Toàn Cầu Hóa Xác Sống, Riêng Tôi Về Quê Làm Ruộng

Chương 68

Đám lính theo sau Thanh Sơn có lẽ đã nhận được chỉ thị từ cô ấy, giữ một khoảng cách khá xa.

Trước cổng Viện Dưỡng Nhi lúc này chỉ còn lại hai người các cô.

Nếu là thời điểm trước mạt thế, khi chưa gặp được Văn Chiêu, nghe Thanh Sơn nói những lời này, Khương Tảo có lẽ đã mừng rỡ khôn xiết, nhưng giờ đây, trong lòng cô chỉ còn lại sự tĩnh lặng như một mặt hồ phẳng lặng.

Khương Tảo giật cương, quay đầu ngựa lại, nhìn Thanh Sơn.

"Nếu chị còn nhớ em thích màu xanh lá, thì chắc cũng nhớ lý do tại sao em lại thích đi dã ngoại."

"Tất nhiên rồi, em nói em thích cảm giác tự do khi cơn gió trên cánh đồng thổi qua tai."

Nói đến đây, Thanh Sơn tưởng cô vẫn còn để bụng chuyện bị giam giữ mấy ngày trước.

"Tạm thời cách ly hai em là vì sự an toàn của mọi người, cho dù chị là Tiên Tri cũng không thể thiên vị cho em được, nhưng chị có thể sắp xếp cho em vào giáo hội, chị đảm bảo sau khi vào đó, sẽ không còn ai dám đối xử với em và bạn em như vậy nữa."

Nghe Thanh Sơn nói những lời này, Khương Tảo chỉ xoay xoay chiếc nhẫn trên ngón giữa. Chiếc nhẫn này vì quá rẻ tiền, chẳng có giá trị tịch thu nên vẫn được giữ lại trên tay cô.

"Em nghĩ ra rồi..."

"Cái gì?"

Khương Tảo ngẩng đầu lên nhìn Thanh Sơn.

"Nghĩ ra tại sao nghe chị nói lại thấy khó chịu rồi, chị luôn miệng nói những người phụ nữ trong Viện Dưỡng Nhi kia là tự nguyện, nhưng thực chất chị chưa bao giờ hỏi, cũng chẳng hề bận tâm đến ý muốn của họ, họ có tình nguyện hay không, đối với chị căn bản không quan trọng."

"Họ chỉ là một phương tiện để chị kiểm soát doanh trại này, duy trì sự ổn định bề ngoài, chị dùng cách luộc ếch bằng nước ấm để họ dần thích nghi với cuộc sống này, giống như cách chị sắp đặt mọi thứ cho em, cũng chưa từng hỏi xem em có muốn ở lại đây hay không, Thanh Sơn, trước kia chị không như vậy."

Khương Tảo luôn nhớ đến người đã cõng cô xuống khỏi ngọn núi tuyết, kiên quyết từ chối tiền hậu tạ của cô, cùng cô ngắm phong cảnh, hàn huyên tâm sự, cũng kiên nhẫn dạy cô về địa hình quân sự. Một người đi Tây Tạng vẫn nhớ mua đồ ăn vặt cho trẻ con, tuyệt đối không phải là kẻ hơi tí là dùng quyền lực chèn ép người khác như hiện tại.

Nếu nói bản chất tính cách của Thanh Sơn trước kia là lương thiện, thì bây giờ, cô ấy chỉ còn lại sự lạnh lùng.

Luôn miệng nói về "chúng sinh", nhưng thực chất trong mắt cô ấy căn bản không hề có chúng sinh.

Con người càng thiếu thứ gì, thì càng hay cường điệu thứ đó.

Lớp mặt nạ thanh lịch của Thanh Sơn dần xuất hiện một vết nứt, cô ấy siết chặt dây cương trong tay.

"Chị biết chúng ta đã lâu không gặp, em có chút hiểu lầm về chị cũng là chuyện bình thường, nhưng chị thực lòng hy vọng em có thể ở lại, cùng chị xây dựng Utopia, nên mới sắp xếp như vậy."

