Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 63

Lý Nghê Thường làm sao có thể ngờ rằng, chưa hết một đêm mà đã liên tiếp xảy ra nhiều chuyện đến vậy. Tạ Ẩn Sơn cuối cùng cũng đi ra ngoài, nhưng nàng còn chưa kịp xác nhận Bùi Thế Du lúc này còn ẩn mình trên mái nhà hay không thì lại thấy gã lại quay vào.

Tiếp đó, không vì lý do gì cả, nàng lại một lần nữa bị đưa đến căn nhà nằm trên khu đất cao đó. Vẫn là thư phòng mà nàng vừa mới đến đêm nay, nhưng khác với lúc nãy, bên ngoài có một người trông như lão bộc đang chờ, có vẻ như đang đợi nàng.

Thấy nàng tới, ông ta dẫn nàng vào, dặn dò nàng chờ Thiên Vương ở đây. Nói xong, ông ta nhìn chiếc vò rượu trên bàn đã vơi đi một nửa, lặng lẽ thở dài, vẻ mặt rầu rĩ rồi rời đi.

Lý Nghê Thường bắt đầu chờ đợi. Tinh thần nàng ban đầu cực kỳ căng thẳng. Nàng không biết Bùi Thế Du lúc này đang ở đâu, liệu hắn có còn định thực hiện kế hoạch bắt cóc Thiên Vương hay không. Nàng cũng không rõ mục đích của Thiên Vương khi đưa nàng trở lại đây là gì, và lúc này ông ta lại đi đâu. Nàng cứng ngắc ngồi trong phòng, tai luôn lắng nghe trong tĩnh lặng, ngoài tiếng gió đêm rít gào văng vẳng giữa các đỉnh núi ở đằng xa, không còn bất kỳ động tĩnh nào khác.

Một lát sau, sự chú ý của nàng bị nửa vò rượu trên bàn thu hút, tim nàng đột nhiên đập nhanh, một ý nghĩ lóe lên. Vừa nãy sau khi nàng rời đi, Thiên Vương hiển nhiên đã ở đây một mình uống chút rượu.

Tiểu Kim Xà đã được nuôi dưỡng gần hai ngày, nọc độc hẳn đã hồi phục. Nếu nhân cơ hội này, nhỏ nọc độc vào rượu, hạ độc ông ta, vậy thì, không cần Bùi Thế Du phải mạo hiểm bắt cóc nữa, nàng có thể dễ dàng giúp hắn đạt được mục đích. Nọc rắn phải qua máu mới phát huy được độc tính mạnh nhất, nên Tiểu Kim Xà cắn người là con đường tối ưu.

Nếu Thiên Vương đang khỏe mạnh, uống độc dịch có lẽ cũng không ảnh hưởng quá lớn đến ông ta. Nhưng đúng lúc này ông ta đang bị nội thương, phổi bị rách. Sau khi độc dịch vào bụng, chắc chắn sẽ nhanh chóng xâm nhập kinh mạch, lưu chuyển khắp cơ thể. Chỉ cần độc phát, sinh tử của ông ta liền nằm trong tay nàng.

Lý Nghê Thường lập tức phấn chấn tinh thần.

Thực tình mà nói, mặc dù vị Hoành Hải Thiên Vương đó là kẻ thù của gia tộc họ Lý nàng, còn bắt nàng đến đây, quả thực là kẻ ác chất chồng, người người đều muốn giết. Thế nhưng mà không biết vì sao, sau khi tận mắt nhìn thấy người thật, trong lòng nàng dường như cũng không còn mối thù hận lớn như đáng lẽ phải có đối với kẻ ác này, thậm chí, có lúc nàng còn thấy người này khá đáng thương.

Tuy nhiên, dù Thiên Vương này khác biệt thế nào so với những gì nàng tưởng tượng, thậm chí dành được vài phần đồng cảm không nên có của nàng, thì so với sự an nguy của Bùi Thế Du, những điều đó hoàn toàn không đáng kể. Ông ta muốn gây bất lợi cho Bùi Thế Du, vậy thì, đừng nói một Thiên Vương, mà là mười, một trăm người, nàng cũng có thể ra tay mà không chút do dự.

