Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 62

Kèm theo tiếng khóa cửa mở, ánh nến sáng lên ở cửa phòng. Người phụ nữ canh cửa tay bưng chân nến xuất hiện, dường như không ngờ rằng vào giờ này Lý Nghê Thường còn mặc nguyên quần áo ngồi trên mép giường, bà ta sững sờ.

– May quá tiểu nương tử chưa ngủ. Chấn Uy Thái Bảo đến rồi, nói là có chuyện…

Người phụ nữ quay đầu nhìn lại phía sau, giải thích một câu, nhưng còn chưa nói hết đã thấy một bóng người lướt qua sau cánh cửa, có một người bước vào dừng lại trước mặt bà ta, cất tiếng ra lệnh cho bà ta lui xuống.

Người phụ nữ do dự một chút, cuối cùng không dám chống lệnh, đặt chân nến xuống bước ra ngoài.

Lý Nghê Thường nhận ra, chính là người đêm đó đã chặn đường ở cửa núi ven sông Hoàng Hà. Chỉ thấy y cung kính, hành lễ với nàng, mở lời:

– Đêm khuya ta đường đột đến thăm nàng, thực sự là thất lễ, mong tiểu nương tử lượng thứ. Tại hạ họ kép Vũ Văn, tên Kính, Thiên Vương chính là thúc phụ của tại hạ. Tại hạ đã từng gặp tiểu nương tử một lần ở đây rồi. Nhưng không biết tiểu nương tử danh xưng là gì, có thể cho tại hạ biết được không?

Lý Nghê Thường không thèm để ý đến y, vẫn ngồi yên, mặt lạnh lùng quay sang một bên không động đậy.

Vũ Văn Kính không những không tức giận, mà nhìn thêm vài lần, càng nhìn càng thấy xao xuyến trong lòng. Đêm đó, y chỉ thoáng nhìn qua trên lưng ngựa mà đã vấn vương không quên. Vốn tưởng không còn cơ hội gặp lại nàng nữa, trong lòng không khỏi tiếc nuối, thế nên càng ghen ghét và hận thù đối với tên tiểu tử Bùi gia kia hơn. Không ngờ quay đi quay lại, cô gái này lại tự mình đâm đầu vào rọ, lại bị dẫn đến đây. Nếu không phải vướng bận sự ngăn cản của Tạ Ẩn Sơn, y đã sớm đến rồi.

Đêm nay y thực sự không ngủ được, vừa nhắm mắt lại là hiện ra chính là hình ảnh mơ hồ của người đẹp đó, ruột gan nóng như lửa đốt. Y thực sự không thể nhịn được nữa, mới lặng lẽ đến đây, cưỡng ép lính gác lui ra, mình thì xông vào.

Thực ra mà nói, y vẫn chưa nhìn rõ dung mạo chính xác của cô gái này. Lần đầu là giáp mặt dưới ánh trăng, nàng gần như cuộn tròn trong lòng tên họ Bùi, chỉ lộ ra khuôn mặt mơ hồ. Lần thứ hai là ban ngày, nhưng khoảng cách quá xa, cũng không có cơ hội nhìn kỹ thì đã bị người của Tạ Ẩn Sơn đưa đi. Tuy nhiên, điều này hoàn toàn không ảnh hưởng đến ấn tượng của y về cô gái này, y chắc chắn rằng nàng vô cùng xinh đẹp.

Lúc này cuối cùng cũng được đối diện gần, y vừa nói, ánh mắt lại không ngừng lén nhìn. Nhờ ánh đèn, cuối cùng y đã xác định mình không hề nhìn nhầm, cô gái quả thực sở hữu khuôn mặt yêu kiều như Hằng Nga khiến hoa phù dung phải hổ thẹn, thân hình ngọc ngà như được điêu khắc từ phấn, gặp rồi khiến người ta quên cả mình, không khỏi ngây người. Y đứng đần ra đó quên cả lời cần nói, chỉ chăm chú nhìn, cho đến khi thấy nàng lộ vẻ tức giận, lúc này mới tỉnh thần, lập tức hạ quyết tâm, dù thế nào đi nữa, y cũng phải cầu xin thúc phụ, xin ông ta ban cô gái này cho mình làm vợ.

