?!"
Thanh Sơn bất giác nghiến răng, đỏ hoe vành mắt, gầm lên hỏi câu này, cô ấy tóm lấy cánh tay Khương Tảo, đè cùi chỏ cô ấn mạnh xuống, chiếc rìu phá băng rơi xuống đất.
Sau một tiếng xương gãy giòn giã.
Khương Tảo đau đớn quỳ sụp xuống đất, sắc mặt lập tức trắng bệch, bị đối phương một cước đá văng ra xa, cô phun ra một ngụm máu, những vệt máu lốm đốm rơi rớt trên mặt đất.
Cánh tay phải của cô đã buông thõng bên hông, hồi lâu vẫn chưa thể gượng dậy khỏi mặt đất.
Thanh Sơn từng bước tiến về phía cô, trong đầu cô ấy hiện lên rất nhiều hình ảnh.
"Cô tỉnh rồi, bác sĩ nói nếu xuống núi muộn chút nữa, ngón chân của cô sẽ không giữ được, tôi cũng nhặt giúp cô chiếc balo mang theo người rồi."
"Cảm ơn cô đã cứu tôi, may quá tất cả tài liệu vẫn còn nguyên."
"Cô mạo hiểm ở lại trên núi một đêm chỉ để quay cái này sao?"
"Đúng vậy, tôi là một vlogger du lịch dã ngoại, những thứ này đối với tôi thật sự rất quan trọng."
"Có thể gửi cho tôi bức ảnh này được không? Tôi cũng đến để ngắm 'Nhật Chiếu Kim Sơn'."
"Được chứ, tất cả những thứ này đều có thể gửi cho cô."
Sự xuất hiện của Khương Tảo giống như một hòn đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, yên ả, theo khuôn phép của Thanh Sơn.
Những gợn sóng lăn tăn ấy cũng đủ để Thanh Sơn nhung nhớ đến tận bây giờ.
Sau khi trở về từ Nepal, ngay lúc Thanh Sơn đang không biết mở lời trò chuyện với cô như thế nào thì khung ảnh Khương Tảo gửi đến đã tới đúng hẹn.
Thanh Sơn cũng danh chính ngôn thuận thay bức ảnh Nhật Chiếu Kim Sơn' đó làm ảnh đại diện, đó là tâm tư thầm kín chỉ mình cô ấy biết.
Khi Khương Tảo nói muốn gửi đồ trang bị để cảm ơn, phản ứng đầu tiên của Thanh Sơn là: em ấy muốn sòng phẳng với mình, không ai nợ ai, thế là Thanh Sơn khéo léo từ chối ý tốt của cô, hoàn toàn không xuất phát từ mục đích chính nghĩa gì.
Thanh Sơn vừa tự phỉ báng sự vô sỉ của bản thân, vừa như trúng tà mà hẹn cô đi chuyến du lịch tiếp theo.
Nhưng ngày vui chẳng được bao lâu, sự xao nhãng của Thanh Sơn cuối cùng cũng bị người chồng trên danh nghĩa, cha ruột của An An phát hiện, hai người đã cãi nhau một trận kịch liệt.
Thanh Sơn đã từng đấu tranh, sao lại không đấu tranh chứ.
Lần đấu tranh đầu tiên của Thanh Sơn là trước khi kết hôn.
Trước khi gặp Khương Tảo, Thanh Sơn không hề biết mình lại thích con gái, gia đình cô ấy cũng vô cùng truyền thống.
Bố làm trong cơ quan nhà nước, mẹ là giáo viên, đã sớm chọn cho cô ấy một đối tượng ưng ý, chỉ đợi vừa tốt nghiệp là bước vào lễ đường.
Lúc đó công việc của Thanh Sơn vừa mới ổn định, cô ấy không muốn kết hôn sinh con sớm như vậy, mẹ Thanh Sơn đã khóc lóc nói rằng: "Bố con bị suy thận giai đoạn cuối rồi, nhà đang rất cần tiền, trước đây luôn giấu con là vì không muốn con phân tâm chuyện thi công chức..."