Khương Tảo cười khẩy: "Ở lại? Giống như những người phụ nữ kia, ở lại đây, bị coi như một cái máy đẻ sao?"

"Không! Tảo Nhi, nếu là em, tất nhiên chị sẽ không để em vào Viện Dưỡng Nhi..."

Nghe thấy tiếng gọi "Tảo Nhi" thốt ra trong lúc vội vã, Khương Tảo lại nhớ đến lần cuối cùng hai người đi dã ngoại trên đường mòn MacLehose.

Lúc mặt trời lặn, các cô cắm trại hướng ra biển, đốt lửa trại, Khương Tảo bật nắp một lon bia, đưa cho Thanh Sơn.

Hôm đó cũng là Tết Dương Lịch, có người đốt pháo hoa trên bãi biển.

Khương Tảo nâng lon bia trong tay lên, nhấp một ngụm.

Tửu lượng của cô vốn rất kém, nhưng lúc này cần chút hơi men để lấy dũng khí: "Cùng nhau đi dã ngoại lâu như vậy rồi, vẫn chưa biết tên thật của chị là gì?"

"Chị tên là Thanh Sơn mà."

"Thật hay giả đấy, nghe cứ như tên trên mạng."

Thanh Sơn chỉ cười không nói, rõ ràng là mượn rượu để lấy dũng khí, Khương Tảo uống vài ngụm bia xong mặt đã hơi đỏ, ánh mắt cũng trở nên mơ màng.

"Vậy sau này chị có thể gọi em là Tảo Nhi, đây là tên thân mật của em, chỉ có bà ngoại và những người bạn thân thiết nhất mới được gọi em như thế."

Thanh Sơn siết chặt lon bia trong tay, lúc cô ấy đang định nói gì đó, thì điện thoại reo lên.

Nhìn thấy hình đại diện hoạt hình và cái tên nhấp nháy trên màn hình, Thanh Sơn đứng dậy, bước sang một bên nghe máy.

Cho dù cô ấy đã dùng tay che ống nghe, nhưng giữa tiếng sóng biển rì rào, Khương Tảo vẫn nghe thấy tiếng gọi "mẹ" phát ra từ trong đó.

Bàn tay đang cầm lon bia của cô sững lại giây lát, rồi ngửa cổ nốc cạn: "Con gái chị à?"

Thanh Sơn cười cười, sau khi cúp máy lại ngồi xuống.

"Ừ, năm nay lên cấp ba với thành tích đứng đầu khối, nhưng tính tình vẫn như trẻ con, ngày nào cũng đòi tìm mẹ."

"Chị... chị kết hôn rồi sao?"

Có lẽ do thường xuyên tập thể dục, lại bảo dưỡng tốt, Thanh Sơn trông không giống người đã có con, Khương Tảo cũng chưa từng nghĩ đến việc tìm hiểu chuyện đời tư gia đình của cô ấy.

Cho đến lúc này, khi nghe cô ấy nói chồng đang làm việc ở Mỹ, Khương Tảo như bị tát một gáo nước lạnh, dập tắt mọi ảo tưởng trong cô, hơi men bốc lên, hoặc có lẽ do ánh sáng pháo hoa làm chói mắt, Khương Tảo đứng dậy, loạng choạng bước về phía lều.

"Ồ, em... em đi ngủ trước đây... hơi buồn ngủ rồi."

Những lời Thanh Sơn định nói nghẹn lại trong cổ họng, cô ấy còn chưa kịp cho Khương Tảo biết sự thật mình đang chuẩn bị ly hôn.

"Ừ."

Lúc đó cô ấy nghĩ rằng, đợi mọi chuyện lắng xuống, nói với Khương Tảo cũng chưa muộn. Ai ngờ vụ kiện giành quyền nuôi con cứ kéo dài mãi, dùng dằng thế nào mà kéo đến tận sau mạt thế, cô ấy cũng không bao giờ được gặp lại Khương Tảo nữa, khó khăn lắm mới được đoàn tụ, nhưng trong mắt Khương Tảo đã không còn hình bóng cô ấy nữa rồi.