Có điều, Lý Nghê Thường không chắc, sau khi trở về ông ta có còn tiếp tục uống rượu hay không. Tiểu Kim Xà cần ít nhất mười ngày để hồi phục hoàn toàn nọc độc. Hiện tại mới khoảng hai ngày, lượng nọc độc có thể lấy ra thực sự có hạn.

Nếu nàng cố lấy độc bỏ vào rượu, mà ông ta về lại không uống, vậy thì hoàn toàn lãng phí. Ngộ nhỡ sau này nếu cần đến sự giúp đỡ của Tiểu Kim Xà nữa, mà nọc độc đã hết, thì phải làm sao.

Lý Nghê Thường suy nghĩ một lát, rồi đưa ra quyết định. Trước hết không hành động, đợi ông ta trở về rồi tính sau. Nếu ông ta tiếp tục uống rượu thì là tốt nhất. Nhìn thấy ông ta cực kỳ si mê mọi thứ liên quan đến cô mẫu nhà họ Bùi, đến lúc đó, nàng có thể tiếp tục bịa đặt vài câu ông ta thích nghe, nhân lúc ông ta say mắt mơ màng, tinh thần phân tán. Với sự phối hợp của nàng và Tiểu Kim Xà, hoàn toàn có thể tìm được cơ hội nhỏ nọc rắn vào rượu ông ta.

Nếu ông ta không uống… vậy thì đã không làm thì thôi, đã làm thì làm cho trót, nàng sẽ mạo hiểm tìm cơ hội điều khiển Tiểu Kim Xà tấn công ông ta.

Cách này, nàng có chút lo lắng. Thân thủ của Thiên Vương hẳn không tầm thường, chỉ sợ ông ta còn chưa kịp trúng độc ngã xuống thì Tiểu Kim Xà đã bị thương trong tay ông ta rồi, đó là điều nàng tuyệt đối không muốn thấy. Vì vậy, tốt nhất vẫn là bỏ độc vào rượu, như vậy, thần không biết quỷ không hay, vừa đạt được mục đích, lại vừa đảm bảo an toàn.

Sau khi quyết định xong, Lý Nghê Thường lại đợi thêm một lát, vẫn không thấy bóng dáng Thiên Vương đâu, nàng không kiềm được, đứng dậy đi ra ngoài, nhìn quanh.

Nơi đây địa thế cao nhất, đứng tại đây, toàn bộ Thiên Sinh Thành liền thu vào tầm mắt, chỉ thấy thành trại ba mặt lơ lửng giữa không trung, chỉ có một mặt phía sau nàng là vách đá vạn trượng mà Bùi Thế Du đã leo xuống.

Lúc này hẳn đã qua canh tư, bên ngoài chỗ ở này nàng thỉnh thoảng thấy bóng lính gác qua lại tuần tra trong bóng đêm.

Vị Thiên Vương kia, rốt cuộc là đã đi đâu?

Lý Nghê Thường đang khó hiểu, trong hơi thở nàng ngửi thấy một mùi hương lạ thoảng qua theo gió đêm. Mùi này thoang thoảng như có như không, nhưng nàng vẫn phân biệt được, giống như do hương khói cháy mà ra, phương hướng đến từ phía sau.

Nàng lần theo mùi hương khói đó, cẩn thận đi dọc theo một hành lang nhỏ mở ở góc cửa đông đình viện, dò dẫm vòng ra sau căn phòng. Lúc này nàng mới phát hiện, hóa ra phía sau căn phòng này, dưới chân vách đá dựng đứng còn nối liền với một sườn núi nhỏ.

Bóng đêm hiện ra một bóng người đứng trước đầu sườn núi, người đó đứng hướng về phía Bắc, nhìn bóng lưng, chính là Thiên Vương. Dưới đất gần đầu sườn núi đang đốt một đống hương nến, ánh lửa đỏ nhảy múa lập lòe, khói xanh lượn lờ, đang theo gió đêm khuếch tán ra bốn phía.

Lý Nghê Thường ẩn mình trong một góc tối đen sau căn phòng, lén nhìn bóng lưng phía trước, ban đầu nín thở, không dám gây kinh động. Hồi lâu sau, nàng thấy ông ta như thể đông cứng lại, luôn đứng yên không động đậy, dường như hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của riêng mình, thì không khỏi âm thầm lo lắng.