"Thanh Sơn à, nhà mình nuôi con bao năm nay, con cũng lớn rồi, đến lúc đóng góp cho gia đình rồi, đừng ích kỷ như vậy, hãy nghĩ cho bố mẹ nhiều hơn, bố mẹ còn có thể đi cùng con đến bao giờ nữa. Sự nghiệp có tốt đến đâu, phụ nữ suy cho cùng cũng phải lấy chồng sinh con, nếu không sau này về già một mình thì biết làm sao."
Cứ như vậy, Thanh Sơn bị ép gả cho con trai lãnh đạo của bố, cô ấy không biết số phận như vậy đối với mình là tốt hay xấu, cô ấy chỉ im lặng chấp nhận mọi thứ, giống như phần lớn phụ nữ trên thế giới này, sống một cuộc đời theo khuôn mẫu.
Do tính chất công việc đặc thù, Thanh Sơn thường xuyên chứng kiến những người phụ nữ bị bạo hành, chèn ép, sát hại, lúc đó cô ấy còn có một chút may mắn, ít ra người mà bố mẹ chọn cho mình là người đáng tin cậy, không có những thói hư tật xấu đó, cũng sẵn lòng ủng hộ công việc của cô ấy.
Sau đó thì có An An.
Nhìn sinh linh nhỏ bé thơm tho mềm mại trước mắt, Thanh Sơn đặt tên cho con là "Chúc Khanh An", quyết định trao cho con tất cả những tình yêu thương mà bản thân chưa từng có, chưa từng nhận được, mong con một đời bình an.
Kể từ ngày đó, An An chính là tất cả của Thanh Sơn.
Bản thân Thanh Sơn đã không thích người đàn ông đó, cộng thêm việc có An An, toàn bộ tâm trí đều dành cho con, cuộc sống ngoài công việc ra chỉ có chơi với An An, điều này đã khiến người đàn ông đó vô cùng bất mãn và mách lẻo với bố mẹ Thanh Sơn.
Bố mẹ từng khuyên Thanh Sơn kết hôn, nay lại dùng chiêu cũ khuyên cô ấy bỏ việc, quay về chăm lo gia đình.
"Bây giờ con đã có con rồi, trong nhà lại có người kiếm tiền, còn có gì không hài lòng nữa, nghỉ việc về nhà đi."
Thanh Sơn trố mắt không thể tin nổi.
"Còn con thì sao?! Lý tưởng của con thì sao? Chẳng lẽ cứ thế mà vứt bỏ à?!"
Cũng chính lúc đó, vị cấp trên mà sau này bị chính tay Thanh Sơn kết liễu đã đưa cho Thanh Sơn một tập tài liệu.
Khi đó Thanh Sơn đang đương nhiệm vị trí Tổng Chỉ Huy Lực Lượng PRRF, mọi lệnh bắt giữ thành viên nội bộ đều phải qua tay cô ấy ký duyệt mới có hiệu lực, nhìn mấy trang tài liệu mỏng dính này, Thanh Sơn cảm thấy vụ án này vẫn còn nhiều uẩn khúc, nên lại đi tìm lãnh đạo.
Đối mặt với sự chất vấn của Thanh Sơn, vị lãnh đạo chỉ nói.
"Bây giờ cô cần cái này, nếu cô muốn leo cao hơn, thì đừng hỏi nhiều quá."
Khi Thanh Sơn trở lại văn phòng, mở tập hồ sơ ra lần nữa, một chiếc thẻ ngân hàng rơi ra từ bên trong.
Thanh Sơn cúi xuống nhặt lên.
Cô ấy nhớ lại lời lãnh đạo, leo cao hơn có nghĩa là quyền lực lớn hơn, có vị thế không bị ai kiểm soát, cũng có nghĩa là nhiều tiền hơn, đủ để cho An An một cuộc sống tốt hơn.
Con người một khi nếm thử mùi vị quyền lực, sẽ rất khó buông bỏ, mặc dù tập tài liệu này sau khi ký duyệt có hiệu lực, sẽ gây ra sự đả kích mang tính hủy diệt không thể xóa nhòa đối với cuộc đời của một người khác.
Nhưng nhát dao không rơi xuống đầu mình thì không biết đau.
Trong đầu Thanh Sơn thoáng qua khuôn mặt của người trẻ tuổi từng gặp gỡ một lần trong buổi lễ trao huy chương, rồi lập tức bị nụ cười của An An thay thế.
