Toàn Cầu Hóa Xác Sống, Riêng Tôi Về Quê Làm Ruộng

Chương 67

Khương Tảo đi theo tên lính đến trước ngôi nhà đá bề thế nhất doanh trại, trên cột cờ cắm một lá cờ nền xanh lá có hình mặt trời đang tung bay trong gió, đây chính là biểu tượng của giáo hội.

Tên lính dừng bước trước cửa, cung kính cúi người.

"Tiên Tri Đại Nhân, người ngài cần đã được đưa đến rồi."

Từ sau bức rèm cửa dày cộp truyền ra một giọng nói lạnh lùng.

"Vào đi."

Tên lính lúc này mới vén rèm lên cho cô: "Vào đi."

Cách biệt bao năm, hai người không ai ngờ tới sẽ gặp lại nhau trong hoàn cảnh này, nhất thời nhìn nhau không nói nên lời.

Vẫn là Thanh Sơn phá vỡ sự im lặng trước, cô ấy nhìn Khương Tảo, trên gương mặt vốn luôn như một chiếc mặt nạ hoàn mỹ khẽ hiện lên một nụ cười:

"Lâu rồi không gặp, ngồi xuống ăn sáng đi."

Thanh Sơn thấy Khương Tảo đứng yên không nhúc nhích, thậm chí còn chủ động đứng lên, kéo chiếc ghế cạnh bàn dài ra giúp cô.

Đi một vòng, ngôi nhà đá này quả thật là bề thế nhất, khác biệt hoàn toàn so với những túp lều hay nhà gỗ nhỏ bé xung quanh.

Phong cách bên trong ngôi nhà đá cũng vô cùng xa hoa, Khương Tảo vừa bước vào đã cảm thấy ấm áp như mùa xuân, còn thoang thoảng một mùi hương nhè nhẹ.

Cô rũ mắt nhìn, trên chiếc bàn dài vẫn còn đặt sáp thơm.

Tấm khăn trải bàn tua rua dài gần như rủ xuống tận sàn, trên sàn trải thảm đỏ lộng lẫy, trên bàn bày biện vài món ngon khó kiếm trong thời mạt thế, ngoài những lát bánh mì nướng còn có sữa bò và trứng ốp la.

"Đây là mệnh lệnh của Tiên Tri Đại Nhân hay là lời mời?"

"Đây là lời mời từ người bạn Thanh Sơn của em."

Hôm nay Thanh Sơn chỉ mặc bộ quân phục đơn giản nhưng gọn gàng, trông gần gũi dễ gần hơn nhiều so với bộ dạng khoác áo choàng chống quyền trượng.

Khương Tảo từ từ ngồi xuống chiếc ghế cô ấy đã kéo ra.

Thanh Sơn ngồi đối diện cô, đẩy những lát bánh mì về phía tay cô: "Mấy ngày nay chắc em ăn bánh ngô cũng ngán rồi nhỉ, mau nếm thử đi, còn có sữa bò nữa, tuy không ngon bằng đồ bán bên ngoài trước mạt thế, nhưng là do doanh trại chúng ta tự sản xuất đấy."

Ánh mắt Khương Tảo dừng lại trên những thứ đó, ngồi im không nhúc nhích.

Thanh Sơn cầm một lát bánh mì trong đĩa lên cắn một miếng, Khương Tảo lúc này mới đưa tay ra lấy, mấy ngày nay cô ăn bánh ngô và cháo vỏ cây quả thật hơi khó nuốt, nên sau khi xác nhận an toàn liền bắt đầu ăn ngấu ăn nghiến.

Thanh Sơn nhìn động tác của cô.

"Lâu ngày gặp lại, em không có gì muốn nói với chị sao?"

Khương Tảo cầm cốc sữa lên, tu ừng ực cạn sạch một hơi, rồi đặt cốc xuống bàn.

"Có, trả lại vũ khí và trang bị cho em."

Thanh Sơn vỗ tay một cái, một tên lính từ bên ngoài bước vào, đặt balo của Khương Tảo xuống đất.

"Đồ đạc của em đều ở đây, nhưng vũ khí thì doanh trại có quy định, người không tham gia chiến đấu tuyệt đối không được mang vũ khí, xin lỗi em."

Khóe môi Khương Tảo nhếch lên nụ cười giễu cợt.

"Chị không phải là Tiên Tri không gì không làm được sao?"