Thanh Sơn còn định nói gì đó, Khương Tảo đã ngắt lời cô ấy.

"Chị cứ gọi em là Khương Tảo đi, gọi như vậy không hợp đâu."

Lúc đó cô đã không đồng ý, bây giờ càng không có lý do và sự cần thiết để Thanh Sơn gọi tên thân mật của mình.

Ở đằng xa, hai tên lính thì thầm với nhau vài câu, một tên lính bước tới, sắc mặt có vẻ khó coi.

"Tiên Tri Đại Nhân..."

"Có chuyện gì, nói."

Lúc tên lính bước tới, Thanh Sơn đã ngồi thẳng lưng dậy, nét dao động cảm xúc trên mặt biến mất không tăm tích.

"Đứa trẻ ở bệnh viện tỉnh rồi, nhưng..."

Chưa nghe dứt câu, Khương Tảo đã giật phăng dây cương trong tay Thanh Sơn, quay đầu ngựa, quất roi phóng vút đi.

Thanh Sơn nhìn bóng lưng cô, vẻ mặt nhanh chóng trở nên dữ tợn, hung hăng quất một roi ngựa xuống, tên lính quỳ rạp xuống đất: "Tiên Tri Đại Nhân, xin ngài tha mạng!"

"Tự đến giáo hội nhận phạt đi."

"Tiên Tri Đại Nhân... Tiên Tri Đại Nhân..."

Hai tên lính đứng cạnh tiến lên, nhét giẻ vào miệng hắn, rất nhanh hắn đã bị kéo đi dưới sự chứng kiến của thuộc hạ.

Thanh Sơn cũng quay đầu ngựa, hướng về phía khu cắm trại.

"Đi gọi Lorian đến gặp tôi."

Thuộc hạ cung kính cúi người: "Đội trưởng Lorian hôm nọ chịu phạt roi, e là bây giờ vẫn chưa lết khỏi giường được..."

Thanh Sơn chỉ lạnh lùng lườm hắn một cái.

"Chưa chết thì bảo hắn bò đến đây."

"Vâng vâng vâng, thuộc hạ đi gọi đội trưởng Lorian ngay đây ạ."

Trải nghiệm của tên lính vừa nãy vẫn còn sờ sờ ra đó khiến hắn rùng mình, gã thuộc hạ gật đầu lia lịa, rồi ba chân bốn cẳng chạy biến.

***

Khương Tảo phi ngựa như bay, có lẽ vì lúc nãy mọi người trong doanh trại đều nhìn thấy cô đi cùng Tiên Tri, nên chẳng ai ra mặt ngăn cản, cứ thế cô thuận lợi đến thẳng cửa Hội Chữ Thập Đỏ.

Cô chỉ mới nghe thấy Tiểu Di tỉnh lại là lòng như lửa đốt chạy đến, xuống ngựa mới thấy cửa lều có rất nhiều người vây quanh.

Khương Tảo chen vào giữa đám đông, khó khăn lắm mới tách được một khe hở, liền nhìn thấy Tiểu Di nửa dựa vào giường, tay cầm một con dao mổ sắc lẹm, kề ngay cổ Nhan Chân.

Lính tráng xung quanh đồng loạt giương súng lên: "Bỏ dao xuống!"

"Tiểu Di..." Khương Tảo sững người tại chỗ, chậm rãi cất lời.

Tiểu Di nghe thấy giọng nói quen thuộc, định thần lại, khoảnh khắc nhìn thấy Khương Tảo giữa đám đông, nước mắt lập tức tuôn rơi.

"Chị..."

Khương Tảo từng bước tiến lại gần, ra hiệu cho cô bé thả lỏng, từ từ nắm lấy cánh tay Tiểu Di, lấy con dao mổ khỏi tay cô bé.

"Không sao đâu Tiểu Di, chị ấy là bác sĩ phẫu thuật cho em đấy."