Cô ấy đặt bút, chậm rãi ký tên mình.
Mười ba năm trôi qua, Thanh Sơn chưa từng nghĩ người trẻ tuổi đó lại một lần nữa đứng trước mặt mình, một đao đâm xuyên qua cơ thể mình.
Ngay khoảnh khắc Thanh Sơn cúi người định bóp cổ Khương Tảo.
Một tia máu từ cổ họng cô ấy phun ra.
Thanh Sơn cúi đầu nhìn thanh đao trắng toát đâm xuyên qua lồng ngực, từ cổ họng phát ra tiếng cười quái dị "Khục khục", nghiến răng trèo trẹo, cô ấy nắm lấy lưỡi đao, từng chút từng chút rút nó ra.
"Đây... Đây là..."
Một sức mạnh khổng lồ kéo Văn Chiêu không ngừng tiến về phía trước nên Văn Chiêu buộc phải buông tay, thanh Sơn Giản Tuyết cùng với chuôi đao bị người ta r*t r* kh** c* th*.
Thanh Sơn ngửa đầu rống lên một tiếng dài, đám xác sống đang gặm nhấm xác chết trong doanh trại đồng loạt ngẩng đầu lên, gầm gừ lao tới.
Âm thanh the thé lập tức khiến da đầu Khương Tảo tê rần, trong não dường như có thứ gì đó sắp nổ tung, cơn ù tai dữ dội mang đến nỗi đau đớn khiến cô gần như mất đi khả năng hành động, chỉ có thể cuộn tròn người cố gắng chịu đựng th* d*c.
Nhìn Thanh Sơn lại một lần nữa giơ tay tóm lấy Khương Tảo, Lý Di và Văn Chiêu đồng loạt lao tới, tóm chặt lấy cánh tay Thanh Sơn, trước ngực bị khoét một lỗ lớn, nhưng sức lực lại mạnh đến kinh người.
Thanh Sơn lên gối hất vào cằm Lý Di, Lý Di khạc ra một ngụm máu, nhân lúc cô bé bị đau nới lỏng tay, Thanh Sơn lại vung quyền đập vào thái dương Văn Chiêu, hai người cùng lúc bị đánh văng ra ngoài.
Nhan Chân nhìn bóng dáng họ ngã xuống đất, cũng không khỏi có chút sốt ruột, nhất là đám xác sống lảng vảng trong doanh trại, sau khi gặm nhấm những người sống sót xong lại dần bao vây lại.
Nhan Chân giơ con dao găm trong tay cắm thẳng vào đầu con xác sống, khó khăn lắm mới rút được dao ra khỏi hộp sọ cứng ngắc, thì một con xác sống khác từ xa nhào tới.
Cola xông lên cắn chặt vào cổ nó.
Nhan Chân ngẩng đầu lên.
"Cô ta không phải xác sống bình thường! Nếu không phá hủy hệ thần kinh trung ương của cô ta để khiến cô ta mất hoàn toàn khả năng hành động, thì cô ta vẫn sẽ đứng dậy được!"
Dù vậy, sau khi tim bị tổn thương nặng nề, tốc độ tái sinh của tế bào cũng không theo kịp tốc độ hoại tử.
Thanh Sơn lảo đảo một bước ngã khuỵu xuống đất.
Có lẽ vì bị thương quá nhiều, tầm nhìn của Thanh Sơn cũng có lúc mờ đi, tuy họ không đánh trúng chỗ hiểm, nhưng cũng gây ra không ít rắc rối, khiến cô ấy mất một lượng máu đáng kể.
Thanh Sơn nghiến răng trèo trẹo, ngay cả khi có được thể lực và tốc độ được virus cường hóa, dưới sự bao vây của ba người, cô ấy cũng có chút không chống đỡ nổi.
Thanh Sơn nghĩ, đã đến lúc phải bổ sung thêm chút máu thịt rồi.
Một Lorian còn lâu mới đủ.
Thanh Sơn dán ánh mắt tham lam vào Nhan Chân, tứ chi chạm đất, cô ấy lao về phía Nhan Chân như một lò xo, Nhan Chân nhanh chóng đứng dậy từ mặt đất, luống cuống bò về phía An An đang thoi thóp nằm một bên.