"To gan! Sao dám vô lễ với..." Tên lính hất báng súng lên, Thanh Sơn xua tay ra hiệu cho hắn lui ra.

"Chính vì chị là Tiên Tri, nên chị càng phải làm gương, mong em hiểu cho chị, xem đồ đạc của em trước đi."

Khương Tảo đứng dậy, lục lọi balo của mình, những thứ khác không quan trọng, quan trọng nhất là cuốn sổ tay của Khương Ngũ Ni, khi tìm thấy nó trong ngăn ẩn bên trong balo, Khương Tảo thở phào nhẹ nhõm, cô mở ra xem bức thư kẹp bên trong vẫn còn, tảng đá đè nặng trong lòng lập tức được gỡ xuống.

"Chị biết những thứ này rất quan trọng với em, nên đã ra lệnh cho bọn họ ngoài lấy vũ khí ra, không ai được phép tự ý đụng vào đồ của em."

Sắc mặt Khương Tảo lúc này mới dịu đi đôi chút: "Cảm ơn."

Thanh Sơn nhìn cô ôm khư khư cuốn sổ tay trước ngực.

"Chị nhớ em còn một bà ngoại, bà ấy..."

Khương Tảo cười khổ, vành mắt hơi đỏ.

"Bà ngoại... đã không còn nữa rồi."

Thanh Sơn nhấc ấm đồng đang hâm trên lò lên, rót thêm cho cô một cốc sữa: "Ngồi xuống kể chị nghe xem, là lúc ở căn cứ người sống sót sao?"

Sợ Khương Tảo nghĩ ngợi lung tung, cô ấy lại cười cười.

"Các em gây ra động tĩnh lớn quá, có không ít đám xác sống đã trôi dạt theo dòng sông xuống đây, gây rắc rối lớn cho chúng tôi, mấy ngày nay đội tuần tra cứ phải bận rộn dọn dẹp đám xác sống ngoài doanh trại."

Khương Tảo không đáp lời, chỉ tiếp tục gặm bánh mì nướng.

"Nói chuyện của em rồi, nói chuyện của chị đi, sao chị lại đến đây, rồi còn làm Tiên Tri nữa."

"Đó cũng là chuyện sau khi căn cứ người sống sót thất thủ, kể ra thì dài lắm, mấy ngày nay chắc em lo lắng cho tình hình của đứa bé kia lắm nhỉ, ăn cơm xong chị dẫn em đi dạo quanh doanh trại, tiện thể thăm con bé luôn."

Khương Tảo lúc này mới bắt đầu ăn uống thỏa thuê, Thanh Sơn lại sai thuộc hạ bưng lên một đĩa bánh mì nướng nữa, cô thấy trên bàn vẫn còn khăn giấy, bèn xé hai tờ gói luôn những lát bánh mì còn lại trong đĩa, nhét vào túi, định mang về cho Văn Chiêu ăn.

Tên thuộc hạ nhìn thấy hành động của cô, trợn tròn hai mắt tức giận, nhưng Thanh Sơn chỉ xua tay, ra hiệu cho hắn lui ra.

Ăn sáng xong, họ bước ra khỏi lều, tên thuộc hạ cung kính dâng lên quyền trượng và áo choàng, nhưng Thanh Sơn chỉ xua tay từ chối, tên thuộc hạ liền dắt ngựa tới.

Khương Tảo lúc này mới nhận ra chân của Thanh Sơn có phần đi lại bất tiện.

"Chân chị bị sao vậy?"

"Lúc chiến đấu với đám xác sống bị thương, chữa khỏi thì thành ra thế này, nhưng đi lại bình thường cũng không ảnh hưởng gì."

Người từng cao lớn khỏa mạnh, tứ chi lành lặn, đi bộ ở độ cao hơn 5000 mét cũng nhẹ tựa lông hồng, giờ đây bước đi lại khập khiễng, khiến Khương Tảo không khỏi bùi ngùi.

Nhưng thân thủ cô ấy vẫn nhanh nhẹn như xưa, Thanh Sơn giẫm lên bàn đạp nhảy tót lên lưng ngựa, cúi người đưa tay về phía Khương Tảo.

Khương Tảo nhìn bàn tay cô ấy, xoay người lên con ngựa bên cạnh: "Em cưỡi con này là được rồi."