Khi con dao mổ sáng loáng đó được lấy ra khỏi cổ mình, Nhan Chân mới thở phào nhẹ nhõm, thoát khỏi sự khống chế của cô bé, có trời mới biết cô ta chỉ muốn thay băng cho Tiểu Di, tiện thể cắt bỏ phần thịt thừa sưng tấy quanh vết thương của cô bé thôi mà.

Ngay khoảnh khắc lật chăn lên, tay phải Lý Di liền động đậy, chộp ngay con dao mổ trong khay y tế kề sát cổ họng cô ta, làm cô ta sợ đến mức không dám nhúc nhích.

Tiếng khay y tế rơi xuống đất cũng thu hút sự chú ý của lính gác, thế mới có cảnh tượng vừa rồi.

Nhan Chân nhìn Tiểu Di lúc này đang úp mặt vào lòng Khương Tảo khóc nức nở, không khỏi thầm nghĩ: Con nhóc nàyt, sức lực gớm thật.

"Em còn tưởng... tưởng không bao giờ được gặp lại các chị nữa..."

Khương Tảo chỉ v**t v* mái tóc cô bé, vành mắt hoe đỏ.

"Không sao, không sao rồi... có chị ở đây rồi."

Cô thấy lớp gạc quấn trên vai Tiểu Di lại rỉ máu vì cử động mạnh, chắc hẳn Nhan Chân đến cũng là để thay băng cho cô bé.

"Tiểu Di, đừng nhúc nhích, để bác sĩ Nhan khám cho em."

Lý Di lúc này mới buông tay, nước mắt lưng tròng ngồi dậy, Khương Tảo đỡ cô bé dựa lưng vào thành giường, lùi ra nhường chỗ.

"Chị..." Tiểu Di kéo tay cô lại, Khương Tảo nắm chặt lấy cổ tay cô bé: "Đừng lo, chị ở ngay đây thôi."

"Không phải là không cho đụng vào sao, giờ lại được rồi à?"

Nhan Chân nhướng mày, đứng yên không nhúc nhích.

Khương Tảo biết dù là ai bị đối xử như vậy trong lòng cũng sẽ khó chịu, huống hồ Nhan Chân còn là ân nhân cứu mạng Tiểu Di.

"Xin lỗi... Tiểu Di em ấy... không cố ý đâu, em ấy chỉ là đã trải qua... một số chuyện, nên tinh thần có hơi hoảng loạn."

Nhan Chân nhìn cô, rồi lại nhìn Tiểu Di, đứa trẻ đó lông mi vẫn còn đọng nước mắt, nhưng thần sắc lại hiện rõ vẻ trưởng thành và bướng bỉnh không hợp với lứa tuổi, dáng vẻ cảnh giác như một con báo hoa mai bị thương.

Nhan Chân quay đầu, dặn dò y tá.

"Đi lấy một chai cồn mới và bộ dụng cụ khác đến đây."

"Vâng, bác sĩ Nhan, có cần lính gác túc trực ở đây không ạ?" Cô y tá trước khi đi còn lo lắng hỏi han.

Nhan Chân xua tay: "Ra ngoài hết đi."

Trong lều nhất thời chỉ còn lại ba người họ, Nhan Chân sát trùng tay lại rồi đeo găng tay vào, nhẹ nhàng bóc lớp gạc trên vai Tiểu Di ra, lấy tăm bông tẩm cồn bôi lên.

Tiểu Di lập tức cắn chặt răng, đau đến mức toàn thân run lẩy bẩy.

Nhan Chân liếc nhìn Tiểu Di, dừng động tác trên tay lại.

"Tiếp theo tôi sẽ cắt bỏ phần thịt thối xung quanh vết thương của em, nếu không chịu nổi thì cứ kêu lên nhé."

Khương Tảo có chút không đành lòng: "Bác sĩ Nhan, không có thuốc tê sao?"

"Thuốc tê chỉ dành cho thương binh nặng, hiện tại cô bé không được tính là thương binh nặng."