Cuối cùng vào khoảnh khắc quyết định, cô ta đã kề dao găm vào cổ cô bé.
Thanh Sơn kêu lên một tiếng quái dị: "Không!"
Văn Chiêu và Khương Tảo đưa mắt nhìn nhau:
Chính là lúc này!
Khương Tảo cắn răng, dùng tay trái nhặt chiếc rìu phá băng lên, bò dậy từ dưới đất, lao về phía Thanh Sơn.
Văn Chiêu cũng nhặt thanh Sơn Giản Tuyết rơi trên đất lên.
Lý Di nằm bò trên mặt đất, ngón tay cũng chạm tới khẩu súng bị Thanh Sơn hất văng lúc đầu, dốc toàn lực với lấy, cô bé lật người ngồi dậy, họng súng đen ngòm nhắm thẳng vào Thanh Sơn.
Đoàng——
Giữa đất trời, tiếng súng này vang vọng hồi lâu.
Mặt trời ló rạng nơi đường chân trời.
Chiếu rọi lên hai bóng người đang chồng lên nhau.
Sắc đỏ trong mắt Thanh Sơn dần nhạt đi, khôi phục vẻ trong veo như trước, Thanh Sơn nhìn vết đạn trên trán An An, máu tươi đang tuôn ra xối xả, cô ấy đỏ hoe hốc mắt, gào thét khản giọng.
"An An! Không!"
Có lẽ nghe thấy tiếng mẹ gọi, vào giây phút sinh tử ấy, khi con dao găm trong tay Nhan Chân bị Thanh Sơn hất văng, cô bé đã bật dậy, ôm chầm lấy cơ thể mẹ giống như trước đây.
Khóe môi An An nở một nụ cười.
"Mẹ... chúng... chúng ta... về nhà rồi."
Khoảnh khắc được An An ôm chặt, Thanh Sơn bỗng trố mắt kinh ngạc, cô ấy nhớ lại lúc thảm họa vừa bùng phát, cô ấy dẫn dắt những thành viên sống sót của lực lượng PRRF, bảo vệ một nhóm dân thường và con gái chạy trốn, trải qua bao nhiêu gian nan hiểm trở, cuối cùng cũng đến được căn cứ người sống sót.
Nhưng ngay tại cổng căn cứ, ngay trên cây cầu đó.
Từ trong rừng lại tuôn ra vô số xác sống lao về phía họ, trong số họ cũng có người bị thương, không thể xác định được có phải người bị lây nhiễm hay không, nên lính gác chần chừ không chịu mở cổng.
Những người lính bên cạnh lần lượt ngã xuống, họ đều là những người đã theo Thanh Sơn từ khi lực lượng PRRF mới thành lập.
Mới ngày hôm qua họ còn gọi Thanh Sơn là "Chỉ Huy", nói rằng đợi khi vào được căn cứ cuối cùng cũng có thể đánh một giấc ngon lành.
Trong chớp mắt, những người lính đi cùng xả hết đạn trên đường đều đã gục ngã, chỉ còn lại mỗi Lorian.
Thanh Sơn quay đầu lại, mẹ cô ấy cũng khóc lóc bị xác sống kéo đi ngay trước mắt cô ấy.
"Không!"
Thanh Sơn định nhào tới, nhưng không để ý thấy một con xác sống từ trong đám đông phóng vút lên, lao về phía mình, một bóng người từ phía sau lao ra, cũng giống như bây giờ ôm chầm lấy cô ấy, vùi đầu thật chặt vào vai cô ấy.
Thanh Sơn quay đầu lại: "An An!"
Đó là lần đầu tiên Lorian nhìn thấy vị chỉ huy của mình khóc.
Tiếng khóc thảm thiết, điên cuồng đến cực điểm.
Con xác sống cắn đứt một mảng thịt lớn trên lưng An An, sắc mặt cô bé nhanh chóng trở nên trắng bệch, nhưng vẫn run rẩy dùng ngón tay lau vệt nước mắt trên khóe mắt mẹ.
"Mẹ... đừng khóc..."
Trên đỉnh đầu vang lên tiếng trực thăng, pằng pằng pằng pằng, tiếng súng máy vang lên không ngớt, vỏ đạn rơi lả tả.