"Đi..." Do chưa từng cưỡi ngựa, dù Khương Tảo có vung vẩy dây cương thế nào, con ngựa vẫn đứng im không nhúc nhích.

Khóe môi Thanh Sơn nở một nụ cười, quay đầu ngựa lại, cầm lấy dây cương trong tay cô, nắm chặt trong tay.

Cô ấy kẹp chặt bụng ngựa, con ngựa liền phi nước kiệu, kéo theo con ngựa của Khương Tảo cũng chạy theo.

Đội kỵ binh phía sau cũng lần lượt bám theo.

Hôm nay nắng rất đẹp, đường sá trong doanh trại đều là đường đất nện rộng rãi, hoa dại hai bên đường đua nhau khoe sắc, vô cùng tươi đẹp.

Thanh Sơn đi qua chỗ nào, cũng có người nở nụ cười chân thành, cúi chào cô ấy.

Ngoài binh lính mặc quân phục, người của giáo hội quấn áo choàng màu sẫm, cư dân bình thường đều mặc đồng phục áo vải thô màu xám.

"Tiên Tri Đại Nhân, ngài đến rồi ạ."

"Tiên Tri Đại Nhân, chúc ngài mọi sự bình an."

"Tiên Tri Đại Nhân, đều là nhờ phúc của ngài, tôi mới có thể tìm được công việc ở đây, lấp đầy cái bụng."

Là bà cụ đưa bánh ngô cho họ hôm nọ, Thanh Sơn ghì cương ngựa: "Bà hiện tại đang làm việc ở đâu?"

"Rửa chén ở bếp sau nhà ăn ạ."

Thanh Sơn quay đầu dặn dò thuộc hạ của giáo hội.

"Lớn tuổi thế này sao có thể làm việc ở sau bếp bận rộn được, sắp xếp cho bà ấy làm việc nhẹ nhàng ở sảnh trước đi."

Tên thuộc hạ vội lật mở danh sách trong tay ghi chép lại: "Vâng, Tiên Tri Đại Nhân, tôi sẽ sắp xếp ngay."

Bà cụ đã nước mắt lưng tròng, quỳ rạp xuống: "Tiên Tri Đại Nhân... cảm ơn... cảm ơn ngài... ngài đúng là ân nhân của tôi, vị cứu tinh của tôi."

"Tất cả những thứ này đều là hồng ân của Chúa."

Sau khi tên thuộc hạ đỡ bà cụ đứng dậy, Thanh Sơn dẫn cô tiếp tục đi về phía trước.

Đây là lần đầu tiên Khương Tảo ra ngoài và nhìn thấy nhiều người như vậy sau bao nhiêu ngày. Doanh trại ngoài đội tuần tra toàn là thanh niên trai tráng ra, số còn lại hầu như đều là người trung niên và cao tuổi, có cả nam lẫn nữ, không thiếu những người tóc bạc phơ như bà cụ vừa gặp.

Khương Tảo biết, trong thời mạt thế những người dễ bị bỏ rơi nhất chính là người già, phụ nữ và trẻ em, giống như Long Hổ Bang từng gặp trước đây, cho dù không vứt bỏ những nhóm người yếu thế này, thì phần lớn cũng không coi họ là con người, chỉ coi họ là món hàng có thể mang đi đổi lấy lợi ích.

Nhìn từ điểm này, Khương Tảo cũng phải nhìn Thanh Sơn bằng con mắt khác.

"Không ngờ chị còn cất công thu nhận người già và trẻ nhỏ."

"Đó là điều đương nhiên, mỗi người đều bình đẳng, không ai đáng bị bỏ rơi cả." Thanh Sơn chỉ tay, phía đằng kia là những dãy nhà đang được xây dựng dang dở.

"Đó là bộ phận công trình của chúng tôi, phụ trách xây dựng và tu sửa nhà cửa, công sự. Trong số họ có một bộ phận không nhỏ là những người thợ thủ công đã lớn tuổi nhưng cực kỳ giàu kinh nghiệm."

Khương Tảo nhìn theo hướng tay Thanh Sơn chỉ, từng người công nhân đội mũ bảo hiểm, vác gỗ, làm việc khí thế ngất trời trong rừng.

Văn Chiêu cũng ở trong số đó, chỉ là được sắp xếp đi tu sửa công sự ở vòng ngoài doanh trại, nên Khương Tảo không nhìn thấy.