Nhan Chân nói với hàng lông mày lạnh lùng dưới lớp khẩu trang, đầu cũng không thèm ngẩng lên.

Tiểu Di cắn chặt răng, hít một hơi khí lạnh, cô bé sợ bóp đau Khương Tảo nên buông cô ra, nhưng Khương Tảo lại chủ động nắm lấy bàn tay Tiểu Di đang đặt trên chăn, bao trọn trong lòng bàn tay mình.

"Không... không sao... chị Khương... em chịu được."

"Cố chịu nhé, tôi bắt đầu đây."

Nhan Chân nói xong liền cầm chiếc kéo phẫu thuật trong khay lên, đầu tiên là cắt bỏ những đoạn chỉ thừa, sau đó từng chút một thọc sâu vào trong thịt, loại bỏ phần thịt thối xung quanh vết thương của cô bé.

Khương Tảo áp đầu Lý Di vào vai mình, Lý Di r*n r* nghẹn ngào từ trong cổ họng, sắc mặt trắng bệch, những giọt mồ hôi to như hạt đậu lăn dài trên trán, nhưng từ đầu đến cuối không hề hé răng một lời.

Nhan Chân đặt chiếc kéo vào khay, rắc thêm chút thuốc bột tiêu viêm lên đó, rồi quấn lại băng gạc cho cô bé.

Đến lúc cô ta quay người cất đồ, Lý Di mới phát hiện, trên chiếc xe đẩy bên cạnh có để cồn i-ốt.

Cô bé lập tức tức giận nghiến răng nghiến lợi.

"Chẳng phải có cồn i-ốt sao... vừa nãy sao không dùng cho tôi?"

"Trẻ con không nghe lời thì phải chịu phạt."

Nhan Chân nói xong, nháy mắt với cô bé một cái, bưng khay y tế đi ra ngoài.

"Chị..."

Lý Di tức giận ngồi bật dậy, nhưng lại bất lực ngã xuống, Khương Tảo vội vàng giữ chặt lấy cô bé.

"Được rồi được rồi, lát nữa vết thương lại rách ra bây giờ."

Khi trong lều chỉ còn lại hai người, Lý Di mới yên tĩnh trở lại, yên tâm rúc vào người cô.

Cô bé có quá nhiều điều muốn hỏi.

"Chị, chúng ta đang ở đâu đây? Làm sao các chị tìm được chỗ này? Còn tóc của chị sao lại thành ra thế này?"

"Chị không sao, nơi này gọi là doanh trại Utopia, chúng ta trôi theo sông Bạch Sa đến được đây."

Lý Di thấy hốc mắt cô hơi đỏ, bỗng nhiên cảm thấy có điều gì đó không ổn, từ lúc tỉnh dậy đến giờ cô bé chưa hề nhìn thấy chị Văn, cả bà Khương, ngay cả Cola luôn luôn theo sát họ như hình với bóng cũng không thấy đâu.

Trong lòng Lý Di trào dâng một dự cảm chẳng lành, viền mắt cũng đỏ hoe, nhưng vẫn nắm chặt lấy tay Khương Tảo, muốn xác nhận điều gì đó.

"Chị, vậy còn chị Văn, bà Khương và Cola đâu? Sao chỉ thấy mỗi mình chị, họ đâu rồi..."

Khi Lý Di nhắc đến Khương Ngũ Ni và Cola, nước mắt Khương Tảo không kìm được mà trào ra.

Cô lấy con búp bê rách rưới từ trong balo ra, đặt vào tay Lý Di.

"Chị Văn của em vẫn ở đây, chỉ là... bà ngoại và Cola mãi mãi không thể trở về được nữa."

Trước khi chính tai nghe lời khẳng định, Lý Di vẫn còn chút ôm ấp hy vọng mong manh, đến khi nhìn thấy Khương Tảo rơi nước mắt trước mặt mình, nhìn thấy con búp bê nhuốm máu đó, Lý Di mới thật sự hiểu ra, Cola và bà ngoại đã rời xa họ rồi.