Thanh Sơn chỉ ôm con gái ngồi sững sờ tại chỗ, cuối cùng Lorian lao tới, lấy thân mình che chắn cho hai mẹ con.
Trên cầu treo rất nhanh chìm vào tĩnh lặng chết chóc.
Cánh cổng căn cứ cuối cùng cũng mở ra.
Những người sống sót được kéo lên, còng tay lại, binh lính khiêng cáng cứu thương chạy ra, khiêng những người bị xác sống cắn nhưng chưa chết lên vào.
Thanh Sơn nắm chặt tay con gái, không chịu buông.
"An An, đến căn cứ rồi, chúng ta... chúng ta được cứu rồi."
Cho đến khi phía sau vang lên giọng nói lạnh lùng của tên lính, giơ tay chào Thanh Sơn: "Chỉ huy Chúc, mời đi lối này."
Thanh Sơn bị đưa đến một phòng họp.
Người ngồi ở vị trí trung tâm chính là vị lãnh đạo cũ trước đây của Thanh Sơn.
"Thanh Sơn à, làm tốt lắm, cô tình nguyện dẫn dắt lực lượng PRRF ở lại bọc hậu, tranh thủ thời gian quý báu cho chúng tôi sơ tán. Hiện tại căn cứ còn nhiều việc phải làm, cô đến thật đúng lúc, sau khi bàn bạc, chúng tôi quyết định để cô chịu trách nhiệm an ninh cho toàn bộ căn cứ, cô thấy đấy, xác sống quanh đây vẫn còn rất nhiều."
Thanh Sơn hé miệng vừa định nói gì đó.
Vị lãnh đạo vỗ vai cô ấy rồi đứng dậy.
"Đi xem con gái cô đi."
Thanh Sơn vội vã chạy đi.
Những người bị thương đều được sắp xếp ở khu y tế trong căn cứ, ngoài An An ra, còn có những binh lính đi theo Thanh Sơn.
Một nữ bác sĩ mà họ cứu được từ bệnh viện dọc đường cũng được phân công làm việc tại đây.
Cô ta đi tới, đưa cho Thanh Sơn một gói khăn giấy, Thanh Sơn ngước lên nhìn khuôn mặt thanh tú của nữ bác sĩ, trên thẻ tên đeo trước ngực có chữ "Nhan Chân", cô ấy nhận lấy gói khăn giấy.
"Cảm ơn."
"Chỉ huy Chúc, tôi mới là người phải cảm ơn cô."
Thanh Sơn cười nhạt một cái, không nói gì.
Nữ bác sĩ lại tỏ vẻ khó xử.
"Về thân phận của tôi..."
Thanh Sơn nhớ lại lúc họ đến bệnh viện cứu viện, trực thăng bay vòng quanh nóc nhà, chỉ còn lại một chỗ trống.
Theo lệnh cấp trên, giáo viên của nữ bác sĩ là giáo sư của phòng thí nghiệm trọng điểm quốc gia khu vực Tây Nam, đây cũng là mục đích chuyến đi này của họ đến bệnh viện, ưu tiên sơ tán nhân viên nghiên cứu khoa học.
Đối mặt với đám xác sống không ngừng ùa lên từ cầu thang, ngay khoảnh khắc phá cửa sân thượng, vị bác sĩ lớn tuổi đã giật bảng tên của mình đeo lên ngực cô học trò.
"Tiểu Văn, em đi... đi mau đi! Những người trẻ như các em... mới là tương lai của thế giới này."
"Giáo sư! Không! Thả tôi xuống! Thả tôi xuống!"
Thanh Sơn chỉ kịp nắm lấy tay cô ta kéo lên trực thăng, nhìn đám xác sống hung hãn bên dưới nuốt chửng tất cả.
Từ ngày đó, chiếc thẻ tên mang tên "Nhan Chân" luôn đeo trên ngực cô ta, chưa từng tháo xuống.
Thanh Sơn nhìn những người nằm la liệt trên cáng.
Sự việc đến nước này người biết chuyện này chỉ còn lại Thanh Sơn.
Thanh Sơn bóp chặt gói khăn giấy, nghĩ đến số phận tương đồng của hai người, và những gian nan nguy hiểm trên chặng đường đi này.
"Cô yên tâm, tôi sẽ không nói ra đâu, cô suy nghĩ kỹ chưa, muốn ở lại viện nghiên cứu của căn cứ sao?"