Người của giáo hội đưa Văn Chiêu đến đây giao cho người phụ trách rồi bỏ đi, quản đốc là một người đàn ông trung niên trạc ngoài năm mươi, làn da ngăm đen vì nắng, trông có vẻ thật thà chất phác.

Ông ta lắc đầu: "Sao lại đưa một người phụ nữ đến đây, đây là công việc nặng nhọc vất vả nhất..."

Văn Chiêu nhặt cây rìu cắm trên gốc cây lên, một tay giơ lên rồi bổ xuống, gốc cây to tướng nứt toác theo tiếng bổ.

Quản đốc lúc này mới nhìn cô ấy thêm vài lần: "Không tồi, có sức lực đấy, sao cô không xin vào Viện Dưỡng Nhi?"

Văn Chiêu dựng khúc gỗ vừa chẻ đôi lên, tiếp tục chặt thành từng đoạn nhỏ.

"Tôi mới tới, Viện Dưỡng Nhi là gì?"

"Cô ngay cả Viện Dưỡng Nhi cũng không biết... đó là nơi mỗi người nằm mơ cũng muốn đến đấy..."

Người đàn ông vừa l**m môi vừa nói, khóe mắt liếc thấy có lính tuần tra đang đi tới, lập tức cúi đầu vặn vặn sợi dây thép trên hàng rào.

"Thôi bỏ đi, một người mới đến như cô cũng không vào được Viện Dưỡng Nhi đâu, cứ tranh thủ thời gian làm việc đi, nhất định phải về trước lúc trời tối."

Bộ dạng ông ta vừa làm việc vừa ngó nghiêng ngó dọc, cứ như thể bên ngoài bụi rậm có thứ gì đó đáng sợ lắm vậy.

***

Doanh trại rất rộng, ít nhất là rộng hơn cả trong tưởng tượng của Khương Tảo, nếu nói về quy mô, gần như có thể sánh ngang với thị trấn Lạc Hà, chỉ là những túp lều, nhà gỗ ở đây đều san sát nhau chật ních, trông có vẻ lộn xộn nhưng lại toát lên một chút hơi thở của cuộc sống.

Mọi người đều làm việc của mình, chỉ khi Tiên Tri đi ngang qua mới dừng lại chào hỏi, Thanh Sơn cũng gật đầu chào lại họ.

Trong doanh trại còn có cả nông trại, khi nhìn thấy guồng nước quay bằng sức nước, Khương Tảo cũng không khỏi có chút ngạc nhiên.

Đang vào mùa vụ gieo hạt mùa xuân, mọi người đang tất bật trên bờ ruộng, vừa cày xới vừa gieo hạt giống.

Khương Tảo đã rất lâu rồi không được nhìn thấy cảnh tượng này.

Thanh Sơn nương theo ánh mắt cô nhìn sang.

"Đó là thành quả của bộ nông nghiệp và bộ thủy lợi của chúng tôi, bộ nông nghiệp phụ trách khai hoang, trồng trọt hoa màu, còn bộ thủy lợi thì phụ trách tưới tiêu đồng ruộng, cũng như đảm bảo nước sinh hoạt cho toàn bộ doanh trại."

"À phải rồi, quên nói cho em biết, doanh trại còn được cấp điện nữa, chỉ là vì trạm thủy điện ở hạ lưu thỉnh thoảng sẽ gặp trục trặc, nên không thể cấp điện 24/24, nơi duy nhất được cấp điện 24/24 là Hội Chữ Thập Đỏ, để chăm sóc những bệnh nhân nặng."

Một ông lão vắt chiếc khăn mặt trắng quanh cổ nghe thấy tiếng móng ngựa, quay người lại, cúi gập người thật sâu chào Thanh Sơn.

Thanh Sơn cũng khẽ gật đầu đáp lễ.

"Đó là Lão Ân, mọi việc liên quan đến trồng trọt trong doanh trại đều do ông ấy toàn quyền phụ trách, có lẽ em cũng có thể gọi ông ấy là bộ trưởng bộ nông nghiệp."

Thanh Sơn nói đến đây thì nháy mắt một cái, tông giọng cao lên đầy vẻ tinh nghịch, khiến người ta nhớ lại dáng vẻ của cô ấy ngày trước.

Khương Tảo vô thức mím môi mỉm cười.