Những ký ức xưa cũ lại hiện về trước mắt.

Khoảnh khắc ấy, nước mắt Lý Di giàn giụa, ôm chặt con búp bê vào lòng.

"Đều tại em... nếu không phải tại em... mọi người cũng sẽ không rời khỏi thôn Nguyên Khê, Cola và bà cũng sẽ không..."

Lý Di vừa nói, tay phải nắm chặt thành nắm đấm, nước mắt giàn giụa, Khương Tảo mắt ngấn lệ, xoa đầu cô bé.

"Tiểu Di... chúng ta... ba chúng ta phải sống cho thật tốt, mới không phụ lòng họ, ở đây em nhất định phải ngoan ngoãn nghe lời bác sĩ Nhan, uống thuốc đúng giờ, mau chóng dưỡng thương, chúng ta mới có thể rời khỏi đây."

Mặc dù Tiểu Di mới tỉnh lại, nhưng cô bé có thể cảm nhận được bác sĩ Nhan không phải người xấu, hơn nữa doanh trại này còn có lính tráng vũ trang đầy đủ, thoạt nhìn cũng rất an toàn.

Nếu căn cứ người sống sót đã thất thủ, tạm thời họ không có chỗ nào để đi, tại sao không cân nhắc việc định cư ở đây?

Khương Tảo nhìn thấu sự nghi hoặc của em ấy, nhìn quanh quất bốn phía, hạ giọng nói: "Nói chung, doanh trại này không đáng tin, ở đây ngoài chị và chị Văn của em ra, thì không được tin lời bất kỳ ai cả."

Lý Di như hiểu như không, nhưng vẫn nghiêm túc gật đầu.

Khương Tảo lại xoa đầu, đắp lại chăn cho cô bé.

"Nghỉ ngơi một lát đi, đợi em ngủ chị sẽ đi."

Văn Chiêu bận rộn cả một ngày, khi cô ấy ngẩng đầu lên lần nữa, mặt trời đã sắp lặn, người đàn ông quấn áo bào tập hợp họ lại, phát cho mỗi người hai tờ giấy màu xanh lá in hình mặt trời.

Văn Chiêu lật qua lật lại xem, một lúc sau mới nhận ra, đây chính là "tem phiếu" mà bà cụ hôm trước nhắc đến.

Có thể dùng nó để đổi thức ăn.

Cô ấy lại ngẩng đầu lên, không biết Tiểu Tảo bên kia thế nào rồi, cô ấy luôn cảm thấy vị Tiên Tri kia sâu không lường được, cực kỳ nguy hiểm, quan trọng nhất là, cô ta có ý đồ xấu với Tiểu Tảo.

Nghĩ đến đây, tim Văn Chiêu thắt lại, rảo bước đuổi theo tên thuộc hạ giáo hội đi đằng trước: "Xin hỏi, giáo hội đi đường nào?"

Tên đàn ông khoác áo choàng tối màu quay đầu lại trừng mắt lườm cô ấy một cái đầy khinh bỉ, hất tay cô ấy ra, khịt mũi hừ lạnh một tiếng.

"Giáo hội là nơi loại người như cô có thể đến sao?"

"Mày..." Văn Chiêu tức giận, nắm chặt nắm đấm, quản đốc kéo kéo áo cô ấy, nói nhỏ.

"Sao cô dám đắc tội với người của giáo hội, không cần mạng nữa à, cô muốn tìm người thì đến nhà ăn đi, sắp đến giờ ăn cơm rồi, mọi người đều sẽ tập trung ở đó."

Vì chuyện này mà bọn lính xung quanh đều phóng ánh mắt thiếu thiện cảm về phía họ, Văn Chiêu lúc này mới buông lỏng nắm đấm đang siết chặt.

"Cảm ơn."

"Ấy, không có chi, đi mau đi, không lát nữa đến muộn là hết phần cơm đấy."