Nữ bác sĩ nghiêm túc gật đầu.
"Giáo sư không thể chết vô ích được, tôi sẽ kế thừa ý chí của người."
Bên trong căn cứ lúc nào cũng chỉ có ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo.
Thanh Sơn quay đầu nhìn bầu trời xanh mây trắng được chiếu trên trần nhà để xoa dịu tâm trạng căng thẳng của mọi người.
"Biết đâu... biết đâu đây sẽ là một khởi đầu mới."
"Khởi đầu mới sao..."
Thanh Sơn lẩm bẩm, nắm chặt bàn tay con gái trong lòng bàn tay mình.
Lúc đầu Thanh Sơn cũng ôm hy vọng như vậy, cho đến một ngày cô ấy đến thăm An An thì mới phát hiện ra, ngay lúc họ đang tắm máu chiến đấu ngoài tiền tuyến...
Bọn chúng lại lấy những người lính hoặc dân thường bị lây nhiễm làm vật thí nghiệm trên cơ thể người, nhốt họ vào khoang kín, xích tứ chi lại, cắm đủ loại ống vào cơ thể và ghi chép quá trình từ lúc bị lây nhiễm đến lúc biến đổi thành xác sống, tiêm đủ loại dung dịch vào cơ thể họ, với hy vọng kéo dài thời gian biến đổi, sau khi thất bại thì do lính gác bên cạnh tiến hành xử bắn.
Máu bắn lên bầu trời xanh mây trắng vĩnh cửu trên trần nhà.
Nhân viên y tế đóng dấu tên và số hiệu thí nghiệm lên gáy họ, hệt như đóng dấu kiểm dịch lên gia súc, rồi kéo khóa túi đựng xác, ném vào lò thiêu.
Thanh Sơn quay đầu nhìn An An trong khoang kín bên cạnh.
Thanh Sơn biết không thể cứ tiếp tục như thế này, thế là phát động cuộc đảo chính đó, mở toang cổng căn cứ người sống sót.
Bản thân Thanh Sơn vốn đã có uy tín rất cao trong quân đội, thêm vào đó là một bộ phận không nhỏ những người bất mãn với chính sách hà khắc.
Thanh Sơn hô một tiếng ngàn người hưởng ứng, cộng thêm Lorian và những thuộc hạ cũ trước đây, họ đã tắm máu căn cứ người sống sót.
Khi chĩa súng vào đầu vị lãnh đạo cũ kia, Thanh Sơn chỉ cảm thấy một sự sảng khoái tột độ, bất kể là phụ quyền, phu quyền hay cường quyền, giờ đây không còn gì có thể trói buộc cô ấy được nữa.
Cô ấy mới chính là chủ nhân thật sự của thế giới này.
Cô ấy thậm chí còn không cho hắn cơ hội mở miệng, dứt khoát bóp cò.
Kể từ ngày đó, Thanh Sơn đã quyết định sẽ tạo ra một Utopia của riêng mình, nơi không ai bị tổn thương.
Những đứa trẻ đó đều có thể được bảo vệ rất tốt ở đó.
Thanh Sơn dẫn binh lính xông vào viện nghiên cứu, tất cả những kẻ dám phản kháng đều bị g**t ch*t không tha.
Nhan Chân nhìn thấy khuôn mặt hệt như tu la ác sát của Thanh Sơn, biết cô ấy không còn là Thanh Sơn của ngày trước nữa, bèn quỳ xuống, run rẩy cầu xin cô ấy tha mạng cho mình.
Thanh Sơn nâng họng súng: "Dắt cô ta theo."
Cô ấy rút bỏ những ống dẫn trên người An An, nhẹ nhàng bế cơ thể đã gầy gò ốm yếu của cô bé lên từ trên giường bệnh, nơi khóe mắt trào ra một giọt lệ.
"An An... mẹ... đưa con về nhà."
__________
Lời tác giả:
Nói một cách nghiêm túc thì, ngoại trừ đám đàn ông cặn bã của Long Hổ Bang ra, bộ truyện này không có ai là người xấu theo đúng nghĩa đen cả. Mọi sự lựa chọn đều phải tự gánh vác nhân quả của chính nó.