"Toàn bộ doanh trại dựa vào núi hướng ra sông, ba mặt là núi, chỉ có một cây cầu treo thông với bên ngoài. Chúng tôi tạm chia khu vực lân cận thành ba khu vực, khu vực cốt lõi, vùng đệm và vùng nguy hiểm, doanh trại là khu vực cốt lõi, tuyệt đối an toàn, vùng đệm là khu vực xung quanh bán kính mười cây số, bao gồm cả khu vực đi săn của doanh trại, thỉnh thoảng mọi người sẽ đến đó săn bắt, cũng chăn nuôi trâu bò ở đó, tương đối an toàn, còn vùng nguy hiểm, chính là hướng mà các em đến, nơi đó gần căn cứ người sống sót..."

Hai người tiếp tục cưỡi ngựa tiến về phía trước, Thanh Sơn chậm rãi giải thích cho cô.

"Ở đây mỗi người đều có thể dựa vào đôi bàn tay lao động của mình để tạo ra giá trị, đổi lấy tem phiếu lương thực, rồi dùng tem phiếu đó để đổi lấy những thứ mình cần, so với thức ăn hay nước uống, điện được phân phối theo định mức, cho dù em không biết làm gì cũng..."

Lời chưa dứt, một tràng tiếng đọc bài vang rộn truyền tới.

Khương Tảo đã lâu lắm rồi chưa được nghe thấy âm thanh non nớt nhưng lại tràn trề sức sống như vậy, cô bất giác dừng bước, nhìn dòng chữ khắc trên bảng tên bằng gỗ trước cửa: Trường tiểu học Hy Vọng doanh trại Utopia.

Trường học cũng không lớn, vỏn vẹn chỉ có ba gian nhà gỗ, được quây lại bằng hàng rào, trước cửa còn có lính đứng gác.

Thấy họ cưỡi ngựa tới, tên lính lập tức cung kính áp tay phải lên ngực, cúi người: "Tiên Tri Đại Nhân, ngài đến rồi ạ."

Thanh Sơn nhảy xuống ngựa, tên thuộc hạ đẩy cánh cửa gỗ ra cho họ.

Khương Tảo bước vào trường học, sân chơi là một bãi đất đã được san phẳng, những mầm cỏ xanh non vừa mới nhú lên từ trong đất, hệt như những khuôn mặt non nớt trong phòng học này, tươi tắn và tràn đầy sức sống.

Tiếng chuông tan lớp vang lên, bọn trẻ thi nhau ùa ra chạy về phía họ, ôm chặt lấy đùi Thanh Sơn.

"Tiên Tri Đại Nhân, ngài đến rồi!"

"Tiên Tri Đại Nhân, hôm nay con ăn được hai chén cơm đấy!"

"Tiên Tri Đại Nhân, con đã thuộc làu quy tắc ứng xử của cư dân do ngài biên soạn rồi..."

Đám trẻ này đứa lớn đứa bé, đứa lớn chắc khoảng mười tuổi, đứa nhỏ nhất cũng chỉ mới chập chững biết đi.

Thanh Sơn tiện tay bế bổng một bé gái trắng trẻo bụ bẫm lên, mặc cho bé gái thơm một cái vào má mình, cười sảng khoái.

Hai cô giáo từng khám sức khỏe cho Khương Tảo cũng đi tới, cung kính cúi chào: "Tiên Tri Đại Nhân, bọn trẻ phải vào học rồi ạ."

Tiếng chuông vào lớp lại vang lên, bọn trẻ lúc này dưới sự dẫn dắt của các cô giáo, bịn rịn lưu luyến trở về lớp học.

Khương Tảo nhìn lướt qua một lượt, trong trường chắc phải có ít nhất mười bảy mười tám đứa trẻ, nhưng lại chỉ chia làm hai lớp.

Thanh Sơn nhìn thấu sự nghi hoặc của cô, quay người lại, đi khập khiễng ra ngoài: "Hết cách rồi, số lượng người sống sót có trình độ học vấn cao trong doanh trại vẫn còn quá ít, chị đã hạ thấp tiêu chuẩn xuống trình độ cấp ba, vậy mà số lượng giáo viên đủ điều kiện vẫn chỉ đếm trên đầu ngón tay."

Khương Tảo gật gật đầu: "Trong thời mạt thế, sống sót mới là điều quan trọng nhất."

Ánh mắt cô lại dừng lại ở những dãy nhà phía bên phải trường học, nơi đó cũng có một khoảng sân rộng bằng cả sân bóng rổ.