Nghĩa Vương Trần Vĩnh Niên từng nhiều lần riêng tư cảnh cáo y, Thiên Vương không ham nữ sắc, bảo y ngày thường cũng nên tiết chế d*c v*ng, cẩn thận hành vi, đừng nhét thêm mỹ nhân vào phủ nữa, kẻo khiến ông ta chú ý. Y vốn rất tán đồng, thế nhưng bản tính háo sắc đã ăn vào máu, cứ như người đói bụng thèm ăn, không thể tự kiểm soát được.

Nhưng mà lần này thì khác. Lần này chỉ cần có được cô gái này, y sẽ thay đổi hoàn toàn, kể cả có giải tán hậu viện cũng không sao. Về sau sẽ Kim ốc trữ kiều, chỉ cùng nàng ân ái, như vậy, vừa có được người đẹp, lại vừa thuận ý Thiên Vương, chẳng phải là vẹn cả đôi đường hay sao.

Hơn nữa, về thân phận của cô gái này, mặc dù hiện tại y còn chưa dám hoàn toàn khẳng định, nhưng chín phần mười nàng chính là vị công chúa triều trước mà Bùi gia đã cưới.

Mùa đông năm ngoái, khi con gái Tề Vương bị đưa đến Thiên Sinh Thành, y không có mặt, nhưng không ít người trong thành đã thấy dung mạo của cô gái họ Thôi.

Ngay đêm nay, Nghĩa Vương Trần Vĩnh Niên đã gặp riêng y, nói cho y một chuyện. Cô gái có mối quan hệ sâu sắc với Bùi nhị lang này hình như chính là cô gái họ Thôi. Lại liên tưởng đến chuyện Bùi nhị lang kết hôn với công chúa tiền triều, y không thể không đoán, cô gái này rất có thể chính là công chúa.

Ý của Trần Vĩnh Niên là, nếu là thật, thì xem cơ hội, liệu có thể thuyết phục Thiên Vương gả công chúa cho y không. Nếu điều này là thật, cưới con gái của kẻ thù mà thúc phụ căm ghét, hơn nữa cô gái này lại là công chúa, không chỉ làm nhục đối phương và gia tộc họ một cách lớn nhất, mà đối với bên này, cũng là một chuyện vinh dự người không có mình có. Hơn nữa, nàng còn có danh xưng tự nhiên điềm lành trời ban, giúp củng cố địa vị của y.

Tóm lại, cưới được nàng, lợi ích rất nhiều.

Y đã tính toán xong xuôi trong lòng, nhìn quanh bốn bức tường, vội vàng cười xòa lấy lòng:

– Sao mà Tiểu nương tử lại phải ở nơi tồi tàn thế này, quá thiệt thòi rồi! Tạ Ẩn Sơn làm việc kiểu gì thế! Ta sẽ dẫn nàng đi đổi sang một chỗ ở khác ngay. Mời tiểu nương tử đi theo ta!

Lý Nghê Thường làm sao chịu nghe hắn.

Vũ Văn Kính khựng lại, suy nghĩ một chút, lại cười nói:

– Chắc hẳn Tiểu nương tử chưa biết tình hình bên ta đâu nhỉ. Thúc phụ ta có hùng binh trăm vạn, bách chiến bách thắng. Trận chiến Đồng Quan làm chấn động thiên hạ, ai mà không sợ uy danh của thúc phụ ta. Dự đoán không lâu nữa, cái gì mà Đại Triệu Hoàng đế, Tề Vương Thanh Châu, cùng với Bùi thị Hà Đông, tất cả đều sẽ diệt vong hết! Còn lại các võ phu lớn nhỏ, như Giang Đô Vương Trần Sĩ Tốn chẳng hạn, đều chỉ là lũ thổ long mộc hầu, không đáng nhắc tới! Thúc phụ ta đoạt thiên hạ dễ như trở bàn tay thôi!

Y tiến lại gần hơn, hơi hạ giọng:

– Tiểu nương tử còn chưa biết đúng không, thúc phụ ta không có vợ con, dưới gối chỉ duy nhất có một huyết mạch là ta. Tương lai mọi thứ của ông ấy đều là của ta! Chỉ cần nàng đi theo ta, ta thề với nàng, về sau ta nhất định sẽ một lòng một dạ với nàng, coi nàng là tất cả, nàng muốn gì, ta sẽ dâng lên hết cho nàng!