Cứ đợi thế này không phải là cách. Nàng đang suy nghĩ không biết có nên tạo ra chút tiếng động, để dẫn Thiên Vương quay lại phòng hay không, thì lúc này, chỉ thấy bóng người đó đột nhiên động đậy một chút, như thể bị tiếng động gì đó đánh thức khỏi thế giới của riêng mình.

Ông ta đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn quanh bầu trời đêm phía trên, như đang cố gắng tìm kiếm điều gì đó. Bóng lưng trông có vẻ vô cùng kích động, lại pha chút hoảng loạn.

– Tĩnh muội! Là muội sao? Có phải cuối cùng muội cũng đến thăm huynh rồi không?

Một lát sau, chỉ nghe thấy ông ta run rẩy cất tiếng, tiếng nói vọng vào bầu trời đêm tối đen trên đầu. Giọng nói ông ta vừa dứt, xung quanh im lặng như tờ. Một lúc sau, một luồng gió đêm thổi qua, trên vách đá dựng đứng bên cạnh ông ta phát ra một tràng tiếng sột soạt rất khẽ.

Hóa ra là tiếng cỏ cây lay động do gió đêm lướt qua vách đá mà ra.

Vị Thiên Vương kia dường như cũng đã hiểu ra, nhưng vẫn cố chấp ngẩng mặt chờ đợi. Tuy nhiên, rất lâu sau, ngoài tiếng gió thổi cỏ cây, vẫn không có bất kỳ động tĩnh nào khác.

Cuối cùng ông ta thất vọng cúi đầu xuống.

– Tĩnh muội, cô gái nhỏ kia nói muội sẽ ở bên cạnh bầu bạn với huynh…

Ông ta lại lẩm bẩm, giọng điệu bi thương, chưa nói hết đã nghẹn lại. Tiếp đó, ông ta quay người lại, chầm chậm bước về phía chỗ ở, bước chân hơi loạng choạng, hiển nhiên là đã say rượu rồi.

Lý Nghê Thường cũng cuối cùng đã hoàn toàn hiểu ra. Chắc là vị Thiên Vương này vừa rồi quá nhập tâm, nhầm tiếng cỏ cây do gió thổi là linh hồn buông xuống gặp nhau.

Thấy ông ta đã quay người đi tới, nàng cũng chợt sực tỉnh hồn. Thực sự là bầu không khí này quá đè nén và tuyệt vọng, nàng thậm chí cũng bị ảnh hưởng đôi chút, trong lòng nổi lên một tia buồn bã khó tả. Thấy vậy, nàng muốn lặng lẽ lùi lại, tránh để Thiên Vương bắt gặp sẽ xấu hổ. Lại nghĩ nên nhanh chóng quay về, tranh thủ lúc ông ta chưa vào phòng thì chuẩn bị hạ độc trước.

Nàng có một linh cảm, Thiên Vương về phòng, chắc chắn sẽ tiếp tục uống rượu. Như vậy là tốt nhất, mọi việc đều được giải quyết dễ dàng. 

Ngay lúc nàng nhẹ nhàng lùi lại một bước, Thiên Vương đối diện lại dừng bước, bóng người đứng yên một lát, đột nhiên, ông ta quát lên một tiếng:

–  Là ai? Cút ra đây!

Lý Nghê Thường giật mình, còn tưởng tiếng lùi chân vừa rồi của mình đã kinh động đến ông ta. Không còn cách nào khác, nàng đành cứng rắn lộ diện. Đúng lúc này, trên đầu truyền đến một tiếng cười khẽ đầy chế giễu.

– Lão tặc Vũ Văn! Quả nhiên là ngươi? Ta không phải Tĩnh muội gì đó của ngươi đâu!

– Vừa nãy thấy ngươi sướt mướt như thế, Tiểu gia ta còn tưởng mình tìm nhầm người rồi!

Giọng nói này…Lý Nghê Thường quá đỗi quen thuộc. Nàng ngẩng đầu lên, thấy trên một mỏm đá nhô ra của vách đá cách mặt đất mấy trượng có một bóng người đứng sừng sững. Chính là Bùi Thế Du mà nàng vừa nãy vẫn luôn lo lắng.

– Là ngươi! Tiểu tử Bùi gia?