Bảy tám đứa trẻ đang tuổi thiếu niên dưới sự chỉ bảo của binh lính đang luyện tập chém cọc rơm.

"Chỗ đó là nơi nào?"

"Đám trẻ đó đều là lính dự bị của đội tuần tra."

Đáy mắt Khương Tảo ánh lên một tia kinh ngạc, chúng trông cũng chỉ chừng mười bốn mười lăm tuổi, còn chưa cao bằng một người trưởng thành.

Nhắc đến chuyện này, trong mắt Thanh Sơn cũng hiện lên một nỗi xót xa.

"Trong cái thời mạt thế này, chúng bắt buộc phải học cách bảo vệ bản thân và bảo vệ người khác, một khi có lính tuần tra hy sinh, thì lính dự bị bắt buộc phải thay thế vị trí của người đó."

"Tuy rất tàn nhẫn, nhưng... đó là hiện thực."

Nhưng nhắc đến trẻ con, Khương Tảo lại nhớ đến một chuyện khác.

"Em... em nhớ chị cũng có một đứa con, sao không đi cùng chị?"

Trong khoảnh khắc ấy, cơ mặt Thanh Sơn hơi giật giật, cô ấy quay lưng lại, từ chối sự dìu dắt của tên thuộc hạ, tập tễnh bước xuống bậc thềm, Khương Tảo để ý thấy hai bên thái dương của cô ấy cũng đã điểm vài sợi tóc bạc, dưới ánh mặt trời, càng thêm chói mắt.

"Con bé không còn nữa, chị hy vọng những đứa trẻ này đều có thể lớn lên khỏe mạnh, bình an và hạnh phúc, đây cũng là lý do chị thành lập ngôi trường này."

"Xin lỗi..." Đặt mình vào hoàn cảnh người khác, Khương Tảo cũng không muốn người khác hỏi mình về chuyện của Khương Ngũ Ni, nên cô vẫn khẽ nói lời xin lỗi.

Thanh Sơn quay đầu lại, mỉm cười với cô xoay người lên ngựa.

"Không sao, đi tiếp về phía trước, chính là Hội Chữ Thập Đỏ, đứa bé đi cùng em đang ở đó."

Vừa nhắc đến Tiểu Di, Khương Tảo liền trở nên kích động, vung roi quất vào mông ngựa lao vút đi.

Hội Chữ Thập Đỏ là nơi cô từng đến, Thanh Sơn không giới thiệu nhiều, chỉ tay vào nữ bác sĩ đang khâu vết thương ở chân cho tên lính trong sân nói: "Đó là bác sĩ Nhan Chân, bác sĩ ngoại khoa duy nhất của doanh trại, trước mạt thế làm việc ở khoa ngoại tổng hợp của một bệnh viện."

Thấy họ xuống ngựa đi tới, Nhan Chân buông việc đang làm dở trên tay, vừa định đứng dậy hành lễ, Thanh Sơn đã vỗ vai cô ta.

"Cô cứ làm việc của cô đi, chúng tôi chỉ đến thăm bệnh nhân thôi."

"Vâng." Nhan Chân lúc này mới cúi đầu, tiếp tục bận rộn.

Đi đến đây, Khương Tảo đã không thể chờ đợi thêm được nữa, một bước nhảy vọt lao tới vén tấm rèm lên.

"Tiểu Di..."

Tiểu Di nằm trên giường, tuy vẫn chưa tỉnh, nhưng sắc mặt đã tốt hơn những ngày trước rất nhiều, trên màn hình máy theo dõi bên cạnh cũng hiển thị các dấu hiệu sinh tồn đang ổn định, một y tá đang lau mặt cho cô bé.

Nghe thấy tiếng động phía sau, y tá vội quay người lại.

"Ai cho cô vào..."

Chưa dứt lời, Thanh Sơn đi sát phía sau cũng bước vào, y tá vội vàng áp tay phải lên ngực: "Tiên Tri Đại Nhân."

Khương Tảo chầm chậm bước tới, v**t v* má Tiểu Di, khóe mắt không kìm được nóng lên, lại nắn nắn bàn tay nhỏ bé của cô bé, áp vào má mình.

Thanh Sơn nhìn cô.

"Tình hình bệnh nhân thế nào rồi?"

"Bẩm Tiên Tri Đại Nhân, mọi thứ đều ổn định."