Lý Nghê Thường ban đầu còn tưởng y được vị Thiên Vương thúc phụ kia phái đến đây để nói chuyện chính sự gì đó. Nàng hoàn toàn không ngờ, y lại đi lạc đề đến mức này, nghe càng lúc càng không ra thể thống gì, toàn thân khó chịu. Đang cảm thấy không thoải mái, nàng nghĩ đến Bùi Thế Du đang ở trên mái nhà, chỉ sợ những lời nói lung tung này của người này đều đã lọt vào tai hắn.

Hắn tính tình không tốt, vốn dĩ hay nổi nóng. Nhỡ đâu lại hiểu lầm sang mình thì phải làm sao.

Nghĩ đến đây, nàng hoảng loạn lén nhìn về phía mái nhà, lập tức đứng dậy, chỉ tay ra ngoài phòng giận dữ nói:

– Xin Thái Bảo tự trọng! Ta và ngươi không quen biết! Không biết ngươi đang nói những lời bậy bạ gì! Ngươi mau ra ngoài cho ta!

Nàng tự cảm thấy giọng điệu mình đã rất nặng, nhưng không biết rằng vì mới hồi phục khả năng nói chuyện, sức không đủ, giọng nói yếu ớt, lại hoàn toàn không biết cách mắng người, tiếng quát giận phát ra, lọt vào tai kẻ háo sắc đối diện lại như chim én hót, chim oanh kêu, nũng nịu yêu kiều. Lại thấy vẻ hờn dỗi của người đẹp dưới ánh đèn, cũng là một vẻ đẹp khác, cực kỳ đẹp, khiến nửa người y như muốn tan chảy. Y thuận theo lời nàng liền trêu ghẹo:

– Không quen biết thì cũng không sao. Đêm nay ta đến thăm tiểu nương tử, thế là chúng ta đã quen nhau rồi đúng không nào?

Lý Nghê Thường nghe thấy trên mái nhà hình như có một tiếng “cạch” rất khẽ, nghi ngờ là do Bùi Thế Du giẫm lên ngói mà tạo ra, vội vàng đứng dậy, bản thân nhanh chóng đi ra ngoài. Vũ Văn Kính ngứa ngáy khó chịu, tính dâm dê nổi lên, ngay cả lời dặn dò của Trần Vĩnh Niên là phải giữ bí mật cũng quên béng, buột miệng hỏi:

– Tiểu nương tử có phải là Chước Xuân công chúa của Thánh triều không?

Lý Nghê Thường sững sờ.

Dáng vẻ này lọt vào mắt Vũ Văn Kính, y liền biết là đúng rồi. Y mừng rỡ không xiết, không màng gì đến câu “đầu gối nam nhi có vàng” nữa, bước nhanh xông lên, “phịch” một tiếng, quỳ xuống dưới chân nàng, chặn đường đi, ngẩng đầu nói:

– Ta vừa gặp công chúa thì đã yêu, sau một lần gặp mặt đã vấn vương không quên, nhớ nhung đến mức hồn bay phách lạc ăn không ngon ngủ không yên. Đợi ta kế thừa đại nghiệp của thúc phụ, ta nguyện nghe theo sai phái của Công chúa!

– À đúng rồi!

Y nhớ ra.

– Ta nghe nói có không ít hoàng thân quốc thích và cả nơi an nghỉ của Tiên Đế Thánh Triều bị cường tặc đào bới, những người bị phơi thây bêu xương cũng không ít! Đợi đến tương lai, chỉ cần công chúa nói một lời thôi, ta nhất định sẽ xây sửa lại miếu cho họ, để bày tỏ lòng kính cẩn của ta đối với Thánh Triều!

Lý Nghê Thường thấy y nói càng lúc càng hoang đường, trong đầu đã tự động hiện ra vẻ mặt nổi giận của Bùi nhị lang thì càng hoảng hốt. Nàng lo lắng hắn giận quá không màng đến an nguy của bản thân mà hành động bốc đồng, làm sao còn dám ở lại, liền nhấc chân nhanh chóng vòng qua muốn đi. Nào ngờ Vũ Văn Kính đưa tay ra, túm chặt lấy gấu váy nàng.

– Cầu xin công chúa thương xót ta một chút có được không!

Lý Nghê Thường chưa từng thấy người nào mặt dày đến thế, sợ hãi kêu lên một tiếng, lông tơ toàn thân dựng đứng ngay lập tức.

Tiểu Kim Xà cũng bắt đầu cảnh giác.