Thiên Vương hiển nhiên đã nhận ra hắn, nhưng không thấy kinh ngạc, trái lại dường như là vì thẹn quá thành giận, quát hỏi bằng giọng gay gắt.

– Ngươi làm sao vào đây được? Giấu đầu giấu đuôi, quả nhiên chỉ là một tiểu tặc mà thôi! – Ông ta giận dữ mắng.

Lang quân Bùi gia không đáp lại. Trong tiếng cười khẽ, hắn đã đặt chân lên mỏm đá. Vài cái nhảy vọt, liền nhanh chóng xuống đến vị trí ngay trên đầu Thiên Vương cách đó không xa. Cùng với một tia kiếm quang lạnh lẽo lướt ra dưới ánh trăng, người hắn như mũi tên bay, nhanh chóng lao tới.

Gần như chỉ trong khoảnh khắc Lý Nghê Thường chớp mắt, kiếm quang đã lướt qua từ trên đầu đến trước mặt Thiên Vương, mũi kiếm chạm tới.

Vị Thiên Vương này hiển nhiên còn nhớ bài học lần trước, biết lang quân Bùi gia ra tay tàn nhẫn, lập tức phản ứng. Ông ta không những không né tránh, trái lại còn rút đao, một đao đón đầu chém thẳng lên.

Lưỡi đao của ông ta nặng trịch vô song, được đúc từ sắt thiên thạch hiếm có trên đời, cộng thêm lực cánh tay kinh người của ông ta. Một tiếng “keng”, cánh tay Bùi Thế Du tê dại, thanh kiếm trong tay không chống lại được lưỡi đao, gãy ngang.

Một đòn không thành, hắn cũng không hoảng hốt, ném thanh kiếm gãy đi. Gần như cùng lúc đó, liền vớ lấy một hòn đá sắc nhọn to bằng nắm tay trên mặt đất, nhắm bắn thẳng vào vết thương trước ngực Thiên Vương đối diện.

Đòn này chắc chắn trúng, Bùi Thế Du cực kỳ tự tin. Vết thương của ông ta chắc chắn không chịu nổi cú đánh mạnh đột ngột này. Dưới cơn đau kịch liệt, chắc chắn sẽ mất bình tĩnh. Hòn đá bay vụt đi, không lệch chút nào, quả nhiên, đập mạnh vào vết thương do đao chém vẫn chưa lành hẳn trên ngực Thiên Vương.

Điều khiến Bùi Thế Du bất ngờ là, phản ứng của đối phương lại không lớn như hắn dự đoán, chỉ lùi lại một bước, lộ vẻ đau đớn, sau đó liền nhanh chóng đứng vững.

Thiên Vương cúi nhìn hòn đá rơi xuống dưới đất, ngước mắt lên, thấy vẻ mặt kinh ngạc của lang quân Bùi gia đối diện, trong lòng thầm kêu may mắn vì đã nghe lời khuyên của Tạ Ẩn Sơn. Nếu không, vừa rồi e rằng lại trúng phải chiêu độc ác của tên tiểu tử Bùi gia này.

Bùi Thế Du rất nhanh đã đoán ra. Dưới lớp áo của Vũ Văn Túng chắc chắn có mặc một lớp áo giáp mềm. Điều này quả thực là điều hắn không lường trước.

Hai lần tấn công, đều bị hóa giải.

Lúc này hắn đã nghe thấy tiếng hô hoán từ phía trước, biết những người của Tạ Ẩn Sơn chắc chắn sẽ nhanh chóng đến, không khỏi có chút lo lắng. Trong lòng càng hiểu rõ, lúc này phương pháp duy nhất hắn có thể chế ngự Vũ Văn là cận chiến giáp lá cà.

Hắn nghiến răng, trong mắt lóe lên một tia hung hãn, lại nhanh chóng nhào xuống đất, lộn một vòng, tung một cú đá mạnh quét về phía chân của Thiên Vương.

Vừa rồi vết thương ở ngực bị đá ném trúng, mặc dù có bảo giáp mặc bên trong bảo vệ, không gây ra tổn thương quá lớn, nhưng lực đạo của hòn đá này cực mạnh, lại đúng là mặt sắc nhọn bắn trúng vết thương, cơn đau dĩ nhiên không hề nhẹ. Chỉ là Vũ Văn Túng không muốn tỏ ra yếu thế trước tên nhóc này, nên cố nhịn mà thôi. Càng không ngờ rằng, còn chưa kịp th* d*c một hơi, cú đá của tiểu tử Bùi gia lại tới.