"Vậy bao giờ thì con bé tỉnh?"

"Cái này... bác sĩ Nhan cũng không chắc chắn được..." Y tá nhìn sắc mặt Thanh Sơn, lại vội vàng cúi rạp người xuống, run rẩy đáp.

"Có lẽ là trong vài ngày tới... mọi thứ đều đang tiến triển tốt."

Thanh Sơn lúc này mới hài lòng gật đầu.

"Cần vật tư gì cứ đến giáo hội nhận."

"Vâng, thưa Tiên Tri Đại Nhân."

Họ lại nán lại đó một lúc.

Có lẽ vì thấy cô đi cùng Tiên Tri đến, thái độ của y tá xoay ngoắt 180 độ, giọng điệu nhẹ nhàng ôn hòa, khuyên nhủ hết lời.

"Thưa cô, bệnh nhân cần được nghỉ ngơi."

Khương Tảo lúc này mới lưu luyến đứng lên.

"Hội Chữ Thập Đỏ tuy ít người, nhưng ai nấy đều dày dạn kinh nghiệm, lớn thì phẫu thuật ngoại khoa, nhỏ thì cảm mạo đau đầu của cư dân, đều có thể giải quyết được, bác sĩ Nhan Chân đã theo chị từ những ngày đầu doanh trại mới thành lập, doanh trại có được ngày hôm nay, không thể tách rời sự nỗ lực của họ."

Khương Tảo hiểu, Thanh Sơn nói nhiều như vậy là để cô yên tâm, bước ra ngoài cửa, thấy Nhan Chân vẫn ở đó, Khương Tảo liền khẽ gật đầu, ngỏ lời cảm ơn: "Bác sĩ Nhan Chân, cảm ơn cô."

Nhan Chân nhìn cũng không thèm nhìn cô lấy một cái, chỉ cúi người cung kính đưa tiễn Thanh Sơn ra ngoài.

Sau khi rời khỏi Hội Chữ Thập Đỏ, nét u sầu trên mặt Khương Tảo đã vơi đi phần nào, Thanh Sơn nhìn biểu cảm của cô.

"Con bé tên Tiểu Di à?"

"Vâng." Khương Tảo khẽ gật đầu: "Em gái kết nghĩa của em."

"Chị sẽ dặn dò cấp dưới, sau này em muốn đến thăm thì cứ đến, không cần thông qua sự cho phép của giáo hội."

"Cảm ơn."

Lúc này Khương Tảo mới thật sự cảm thấy biết ơn cô ấy từ tận đáy lòng, dù sao họ cũng đã cứu mạng Tiểu Di.

Dọc đường đi, những lời Thanh Sơn nói ít nhiều cũng làm cô cảm động, cũng khiến cô tò mò hơn về doanh trại này. Xét ở khía cạnh này, so với vai trò Tiên Tri, Thanh Sơn thích hợp làm một nhà truyền giáo hơn, giỏi dùng ngôn từ và sự yếu đuối đúng lúc để khiến người ta buông lỏng cảnh giác.

Khương Tảo ngẩng đầu nhìn lá cờ in hình mặt trời màu xanh lá cây đang tung bay trong sân cách đó không xa: "Đó là nơi nào?"

Dọc đường đi, lá cờ đó chỉ xuất hiện ở những nơi trọng yếu như nơi ở của Thanh Sơn, doanh trại của lính tuần tra và trường học.

"Đó là Viện Dưỡng Nhi, chị đưa em đi xem."

Cái tên luôn văng vẳng bên tai từ ngày đầu tiên bước chân vào doanh trại này, Khương Tảo đã vô cùng quen thuộc.

Cô vẫn luôn nghĩ đó là nơi gửi trẻ hay đại loại thế, cho đến khi đứng trước cổng Viện Dưỡng Nhi cô vẫn đinh ninh như vậy.

Rẽ vào một con đường nhánh, một tòa nhà gỗ hai tầng hiện ra trước mắt, tòa nhà tựa lưng vào núi, trước cửa còn có dòng suối nhỏ róc rách chảy qua, khác với con phố hơi lộn xộn phía trước, nơi này trông non xanh nước biếc, sạch sẽ ngăn nắp, trước cổng còn treo băng rôn:

Đây là sứ mệnh của chúng ta.

Tất cả vì doanh trại Utopia.