Nhìn dòng người lũ lượt ùa ra từ những ngôi nhà hai bên đường, Văn Chiêu cũng hòa vào dòng người, tiến về phía nhà ăn.

Sau khi Khương Tảo ra khỏi lều, liền ráo riết hỏi thăm tung tích của Văn Chiêu, cô nóng lòng muốn báo ngay tin vui Tiểu Di đã tỉnh lại cho cô ấy, nhưng tóm được mấy tên lính thì ai cũng lắc đầu, nói chưa từng gặp người này.

Bài thánh ca buổi xế chiều đúng giờ vang lên trên loa phát thanh, mọi người đều đi về phía nhà ăn, nhìn dòng người đang tụ tập lại một chỗ, Khương Tảo chợt lóe lên ý nghĩ, cũng chạy tới đó.

"Một tem phiếu được một cái bánh ngô, qua bên kia nhận." Tên thuộc hạ cầm đầu nói với giọng điệu uể oải, chỉ tay về hướng bên cạnh.

Tem phiếu trong tay Văn Chiêu bị thu lại, cô ấy làm việc cật lực cả ngày, chỉ đổi lại được hai cái bánh ngô miễn cưỡng đủ no bụng.

Bên kia có canh rau và cháo khoai lang, nhưng cần đến hai tem phiếu mới đổi được một chén.

Một ông lão tóc bạc phơ cúi rạp người van xin trước mặt gã thuộc hạ.

"Cầu xin cậu... cho thêm một chút đi, tôi ngày nào cũng đi làm việc nhưng vì lớn tuổi nên người ta không nhận, tích góp mãi mới được ba tấm tem phiếu này..."

Trong chiếc bát sắt ông lão cầm trên tay chỉ có một lớp cháo loãng dính đáy bát.

"Đi đi đi, mỗi người chỉ được chừng này, ông ăn rồi người khác ăn gì, còn không mau cút đi!"

Tên thuộc hạ vừa nói vừa đẩy ông lão một cái, ông lão đứng không vững, ngã phịch xuống đất, bát cháo cũng đổ ra ngoài.

Nhìn chút thức ăn đổi bằng công sức cực nhọc bao ngày bị đổ đi như vậy, ông lão không kìm được bật khóc nức nở.

Một tên thuộc hạ giáo hội dẫn theo hai tên lính bước tới.

"Ông phạm tội ồn ào và tham lam, phạt đánh hai mươi roi, lôi đi."

Những người lao động vất vả cả ngày trời, trên mặt ai nấy đều hằn lên sự vô cảm, dường như đã quá quen thuộc với cảnh tượng này.

Nhìn ông lão bị đám người giáo hội bịt miệng, định lôi đi, Văn Chiêu tiến lên một bước, quản đốc từ hàng bên cạnh tóm lấy cánh tay cô ấy, hạ giọng nói.

"Lão ta đáng đời đấy! Đừng có nghĩ đến chuyện xin tha cho lão, tội bao che chỉ bị phạt nặng hơn thôi!"

Chỉ trong giây phút chần chừ đó, ông lão đã bị đám người giáo hội lôi đi ngay trước mắt, Văn Chiêu nhìn bóng lưng ông lão, mãi không thể định thần lại được, cho đến khi khóe mắt lướt qua cuối hàng.

Khương Tảo đang kiễng chân ngóng trông, đưa mắt tìm kiếm hình bóng của cô ấy, chiều cao của Văn Chiêu thật sự quá nổi bật giữa đám đông.

Khương Tảo nhón gót, liếc mắt là thấy cô ấy ngay.

Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, trong mắt cả hai đều ánh lên nụ cười, Khương Tảo vui sướng bất giác giơ cao tay lên.

"A——"

Chưa kịp gọi thành tiếng, Văn Chiêu đã lắc đầu ra hiệu với cô.

Khương Tảo bừng tỉnh, nhìn những tên lính và đám thuộc hạ giáo hội khoác áo choàng tối màu đi lại xung quanh, cô đành nuốt những lời định nói vào trong.

Bình Luận (0)
Comment