Tuy nhiên, không đợi Lý Nghê Thường nghĩ đến Tiểu Kim Xà, vị lang quân họ Bùi trên mái nhà kia đã không thể nhịn được nữa. Vừa nãy ngay từ khi nghe tên Vũ Văn Kính này nói lời bất kính với nàng, hắn đã không kìm nén được cơn giận. Đến lúc này thì lửa giận càng bốc cháy ngùn ngụt.

Vốn hắn còn đang do dự, cân nhắc rằng trọng lượng của Vũ Văn Kính có lẽ không đủ, chưa chắc đã đổi được việc hắn và nàng cùng nhau rời đi. Nhưng lúc này, một luồng ác niệm đột ngột dâng lên trong lòng, hoàn toàn không thể kiềm chế được. Sống chết cái gì, sống chết chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.

Bùi Thế Du lập tức đưa ra quyết định, xuất hiện bắt giữ tên này, trực tiếp lấy y làm con tin, đổi lấy sự rời đi của nàng. Đợi nàng đi rồi, hắn sẽ một đao đâm chết tên này, còn lại, tất cả đều nhờ vào ý trời.

Lần này nếu thực sự chết ở đây, chí nguyện khó thành, tất nhiên là tiếc nuối, thế nhưng, hắn sẽ không hối hận. Không có Bùi Thế Du hắn nữa, thì vẫn còn có huynh trưởng, đại sư phụ cùng vô số tướng sĩ Bùi gia ở đó, họ sẽ tiếp tục bảo vệ biên quan phía Bắc và những bách tính đi theo Bùi thị.

Nàng lâm vào cảnh ngộ này, lại chỉ có một mình hắn mà thôi. Chết vì nàng, hắn cảm thấy rất đáng giá.

Bùi Thế Du đang định một cước đá vỡ mái nhà nhảy xuống, thì lúc này, bên ngoài sân lửa đuốc sáng rực, vài người vội vã chạy đến, người dẫn đầu lại chính là Tạ Ẩn Sơn. Chỉ thấy gã chạy vào, nhanh chóng đến trước cánh cửa đẩy cửa phòng ra, sải bước đi vào.

– Dừng tay!

Tạ Ẩn Sơn quát lên, người đã đến gần. Ánh mắt sắc bén lướt qua tình cảnh trong phòng, cau mày:

– Thái Bảo đang làm cái gì vậy?

Vũ Văn Kính bấy giờ mới như tỉnh mộng, vội vàng buông tay, lại ý thức được mình vẫn còn đang quỳ dưới đất thì xấu hổ vô cùng. Biết bên ngoài hẳn có không ít người đang lén lút quan sát, y hổ thẹn không thôi, đứng lên, cố làm ra vẻ như không có chuyện gì, miễn cưỡng giải thích một cách gượng gạo:

– Cô gái này vô cùng quan trọng, là chìa khóa để bắt Bùi nhị lang báo thù cho thúc phụ. Ta lo lắng giam giữ ở đây không an toàn, nên đến đây xem xét mà thôi…

Y dừng lại, dứt khoát đổi lời:

– Tốt nhất là để ta mang người này đi đi. Do ta đích thân trông coi, thì mới không có sơ suất nào!

Tính nết của Thái Bảo, Tạ Ẩn Sơn làm sao không biết. Vừa nãy chính là lính gác bên ngoài truyền tin đến chỗ gã. Gã không lộ vẻ gì, che chắn cô gái ở phía sau lưng mình.

– Thái Bảo yên tâm. Chuyện này Thiên Vương giao cho Tạ mỗ, nếu có bất trắc, Tạ mỗ tự sẽ xin Thiên Vương trị tội. Cũng muộn rồi, Thái Bảo cũng đã tận mắt đến xem, giờ thì xin mời Thái Bảo yên tâm quay về đi.

– Coi như tối nay không có chuyện gì xảy ra. – Gã bổ sung thêm một câu.

Vũ Văn Kính lại không chịu đi. Vừa rồi y đổi lời là muốn kiếm lại chút mặt mũi trước mặt cô gái xinh đẹp này, ai ngờ đâu Tạ Ẩn Sơn chẳng nể nang lại khiến cho mình mất mặt, hơn nữa lại ở ngay trước mặt công chúa, làm cho y càng xấu hổ hơn. Thế này y làm sao nhún mình được?