Những khẩu hiệu kiểu này dọc đường Khương Tảo cũng thấy không ít, nhưng ở đây là nhiều nhất, trước cổng sân còn dựng một bảng thông báo, hình nền là một bức tranh vẽ tay cảnh một người mẹ đang bồng con.

Chính giữa bảng thông báo dán một tờ giấy đỏ chữ to:

Ngôi sao sinh sản của doanh trại Utopia xxx

Trong tháng này mang thai xxx

Trong tháng này sinh con xxx

...

Thanh Sơn bước tới, nhìn cái tên đó.

"Đứa trẻ ban nãy chị bế trong trường học, cũng là đứa con thứ ba cô ấy sinh ra ở đây."

"Sau khi căn cứ người sống sót thất thủ, chị bảo vệ một số người chạy thoát ra ngoài, dừng chân tại đây."

"Doanh trại cần nhân lực, chúng ta cũng cần phải duy trì nền văn minh nhân loại, vì vậy, chị đã thành lập Viện Dưỡng Nhi, nó có thể không giống với nơi mà em tưởng tượng, ở đây không có bố mẹ, cũng không có người thân, càng không có chuyện cưỡng ép, tất cả các hoạt động sinh sản đều phải được sự chấp thuận của giáo hội, mỗi đứa trẻ sinh ra đều là con của doanh trại Utopia, giáo hội sẽ sắp xếp người chuyên trách chăm sóc."

"Chúng ở đây cho đến khi cai sữa, sau đó sẽ giao cho các giáo viên của trường học chăm sóc, sống ở đó, học hỏi các kỹ năng sống, rồi khỏe mạnh lớn lên, đây mới thật sự là nuôi dạy trẻ xã hội hóa."

Nhắc đến những chuyện này, trên mặt Thanh Sơn lại hiện lên vẻ đắc ý, nhìn mọi thứ trước mắt hệt như đang ngắm nhìn kiệt tác của Đấng Tạo Hóa, tất nhiên, Đấng Tạo Hóa đó chính là bản thân cô ấy.

Khương Tảo quay đầu nhìn vào trong sân, trước cửa những căn nhà gỗ đều giăng dây phơi quần áo.

Bảy tám phụ nữ bụng mang dạ chửa đang ngồi sưởi nắng trong sân, trêu đùa những đứa trẻ sơ sinh bế trên tay nhau.

Không hiểu sao, một khung cảnh trông có vẻ bình yên tốt đẹp lại khiến Khương Tảo cảm thấy rợn tóc gáy.

Những lời nói nghe có vẻ thật quang minh chính đại của Thanh Sơn, nhất thời khiến Khương Tảo không tìm được kẽ hở logic nào để phản bác, nhưng tận sâu trong đáy lòng cô vẫn le lói một trực giác, thế này là không đúng... không đúng.

Trong lời nói của Thanh Sơn nhất định có lỗ hổng.

Thanh Sơn nhìn khuôn mặt cô ngập tràn trong ánh nắng, dáng vẻ cau mày suy tư khi ngẩng đầu nhìn lá cờ kia.

Gương mặt cô giờ đây đã rũ bỏ nét non nớt trước mạt thế, ngay cả chút nét bầu bĩnh trên khuôn mặt trước kia cũng không còn nữa, đường quai hàm càng thêm rõ ràng, lông mày sâu thẳm, chiếc cổ thon dài, mái tóc bạc trắng xõa sau lưng bay bay trong gió, nét trưởng thành pha thêm chút thanh lãnh.

"Em có biết lá cờ này có ý nghĩa gì không?"

Khương Tảo lắc đầu: "Ý nghĩa gì?"

"Mặt trời chiếu rọi nhân gian, xua tan mọi tội lỗi, mang đến ánh sáng cho con người, còn màu xanh lá cây, là màu em thích nhất."

"Cho nên chị đặt tên cho nơi này là Utopia."

_______________

Lời editor: Utopia - từ này bắt nguồn từ cuốn sách Utopia (xuất bản năm 1516) của Thomas More, nó dùng để chỉ một xã hội hoàn hảo, lý tưởng tuyệt đối ở mọi khía cạnh (chính trị, pháp luật, bình đẳng, không có bạo lực hay nghèo đói). Tuy nhiên, gốc rễ của từ này trong tiếng Hy Lạp lại mang nghĩa là "Nơi không hề tồn tại". (Nguồn: Google và Baidu)

Bình Luận (0)
Comment