Quyền sợ người trẻ. Huống hồ, Thiên Vương dù võ công cái thế, nhưng đã nhiều năm không có cơ hội cận chiến với người khác nữa, xét về phản ứng, làm sao sánh kịp với chàng trai trẻ tuổi vừa nhược quán này. Cú đá này ông ta không thể tránh được nữa, xương ống chân đau nhói, lập tức bị cú đá của lang quân Bùi gia hất ngã mạnh xuống đất.

Chưa kịp phản ứng, tên tiểu tử Bùi gia kia lại nhanh chóng lật người, đè ngồi lên người ông ta, móc một cái, liền rút đi thanh chuỷ thủ đeo trên thắt lưng ông ta, sau đó, chĩa vào cổ họng ông ta.

Huyết tính thời trẻ của Thiên Vương lập tức bị tên tiểu tử Bùi gia hung hãn này k*ch th*ch. Ông ta đánh cược mục đích của hắn chỉ là bắt cóc là không dám thực sự làm tổn hại đến tính mạng mình. Nếu không, hắn và cô gái nhỏ kia đừng hòng sống sót rời khỏi nơi này.

Thiên Vương hai mắt trợn trừng, không những không bảo vệ cổ họng mình mà ngược lại đột nhiên ưỡn người, co gối, đánh mạnh vào lưng Bùi Thế Du.

Đòn này quả nhiên thành công.

Lang quân Bùi gia thoáng do dự, tức thì bị ông ta đá văng ra. Thiên Vương làm sao để hắn giữ vũ khí trong tay, lập tức giành lấy. Trong lúc tranh giành, thanh chuỷ thủ tuột khỏi tay, vẽ một đường cong trên không trung, bay về phía sườn dốc.

Thanh chuỷ thủ tưởng chừng đã bị vứt bỏ lại xuất hiện, ở trong mắt Thiên Vương, nó gần như là tính mạng của mình. Dưới vách sườn núi là khe nứt do động đất tạo thành. Nếu thanh chuỷ thủ rơi xuống dưới đó thì khác gì một hạt cát trong biển rộng. Muốn tìm lại, e rằng là vô vọng. Ông ta bất chấp tất cả, nhảy bổ tới, đưa tay ra đón lấy. Cuối cùng cũng tóm được con dao găm trước khi nó bay ra khỏi đầu vách núi.

Tuy nhiên lực lao tới quá mạnh, chân ông ta nhất thời không ghìm lại được, người lao xuống phía trước. May mà ông ta bám chặt được một tảng đá trên sườn vách núi, nhờ đó mà bám lại được, không bị rơi xuống. Nhưng tảng đá không chịu nổi lực, rất nhanh liền bắt đầu lung lay. Những viên đá vụn xung quanh bắt đầu sột soạt rơi xuống.

Ngay lúc tảng đá sắp sửa tuột ra, một cánh tay đột nhiên đưa xuống, nắm chặt lấy cánh tay Thiên Vương, giữ đà rơi, từng chút một dùng hết sức kéo ông ta lên trên.

Lý Nghê Thường nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng, bất chấp tất cả lao tới, giúp hắn cùng kéo người lên.

Dưới sự hỗ trợ của nàng, Bùi Thế Du dùng hết sức lực, cuối cùng cũng kéo được ông ta từ dưới đầu dốc lên. Ngay sau đó, hắn giật lại thanh chuỷ thủ của mình, đặt lưỡi dao ngang cổ Thiên Vương.

Khi Tạ Ẩn Sơn tới, kinh ngạc thấy Thiên Vương đã bị lang quân Bùi gia khống chế.

– Các ngươi lui xuống! Ta có chuyện muốn nói với hắn!

Có lẽ là do chạm đến vết thương ở ngực, sắc mặt Thiên Vương trắng bệch, tinh thần trông cực kỳ suy sụp. Mặc cho lưỡi dao ngang cổ, ông ta nhắm mắt một lát, rồi mới từ từ mở mắt, ra lệnh.

Bình Luận (0)
Comment