Y lại nghĩ đến những uất hận ngày thường đã tích tự lâu, không nhịn được nữa bùng phát tại chỗ:

– Tạ Ẩn Sơn! Ngươi đừng tưởng mình có chút địa vị là vênh mặt sai khiến người khác, ngươi đừng quên thân phận của ngươi là gì. Lần này thúc phụ bị thương tất cả đều do ngươi bất lực bảo vệ. Ta nói cho ngươi biết, ta cứ mang cô gái này đi đây.

Trên mặt Tạ Ẩn Sơn không biểu lộ chút tức giận nào.

– Thái Bảo cứ nhất quyết khăng khăng như thế, ta cũng đành phải tuân theo thôi. Có điều ta vẫn phải bẩm báo Thiên Vương việc này. Có điều nay đã muộn rồi không tiện quấy rầy ngài ấy. Xin Thái Bảo chờ một đêm, đợi sáng sớm ngày mai ta bẩm báo với Thiên vương xong sẽ không ngăn cản ngươi nữa.

Giọng điệu của gã cung kính, tuy nhiên, trong giọng điệu lại không có chút chỗ nào để thương lượng.

– Ngươi—

Mặt Vũ Văn Kính đỏ bừng, y nghiến răng, đang định rút dao, đúng lúc này, bên ngoài lại có tiếng bước chân gấp gáp, Nghĩa Vương Trần Vĩnh Niên đã xua những người xung quanh, vội vã chạy vào. Khi nhìn thoáng qua tình cảnh trong phòng, nét mặt hơi thay đổi, đi thẳng đến bên cạnh y, một tay nắm lấy tay y, ấn thanh đao đã rút ra được một nửa trở lại, sau đó, lập tức quay sang Tạ Ẩn Sơn.

– Thái Bảo đêm nay đã uống chút rượu, vừa rồi vì quá quan tâm đến Thiên Vương nên mới mất bình tĩnh, làm việc không đúng mực, lại nói lung tung vài câu. Chúng ta là huynh đệ cũ, đi theo Thiên Vương nhiều năm, cũng coi như là bậc trưởng bối của Thái Bảo, đã nhìn y lớn lên. Không nhìn mặt tăng thì cũng nể mặt Phật, mong Tín vương nể mặt Thiên Vương, tạm thời không chấp nhặt với y làm gì. Đợi Thiên Vương dưỡng bệnh khoẻ lên, lần sau có cơ hội, ta sẽ bảo Thái Bảo bày tiệc xin lỗi Tín Vương, thế có được không?

Nói xong, liếc xéo Vũ Văn Kính một cái.

Vũ Văn Kính vừa rồi là muốn giành thể diện trước mặt người đẹp, giờ bình tĩnh lại, tự nhiên cũng sợ Tạ Ẩn Sơn tố cáo trước mặt Thiên Vương. Thấy vậy, y vội vàng mượn cớ này để thoát thân, chắp tay xin lỗi Tạ Ẩn Sơn.

Tạ Ẩn Sơn lúc mới đến, vốn cũng không muốn làm lớn chuyện, trong lời nói đã ngụ ý với Vũ Văn Kính, chỉ cần y lập tức rời đi, mình sẽ coi như đêm nay không có chuyện gì, sẽ không làm kinh động đến Thiên Vương. Nhưng tiếc thay Vũ Văn Kính lại không biết điều. Lúc này thấy Trần Vĩnh Niên đã lên tiếng như vậy, suy nghĩ một lát, nghĩ đến cả gia tộc của Thiên Vương cũng chỉ còn lại một hậu duệ này, gã cũng chỉ đành bỏ qua.

Trần Vĩnh Niên thầm thở phào nhẹ nhõm, biết chuyện đêm nay xem như đã qua. Hắn liếc nhìn công chúa đang đứng sau lưng Tạ Ẩn Sơn, sau đó không dừng lại nữa, dẫn theo Vũ Văn Kính đang ủ rũ đi ra ngoài.

Tạ Ẩn Sơn nhìn theo hai người rời đi, an ủi Lý Nghê Thường một câu, bảo nàng không cần sợ hãi, tiếp tục đi nghỉ đi.

Nàng cúi đầu, không nói gì. Gã cũng không để ý, chỉ nghĩ nàng bị chuyện vừa rồi dọa sợ.

Trước khi đi ra ngoài, gã theo thói quen lại nhìn quanh một vòng, đột nhiên, trong lòng sinh ra một cảm giác khác lạ. Cảm giác này rất khó nói rõ, có lẽ là trực giác được rèn luyện từ nhiều năm đầu lưỡi l**m máu. Gã luôn cảm thấy căn phòng này dường như có gì đó không đúng. Nhưng rốt cuộc là chỗ nào thì nhất thời lại không thể nói rõ. Đang định quan sát kỹ thêm một lần, thì đúng lúc này, nghe thấy bên ngoài hình như có tiếng động lạ, gã lập tức chạy ra, rồi ngây người.

Chỉ thấy Thiên Vương đã đến từ lúc nào không biết. Ông ta ngồi trên một chiếc kiệu hai người khiêng, dừng lại ở đối diện, dường như đang nhìn về phía này. Quân lính canh gác xung quanh đều quỳ xuống.

Trần Vĩnh Niên dẫn Vũ Văn Kính ra ngoài, rõ ràng không ngờ sẽ gặp phải cảnh tượng này, đứng sững tại chỗ, nhất thời quên cả phản ứng.

Đêm khuya như vậy, lại còn mang theo vết thương, Thiên Vương dường như lại uống rượu. Tạ Ẩn Sơn từ hướng gió thổi từ phía ông ta đã ngửi thấy một chút mùi rượu thoang thoảng.

– Sao vậy, mỹ nhân vẫn chưa đủ hả? – Thiên Vương cười như không cười, – Vậy thì thưởng cho ngươi thêm hai người nữa. Ngày mai tự mình đi chọn đi!

Ông ta vừa dứt lời, Vũ Văn Kính đã bước lên vài bước phủ phục quỳ xuống đất, vừa dùng tay tát liên tục vào mặt mình vừa khóc lóc thảm thiết.

– Cháu sai rồi! Cháu đã làm thúc phụ thất vọng! Khẩn cầu thúc phụ cho cháu thêm một cơ hội nữa! Cháu thề, từ ngày mai, cháu sẽ hối cải… không không, ngay đêm nay sẽ lập tức giải tán thiếp thất, về sau một lòng một dạ, nghe lời thúc phụ, làm việc cho thúc phụ! Cháu trung thành tuyệt đối với thúc phụ, dù chết vạn lần cũng không chối từ…

Chiếc kiệu từ từ đi xa trong tiếng hối lỗi và tiếng tát mặt.

Tạ Ẩn Sơn nhìn Nghĩa Vương dẫn theo Thái Bảo đang ủ rũ rời đi, xung quanh trở nên tĩnh lặng, như thể vừa rồi không có chuyện gì xảy ra. Gã đuổi theo, góp lời:

– Sao Thiên Vương lại uống rượu nữa rồi? Dưỡng thương rất kỵ thông máu.

Nói xong, nhưng không có bất kỳ phản hồi nào.

Tạ Ẩn Sơn đành đổi sang chủ đề khác:

– Bẩm Thiên Vương, ti chức cứ thấy không yên tâm, luôn nghi ngờ doanh trại nhỡ đâu còn sơ hở rồi lại bị tên tiểu tử kia tìm được. Chuyện khác thì không sợ, nhưng mà Thiên Vương đang có thương tích, xin ngài sau khi đêm xuống không có việc gì thì đừng ra ngoài.

Thiên Vương cuối cùng hừ lạnh nói:

– Ngươi lo lắng quá rồi! Đến giờ này rồi vẫn không thấy tên tiểu tử kia có động tĩnh gì, nó cũng chỉ là kẻ tham sống sợ chết mà thôi! Lần này nếu nó thực sự dám đến xông vào trại lần nữa, cô sẽ nhìn nó bằng con mắt khác.

Tạ Ẩn Sơn khựng lại.

– Không cần đi theo nữa! Vừa rồi cô không ngủ được, ra ngoài hóng gió một chút thôi!

Nói xong, chiếc kiệu đã đi mất.

Tạ Ẩn Sơn đành dừng lại tại chỗ, nhìn theo chiếc kiệu leo lên sườn núi cao, dần biến mất trong màn đêm. Gã đứng yên tại chỗ, nhìn quanh doanh trại tối đen, cảm giác bất an trong lòng trở nên càng lúc càng mạnh mẽ. Đang tập trung suy nghĩ, chợt thấy một người thân cận bên cạnh Thiên Vương bước nhanh quay lại, truyền đến một mệnh lệnh.

– Thiên Vương có lệnh, đưa cô gái kia đi, do Thiên Vương đích thân sắp xếp.

Bình Luận (0)
Comment